Tông Môn Nuôi Quái Vật
Chương 18: Thiếu Nữ Chơi Cờ Với Hoàng Tử
Chương 18

Thiếu Nữ Chơi Cờ Với Hoàng Tử

Ninh Tiểu Nguyệt đặt chân lên đường phố Thanh Phong thành vào buổi trưa, giữa phiên chợ đông nhất tháng.

Nàng đi bảy ngày, bắt đoàn thương từ Vân Khê, đổi sang xe ngựa chở vải ở Bình Giang, rồi đi bộ nửa ngày cuối từ cổng nam vào thành. Thầy cho năm lượng bạc, nói: "Mua sách. Có cuốn Thiên Hạ Chí ở hiệu sách Minh Nguyệt, phố Cổ Hương. Mua về cho ta."

Nàng nhận bạc, nhận tên sách, nhận tên hiệu. Rồi hỏi:

— Thanh Phong thành. Ngàn dặm. Thầy sai con đi mua một cuốn sách?

— Ừ. Cuốn sách quan trọng.

Nàng nhìn thầy. Thầy uống trà. Mặt bình thường.

— Nếu con tình cờ nghe được chuyện gì thú vị ở Thanh Phong, thầy có muốn biết không?

— Nếu ngươi tình cờ nghe được, ta sẽ tình cờ muốn nghe.

Nàng cười. Nhẹ. Hiểu.

Sách là cớ. Thầy muốn con đi nghe.

Thanh Phong thành, lớn hơn Lâm Giang gấp ba, nhỏ hơn kinh thành, nhưng nằm ở vị trí then chốt: nơi chính đạo miền nam giao với hoàng triều miền bắc. Tông phái lớn nhất vùng, Thanh Phong Kiếm Phái, đặt trụ sở ngoài thành, nhưng ảnh hưởng phủ cả thành trì. Vương trưởng lão, Nguyên Anh, người đang phái đệ tử điều tra Ẩn Sơn, ở ngay nơi này.

Ninh Tiểu Nguyệt mặc áo vải nâu, tóc buộc đuôi ngựa bằng dải vải xanh rẻ tiền, chân mang giày cỏ. Không trang sức, không phấn son. Trông như con gái nhà nghèo từ quê lên thành, chính xác là ấn tượng nàng muốn.

Mắt nàng, quét. Nhẹ nhàng, tự nhiên, không ai nhận ra nàng đang đọc cả con phố.

Lính canh cổng nam, năm người, ba người ngáp. Kỷ luật lỏng. Thành trì yên bình lâu rồi, không sợ giặc.

Thương nhân đa số bán vải, gỗ, dược liệu rẻ. Chợ thường, không phải chợ tu sĩ. Quán rượu phía tây nhiều hơn, tu sĩ Thanh Phong hay uống ở đó.

Phố Cổ Hương ở khu đông, hiệu sách, trà lâu, quán cờ. Giới mưu sĩ, thư sinh, quan chức nhỏ tụ tập.

Nàng đi thẳng phố Cổ Hương. Tìm hiệu sách Minh Nguyệt, tiệm nhỏ, cũ, sách chất đến trần. Ông chủ già, râu trắng, đang ngủ gật sau quầy.

— Lão bá, có cuốn Thiên Hạ Chí không ạ?

Ông già mở mắt. Nhìn nàng. Nhìn áo vải. Nhìn mặt, xinh, nhưng áo nghèo.

— Có. Ba lượng.

Đắt. Một cuốn sách chép tay, ba lượng, bằng nửa số tiền thầy cho. Nàng không mặc cả. Trả. Nhận sách. Lật qua, sách dày, chữ nhỏ, viết về địa lý và thế lực thiên hạ. Cũ, nhưng chi tiết. Thầy cần cuốn này thật.

Nhưng không cần con đi ngàn dặm mua. Gửi thư nhờ thương đoàn cũng được.

Thầy muốn con ở đây. Nghe. Nhìn. Hiểu.

Nàng cất sách vào bọc vải, đeo lên lưng. Còn hai lượng. Đủ ăn ở ba ngày. Đủ.

· · ·

Trà lâu Thanh Phong, Phong Nguyệt Lâu, nằm cuối phố Cổ Hương, ba tầng, mái ngói xanh, đèn lồng đỏ. Tầng một bán trà bình dân, thương nhân, dân thường. Tầng hai, tu sĩ cấp thấp, quan chức nhỏ. Tầng ba, thượng khách, cần mời hoặc có thân phận.

Ninh Tiểu Nguyệt ngồi tầng một, góc cầu thang, bát trà rẻ nhất, hai đồng. Vị trí hoàn hảo, nghe được cả tầng một lẫn tiếng vọng từ tầng hai.

Nàng uống trà, mắt nhìn xuống, tai mở.

Tầng một, ồn ào, không có gì đặc biệt. Thương nhân bàn giá vải. Gã tu sĩ Luyện Khí khoe vừa mua được bùa hộ mệnh. Hai bà già nói chuyện cháu trai.

Tầng hai, thú vị hơn. Tiếng hai tu sĩ nói nhỏ, nhưng Ninh Tiểu Nguyệt nghe rõ (thiên cơ, tai nàng bắt ý trong tiếng ồn, không chỉ bắt âm):

"...Vương trưởng lão phái người xuống nam. Hai đệ tử Trúc Cơ..."

"...nghe nói điều tra cái tông phái nhỏ nào đó. Ẩn Sơn?"

"...Kim Đan, trồng rau, nuôi mấy đứa trẻ kỳ lạ. Có đứa có kiếm ý Luyện Khí..."

"...trưởng lão quan tâm vậy? Kim Đan mà."

"...không biết. Nhưng trưởng lão ít khi phái người vô cớ."

Ninh Tiểu Nguyệt uống trà. Bình thản. Mắt vẫn nhìn xuống.

Hai đệ tử Trúc Cơ. Đang trên đường. Có lẽ nửa tháng nữa đến Vân Khê. Vương trưởng lão cẩn thận, chỉ xem, chưa hành động.

Tốt. Còn thời gian.

Nàng ghi nhận. Tiếp tục nghe.

Tiếng cầu thang, ai đó đi lên tầng ba. Bước chân nặng, nhiều người, ít nhất bốn năm. Và có tiếng kim loại, kiếm, giáp nhẹ. Lính hộ vệ?

Tầng ba rộn lên. Tiếng nói lớn hơn, giọng trẻ, kiêu, nhưng không khó chịu:

"...lão Triệu lại thua! Bảy ván, bảy ván đều thua. Lão già, thú thật đi, lão cố ý nhường ta?"

Giọng già hơn, cười nịnh:

"...Điện hạ thiên tài cờ vây, hạ thần đâu dám..."

"...nhường thì nói nhường. Ta không thích người giả vờ thua."

Ninh Tiểu Nguyệt nhấc chén trà. Dừng.

Điện hạ.

Hoàng tử.

Nàng đặt chén xuống. Nhẹ. Tay không run.

Thanh Phong thành. Hoàng tử đến đây, không phải vi hành thường. Hoàng triều ở kinh thành, cách Thanh Phong nửa tháng đường. Hoàng tử xuống đây, có việc.

Thái tử thứ mấy?

Nàng nghe thêm. Ghép mảnh.

"...Thái tử điện hạ, à, Tam điện hạ..."

Thứ ba. Thái tử thứ ba.

Thiên Cơ Toán viết: hoàng triều thường có ba thái tử trở lên tranh quyền. Thứ nhất chiếm thế, thứ hai chiếm quân, thứ ba chiếm trí. Thứ ba thường, yếu nhất hoặc đáng sợ nhất.

"...Tam điện hạ lần này xuống Thanh Phong, nghe nói để gặp Vương trưởng lão. Kết nối tông phái."

Vương trưởng lão. Thanh Phong Kiếm Phái. Nguyên Anh.

Thái tử thứ ba kết nối tu sĩ, chiêu mộ thế lực. Đang xây mạng lưới.

Ninh Tiểu Nguyệt mỉm cười. Rất nhẹ. Nụ cười không chạm đến mắt.

Thú vị.

· · ·

Nàng ngồi thêm nửa canh giờ. Uống hết bát trà. Tầng ba vẫn ồn, tiếng quân cờ đặt lên bàn gỗ, tiếng cười, tiếng mưu sĩ thua lần thứ tám.

Nàng đứng dậy. Đi lên cầu thang.

Tầng hai, mấy tu sĩ nhìn. Nàng bước qua, mặt cúi, dáng rụt rè, kiểu con gái quê lạc đường. Không ai chặn.

Cầu thang lên tầng ba, hai lính hộ vệ đứng chặn. Giáp nhẹ, kiếm ngang lưng, Trúc Cơ cả hai. Nhìn nàng, áo vải, tóc buộc, mười bốn tuổi.

— Tầng ba không mở. Đi xuống.

Ninh Tiểu Nguyệt nhìn lên. Mắt to, sáng, kiểu bé gái ngây thơ.

— Dạ... cháu nghe tiếng đánh cờ. Cháu thích cờ. Cháu xin phép lên xem được không ạ?

Hai lính nhìn nhau. Một gã cười khẩy.

— Đi xuống, bé con. Trên kia không phải chỗ của ngươi.

— Nhưng cháu chơi cờ hay lắm!

Giọng trẻ, từ tầng ba, vang xuống:

— Cho nó lên.

Hai lính dừng. Nhìn lên.

— Tam điện hạ...

— Ta bảo cho lên. Tám ván chán rồi, thêm ai chơi cũng được.

Hai lính lùi. Ninh Tiểu Nguyệt cúi đầu — "Đa tạ!" — rồi chạy lên cầu thang, dáng con gái quê lần đầu vào trà lâu lớn.

Bên trong nàng, lạnh. Tĩnh. Mắt quét.

Cho ta lên vì chán. Hoàng tử này, hiếu thắng, ghét nhạt, thích bất ngờ. Tốt. Bất ngờ ta có thừa.

· · ·

Tầng ba Phong Nguyệt Lâu, rộng, sáng, cửa sổ mở ra nhìn thành phố. Bàn cờ đặt giữa, gỗ tốt, quân ngọc trắng ngọc đen. Bốn ghế, nhưng chỉ hai người ngồi, một trẻ, một già. Phía sau, bốn lính hộ vệ đứng im.

Lý Thừa Phong, Thái tử thứ ba, mười bảy tuổi, mặc bào xanh giản dị (nhưng vải tốt, đường may tinh xảo, giản dị kiểu cố ý), tóc búi, trâm bạch ngọc. Khuôn mặt, đẹp trai, sáng sủa, mắt sắc, miệng mỏng. Kiểu người vừa nhìn đã biết thông minh, và biết mình thông minh, và muốn mọi người biết.

Đối diện, lão Triệu, mưu sĩ, sáu mươi tuổi, râu dài, mắt mệt. Thua tám ván liên tiếp, mặt cố cười nhưng khóe mắt đã run.

Lý Thừa Phong nhìn Ninh Tiểu Nguyệt bước vào. Mắt quét, nhanh, từ trên xuống. Áo vải. Giày cỏ. Không linh lực đáng kể (Luyện Khí tầng hai, gần như không cảm nhận được với Trúc Cơ tầng chín của hoàng tử). Mười bốn tuổi. Xinh, rất xinh, dù bẩn.

— Ngươi biết chơi cờ?

Ninh Tiểu Nguyệt đứng giữa phòng, hai tay nắm trước bụng, đầu hơi cúi.

— Dạ, biết chút. Cha dạy. Cha... mất rồi. Cháu hay chơi một mình ở nhà.

Nửa thật nửa giả. Cha dạy, giả (nàng tự học). Chơi một mình, thật (bàn cờ ở Ẩn Sơn, nàng tự đánh hai bên).

Lý Thừa Phong nhìn. Cười, nhẹ, kiểu thấy thú vui nhỏ.

— Ngồi.

Lão Triệu đứng dậy, nhường chỗ, mặt nhẹ nhõm. Ninh Tiểu Nguyệt ngồi. Nhìn bàn cờ, trống, sạch, quân ngọc xếp hai hộp.

— Ngươi cầm đen hay trắng?

— Cháu cầm gì cũng được ạ.

Lý Thừa Phong nheo mắt. Nhặt quân trắng. Đi trước.

Đi trước. Tự tin. Kiêu nhưng có vốn, thắng tám ván liên tiếp, cho dù mưu sĩ nhường thì cũng phải có trình.

Ninh Tiểu Nguyệt nhặt quân đen. Đặt.

· · ·

Nước 1-5. Khai cuộc.

Lý Thừa Phong đi nhanh, khai cuộc chuẩn, sách vở, chiếm bốn góc. Tự tin. Mỗi quân đặt xuống đều dứt khoát, không do dự.

Ninh Tiểu Nguyệt đi chậm hơn. Mỗi quân, cân nhắc, tay lơ lửng trên bàn, rồi đặt. Vị trí kỳ lạ, không theo khai cuộc nào trong sách. Quân đen rải rác, không chiếm góc, không tranh biên.

Lý Thừa Phong nhìn.

— Khai cuộc lạ. Ai dạy ngươi?

— Cháu tự nghĩ ạ.

— Tự nghĩ? — Cười khẩy. Trông như không biết đánh.

— Dạ.

Nước 6-15.

Lý Thừa Phong ép. Mạnh. Quân trắng chiếm trung tâm, bao vây ba cụm quân đen ở biên, cụm nào cũng yếu, thiếu khí, sắp chết. Thế cờ, trắng áp đảo. Rõ ràng.

Lão Triệu đứng phía sau hoàng tử, nhìn bàn cờ, lắc đầu nhẹ. Bé gái không biết chơi.

Bốn lính hộ vệ mất hứng. Một gã ngáp.

Ninh Tiểu Nguyệt đặt quân. Chậm. Mặt, hơi nhăn, kiểu đang cố gắng, kiểu biết mình thua nhưng cố.

Nước 16-20.

Tệ hơn. Ba cụm quân đen bị cắt rời hoàn toàn, hai cụm sắp chết, cụm thứ ba chỉ còn một khí. Thế cờ, trắng chiếm bảy mươi phần trăm bàn. Đen sắp thua.

Lý Thừa Phong thở ra.

— Chán.

Nàng ngẩng lên. Mắt, to, hơi ướt (giả).

— Cháu... cháu thua rồi sao?

— Chưa. Nhưng sắp.

— Cho cháu đi thêm mấy nước... được không ạ?

Lý Thừa Phong nhìn. Cười, kiểu thương hại.

— Được. Đi đi.

Nước 21.

Ninh Tiểu Nguyệt đặt quân đen. Vị trí, giữa bàn. Chỗ không ai để ý. Không cứu cụm nào. Không tấn công. Chỉ đặt.

Lý Thừa Phong liếc. Không hiểu. Đáp quân trắng, tiếp tục ép.

Nước 22.

Đen. Lại giữa bàn. Cách quân trước ba ô. Vô nghĩa.

Nước 23.

Đen. Biên trái. Chỗ trắng đã chiếm xong. Lạ.

Lý Thừa Phong nhíu mày, nhẹ, chưa lo. Vẫn thắng.

Nước 24.

Trắng ăn cụm đen thứ nhất. Bảy quân, chết. Nàng không phản ứng.

Nước 25.

Đen. Góc phải. Nơi không có quân nào. Tách biệt.

Lão Triệu nhìn. Nheo mắt. Có gì đó... Lão nhìn lại bàn cờ. Nhìn quân đen nước 21, 22, 23, 25, rải rác, vô nghĩa... hay...

Nước 26.

Trắng ăn cụm đen thứ hai. Mười quân, chết. Lý Thừa Phong cười.

— Thêm vài nước nữa, ta ăn nốt.

Ninh Tiểu Nguyệt cười. Nhẹ.

— Dạ.

Nước 27.

Đen. Đặt giữa bốn quân "vô nghĩa" — nước 21, 22, 23, 25. Nối lại. Thành hình.

Lý Thừa Phong dừng tay. Nhìn.

Cái gì?

Bốn quân rải rác, giờ nối thành đường chéo, cắt ngang bàn cờ, chia thế trận trắng thành hai nửa. Trung tâm, nơi trắng mạnh nhất, bị xẻ đôi. Và cụm đen thứ ba, cụm yếu nhất, còn một khí, đột nhiên có đường thở. Qua đường chéo. Nối vào quân nước 25 ở góc phải.

— ...

Lý Thừa Phong im. Mắt quét bàn cờ. Nhanh. Tính.

Từ nước 21. Từ nước 21 con bé này đã tính.

Không, từ đầu. Khai cuộc lạ. Quân rải rác. Không phải không biết đánh, là gieo.

Hai mươi nước đầu, toàn bộ, là mồi.

Nước 28-35.

Lý Thừa Phong phản công. Mạnh. Cắt đường chéo, vây quân nước 27. Nhưng mỗi lần cắt, lại mở ra lỗ hổng mới. Quân đen "vô nghĩa" từ đầu bỗng sống dậy, mỗi quân đều nằm đúng chỗ cần, chờ đúng lúc cần.

Mồ hôi trên trán hoàng tử. Lão Triệu, miệng mở, mắt tròn.

Nước 36-42.

Thế cờ đảo. Trắng vẫn chiếm nhiều đất hơn, nhưng quân trắng chết trong lãnh thổ mình. Đường chéo đen xẻ ngang, chia cắt liên lạc, và bốn mắt đen ở bốn góc bàn, mỗi mắt đều sống, đều có khí, đều bất khả xâm phạm. Trong khi quân trắng, đông nhưng rỗng. Chiếm đất mà không giữ được.

Nước 43.

Lý Thừa Phong đặt quân. Tay run nhẹ, lần đầu.

Nước 44.

Ninh Tiểu Nguyệt đặt quân đen. Nhẹ nhàng. Bình thản. Vị trí, trung tâm, nơi đường chéo gặp biên. Quân trắng ở trung tâm, hai mươi lăm quân, bỗng mất tám khí cùng lúc. Chết.

Nước 45.

Trắng cứu. Không kịp.

Nước 46.

Đen. Đóng cửa. Đường chéo hoàn thành, từ góc trái đến góc phải, cắt bàn cờ thành hai tam giác. Tam giác trên, trắng, nhưng mắt không đủ. Tam giác dưới, đen, bốn mắt sống, liên thông.

Nước 47.

Ninh Tiểu Nguyệt đặt quân cuối cùng. Nhẹ. Tiếng "tách" trên mặt gỗ.

Im lặng.

Lý Thừa Phong nhìn bàn cờ. Nhìn lâu. Rồi, ngả lưng. Thở ra.

Trắng thua. Không phải thua sát, thua . Thua từ nước 21, nhưng không biết cho đến nước 44.

Hoàng tử nhìn Ninh Tiểu Nguyệt. Lần đầu, nhìn thật.

Bé gái áo vải, tóc buộc, giày cỏ. Mười bốn tuổi. Mặt bình thản, tay đặt trên đùi, ngồi thẳng. Mắt, sáng, sâu, và không hề ngây thơ.

— Ngươi hy sinh hai mươi quân để gieo thế. Hai mươi nước đầu, không phải thua. Là bẫy.

Ninh Tiểu Nguyệt cười. Nhẹ.

— Cháu chỉ nghĩ xa một chút thôi ạ.

— Một chút? — Lý Thừa Phong cười, khác kiểu cười ban nãy. Không phải kiêu. Là thú vị. Thật sự thú vị. Từ nước đầu tiên, ngươi đã tính đến nước bốn mươi bảy?

— Không ạ. Cháu chỉ tính đến nước ba mươi. Sau đó... tùy điện hạ đi thế nào.

Lý Thừa Phong nhìn. Im. Rồi, cười lớn. Tiếng cười vang cả tầng ba, khiến bốn lính hộ vệ giật mình.

— Ha! Hay! Hay thật!

Gã vỗ bàn, quân cờ rung.

— Tám ván, tám mưu sĩ, tám lần thắng, chán đến buồn nôn. Rồi con bé áo vải mười bốn tuổi lên, bốn mươi bảy nước, đánh ta thua từ trong ruột!

Nàng cúi đầu, dáng khiêm nhường.

— Cháu may mắn thôi.

— Đừng khiêm tốn giả. Gã nhìn, mắt sắc. Ta ghét khiêm tốn giả hơn kiêu thật.

Ninh Tiểu Nguyệt ngẩng lên. Nhìn thẳng. Lần đầu, bỏ mặt nạ con gái quê. Mắt, lạnh, sáng, bình tĩnh.

— Vậy cháu nói thẳng. Không phải may. Điện hạ thua vì kiêu. Hai mươi nước đầu, điện hạ không xem cháu là đối thủ. Không xem, thì không phòng. Không phòng, thì quân gieo ở đâu cũng không thấy.

Im lặng. Lão Triệu, mặt trắng bệch. Bốn lính, tay nắm chuôi kiếm.

Lý Thừa Phong nhìn nàng. Lâu.

Rồi, cười. Nhẹ. Mắt sáng.

— Thú vị. Rất thú vị.

Gã rót trà, tự tay, không để hầu rót, đẩy chén sang nàng.

— Uống.

Nàng nhận. Uống. Trà ngon, long tỉnh, hạng nhất.

— Ngươi là ai?

— Đệ tử nhỏ của một tông phái không tên. Nàng đặt chén xuống. Từ xa lắm. Lên đây mua sách.

— Tông phái nào dạy ra người chơi cờ thế này?

— Tông phái nhỏ, thầy nuôi có sáu đệ tử, trồng rau trên núi. Nàng cười. Chắc điện hạ chưa nghe tên bao giờ.

Lý Thừa Phong nhìn. Mắt, nheo, tính toán.

— Một tông phái nhỏ mà dạy ra thiên cơ. Thú vị.

Thiên cơ. Nàng ghi nhận, hoàng tử này nhận ra. Nhanh. Thông minh thật, không chỉ kiêu.

— Ở lại. Gã nói. Ta cần mưu sĩ biết chơi cờ.

— Cháu cảm ơn điện hạ. Nhưng thầy đợi.

— Thầy ngươi là ai? Ta mời cả thầy.

— Thầy cháu... Nàng nghĩ. Chọn lời. Thầy cháu là người trồng rau. Ngồi yên một chỗ. Không thích phiền.

— Trồng rau? — Lý Thừa Phong cười. Người trồng rau mà dạy ra ngươi. Hẳn không phải rau thường.

Ninh Tiểu Nguyệt đứng dậy. Cúi đầu.

— Điện hạ cờ hay. Cháu học được nhiều. Xin phép.

Gã nhìn nàng. Không cản, hoàng tử thông minh biết rằng giữ bằng ép thì mất, thả thì có thể gặp lại.

— Tên gì?

— Tiểu Nguyệt. Chỉ là Tiểu Nguyệt.

— Tiểu Nguyệt. Gã gật. Ta sẽ nhớ.

Nàng quay lưng. Đi ra cửa. Bước xuống cầu thang, dáng con gái quê lần nữa, chân bước lẹ, mắt cúi.

Nhưng bên trong, tính toán chạy.

Lý Thừa Phong. Thái tử thứ ba. Mười bảy tuổi. Trúc Cơ tầng chín. Thông minh, nhận ra thiên cơ chỉ qua một ván cờ. Kiêu nhưng biết thả. Đang chiêu mộ thế lực, xuống Thanh Phong gặp Vương trưởng lão.

Tranh quyền với anh cả. Cần người. Cần mưu sĩ. Cần tông phái nhỏ trung thành.

Có thể dùng.

Nhưng chưa. Thầy nói gì nhỉ, à, thầy chưa nói. Nhưng thầy sẽ nói: đừng vội.

· · ·

Ninh Tiểu Nguyệt rời Thanh Phong thành ngày hôm sau. Mua thêm hai cuốn sách rẻ ở hiệu khác, một cuốn bản đồ vùng bắc, một cuốn ghi chép về các tông phái Thanh Phong. Còn ba đồng. Đủ mua bánh ăn đường.

Đi bảy ngày nữa. Về đến Ẩn Sơn khi trời chạng vạng.

Bước qua cổng, bảng gỗ xiên xẹo quen thuộc. Bạch Ly nhảy ra:

— Sư tỷ! Sư tỷ về rồi! Có mua kẹo cho Tiểu Ly không?

— Không.

— Sư tỷ keo giống sư huynh!

Hạ Linh chạy ra ôm nàng, người bé nhỏ, ấm, mùi thuốc:

— Sư tỷ mệt không? Để muội nấu cháo!

A Cẩu ngồi bậc thềm. Nhìn nàng. Gật đầu. Nhẹ. Ngươi về rồi.

Diệp Hàn luyện kiếm ở sân, mắt nhắm, kiếm ý tỏa rộng hơn trước (tầng hai, nàng cảm nhận được, khác hẳn). Hắn dừng kiếm, nhìn nàng. Gật. Luyện tiếp.

Lục Vô Ưu, gốc cây. Mắt mở. Nhìn. Không gật. Nhưng sát khí, yên.

Nàng nhìn tất cả. Mười bốn ngày đi về, mệt, chân phồng, lưng đau.

Nhưng, về nhà.

À. Nhà. Từ này. Từ khi nào mình dùng từ này?

Tạ Trường An từ trong bếp bước ra, tay cầm đũa, trên tạp dề có vết dầu mè.

— Về rồi.

— Dạ. Sách đây ạ.

Nàng đưa bọc vải. Thầy nhận, lật qua Thiên Hạ Chí, gật. Cất.

— Thanh Phong thế nào?

— Vương trưởng lão đã phái hai đệ tử Trúc Cơ. Đang trên đường xuống Vân Khê. Khoảng nửa tháng nữa.

Tạ Trường An gật. Không ngạc nhiên, hắn đã đoán.

— Gì nữa?

Ninh Tiểu Nguyệt nhìn thầy. Chọn lời.

— Con gặp một người. Thú vị.

— Ai?

— Thái tử thứ ba. Lý Thừa Phong. Mười bảy tuổi. Trúc Cơ tầng chín. Thông minh. Đang chiêu mộ thế lực, xuống Thanh Phong gặp Vương trưởng lão.

— Ngươi gặp hoàng tử.

— Dạ. Đánh cờ.

— Thắng?

— Dạ.

Tạ Trường An nhìn nàng. Lâu.

— Hoàng tử nhớ ngươi?

— Nhớ.

Im lặng. Hắn quay lại bếp, đặt đũa lên bàn, rót nước cho nàng. Nàng uống, nước ấm, vị gừng, Hạ Linh nấu.

— Có thể dùng.

Tạ Trường An dừng. Nhìn nàng.

Ninh Tiểu Nguyệt nhìn lại. Mắt sáng, sáng kiểu bàn cờ, kiểu mỗi quân đã có chỗ.

— Thái tử thứ ba đang tranh quyền, cần mưu sĩ, cần tông phái nhỏ trung thành. Ẩn Sơn, nhỏ, vô danh, nhưng có thiên tài. Nếu ta liên minh sớm, khi hoàng tử lên ngôi, Ẩn Sơn có bảo kê. Thanh Phong Kiếm Phái, dù Nguyên Anh, cũng không dám động.

Nàng nói gọn, rõ, không vòng vo. Giọng, không phải con gái mười bốn tuổi. Giọng mưu sĩ.

Tạ Trường An nghe. Im. Lâu.

Rồi, nói:

— Đừng dùng người quá sớm.

Ninh Tiểu Nguyệt nhìn.

— Vì sao?

— Vì ngươi chưa biết hoàng tử đó có đáng dùng không. Một ván cờ, ngươi biết hắn kiêu, hắn thông minh, hắn biết thả. Nhưng ngươi chưa biết, khi hắn thua thật, khi hắn mất thật, hắn là người thế nào. Kiểu người đó, ngươi cần gặp lại mới biết.

Nàng im. Nghĩ.

Thầy đúng.

Con tính nhanh quá. Bàn cờ, con giỏi. Nhưng người không phải quân cờ. Người thay đổi. Quân cờ thì không.

— Con hiểu.

— Tốt. Tạ Trường An quay lại bếp. Ăn cháo đi. Ngươi gầy đi mấy ngày rồi.

— Mười bốn ngày.

— Lâu vậy?

— Ngàn dặm mà thầy. Nàng nhìn thầy. Thầy biết ngàn dặm mà vẫn sai con đi mua một cuốn sách.

Tạ Trường An quay lưng. Không nhìn nàng. Nhưng, vai hắn rung nhẹ. Cười.

— Cuốn sách quan trọng mà.

Ninh Tiểu Nguyệt thở dài. Ngồi xuống bàn đá. Bạch Ly nhảy lên đùi nàng, đuôi cáo quấn quanh eo, nhõng nhẽo:

— Sư tỷ ơi, đi lâu quá, Tiểu Ly nhớ~

— Ừ. Ta cũng nhớ.

Nàng nói, nhẹ, tự nhiên, rồi dừng. Chớp mắt.

Ta cũng nhớ.

Lạ. Mình nói thật.

Cháo nóng. Gừng. Đậu hũ Hạ Linh làm (không cháy lần này). Nấm Diệp Hàn hái. Rau muống thầy trồng.

Bảy người. Bàn đá. Đèn dầu.

Ninh Tiểu Nguyệt ăn. Im lặng. Mắt, nhìn bàn cờ vô hình trên mặt bàn đá. Mỗi người ngồi quanh là một quân. Thầy, quân tướng, đứng giữa, không di chuyển, nhưng cả bàn cờ quay quanh. Diệp Hàn, kiếm, sắc, chỉ đi thẳng. A Cẩu, bóng tối, lặng lẽ, giữ nhà. Bạch Ly, mặt nạ, cười, che giấu. Hạ Linh, thuốc, chữa lành, giữ mọi người sống. Lục Vô Ưu, lưỡi dao, sắc nhất, nguy hiểm nhất.

Và nàng, bàn cờ. Người nhìn toàn cục.

Nhưng thầy nói đúng. Đừng vội.

Người không phải quân cờ.

Nàng nhìn Bạch Ly đang nhét đậu hũ vào miệng, má phồng, mắt cười. Nhìn A Cẩu, đang đẩy rau muống qua bát Hạ Linh, nhẹ nhàng, rồi rụt tay lại nhanh. Nhìn Lục Vô Ưu, cầm chén trà Hạ Linh rót, uống, mắt nhìn xuống.

Không phải quân cờ.

Là người.

Là nhà.

Nàng ăn thêm bát cháo. Rồi, cười. Nhẹ. Lần này, nụ cười chạm đến mắt.

Ch.18/25
3.947 từ