Tông Môn Nuôi Quái Vật
Chương 9: Ẩn Sơn Có Người
Chương 9

Ẩn Sơn Có Người

Diệp Hàn

Sáng.

Diệp Hàn dậy trước bình minh. Thói quen — trên đường phố, dậy trễ nghĩa là bị đánh, bị cướp chỗ, bị đá ra khỏi hẻm. Hai tháng trên Ẩn Sơn chưa xóa được. Có lẽ không bao giờ xóa.

Hắn ngồi dậy, xỏ dép — dép cỏ mới, thầy đan cho, vừa chân. Đôi dép cũ hắn đã đặt trước cửa phòng A Cẩu đêm đứa nhỏ mới đến. A Cẩu không xỏ, nhưng hắn nhìn thấy dấu tay nhỏ trên mặt dép — nó đã cầm lên, xem, rồi đặt lại.

Cành tre gác bên giường. Hắn cầm lên — quen, như cầm cánh tay thứ ba. Cành tre này đã theo hắn từ ngày đầu tiên, từ lúc thầy đưa cho và nói "thử vung xem." Hắn ngủ cũng giữ. Không rời.

Ra sân. Trời còn xám. Sương mỏng. Thầy nằm trên chiếu cạnh bàn đá, đắp chăn mỏng, mắt nhắm. Hắn bước nhẹ, không muốn đánh thức.

Đứng ở bãi đất trống phía đông — chỗ luyện kiếm hàng ngày. Nhắm mắt. Hít. Thở. Cảm.

Gió.

Gió sáng khác gió chiều. Nhẹ hơn. Ẩm hơn. Mang theo mùi sương và mùi cỏ ướt. Hắn cảm nhận gió chạm lên da, chạy qua tóc, lướt trên vai. Cảm nhận hướng — đông nam. Tốc độ — nhẹ, đều. Và — thứ mà thầy dạy hắn tìm — nhịp. Gió có nhịp. Giống nhịp thở. Giống nhịp tim.

Hắn vung cành tre.

Không mở mắt. Vung theo nhịp gió. Cành tre cắt ngang — không cắt gió, cắt cùng gió. Lưỡi tre và luồng khí hòa vào nhau, không có kháng cự, không có ma sát. Nhẹ. Tự nhiên. Như thở.

Kiếm cảm.

Hắn chưa biết gọi tên, nhưng hắn biết: khi nhắm mắt và vung cành tre, có những khoảnh khắc mọi thứ đúng. Cành tre ở đúng chỗ, đúng lúc, đúng góc. Không phải hắn điều khiển — hắn buông, và cành tre tự tìm đường.

Thầy nói: "Kiếm đạo không bắt đầu từ kiếm. Bắt đầu từ việc nghe."

Hắn nghe. Mỗi sáng. Mỗi chiều. Nghe gió. Nghe mưa. Nghe tiếng lá rụng. Nghe nhịp thở của mình.

Và bây giờ — kinh mạch bắt đầu mở. Thanh Linh Thảo mỗi tối, nước ấm thấm vào da, linh khí rỉ vào mạch, chậm, nhẹ. Hắn cảm thấy — mơ hồ, như nghe tiếng suối xa — một dòng chảy bên trong cơ thể, mới, lạ, ấm.

Sắp. Sắp tu luyện thật rồi.

Hắn vung cành tre thêm nửa canh giờ. Mở mắt. Mồ hôi ướt trán.

Thầy đã dậy, ngồi ở bàn đá, uống nước, nhìn hắn. Không nói. Chỉ gật đầu nhẹ.

Diệp Hàn gật lại. Bước vào bếp, gánh nước giếng.

· · ·

Ninh Tiểu Nguyệt

Cháo sáu bát.

Ninh Tiểu Nguyệt đứng trước bếp, khuấy nồi đất. Gạo đã vo từ tối qua — ngâm nước, sáng đổ vào nồi, thêm nước, đun. Cháo loãng, không có thịt, thỉnh thoảng bỏ thêm rau muống xắt nhỏ hoặc trứng gà — nếu gà đẻ.

Hôm nay gà đẻ hai quả. Nàng đập vào nồi. Sáu người, hai quả trứng, mỗi người được vài miếng. Ít, nhưng hơn không.

Nàng nấu bếp không phải vì ai bảo. Ngày đầu lên Ẩn Sơn, nàng quan sát: thầy nấu ăn dở — cháo lúc đặc lúc loãng, rau lúc mặn lúc nhạt. Diệp Hàn không biết nấu. A Cẩu không dám vào bếp. Bạch Ly là yêu thú, bản năng ăn sống. Hạ Linh biết nấu thuốc, nhưng nấu ăn thì cháy.

Nàng nhận bếp. Không tuyên bố. Chỉ sáng hôm sau đã nấu xong trước khi mọi người dậy.

Người nắm bếp nắm nhịp sinh hoạt.

Hai năm trong Hồng Lâu dạy nàng: kiểm soát không cần quyền lực. Cần vị trí. Bếp là vị trí. Không ai để ý, nhưng ai cũng cần.

Nàng khuấy cháo. Nhìn ra sân qua cửa bếp.

Diệp Hàn gánh nước, mặt lạnh, bước đều. A Cẩu ngồi ở bàn đá, hai chân gác lên ghế đá, mắt nhìn trời. Bạch Ly còn ngủ — nghe tiếng ngáy nhỏ từ phòng, kiểu ngáy của cáo cuộn tròn. Hạ Linh ngồi ở góc sân, phơi thuốc trên tấm vải, sắp xếp từng bó, tay vấy bột, thỉnh thoảng ho nhẹ.

Thầy tưới rau.

Nàng nhìn thầy. Áo vải mỏng, gầy hơn hai tháng trước — sáu miệng ăn, hắn nhường phần, ăn ít nhất. Lưng hơi khom khi cúi tưới. Tay trái — sẹo mờ từ đêm ma khí A Cẩu — cầm bầu nước, ổn nhưng hơi cứng khi trở trời.

Thầy đang gầy đi.

Nàng ghi nhận. Không bình luận. Nhưng tối nay, bát cháo thầy sẽ đặc hơn.

— Ăn sáng!

Nàng gọi. Giọng bình thản. Không ấm không lạnh. Nhưng mọi người nghe, và mọi người ngồi vào bàn.

Đó là quyền lực.

· · ·

A Cẩu

Nó ngồi ở bàn đá. Vị trí cố định — góc phải, lưng quay ra vườn, mặt hướng vào nhà. Vị trí nhìn thấy mọi người. Vị trí không ai có thể đến từ phía sau.

Thói quen. Tám năm ở làng Thạch Cổ, nó học được: không bao giờ để ai ở sau lưng.

Nhưng bàn đá sáu người, nó ngồi cùng. Mỗi bữa. Ba bữa. Không nói — câm. Nhưng ngồi.

Cháo. Nó ăn chậm. Muôi, múc, đưa lên miệng. Từng muôi. Không nhét, không cắn, không nuốt cả cục như ngày đầu. Ăn chậm. Ăn như người.

Thầy nói: "Ma cũng có thể làm người."

Nó không hiểu hết. Nhưng nó hiểu: ăn chậm là của người. Nhét là của con chó. Nó không muốn là con chó nữa.

Ma khí trong người nó vẫn rỉ. Mỗi đêm. Nhẹ hơn trước — không bộc phát dữ dội nữa, chỉ rỉ, chậm, như mồ hôi. Cỏ quanh chỗ nó ngủ vàng. Gỗ giường ngả đen. Nhưng cây cối không héo hàng loạt, gà không chết.

Nó đang học. Không phải học kiểm soát — chưa. Chỉ là ở yên. Ở yên trong một nơi không đau. Mỗi ngày ở yên, ma khí bớt xao động một chút. Như mặt nước, ngừng quấy thì trong dần.

Sáng nay, nó ngồi ở bàn đá, nhìn trời. Mây trắng. Gió nhẹ. Chim kêu.

Nó chưa bao giờ nhìn trời ở làng Thạch Cổ. Ở đó, nó nhìn đất. Nhìn xuống. Nhìn lên là bị đánh.

Ở đây, nó nhìn lên.

Bạch Ly lao ra từ phòng, tóc trắng rối bời, tai cáo cụp, mắt lờ đờ. Chạy đến bàn, ngồi phịch xuống cạnh nó.

— Đệ đệ~ sáng rồi hả~

Nó không trả lời. Câm. Nhưng nó — nhẹ, gần như không thấy — gật đầu.

Gật đầu. Lần đầu tiên phản ứng với ai ngoài thầy.

Bạch Ly cười. Đuôi cáo vẫy. Dụi đầu vào vai nó.

Nó cứng người. Nhưng không lùi.

· · ·

Bạch Ly

Bạch Ly ăn nhanh. Nuốt cháo, liếm bát. Thói quen cáo — ăn nhanh, ăn hết, vì trong rừng chậm một nhịp là mất phần.

Ninh Tiểu Nguyệt nhìn nàng. Một ánh mắt. Bạch Ly hiểu.

— A~ xin lỗi sư tỷ~

Nàng cầm muôi, ăn chậm lại. Ngoan. Đuôi cáo cuốn gọn dưới ghế.

Ăn xong, nàng chạy ra vườn. Bướm. Mùa hè nhiều bướm — trắng, vàng, xanh, bay lượn trên luống rau. Nàng đuổi. Chạy. Nhảy. Tai cáo dựng, đuôi phất, mắt hổ phách sáng rực. Bản năng thú — bướm bay, cáo đuổi, đơn giản, vui.

Nhưng giữa chừng, nàng dừng.

Nhìn.

Hạ Linh ngồi phơi thuốc ở góc sân. Ho. Nhẹ, nhưng ho. Tay run khi sắp xếp bó thuốc. Mặt xanh — xanh hơn mấy ngày trước? Hay nàng tưởng tượng?

Bạch Ly nghiêng đầu. Tai cáo nghiêng theo. Mắt hổ phách — thoáng, nhanh — không còn ngây thơ. Sắc. Đo lường.

Sư tỷ bệnh nặng hơn mình tưởng.

Rồi mắt cong lại. Cười. Chạy đến, ôm tay Hạ Linh.

— Sư tỷ ơi~! Cái này là thuốc gì~?

— A, cái này là đương quy. Bổ huyết.

— Bổ huyết là gì~?

— Là... giúp máu khỏe hơn.

— Máu là gì~?

— ...Tiểu Ly, em biết máu là gì mà.

Bạch Ly cười toe toét. Đuôi vẫy.

Nàng biết. Nàng biết rất nhiều thứ. Cha dạy — trước khi bị giết. Cha dạy nhận biết dược liệu, nhận biết tu sĩ, nhận biết nguy hiểm. Nàng biết đương quy bổ huyết. Biết cam thảo giải độc. Biết hoàng kỳ bổ khí.

Nhưng hỏi ngốc thì sư tỷ sẽ giải thích. Giải thích thì sư tỷ vui. Sư tỷ vui thì quên ho một lúc.

Nàng giả ngốc vì sống sót. Nhưng đôi khi, nàng giả ngốc vì người khác.

· · ·

Hạ Linh

Buổi chiều. Thầy chữa bệnh.

Hạ Linh ngồi ở bàn đá, áo trễ vai. Tạ Trường An ngồi sau lưng, tay đặt lên huyệt đại chùy ở cổ nàng. Linh lực Kim Đan — ấm, nhẹ, đều — chạy qua tay, vào kinh mạch, dẫn theo đường Đốc mạch, tìm hàn khí.

Nàng cảm thấy. Ấm. Giống dòng nước ấm chảy bên trong cơ thể, chậm, dịu. Và khi dòng ấm gặp hàn khí — lạnh. Như nước sôi đổ vào đá lạnh, hơi nước bốc lên, đau nhẹ, rồi dịu.

— Thầy ơi, hàn khí ở Nhâm mạch nhiều hơn Đốc mạch.

Tạ Trường An ngạc nhiên — nhẹ. Nàng đúng. Hàn khí tập trung ở Nhâm mạch, nơi dẫn huyết. Nhưng nàng cảm nhận được, dù chưa tu luyện, dù cơ thể yếu — nàng biết kinh mạch mình.

— Ngươi đọc trong sách cha?

— Dạ, cuốn thứ hai. Cha vẽ sơ đồ kinh mạch. Con thuộc.

— Thuộc hết?

— Dạ, thuộc hết. Mười hai kinh chính, tám mạch kỳ. Con hay sờ tay lên người, tự tìm huyệt. Cha bảo thầy thuốc phải biết cơ thể mình trước khi biết cơ thể người khác.

Tạ Trường An im lặng. Dẫn linh lực tiếp. Thông một đoạn Nhâm mạch nhỏ — hàn khí lùi, kinh mạch mở ra, linh khí lưu thông qua. Nàng hít sâu — phổi giãn, thở dễ hơn.

— Thầy ơi.

— Hm?

— Khi hàn mạch khỏi hẳn... con có thể tu luyện không ạ?

— Được.

— Con... con có thể luyện đan không ạ?

Hắn ngừng tay. Nhìn lưng nàng — xương bả vai nhô, gầy.

— Vì sao ngươi hỏi luyện đan?

— Con không biết. Chỉ là... khi con phối thuốc, con cảm thấy... đúng. Như đó là thứ con nên làm. Cha con chữa bệnh bằng thuốc. Con muốn đi xa hơn thuốc. Con muốn... luyện ra thứ gì đó cứu được nhiều người hơn.

Im lặng.

Gió chiều qua Ẩn Sơn. Mùi rau muống xào từ bếp — Ninh Tiểu Nguyệt đang nấu. Tiếng cành tre cắt gió — Diệp Hàn luyện chiều. Tiếng đuôi cáo phất — Bạch Ly nằm dưới gốc cây, ngáp.

— Con muốn luyện một viên đan. Ai uống cũng khỏe lại.

Giọng nhỏ. Ngượng. Như biết mình đang nói chuyện lớn quá sức.

Tạ Trường An nhìn lưng nàng. Mười ba. Bệnh. Ho ra máu. Sống nhờ bán thuốc lẻ ở chợ quê. Mà ước mơ — luyện đan cứu vạn người.

Mầm này không cần tưới. Mầm này đã có rễ sâu từ lâu.

— Ngươi sẽ luyện được.

Nàng quay đầu. Mắt sáng. Ướt.

— Thật ạ?

— Khi nào ta nói không thật?

Nàng cười. Sáng. Mắt cong. Rồi ho — nhẹ, ngắn. Lau miệng. Quay lại ngồi ngay.

— Dạ. Thầy chữa tiếp đi ạ.

· · ·

Tạ Trường An

Chiều muộn.

Hắn ngồi ở mỏm đá phía sau nhà, nhìn năm đứa trẻ.

Diệp Hàn ở bãi đất trống — hắn vừa dạy thằng nhóc chuyển từ "nghe gió" sang "cắt gió." Bước tiếp theo của kiếm cảm: không chỉ cảm nhận, mà phản ứng. Vung cành tre theo gió, cắt theo gió, và cuối cùng — cắt ngược gió. Diệp Hàn chưa đến bước cuối, nhưng bước giữa đã ổn. Nhanh. Rất nhanh cho một đứa trẻ chưa tu luyện chính thức.

Kinh mạch sắp mở hoàn toàn. Nửa tháng nữa. Khi nó hấp thu linh khí lần đầu, mầm kiếm sẽ thức tỉnh.

Ninh Tiểu Nguyệt ở bàn đá — hắn vừa chơi cờ với nàng. Thua. Lần thứ ba liên tiếp. Nàng mười bốn tuổi, tự học cờ, và đã đánh bại tu sĩ Kim Đan. Hắn cố ý thua lần đầu, nhưng lần hai và lần ba — hắn cố gắng thật, và vẫn thua. Thiên cơ. Nàng nhìn bàn cờ và thấy những nước mà hắn không thấy.

Nàng cần đối thủ mạnh hơn ta. Sớm thôi.

A Cẩu ở góc sân — hắn vừa dạy nó ngồi yên. Không phải ngồi yên vô nghĩa. Là thiền. Nhắm mắt, ngồi thẳng, thở. Cảm nhận ma khí trong người — không sợ, không đẩy, chỉ biết nó ở đó. Bước đầu tiên kiểm soát: nhận thức. Biết ma khí chạy ở đâu, mạnh yếu ra sao, khi nào dâng khi nào lặng. A Cẩu ngồi, mắt nhắm, lưng thẳng — run nhẹ, nhưng ngồi được. Mười phút. Kỷ lục.

Nó sợ ma khí trong người mình. Nhưng hôm nay, nó ngồi xuống đối diện nó. Mười phút. Tốt rồi.

Bạch Ly ở gốc cây — hắn vừa dạy nó hóa hình. Cụ thể hơn: giấu tai và đuôi. Yêu thú hóa hình hoàn toàn là giấu hết đặc điểm thú. Bạch Ly chưa làm được — tai cáo cứ nhô lên, đuôi cáo cứ thò ra. Nàng cố, mặt đỏ, tai cụp rồi dựng, cụp rồi dựng. Tức mình, giậm chân.

— Thầy ơi~! Không được~! Tai nó không chịu~!

— Từ từ. Không vội.

Bạch Ly phồng má. Đuôi cáo vẫy giận dữ — giận chính mình.

Nó mạnh. Dòng máu bạch hồ hoàng tộc cho nó nền tảng vượt xa hồ ly thường. Nhưng chưa có ai dạy bài bản. Cha mẹ bị giết quá sớm. Nó tự mò trong rừng, như Hạ Linh tự mò trong sách.

Hạ Linh ở bếp — hắn vừa dạy nàng nhận biết dược liệu bằng linh khí thay vì bằng mắt. Cầm một cây cam thảo, nhắm mắt, cảm nhận dược tính bằng đầu ngón tay. Nàng chưa có linh khí — hàn mạch chưa khỏi — nhưng thiên phú luyện đan cho nàng trực giác. Nàng nhắm mắt, sờ cam thảo, và nói: "Cây này hái ba ngày rồi, phơi thiếu nắng, dược tính giảm khoảng hai mươi phần trăm."

Đúng.

Chưa tu luyện mà đã thấy được dược tính. Khi hàn mạch mở, nàng sẽ luyện đan như thở.

Tạ Trường An ngồi trên mỏm đá, nhìn năm đứa trẻ. Năm mầm. Năm thứ thiên hạ vứt bỏ.

Đứa ăn mày mù một mắt — tương lai Kiếm Thần.

Thiếu nữ kỹ viện — tương lai Nữ Đế.

Đứa trẻ câm bị gọi là quỷ — tương lai Ma Tôn.

Con cáo con bị săn — tương lai Yêu Hoàng.

Cô gái bệnh tật bán thuốc chợ quê — tương lai Dược Thần.

Hắn nhìn, và lần đầu tiên — lần đầu tiên kể từ khi lên Ẩn Sơn — gương mặt bình thản đó mềm đi. Khóe miệng hơi cong. Mắt — mắt sâu, tối, loại mắt đã thấy quá nhiều — hơi ấm.

Rồi ấm đó tắt.

Hắn nhìn xa hơn — qua đỉnh Ẩn Sơn, qua rừng, qua chân trời. Mắt sâu lại. Tối lại. Xa.

Lần này phải khác.

Ý nghĩ đó — không thành lời, không thành tiếng, chỉ chạy qua đầu như tia chớp — nặng. Nặng hơn mọi thứ hắn từng nói, từng làm, từng dạy. Bốn chữ. Nặng.

Lần này.

Nghĩa là đã có lần trước. Đã có lần hắn nuôi mầm. Đã có lần — mầm chết. Hoặc bị giết. Hoặc hắn không bảo vệ được.

Hắn nhắm mắt. Hít sâu. Rồi mở.

Bên dưới mỏm đá, Bạch Ly đang kéo tay Hạ Linh chạy quanh sân. Hạ Linh cười, ho, cười tiếp. A Cẩu ngồi ở bàn đá nhìn theo, mắt — không trống rỗng nữa, có thứ gì đó, chưa rõ, nhưng có. Diệp Hàn vung cành tre, lưng thẳng, mồ hôi lấp lánh. Ninh Tiểu Nguyệt thu bàn cờ, đi vào bếp, miệng lẩm nhẩm tính bao nhiêu gạo đủ đến cuối tuần.

Sáu người. Một ngọn núi nhỏ. Không ai biết. Không ai để ý.

Chưa.

· · ·

Đêm.

Mọi người ngủ. Diệp Hàn gác trước cửa phòng thầy — hắn biết thầy ngủ ngoài sân, nhưng vẫn gác, thói quen. A Cẩu nằm co trên giường, chăn kéo kín, tay nắm chặt. Bạch Ly cuộn tròn, đuôi cáo phủ mặt, thở đều. Ninh Tiểu Nguyệt nằm nghiêng, sách gấp trên ngực, ngủ gật giữa chừng. Hạ Linh ôm ba cuốn sách cha, ho nhẹ trong giấc ngủ.

Tạ Trường An không ngủ.

Hắn leo lên đỉnh Ẩn Sơn. Không cao — núi nhỏ, đỉnh chỉ là mỏm đá phẳng nhô ra, nhìn xuống bốn phía. Trăng tròn. Sao đặc. Gió mát.

Hắn ngồi. Một mình. Nhìn trăng.

Im lặng. Rất lâu.

Rồi hắn nói. Nhỏ. Không ai nghe. Nói với gió, hoặc với trăng, hoặc với ai đó không còn ở đây.

— Năm mầm. Chưa đủ. Nhưng cũng đã bắt đầu.

Gió thổi. Trường bào — à, không, hắn không còn trường bào. Áo vải mỏng bay nhẹ. Tóc xổ, rối. Trâm gỗ giữ chắc, nhưng gió mạnh thì vài sợi vẫn bay.

Hắn nhìn xuống Ẩn Sơn. Nhà gỗ nhỏ, ánh nến tắt, bóng tối yên bình. Năm đứa trẻ đang ngủ. Năm mầm non, chưa biết mình sẽ thành gì.

Hắn biết. Hắn đã nhìn thấy. Mầm kiếm. Lưới thiên cơ. Lỗ đen Ma Thần. Ánh bạc hoàng tộc. Ngọn lửa đan lô.

Và hắn — gầy, áo vải, Kim Đan, trồng rau, nấu cháo — là kẻ duy nhất thấy.

Thiên hạ sợ thiên tài. Hắn lại chuyên tạo ra thiên tài.

Hắn mỉm cười. Nhẹ. Nhạt. Rồi tắt.

Mắt nhìn về phía nam — hướng Lâm Giang, hướng kinh thành, hướng thiên hạ rộng lớn mà sớm muộn sẽ biết đến Ẩn Sơn.

Mắt sâu thẳm. Không phải mắt người trồng rau. Là mắt của kẻ đã chơi ván cờ này trước — và đã thua.

Lần này phải khác.

Trăng tròn trên đỉnh Ẩn Sơn. Gió mát. Năm đứa trẻ ngủ yên.

Và một người đàn ông ngồi một mình trên đỉnh núi, không ngủ, nhìn thiên hạ bằng đôi mắt mang theo quá khứ không ai biết.

Ch.9/10
3.138 từ