Tông Môn Nuôi Quái Vật
Chương 82: Kẻ Đã Từng Mạnh Nhất
Chương 82

Kẻ Đã Từng Mạnh Nhất

Ninh Tiểu Nguyệt bước ra vườn rau, dép gỗ chạm đất sương, ướt.

Tạ Trường An ngồi giữa luống cải, lưng cong, tay nhổ cỏ. Giống mọi sáng. Giống hai mươi năm qua. Chỉ khác một điểm: hắn đã kể hết.

Nàng dừng cách thầy ba bước.

– Thầy.

Hắn ngẩng lên. Nhìn nàng. Mắt bình.

– Dậy sớm.

– Không ngủ.

Hắn gật. Nhổ thêm nhánh cỏ. Không hỏi tại sao không ngủ, không nói gì thêm. Kiểu thầy: biết mà không hỏi, chờ nàng tự nói.

Nàng không nói. Chưa. Nàng muốn nói với sáu người, không phải một.

– Thầy nghỉ đi. Con nấu cháo.

Tạ Trường An nhìn nàng. Nhìn lâu hơn bình thường, kiểu nhìn của người đang cân nhắc nói thêm điều gì. Rồi hắn đứng dậy, phủi đất.

– Hạ Linh đang nấu.

– Vậy con rửa rau.

Hắn gật. Bước đi, chậm, về phía phòng mình. Nàng nhìn theo lưng thầy, vai hơi xệ bên trái, tay trái đen đến nửa cẳng giấu trong ống áo, bước chân nhẹ nhưng kinh mạch run. Nàng thấy hết. Thiên cơ trong mắt nàng không cần kích hoạt, nó tự đọc, tự phân tích, tự ghi nhận.

Thầy kinh mạch mục. Mười năm. Hạ Linh nói vậy. Nhưng nếu tiếp tục dùng năng lực nhìn thiên phú, không phải mười năm. Ít hơn.

Quạt gấp gãy hai nan gõ lên đùi. Nàng quay người, đi vào bếp.

Bữa cháo sáng diễn ra im lặng hơn mọi ngày.

Bảy người ngồi quanh bàn gỗ trong bếp, cháo trắng bốc khói, đĩa dưa muối, vài cọng rau luộc. Bạch Ly không nhõng nhẽo đòi thêm muối. Lục Vô Ưu ngồi đúng chỗ, không tựa gốc cây. A Cẩu ăn chậm hơn, tay cầm đũa vững nhưng mắt thỉnh thoảng liếc thầy.

Tạ Trường An ăn xong trước, rửa bát, rồi đi ra vườn. Hắn không nói "ta đi nghỉ" hay "các ngươi bàn đi." Chỉ đi. Kiểu thầy: tạo khoảng trống cho đệ tử tự xử lý.

Ninh Tiểu Nguyệt chờ bóng thầy khuất sau cửa bếp, rồi đặt đũa xuống.

– Tổng kết.

Một từ. Giọng lạnh. Giọng Nữ Đế, giọng kiểm soát hoàng triều, giọng ra lệnh cho thừa tướng. Năm đệ tử nhìn nàng.

– Những gì thầy kể hai ngày qua. Tổng hợp.

Nàng xòe quạt, mặc dù quạt gãy hai nan, gió lọt qua kẽ. Nàng không sửa quạt. Vì quạt gãy lúc nghe thầy kể, và nàng muốn giữ vết gãy đó.

– Một: Thầy tên Tạ Trường An, từng là đệ tử Thiên Quang Tông, tông môn bị Thiên Đạo Điện xóa sổ. Ba trăm người chết một đêm, kể cả sư phụ và bạn thân Lâm Thanh Dạ.

Dừng. Quạt gõ bàn.

– Hai: Sau đó, thầy phá bốn cảnh giới trong ba năm, chạm Thiên Mệnh. Cảnh giới thứ chín. Trên đại lục, bốn ngàn năm, chỉ vài người đặt chân đến.

Diệp Hàn ngồi im. Kiếm đặt ngang đùi, tay phải đặt lên chuôi, nhẹ. Hắn biết rồi. Hắn cảm nhận từ lâu, kiếm ý tầng hai đã chạm vào "vực không đáy" dưới Kim Đan thầy. Bây giờ biết vực đó là Thiên Mệnh, hắn không ngạc nhiên. Chỉ xác nhận.

– Ba: Thầy tự phong ấn từ Thiên Mệnh xuống Kim Đan. Sáu cảnh giới. Tự tay. Bảy ngày.

Hạ Linh siết tay dưới bàn. Nàng nhớ kết quả bắt mạch: kinh mạch thầy hư tổn không phải chỉ vì phong ấn, mà vì ba năm phá cảnh + phong ấn nghịch thiên + năng lực nhìn thiên phú ăn mòn liên tục. Ba lớp tổn thương chồng lên nhau, không có loại đan dược nào trên đại lục chữa được. Chưa có.

Chưa có thì ta sẽ tạo ra.

– Bốn: Năng lực nhìn thiên phú không miễn phí. Mỗi lần kích hoạt, rút thọ mệnh. Thầy đã nhìn hàng ngàn người. Nhìn chúng ta sáu lần. Kinh mạch đang mục. Thọ mệnh còn khoảng mười năm, có thể ít hơn.

Nàng nói câu cuối bằng giọng phẳng, nhưng quạt gấp gõ bàn nhanh hơn một nhịp. Chỉ một nhịp. Không ai thấy ngoài Bạch Ly, tai cáo nàng vểnh lên, nghe.

– Năm: Lý do thầy nuôi chúng ta. Ban đầu vì chiến lược, vì cần tạo ra thế hệ mạnh hơn Thiên Đạo Điện. Nhưng bây giờ...

Nàng dừng. Lần đầu. Dừng giữa câu. Ninh Tiểu Nguyệt không bao giờ dừng giữa câu. Nàng tính trước mọi từ, mọi dấu phẩy, mọi khoảng lặng. Nhưng câu tiếp theo, nàng không tìm được cách nói bằng giọng Nữ Đế.

– ...bây giờ vì yêu thương.

Ba chữ cuối cùng nhẹ hơn tất cả những gì nàng nói trước đó. Nhẹ đến mức Lục Vô Ưu phải nghiêng đầu mới nghe rõ.

Im lặng.

Bạch Ly là người đầu tiên phá vỡ.

Nàng không giả ngốc. Không nghiêng đầu dễ thương, không toe toét, không gọi "sư tỷ~" bằng giọng nhõng nhẽo. Mắt hổ phách nhìn thẳng Ninh Tiểu Nguyệt, sắc, kiểu mắt thú, kiểu mắt mà nàng thường giấu.

– Sư tỷ.

Giọng phẳng. Trưởng thành hơn mười bảy tuổi rất nhiều.

– Chị nói "chiến lược." Nghĩa là chúng ta là quân cờ?

Câu hỏi chém thẳng vào trọng tâm. Không vòng vo, không né. Kiểu Bạch Ly thật, Bạch Ly không mặt nạ: thẳng như nanh, sắc như vuốt.

Ninh Tiểu Nguyệt im.

Nàng nhìn bàn cờ tưởng tượng trong đầu, bàn cờ nàng bày suốt hai năm qua, quân trắng ít, quân đen nhiều. Thầy là người bày cờ. Đệ tử là quân cờ. Logic nàng vận hành suốt đời: mọi mối quan hệ đều có giá trị sử dụng, mọi người đều có vai trò trên bàn cờ, mọi tình cảm đều có thể quy về lợi ích.

Nhưng thầy khóc.

Nàng nhớ đêm hôm qua, trong vườn rau, khi thầy nói "ta sợ." Mắt thầy không ướt, nhưng tay dừng nhổ cỏ, ngón cái ấn lên rễ cỏ, ấn chậm, và toàn thân im đến mức nàng nghe thấy tim thầy đập. Chậm. Nặng. Kiểu tim đập của người đang giữ thứ gì đó không buông nổi.

Người chơi cờ không khóc vì quân cờ chết. Nàng nghĩ.

Thầy khóc.

Không phải khóc. Nhưng đau. Đau thật. Kiểu đau không giả được.

– Lúc đầu, có thể.

Nàng trả lời. Chậm.

– Nhưng bây giờ... không.

Bạch Ly nhìn nàng. Lâu. Rồi tai cáo cụp xuống, nhẹ. Nàng chấp nhận.

Diệp Hàn lên tiếng.

– Quân cờ hay không, ta không quan tâm.

Giọng phẳng. Lạnh. Kiểu Diệp Hàn: không cảm xúc thừa, không phân tích, không logic. Sự thật.

– Thầy cho ta bát cháo đầu tiên. Cho ta kiếm. Cho ta tên. Trước đó ta là ăn mày mắt một. Sau đó ta là Diệp Hàn.

Hắn nhìn Ninh Tiểu Nguyệt, mắt một, kiếm ý tầng bốn loang ra nhẹ, không đe dọa, chỉ là thói quen, kiểu kiếm tu luôn mở kiếm ý quanh người.

– Dù ta là quân cờ. Quân cờ này tự nguyện.

Bạch Ly nhoẻn miệng. Nhoẻn thật, không giả. "Sư huynh nói hay ghê."

Diệp Hàn đỏ tai. Quay đi. Hắn ghét khen.

A Cẩu ngồi góc bàn, ma khí cuộn rất nhẹ, gần như không thấy. Hắn không nói, không truyền thần thức, chỉ ngồi. Nhưng khi Ninh Tiểu Nguyệt nhìn hắn, chờ phản ứng, hắn qua thần thức gửi một từ:

...thầy.

Chỉ một từ. Nhưng cách hắn gửi, nhẹ, ấm, kiểu con gọi cha giữa đêm khi sợ, tất cả hiểu: A Cẩu không cần phân tích. Không cần biết quân cờ hay gia đình. Chỉ cần thầy.

Hạ Linh lau mắt bằng ống tay áo. Nàng không nói. Nàng đã nói rồi, hôm qua, trên đỉnh núi: "Con sẽ luyện đan cứu thầy. Đó không phải thầy quyết." Nàng không cần nói thêm. Việc cần làm đã rõ.

Lục Vô Ưu ngồi yên, tay đặt trên đùi, sát khí thu gọn hoàn toàn. Hắn nhìn từng người, rồi nhìn Ninh Tiểu Nguyệt.

– Thầy nói sống.

Ba chữ. Gọn. Hắn nhớ thư thầy, một dòng, "Sống." Hắn không hiểu lúc đó. Tại sao thầy chỉ bảo hắn sống, trong khi người khác được giao nhiệm vụ lớn? Diệp Hàn giữ kiếm, Ninh Tiểu Nguyệt giữ hoàng triều, A Cẩu giữ ma đạo, Bạch Ly giữ yêu vực, Hạ Linh giữ lửa. Hắn chỉ cần sống.

Bây giờ hiểu. Thầy biết sát khí thiên sinh nghĩa là gì. Nghĩa là mỗi lần chiến đấu, sát khí ăn vào cơ thể, ăn vào tâm trí, đẩy hắn gần hơn đến ranh giới giữa người và dao. "Sống" không phải lệnh đơn giản. Là thầy bảo hắn: đừng để sát khí nuốt. Đừng trở thành vũ khí. Giữ mình là người.

– Con sống.

Hai chữ. Nhưng nặng.

Ninh Tiểu Nguyệt nhìn từng đệ tử. Từng người. Chậm. Kiểu nàng nhìn quân cờ trên bàn trước khi đi nước quyết định.

Nhưng lần này không phải nhìn quân cờ. Là nhìn gia đình.

Nàng chưa bao giờ có gia đình. Cha phá sản tự vẫn. Mẹ bán nàng. Kỹ viện không phải nhà. Hoàng triều không phải nhà. Ẩn Sơn...

Ẩn Sơn là thứ gần nhất nàng từng có.

– Vậy thì, không ai bỏ đi.

Không phải câu hỏi. Không phải đề nghị. Là khẳng định. Là mệnh lệnh, nhưng mệnh lệnh mà tất cả muốn tuân theo.

Diệp Hàn gật. Một cái.

A Cẩu gật. Ma khí cuộn ấm hơn.

Bạch Ly gật. Tai cáo vểnh.

Hạ Linh gật. Mắt đỏ.

Lục Vô Ưu gật. Bình.

Ninh Tiểu Nguyệt gấp quạt, gõ xuống bàn. Dứt khoát.

– Tốt. Giờ bàn chuyện.

Nàng đứng dậy. Đi đến bàn cờ ở góc bếp, lấy ra tấm bản đồ nàng vẽ tay trên giấy dó, trải lên bàn ăn. Bản đồ đại lục, đánh dấu bằng mực đen: vị trí các tông môn, hoàng triều, ma đạo, yêu vực, cấm địa. Chấm đỏ: Thiên Đạo Điện, những vị trí nàng đã xác nhận. Chấm xanh: đồng minh tiềm năng. Chấm vàng: trung lập.

– Thầy kinh mạch mục. Mười năm. Có thể ít hơn. Đó là thời gian chúng ta có.

Giọng lạnh, gọn, Nữ Đế. Nàng đã khóc đủ rồi, ba giây, trong phòng, một mình. Bây giờ là lúc làm việc.

– Mười năm để mạnh đến mức Thiên Đạo Điện không giết nổi. Đó là mục tiêu thầy đặt ra. Nhưng thầy tính sai một thứ.

Nàng nhìn Hạ Linh.

– Hạ Linh. Đan dược nào có thể phục hồi kinh mạch đã mục?

Hạ Linh lau mắt, ngồi thẳng. Giọng nàng run nhẹ nhưng rõ:

– Theo sách cha, có ba loại đan dược chữa kinh mạch: Thanh Tâm Đan (con đã luyện, chỉ chậm quá trình mục), Hoàn Mạch Đan (hồi phục kinh mạch hư tổn, cần dược liệu hiếm), và...

Dừng. Nuốt nước bọt.

– ...Cửu Chuyển Hoàn Nguyên Đan. Đan dược cấm. Truyền thuyết nói nó đảo ngược tổn thương thọ mệnh. Không ai luyện thành công bốn trăm năm nay. Dược liệu cần... ba trong chín loại chỉ có ở Cấm địa.

Ninh Tiểu Nguyệt gật. Nàng đã tra thông tin này từ mạng lưới tình báo.

– Vậy mục tiêu kép: mạnh đủ để tự bảo vệ, và Hạ Linh luyện thành Cửu Chuyển trong mười năm.

Hạ Linh gật, mắt sáng, kiểu sáng của người tìm được lý do sống rõ ràng hơn bao giờ hết.

Ninh Tiểu Nguyệt chỉ bản đồ.

– Thiên Đạo Điện sẽ không chờ mười năm. Dựa trên ghi chép cổ mà ta thu thập được, chiến lược của họ là: phá mầm trước khi mầm lớn. Họ đã biết Ẩn Sơn. Đã biết sáu đệ tử. Đã biết thầy.

Tay nàng chỉ vào chấm đỏ lớn nhất, ở trung tâm đại lục, nơi không có tên.

– Điện Chủ nói với sứ giả, trước khi thầy đến: "Giết thứ hắn yêu." Thầy kể rồi. Họ không nhắm thầy. Nhắm chúng ta.

Im lặng. Nặng.

Diệp Hàn nắm chuôi kiếm chặt hơn. Kiếm ý lạnh đi nửa phân, không nhiều, nhưng bát cháo trên bàn rung nhẹ.

– Ai đến, ta chém.

Ninh Tiểu Nguyệt lắc đầu.

– Không đủ. Một thanh kiếm không chặn được bão. Cần chiến lược.

Nàng nhìn từng người:

– Diệp Hàn. Kiếm ý tầng bốn. Mạnh nhất trong sáu, nhưng chưa đủ đối đầu Thánh Cảnh. Cần tầng năm.

– A Cẩu. Ma khí kiểm soát tốt, nhưng huyết mạch Ma Thần chưa thức tỉnh hoàn toàn. Cần thời gian.

– Bạch Ly. Ba đuôi. Cần sáu hoặc chín để đối đầu thế lực lớn. Yêu vực là hậu phương.

– Hạ Linh. Dược Thần, nhưng kinh mạch rạn, chiến đấu yếu nhất. Cần bảo vệ. Và cần luyện Cửu Chuyển.

– Lục Vô Ưu. Sát khí kiểm soát hoàn toàn, Trúc Cơ đỉnh. Cần Kim Đan.

– Ta. Thiên cơ, hoàng triều, mạng lưới tình báo. Chiến đấu trực tiếp yếu nhất, nhưng chiến trường của ta không cần kiếm.

Nàng gấp quạt, gõ xuống bản đồ.

– Mười năm. Sáu quái vật. Một mạng lưới. Một mục tiêu.

Nhìn tất cả.

– Thầy đã nuôi chúng ta. Bây giờ chúng ta nuôi lại thầy.

Bạch Ly nghiêng đầu. Lần này là nghiêng thật, suy nghĩ, không phải giả ngốc.

– Sư tỷ. Thầy biết chị đang bàn không?

Ninh Tiểu Nguyệt nhoẻn miệng. Nụ cười mỏng, sắc, kiểu cười nàng dùng khi đã tính xong ba mươi nước cờ.

– Biết. Thầy đi ra vườn là để chúng ta bàn. Thầy không nói nhưng tạo khoảng trống. Chiến lược của thầy luôn vậy: đặt đệ tử vào hoàn cảnh, để đệ tử tự lớn.

Bạch Ly cười. Nhoẻn. "Thầy đáng sợ ghê."

A Cẩu qua thần thức, nhẹ, ấm:

...không phải đáng sợ. Thầy.

Bạch Ly quay sang, tai cáo vểnh, mắt hổ phách sáng:

– Đệ đệ nói đúng.

Ninh Tiểu Nguyệt nhìn hai đứa. Nhìn Diệp Hàn nắm kiếm. Nhìn Hạ Linh siết túi thuốc. Nhìn Lục Vô Ưu ngồi yên, bình, kiểu bình của người đã chọn xong.

Sáu quái vật. Nàng nghĩ. Thầy nuôi. Bây giờ quái vật tự lớn.

Nàng xoay quạt gấp, gõ lên bản đồ ba lần, ba nhịp, dứt khoát.

– Bắt đầu.

Ch.82/233
2.414 từ