Tông Môn Nuôi Quái Vật
Chương 42: Bóng Tối Tiến Đến
Chương 42

Bóng Tối Tiến Đến

Thành phố không có tên.

Không nằm trên bản đồ. Không có đường dẫn đến. Không ai biết, trừ những người được phép biết.

Vô Danh Thành treo giữa hư không, phía trên tầng mây thứ chín, nơi linh lực đặc đến mức ánh sáng cong và thời gian chậm nửa nhịp. Kiến trúc, đen. Đá đen. Cột đen. Mái đen. Không hoa văn, không chạm trổ, không biểu tượng. Kiểu kiến trúc của kẻ không cần ai biết mình tồn tại.

Ngàn năm. Thành phố này đã ngàn năm.

Và ngàn năm, đại lục Thiên Khuyết phía dưới chưa bao giờ ngẩng lên nhìn thấy.

· · ·

Mặc Thanh đi qua hành lang.

Bước, đều, nhẹ, không tiếng. Thói quen của người sống ở nơi im lặng là luật. Áo, đen, cổ đứng, không phù hiệu, không tên, không tông phái. Mặt, trung niên, sạch, gọn, kiểu mặt mà nếu gặp ngoài đường sẽ quên ngay. Mắt, xám nhạt, bình, không biểu cảm. Tóc đen búi gọn.

Hóa Thần trung kỳ.

Ở bên ngoài, Hóa Thần, đỉnh cao. Đứng trên Nguyên Anh, dưới Động Hư. Thanh Vân tông chủ Trần Khải Minh, Hóa Thần sơ kỳ, đã là nhân vật đứng đầu một đại tông. Mặc Thanh mạnh hơn Trần Khải Minh.

Nhưng ở Vô Danh Thành, Hóa Thần — thường. Hắn chỉ là sứ giả. Phụ trách khu vực phía Bắc đại lục. Một trong mười hai sứ giả. Không hơn.

Hành lang dài. Đèn, không có. Không cần. Linh lực phát quang nhẹ từ tường đá, đủ thấy đường, không đủ thấy rõ. Kiểu ánh sáng mà mắt phải quen, và mắt ở đây đều đã quen.

Cuối hành lang, cửa. Đá đen. Không tay nắm. Mặc Thanh dừng. Đặt tay lên cửa. Linh lực quét — nhận diện. Cửa, mở. Chậm. Nặng. Kiểu cửa không mời ai vào.

Bước qua.

· · ·

Phòng, rộng. Trống. Không bàn, không ghế, không vật trang trí. Chỉ có sàn đá đen, tường đá đen, và, ở giữa phòng, một bàn cát.

Bàn cát lớn, sáu thước vuông, cát đen mịn, trên bề mặt, bản đồ. Bản đồ đại lục Thiên Khuyết. Không phải vẽ — tạo. Linh lực nhào nặn cát thành núi, sông, thành, đường. Mỗi hạt cát, một vùng đất. Chính xác đến từng con suối.

Và rải trên bản đồ, những viên đá. Nhỏ. Tròn. Nhiều màu.

Đỏ: biến số nguy hiểm.

Vàng: đang theo dõi.

Đen: đã xử lý.

Bàn cát có nhiều viên đen.

Đứng bên kia bàn, một người.

Giám Sát Sứ.

Không tên. Không tuổi. Không cảnh giới rõ ràng, Mặc Thanh ở đây ba trăm năm, chưa bao giờ đọc được cảnh giới của Giám Sát Sứ. Mặt, già, nhưng kiểu già không theo thời gian. Tóc trắng. Mắt — đóng. Luôn đóng. Mặc Thanh chưa bao giờ thấy Giám Sát Sứ mở mắt.

Hắn nói. Giọng, bình, nhẹ, kiểu giọng người đã ra lệnh giết quá nhiều mà không cần nhớ.

– Báo cáo.

Mặc Thanh quỳ. Một gối. Đầu cúi.

– Bẩm Giám Sát Sứ. Khu vực Bắc, sáu biến số mới trong mười tám tháng gần đây.

– Sáu.

Không phải hỏi. Là nhắc lại. Kiểu nhắc lại mà Mặc Thanh biết — không hài lòng. Mười tám tháng, sáu biến số, nhiều. Bình thường, cả khu vực Bắc mười năm mới có một.

– Bẩm. Sáu. Đệ tử xin trình bày.

Giám Sát Sứ, im. Im là cho phép.

Mặc Thanh giơ tay, linh lực tụ thành sáu viên sáng, xoay chậm trước mặt. Mỗi viên, một hồ sơ.

– Biến số thứ nhất.

Viên sáng thứ nhất mở, hình ảnh: thiếu niên, một mắt, kiếm sắt.

– Danh hiệu ngoài: Kiếm Quỷ. Tên thật: Diệp Hàn. Tuổi: mười tám. Kiếm ý tầng ba, tuổi này, tiền lệ ngàn năm chưa có. Luận Kiếm Hội, hạ tất cả đối thủ. Cấp nguy hiểm: A.

Viên sáng thứ hai, thiếu nữ, mặt hiền, cười.

– Biến số thứ hai. Danh hiệu: Thiên Cơ Nữ. Tên thật: Ninh Tiểu Nguyệt. Tuổi: mười sáu. Thiên phú Thiên Cơ. Trong chín tháng, một tay xoay chuyển cục diện kinh thành, giáng quyền Thái tử, đưa Tam Hoàng tử lên. Chưa ai biết mặt. Cấp nguy hiểm: S.

Giám Sát Sứ, hơi nghiêng đầu. S. Ở tuổi mười sáu.

Viên sáng thứ ba, thiếu niên gầy, mắt đen sâu, ma khí rỉ quanh thân.

– Biến số thứ ba. Danh hiệu: Ma Chủ Thiếu Niên. Tên thật: không rõ, gọi A Cẩu. Tuổi: khoảng mười bốn. Huyết mạch Ma Thần, dòng chính. Ngàn năm chưa xuất hiện. Huyết Nguyệt Cốc, sáu trăm năm, cúi đầu. Ma đạo đang chia rẽ vì hắn. Cấp nguy hiểm: S cộng.

Viên sáng thứ tư, thiếu nữ nhỏ, mặt tròn, mắt hổ phách.

– Biến số thứ tư. Danh hiệu: ngoài gọi Yêu Hồ. Tên thật: Bạch Ly. Bạch hồ hoàng tộc, đời thứ mười tám. Hóa hình hoàn chỉnh trước hai mươi tuổi. Ngân Vĩ, Hóa Thần, ngàn năm, nhận "tiểu chủ." Yêu vực có thể thay đổi trật tự vì nàng. Cấp nguy hiểm: A.

Viên sáng thứ năm, thiếu nữ gầy, tay băng, túi thuốc.

– Biến số thứ năm. Danh hiệu: Dược Nữ. Tên thật: Hạ Linh. Tuổi: mười bảy. Trúc Cơ tầng một luyện đan Kim Đan đỉnh phẩm. Cứu dịch Thanh Hà trấn. Thiên phú đan dược, hiện tại cấp B, nhưng đường cong tăng trưởng bất thường. Nếu tiếp tục, sẽ vượt A trong hai năm.

Viên sáng thứ sáu, thiếu niên cao, mắt đỏ, lạnh.

– Biến số thứ sáu. Danh hiệu: Sát Thần. Tên thật: Lục Vô Ưu. Tuổi: mười chín. Sát khí thiên sinh. Diệt Hắc Phong Tông mười lăm phút, gần trăm người. Sát khí kiểm soát hoàn toàn, chọn lọc mục tiêu. Cấp nguy hiểm: S.

Sáu viên sáng xoay chậm. Sáu gương mặt. Sáu đứa trẻ.

Sáu quái vật.

Im lặng.

Giám Sát Sứ, đứng. Mắt vẫn đóng. Nhưng Mặc Thanh cảm nhận — áp lực. Nhẹ. Kiểu áp lực không phải linh lực, là suy nghĩ. Giám Sát Sứ đang nghĩ.

– Sáu biến số. Cùng khu vực. Cùng mười tám tháng.

– Bẩm. Đúng.

– Trùng hợp?

– Bẩm, không. Cùng nguồn gốc.

Im lặng. Nặng hơn.

– Nói.

– Tất cả sáu biến số, đều xuất phát từ một tông môn. Ẩn Sơn Tông. Tông chủ: Tạ Trường An. Cảnh giới: Kim Đan.

...

Im lặng — lâu.

Giám Sát Sứ, lần đầu — cử động. Nghiêng đầu. Nhẹ. Kiểu nghiêng đầu mà Mặc Thanh ba trăm năm chỉ thấy ba lần, lần nào cũng là trước khi lệnh giết được ban.

– Kim Đan.

– Bẩm. Kim Đan. Đệ tử xác nhận nhiều lần, Kim Đan thật. Không giấu cảnh giới. Không ngụy trang.

– Kim Đan tạo ra sáu biến số cấp A trở lên.

– Bẩm. Đúng.

– Trong mười tám tháng.

– Bẩm. Đúng.

Im lặng.

– Không hợp lý.

Mặc Thanh, cúi thấp hơn. Hắn biết. Không hợp lý. Kim Đan, cảnh giới ba trên chín. Bình thường. Yếu. Kim Đan không thể nuôi ra sáu thiên tài. Không có tài nguyên, không có bí tịch, không có sức mạnh. Như nông dân trồng rau mà thu được rồng.

– Còn nữa, bẩm Giám Sát Sứ.

– Nói.

– Trương Vô Tâm. Thanh Vân Tông. Nguyên Anh đỉnh. Được phái đến kiểm tra Ẩn Sơn. Kết quả —

Dừng. Nuốt.

– Tạ Trường An đánh bại Trương Vô Tâm. Một chiêu.

Im lặng — nặng.

Cát trên bàn — rung. Nhẹ. Không phải gió. Là linh lực Giám Sát Sứ, rỉ ra. Kiểu rỉ mà ba trăm năm Mặc Thanh chỉ cảm nhận khi sứ giả khác bị xử lý.

– Kim Đan. Đánh bại Nguyên Anh đỉnh. Một chiêu.

– Bẩm. Theo báo cáo nội tuyến Thanh Vân Tông. Trương Vô Tâm bị đánh bay xuyên ba tảng đá. Gã, không dùng linh lực. Không dùng kỹ thuật. Giơ tay. Một tay.

Im lặng.

Giám Sát Sứ, bước. Một bước. Đến bên bàn cát. Tay giơ lên, nhẹ, và sáu viên đá đỏ trên bản đồ (sáu viên mới đặt, gần nhau, ở vùng Bắc) — bay lên. Xoay. Rồi — tan. Vỡ thành bụi. Rơi xuống bàn cát.

– Xóa hồ sơ biến số một đến sáu.

Mặc Thanh — sững. Xóa? Sáu biến số cấp A đến S cộng — xóa?

– Bẩm, xóa?

– Tạo hồ sơ mới.

Giám Sát Sứ giơ tay, linh lực ngưng tụ. Một viên đá. Không phải đỏ. Không phải vàng.

Trắng.

Trắng. Mặc Thanh ba trăm năm, chưa thấy viên trắng. Đỏ là nguy hiểm. Vàng là theo dõi. Đen là đã xử lý. Trắng — không có trong hệ thống.

Giám Sát Sứ đặt viên trắng xuống bản đồ. Vùng Bắc. Vị trí, Ẩn Sơn.

– Biến Số Tổng: Tạ Trường An. Cấp: chưa xác định. Đánh giá —

Dừng. Lâu.

Kẻ Tạo Ra Biến Số.

Mặc Thanh, nghe. Tim — lạnh.

Kẻ Tạo Ra Biến Số.

Thiên Đạo Điện tồn tại ngàn năm. Mục đích duy nhất: kiểm soát biến số. Thiên tài, biến số. Thiên phú bất thường, biến số. Bất cứ thứ gì có thể phá vỡ trật tự thiên hạ, biến số. Phát hiện. Đánh giá. Xử lý.

Ngàn năm, biến số luôn là cá nhân. Một người mạnh. Một thiên tài nổi. Xử lý đơn giản: giám sát, kiềm chế, hoặc, nếu cần — diệt.

Nhưng đây, không phải biến số.

Đây là nguồn.

Kẻ tạo ra biến số. Không phải một. Sáu. Và có thể, chưa dừng.

Giết một thiên tài, mất một thiên tài. Giết kẻ tạo ra thiên tài, mất cả thế hệ.

Nhưng không giết, hắn sẽ tạo thêm.

– Xử lý thế nào?

Mặc Thanh hỏi. Giọng, bình. Nhưng tay — siết. Dưới vạt áo. Không ai thấy.

Giám Sát Sứ, đứng. Mắt vẫn đóng. Lâu. Rất lâu. Kiểu lâu mà Mặc Thanh đếm, bảy mươi nhịp thở.

Rồi —

– Chưa.

Mặc Thanh — ngỡ.

– Quan sát. Phái hai giám thị ẩn trú khu vực. Không tiếp xúc. Không để lộ. Chỉ, xem.

– Bẩm, xem gì?

– Xem gã định làm gì. Giám Sát Sứ quay lưng. Bước đi. Nếu gã chỉ nuôi dạy, để yên. Thiên tài mạnh không nguy hiểm. Thiên tài có tổ chức mới nguy hiểm.

Dừng. Giữa bước.

– Nếu gã bắt đầu bày cờ...

Im.

– Diệt. Diệt từ gốc.

Bước tiếp. Cửa đá mở. Đóng. Nặng.

Mặc Thanh, quỳ. Một mình trong phòng. Sáu viên sáng đã tắt. Chỉ còn bàn cát, và viên đá trắng. Nhỏ. Sáng. Ở vị trí Ẩn Sơn.

Hắn nhìn viên đá.

Kẻ Tạo Ra Biến Số.

Tạ Trường An.

Kim Đan. Trồng rau. Nuôi sáu đứa trẻ.

Và Nguyên Anh đỉnh, một chiêu.

Gã là gì?

Hắn đứng dậy. Bước ra. Hành lang đen, im, lạnh. Linh lực phát quang lờ mờ trên tường.

Ra khỏi Vô Danh Thành.

Đứng trên mây. Dưới chân, đại lục Thiên Khuyết. Rộng. Xanh. Bình yên nhìn từ trên cao. Núi sông trải dài, thành thị như đốm sáng, con người — nhỏ.

Và tất cả, không biết phía trên có thành phố.

Gió thổi. Áo đen bay. Mặc Thanh nhìn về phía Bắc. Xa. Rất xa. Nơi có ngọn núi nhỏ, vườn rau, mấy căn nhà gỗ.

Tạ Trường An.

Ngươi biết bọn ta đang nhìn không?

· · ·

Ẩn Sơn. Cùng ngày.

Đầu xuân. Tuyết tan. Đất mềm, tốt cho trồng rau.

Tạ Trường An cúi bên luống cải mới gieo. Tay phải nhổ cỏ. Tay trái, trong áo (vẫn đau, vẫn đen, vẫn giấu). Nắng nhẹ. Gió nhẹ. Chim hót trên cây tùng. Bình thường.

Diệp Hàn luyện kiếm ở sân, kiếm sắt, kiếm ý tầng ba phủ quanh, từng chiêu chậm, nặng, khác trước (sau lời thầy "kiếm cũng để giữ", hắn đang thử gì đó). Lục Vô Ưu tưới cây con đã trồng hôm qua, cẩn thận, chậm, sát khí thu gọn. Bạch Ly chạy qua chạy lại giúp Hạ Linh phơi dược liệu, đuôi cáo thỉnh thoảng lộ (nắng ấm, vui, quên giấu). A Cẩu ngồi thềm, mắt nhắm, truyền thần thức đi đâu đó xa.

Bình thường.

Rồi, Tạ Trường An dừng.

Không phải dừng vì mệt. Dừng — đột ngột. Như hôm Trương Vô Tâm đến. Nhưng lần này, khác. Lần trước, cảm nhận linh lực Nguyên Anh đỉnh đang đến gần, rõ, mạnh, vật lý. Lần này, không có linh lực. Không có ai đến gần. Không có gì.

Chỉ có — cảm giác.

Kiểu cảm giác mà không cảnh giới nào giải thích. Kim Đan không có năng lực cảm ứng từ xa. Nguyên Anh cũng không. Hóa Thần — có thể. Nhưng gã là Kim Đan.

Và gã — cảm nhận.

Có ai đó. Ở rất xa. Rất cao. Đang nhìn.

Không phải nhìn bằng mắt. Nhìn bằng — ý. Kiểu nhìn mà người bình thường gọi là "gai sau gáy." Kiểu nhìn mà tu sĩ gọi là "thần thức quét." Nhưng không phải thần thức, thần thức có thể chặn, có thể nhận ra nguồn. Đây — không nguồn. Không hướng. Không vị trí. Chỉ — .

Có người đang nhìn.

Tạ Trường An ngẩng đầu. Nhìn trời. Mắt — sáng. Sắc. Kiểu sắc mà Diệp Hàn (đang luyện kiếm) cảm nhận, kiếm ý rung. Nhẹ. Ngẩng lên, thấy thầy đang nhìn trời.

– Thầy?

Tạ Trường An không trả lời. Nhìn trời. Trời xanh. Mây trắng. Nắng xuân. Không có gì.

Nhưng gã — biết.

Hạ tay. Nhìn lại luống cải. Tay phải cầm bình tưới — siết. Nhẹ. Không ai thấy. Nhưng ngón tay, trắng hơn bình thường.

– Không có gì. Tưới rau tiếp.

Diệp Hàn, nhìn thầy. Lâu. Rồi quay lại luyện kiếm. Nhưng kiếm ý — không yên. Dao động nhẹ. Kiểu dao động khi biết thầy đang giấu gì đó.

· · ·

Đêm.

Ẩn Sơn im. Đệ tử ngủ. Gió xuân nhẹ, mang mùi đất mới, mùi hoa dại ven suối.

Tạ Trường An, ngồi trên đỉnh núi.

Một mình. Không chăn. Không trà. Áo xám cũ, tóc xõa, lưng tựa tảng đá. Nhìn bầu trời đêm, sao dày, trăng khuyết, gió lạnh nhưng không buốt.

Tay trái, đặt trên đầu gối. Lộ. Không giấu. Đen, từ ngón đến nửa cẳng tay. Tĩnh mạch đen chạy dưới da. Ma khí cũ. Sát khí cũ. Và — gì đó mới. Từ trận với Trương Vô Tâm. Tê. Không đau lắm. Nhưng không hồi phục.

Hắn nhìn tay. Rồi, nhìn trời.

Cuối cùng.

Các ngươi cũng để ý đến đây rồi.

Giọng, không sợ. Bình. Kiểu bình của người đã chờ đợi, không phải hy vọng, không phải lo lắng, chỉ chờ. Biết nó sẽ đến. Biết từ ngày nhặt Diệp Hàn. Biết từ ngày đặt tên Ẩn Sơn Tông. Biết — từ trước đó nữa.

Thiên Đạo Điện.

Ngàn năm các ngươi kiểm soát thiên hạ. Giết thiên tài. Triệt biến số. Giữ trật tự, trật tự mà các ngươi định nghĩa.

Ta biết. Ta đã biết.

Và ta vẫn nuôi.

Gió thổi. Tóc bay. Hắn nhìn xuống, Ẩn Sơn. Mấy căn nhà gỗ. Đèn tắt. Yên bình. Năm đứa trẻ đang ngủ (một ở kinh thành). Kiếm Quỷ, Ma Chủ, Yêu Hồ, Dược Nữ, Sát Thần.

Quái vật.

Quái vật của ta.

Mắt, mềm. Một thoáng. Rồi — cứng lại.

Nhưng thời gian...

Nhìn tay trái. Đen. Tĩnh mạch đen.

...không còn nhiều.

Đứng dậy. Phủi áo. Quay về.

Đi ngang phòng Diệp Hàn, cửa khép, nhưng gã biết: hắn chưa ngủ. Kiếm ý rung cả đêm. Đi ngang phòng A Cẩu, im, nhưng ma khí bên trong cuộn nhẹ (ác mộng). Đi ngang phòng Bạch Ly, tiếng thở đều, đuôi cáo chắc đang quấn chăn. Phòng Lục Vô Ưu, im, kiểu im kiểm soát, không phải im ngủ. Phòng Hạ Linh, ho nhẹ một tiếng, rồi yên.

Năm đứa trẻ. Năm quái vật. Năm người — của hắn.

Tạ Trường An vào phòng. Đóng cửa. Ngồi bên giường, không nằm.

Nhìn tường.

Ta cần thêm thời gian.

Chúng chưa đủ mạnh. Chưa đủ để, tự mình.

Nếu ta không còn ở đây —

Dừng. Cắt ngang suy nghĩ. Hít sâu.

Không. Chưa phải lúc nghĩ chuyện đó.

Ngày mai, trồng rau. Nấu cháo. Dạy kiếm. Nắm tay. Trồng cây.

Ngày mai, vẫn như mọi ngày.

Vì mỗi ngày bình thường, là một ngày chúng lớn thêm.

Nằm xuống. Mắt nhắm. Tay trái, đặt trên ngực. Đen. Tê. Nhưng — ấm. Ấm vì linh lực tự chữa (chậm, yếu, nhưng có). Và ấm vì, bên kia tường, có tiếng thở đều của năm người mà hắn đã chọn nuôi.

Ngủ.

Hay — cố ngủ.

Phía trên, rất cao, rất xa, Vô Danh Thành lơ lửng trong hư không. Mắt vẫn mở. Bàn cát vẫn sáng. Viên đá trắng vẫn nằm ở vị trí Ẩn Sơn.

Sáng. Nhỏ. Và, rất, rất cô đơn.

Ch.42/50
2.863 từ