Nữ Đế Sau Màn
Ba ngày.
Ba ngày tam hoàng tử Lý Thừa Phong ngồi trên ngai, và ba ngày đó đủ để hắn hiểu mình chưa thắng.
Ngày thứ nhất: Triệu tướng quân cấm vệ không mở cổng đông cung. Lý Thừa Phong ra lệnh, Triệu tướng quân lắc đầu, cười gượng: "Điện hạ, thái tử vẫn là thái tử. Thần canh cổng, không phải mở cổng." Ba ngàn quân binh biến bao bên ngoài, nhưng cấm vệ quân, hai trăm người, tinh nhuệ nhất kinh thành, giữ chặt từ bên trong. Lý Thừa Phong cắn răng. Không dám ép, giết cấm vệ quân trước mặt bá quan thì mất chính danh.
Ngày thứ hai: hoàng đế vẫn sống. Thái y mới (người của Lý Thừa Phong) khám, lắc đầu — "Hoàng thượng mạch khí ổn kỳ lạ." Không khá hơn, nhưng không xấu đi. Lý Thừa Phong nghi, nhưng không biết nghi ai. Tô thị già, tay run, mắt đờ, trông như cung nữ sắp chết. Ai nghi bà lão hầu cháo?
Ngày thứ ba: tin báo.
Trấn Bắc Đại tướng quân Chu Vạn Trường, ba ngàn kỵ binh, đã qua trấn Thạch Hà. Cách kinh thành năm mươi dặm.
Lý Thừa Phong đập bàn.
– Ai? Ai liên lạc được với lão?
Không ai trả lời. Mưu sĩ trong phủ nhìn nhau, mặt tái. Biên cương cách kinh thành ngàn dặm. Bồ câu linh thú nhanh nhất cũng mất năm ngày. Nhưng Chu Vạn Trường đến chỉ sau ba ngày, tức là lão đã di chuyển từ trước.
– Lão biết trước. Ai báo cho lão?
Im lặng.
Lý Thừa Phong đứng dậy. Mười tám tuổi, Trúc Cơ tầng chín, khuôn mặt sáng sủa, nhưng lúc này mắt sắc. Kiểu sắc mà mưu sĩ nhìn, muốn lùi.
– Ba ngàn kỵ binh tinh nhuệ. Nguyên Anh tầng một. Mười hai vạn quân biên có thể kéo tiếp bất cứ lúc nào.
Dừng.
– Ta có ba ngàn bộ binh, hai ngàn vệ quân. Và một hoàng cung đã chiếm.
Nhìn quanh.
– Nếu đánh, thua. Nếu giữ, Chu Vạn Trường vây kinh thành, cắt lương, một tháng ta chết đói trên ngai vàng.
Mưu sĩ trưởng, Hứa Dật Dân, năm mươi tuổi, theo Lý Thừa Phong từ doanh trại biên cương, nuốt nước bọt.
– Điện hạ... hay là giết thái tử, tuyên di chiếu giả, rồi xuất thành nghênh chiến—
– Ngu.
Lý Thừa Phong quay đầu. Mắt lạnh.
– Giết thái tử thì Chu Vạn Trường sẽ giết ta thay. Lão trung thành với hoàng tộc, không phải với ngai. Thái tử chết, ta mất chính danh. Ta mất quân lính, binh sĩ theo ta vì ta hứa thay ngôi, không phải vì ta hứa giết vua.
Dừng. Thở. Nắm tay.
Ai? Ai đang chơi cờ với ta mà ta không thấy đối thủ?
Thiên Cơ Nữ? Nàng ta, ở đâu?
Ba ngày qua, Lý Thừa Phong cho người tìm Ninh Tiểu Nguyệt, phòng trọ tầng ba hẻm phía tây. Trống. Nàng biến mất từ đêm binh biến. Không dấu vết.
Nàng ở phe ta. Nàng giúp ta nắm quân biên. Nàng... có phải ở phe ta không?
Lần đầu tiên, Lý Thừa Phong nghi ngờ.
· · ·
Buổi sáng ngày thứ ba. Triều đường.
Điện Thái Hòa, vẫn nguyên vết đốt từ đêm binh biến. Cột gỗ ám khói. Ngai vàng, Lý Thừa Phong không dám ngồi (chưa tuyên chiếu, ngồi lên là phản nghịch thay vì kế vị). Hắn đứng bên ngai, mắt quét bá quan.
Bá quan, một nửa vắng (trốn trong ba ngày loạn). Một nửa đến, mặt cúi, không ai nhìn thẳng tam hoàng tử.
Lý Thừa Phong sắp mở miệng, tuyên bố "tạm nhiếp chính" — thì cổng điện mở.
Tiếng vó ngựa. Nặng. Đều. Rền.
Ba ngàn kỵ binh Trấn Bắc, xếp hàng ngoài cung thành. Giáp sắt đen, cờ đỏ chữ "Chu", đội hình chỉnh tề kiểu quân đội đã đi qua hàng trăm trận chiến biên cương.
Và ở giữa, Chu Vạn Trường.
Nguyên Anh tầng một. Sáu mươi hai tuổi. Lưng thẳng trên lưng ngựa chiến, con chiến mã đen, to gấp rưỡi ngựa thường, bờm bạc. Lão mặc giáp chiến, không phải giáp nghi lễ. Giáp chiến thật, có vết kiếm, có vết máu cũ. Mặt, khắc khổ, rám nắng, sẹo dài từ thái dương trái xuống cằm. Mắt, nhỏ, sâu, kiểu mắt nhìn qua ngàn trận mà không chớp.
Lão xuống ngựa. Bước vào điện. Mỗi bước, giáp sắt va, vang. Bá quan im. Binh biến quân im. Cả điện — im.
Dừng trước Lý Thừa Phong. Nhìn.
Lâu.
– Tam điện hạ.
Giọng trầm, khàn, kiểu giọng hét lệnh ba mươi năm trên chiến trường.
– Lão thần nghe nói, điện hạ đang giữ thái tử?
Lý Thừa Phong, mười tám tuổi, Trúc Cơ chín, kiêu ngạo, nhưng trước mặt Nguyên Anh tầng một, sáu mươi hai tuổi, mười hai vạn quân, hắn nuốt.
– Tướng quân... bổn hoàng tử đang bảo vệ ngai vàng—
– Bảo vệ?
Chu Vạn Trường cắt ngang. Không to. Nhưng nặng.
– Bảo vệ bằng cách giam thái tử trong đông cung? Bảo vệ bằng cách cách ly hoàng đế? Bảo vệ bằng cách đốt cung Thái Hòa?
Dừng. Mắt, lạnh.
– Hay bảo vệ bằng cách giết ba trung thần trong hai năm qua?
Lý Thừa Phong — giật mình.
Ai? Lão biết cả điều này?
Thư. Thư "Người chơi cờ." Lão đã nhận thư.
Chu Vạn Trường rút từ ngực ra, phong thư. Niêm sáp đã mở. Ba trang.
– Lão thần nhận được, ba ngày trước. Bằng chứng đầy đủ. Hạ độc Thái sư Trần, vu oan Đại tư mã Lưu, ám sát Ngự sử Vương. Chi tiết đến từng ngày, từng người thực hiện.
Giơ thư lên, để cả triều đường thấy.
– Và dự đoán, tam điện hạ sẽ giả di chiếu. Bao gồm cách giả, ai viết, ai đóng ấn.
Lý Thừa Phong, mặt trắng.
Bá quan, xôn xao. Có người đã biết, có người nghi, nhưng bây giờ — ai nói ra mới quan trọng. Và người nói, là Trấn Bắc Đại tướng quân, kẻ không ai dám nghi ngờ.
– Ai? — Lý Thừa Phong nghiến răng, kiểm soát giọng, nhưng mắt đỏ. Ai gửi thư cho tướng quân?
Chu Vạn Trường nhìn hắn. Lâu.
– Người chơi cờ.
Im lặng.
– Lão thần không biết người này là ai. Nhưng, hai lần trước, người này đúng. Lần thứ ba, lão thần chọn tin.
· · ·
Cổng đông cung mở.
Triệu tướng quân, cuối cùng, chọn phe. Khi ba ngàn kỵ binh Trấn Bắc xếp hàng ngoài cung thành, Triệu tướng quân không cần suy nghĩ lâu. Vàng không mua được mạng.
Thái tử Lý Thừa Hanh bước ra.
Ba ngày bị giam, áo nhàu, mắt thâm, tay run nhẹ. Nhưng — sống. Không bị đánh. Không bị đầu độc. Triệu tướng quân giữ lời, giữ hắn sống, sạch, nguyên vẹn.
Lý Thừa Hanh đi qua sân điện. Bá quan quỳ, lần lượt. Không ai quỳ trước Lý Thừa Phong nữa.
Thái tử dừng trước ngai. Nhìn. Tay run.
Hắn sợ.
Ninh Tiểu Nguyệt đứng ở góc điện, áo thư sinh xanh nhạt, tóc búi đơn giản, mặt bình. Không ai để ý nàng đến, nàng đi vào cùng đoàn tùy tùng Chu Vạn Trường, lẫn giữa thư lại và hầu cận. Kiểu lẫn mà cố ý.
Hắn sợ. Tốt. Người sợ, dễ nghe.
Nhưng, nhíu mày nhẹ.
Hắn sợ quá. Nếu sợ quá, sẽ không quyết. Sẽ nhượng bộ tất cả cho Chu Vạn Trường. Sẽ trở thành con rối tướng quân thay vì con rối tam hoàng tử.
Không được. Con rối ai cũng không được. Phải là, vua.
Nàng bước ra.
Từ góc điện, bước giữa sân. Giữa bá quan quỳ. Giữa ba ngàn kỵ binh bên ngoài. Giữa Chu Vạn Trường đứng và Lý Thừa Phong đứng và Lý Thừa Hanh run.
Mười sáu tuổi. Áo thư sinh. Không kiếm. Không linh lực đáng kể (Luyện Khí tầng ba, không ai cảm nhận được).
Nhưng khi nàng đứng giữa điện, cả triều đường nhìn.
Không phải vì nàng đẹp (đẹp thật, nhưng không phải vì thế). Mà vì, cách nàng đứng. Lưng thẳng. Mắt tĩnh. Không quỳ. Kiểu đứng mà biết mình nên đứng ở đây.
Chu Vạn Trường nhìn nàng. Mắt nheo.
– Ngươi là ai?
Ninh Tiểu Nguyệt mỉm cười, nhẹ, lịch sự, kiểu cười mà kỹ viện Hồng Lâu từng bán mười lạng.
– Thần nữ, Ninh Tiểu Nguyệt. Người gửi thư cho tướng quân.
Im lặng. Cả điện.
Chu Vạn Trường, sáu mươi hai tuổi, ba mươi năm chiến trường — chớp mắt.
– Ngươi... là "Người chơi cờ"?
– Vâng.
– Và "Thiên Cơ Nữ"?
– Cũng vâng.
Lý Thừa Phong, quay đầu. Nhìn nàng. Mắt — rộng.
– Ngươi.
Giọng, run. Không phải sợ. Là — hiểu. Hiểu rằng chín tháng qua, ván cờ ở Thanh Phong, quân biên, mọi thứ, nàng bày.
– Ngươi... đứng về phe ta. Ngươi giúp ta nắm quân biên. Ngươi—
– Ta giúp ngươi nắm quân biên, — Ninh Tiểu Nguyệt cắt ngang, giọng bình, vì ta cần ngươi tưởng ngươi mạnh đủ để phản. Ngươi mạnh thật, Trúc Cơ tầng chín, quân biên trong tay, mẹ là Đức phi. Nhưng mạnh mà thiếu kiên nhẫn, sẽ sai thời điểm.
Dừng.
– Và ngươi đã sai.
Lý Thừa Phong, mặt trắng bệch. Tay nắm chặt, đốt ngón trắng.
Ta bị một đứa trẻ mười sáu tuổi chơi.
Từ đầu.
Nàng quay sang Chu Vạn Trường. Cúi đầu, nhẹ, lễ phép, đủ.
– Tướng quân, thần nữ xin trình ba điều.
Chu Vạn Trường nhìn nàng. Lâu. Rồi, gật.
– Nói.
· · ·
– Điều thứ nhất: thái tử phục vị.
Giọng Ninh Tiểu Nguyệt vang, không to, nhưng rõ. Kiểu rõ mà cả điện nghe, không cần gắng.
– Lý Thừa Hanh là con trưởng, chính thống, hoàng đế chưa băng hà, di chiếu chưa tuyên. Thái tử, vẫn là thái tử. Phục vị ngay.
Lý Thừa Hanh, đứng bên ngai, tay vẫn run, nhìn nàng. Mắt mở rộng.
Ai? Nàng là ai?
Chu Vạn Trường gật.
– Hợp lý.
– Điều thứ hai: tam hoàng tử bị giam. Nhưng — không giết.
Bá quan xì xào. Lý Thừa Phong, giật đầu lên. Mắt nhìn nàng, phức tạp. Kinh ngạc. Tức giận. Và — một phần gì đó khác.
Nàng không giết ta?
Ninh Tiểu Nguyệt nhìn Lý Thừa Phong. Thẳng. Không cười.
– Lý Thừa Phong có tội phản nghịch. Nhưng, hắn có quân, có tài, có lòng dân biên cương (vì hắn từng chiến đấu ở đó). Giết hắn, mười hai vạn quân biên sẽ bất ổn. Giữ hắn sống, mười hai vạn quân yên.
Dừng. Nhìn Chu Vạn Trường.
– Tướng quân hiểu hơn thần nữ, quân biên trung thành với ai.
Chu Vạn Trường, im. Lâu. Rồi, thở.
– Lão thần... đồng ý. Giam. Không giết.
Đúng. Lão hiểu. Lý Thừa Phong ở biên cương năm năm, binh sĩ coi hắn là chỉ huy. Giết hắn, binh biến biên cương. Giam hắn, quân vẫn nghe lão.
Và ta, cần hắn sống. Còn dùng được.
Ninh Tiểu Nguyệt quay lại. Nhìn cả điện.
– Điều thứ ba.
Im. Chờ.
– Thần nữ xin được phong, Quốc sư phó.
Xôn xao. To hơn.
Đại thần già, Lý Đình Phương, bảy mươi tuổi, Thượng thư bộ Lại, ba đời phục vụ hoàng triều, đứng lên. Mắt nheo.
– Quốc sư phó? Chức danh này — không tồn tại.
– Vì vậy mới xin lập mới, — Ninh Tiểu Nguyệt đáp, giọng bình. Không thực quyền trên giấy. Không quản binh. Không quản dân. Chỉ — quyền tham chính. Được dự triều. Được tấu. Được hỏi.
Dừng.
– Và được im lặng khi thần nữ chọn im lặng.
Lý Đình Phương nhìn nàng. Lâu.
– Cô nương bao nhiêu tuổi?
– Mười sáu.
– Mười sáu tuổi xin tham chính. Cô nương, ngạo mạn.
Ninh Tiểu Nguyệt mỉm cười.
– Lão đại nhân, ba ngày trước cả triều đường quỳ trước kẻ phản nghịch mười tám tuổi mà không ai dám ho. Thần nữ mười sáu tuổi cứu triều đình, xin một chức không có quyền — lão đại nhân gọi là ngạo mạn?
Im lặng. Sâu.
Lý Đình Phương — ngồi xuống. Không nói thêm.
Chu Vạn Trường nhìn nàng. Mắt nheo, nhưng khác lúc trước. Không phải nghi ngờ. Là — đánh giá.
– Cô nương, cô bao nhiêu tuổi?
– Tướng quân vừa nghe.
– Lão hỏi lại. Vì, lão không tin.
Ninh Tiểu Nguyệt nhìn lão tướng. Thẳng. Không cười.
– Đủ tuổi để biết ai nên sống, ai nên chết. Và đủ trẻ để — chờ.
Chu Vạn Trường, ba mươi năm chiến trường, đã nhìn hàng vạn binh sĩ chết, đã thấy tướng quân phản, đã thấy hoàng đế băng — im. Lâu.
Rồi, cười. Khẽ. Kiểu cười mà lão rất lâu không cười.
– Được. Quốc sư phó.
Gật.
– Lão thần đồng ý.
· · ·
Thái tử Lý Thừa Hanh ngồi lên ngai.
Tay, vẫn run. Nhưng ngồi. Bá quan quỳ. Lý Thừa Phong, bị cấm vệ quân áp giải ra, đi qua trước mặt nàng.
Dừng. Nhìn.
– Ngươi sẽ hối hận, — giọng thấp, chỉ nàng nghe. Để ta sống, ngươi sẽ hối hận.
Ninh Tiểu Nguyệt nhìn hắn. Mỉm cười, kiểu cười mà Lý Thừa Phong nhìn thấy lần đầu ở Thanh Phong, khi nàng thua ván cờ. Kiểu cười biết điều gì đó hắn không biết.
– Có lẽ. Nhưng, không phải hôm nay.
Hắn bị dẫn đi. Mắt — sáng. Không phải tức giận.
Là thú vị.
Nàng thú vị hơn ta tưởng. Rất nhiều.
· · ·
Chiều. Phủ Ninh, căn nhà nhỏ nàng thuê ở hẻm phía tây, giờ có thêm hai thị vệ canh ngoài (đặc ân Quốc sư phó, dù nàng không xin).
Ninh Tiểu Nguyệt ngồi bên bàn. Bàn cờ mở. Quân đã đặt lại, vị trí mới.
Quân đen, giam. Quân trắng, trên ngai. Quân xám, đóng ngoài thành.
Và quân nàng — ở giữa. Nhỏ. Nhưng ở đúng chỗ.
Nàng viết thư. Mực thường. Bồ câu linh thú chờ ngoài cửa sổ.
"Thầy, con đã đặt quân xong."
"Thái tử phục vị. Tam hoàng tử bị giam, sống. Con được phong Quốc sư phó."
"Chu Vạn Trường, Nguyên Anh tầng một, lão tin thư con. Ba lần đúng thì lần thứ tư không cần hỏi."
"Triều đình ổn. Tạm. Nhưng, bàn tay bí ẩn mà con nhắc lần trước, vẫn ở đây. Con chưa tìm ra."
"Chờ lệnh thầy."
"P.S: trà thầy gửi? Con pha hết rồi. Gửi thêm."
Nàng buộc thư vào chân bồ câu. Nhìn nó bay đi, qua mái nhà, qua tường thành, hướng nam.
Hướng Ẩn Sơn.
Thầy.
Con nhớ nhà.
Tay nắm túi áo, chỗ thư "Về nhà ăn cơm" và thư chưa gửi từ đêm binh biến.
Nhưng chưa được về. Chưa xong.
Mở cuốn sổ gáy sờn. Viết, dòng cuối trang:
"Ngày thứ ba sau binh biến. Thắng. Nhưng, ai thắng? Ta thắng, hay ta đang trên bàn cờ của kẻ khác?"
Gấp sổ. Đặt xuống.
Nhìn ra cửa sổ, kinh thành, chiều, nắng vàng nhạt trên mái ngói. Yên bình giả tạo. Kiểu yên bình mà nàng tạo ra — và biết nó sẽ không kéo dài.
Bước tiếp, gì?
Thầy sẽ biết. Thầy luôn biết.
· · ·
— POV chuyển —
Lý Đình Phương, Thượng thư bộ Lại, đứng ở hành lang điện Thái Hòa.
Bảy mươi tuổi. Ba đời phục vụ hoàng triều. Đã thấy ba cuộc binh biến, hai lần phế thái tử, một lần hoàng đế bị đầu độc. Lão tưởng mình đã thấy hết.
Nhưng chưa bao giờ thấy thứ này.
Lão nhìn, Ninh Tiểu Nguyệt bước qua sân điện. Áo thư sinh xanh nhạt. Tóc búi đơn giản. Bước nhẹ. Mười sáu tuổi.
Mười sáu tuổi.
Nàng, một mình, liên lạc được Trấn Bắc đại tướng quân. Giữ thái tử sống qua ba ngày. Giữ hoàng đế sống. Bắt tam hoàng tử nhận tội mà không cần rút kiếm. Và, xin được chức mà nàng tự tạo ra.
Một mình.
Lão nhớ, khi Ninh Tiểu Nguyệt đứng giữa điện, nói ba điều kiện. Không to. Không giận. Không sợ. Kiểu nói mà biết mọi người sẽ nghe, không phải vì uy quyền, mà vì đúng.
Nàng không có quân. Không có kiếm. Không có tu vi đáng kể.
Nhưng nàng có, bàn cờ.
Và bàn cờ đó, rộng hơn bất kỳ ai lão từng thấy.
Lý Đình Phương nhìn bóng lưng nàng xa dần. Nhỏ. Mảnh. Mười sáu tuổi.
Ai dạy nàng?
Câu hỏi, vang trong đầu lão. Lặp. Vang.
Nàng nói — "Quốc sư phó." Phó, tức là có người khác là Quốc sư. Kẻ ở trên nàng. Kẻ dạy nàng.
Kẻ đó, là ai?
Lý Đình Phương, bảy mươi tuổi, đã thấy đủ, lần đầu tiên trong mười năm — rùng mình.
Nếu đây chỉ là đệ tử, thì kẻ đứng sau nàng... đáng sợ đến mức nào?
Bóng nàng khuất ở góc tường. Nhỏ. Nhẹ. Như chưa từng ở đây.
Nhưng, cả triều đường sẽ nhớ.
Ninh Tiểu Nguyệt.
Thiên Cơ Nữ.
Quốc sư phó.
Và, kẻ đứng sau nàng.
Lý Đình Phương quay vào điện. Chậm. Lưng còng, nhưng mắt tỉnh.
Viết, trên mảnh giấy nhỏ, kẹp trong tay áo:
"Tìm hiểu, Ninh Tiểu Nguyệt, xuất thân, ai dạy, Ẩn Sơn?"
Gấp. Cất.
Bên ngoài, nắng chiều xuyên qua vết cháy trên cột điện, vàng, ấm, giả.
Kinh thành đổi chủ xong. Nhưng, cuộc chơi mới bắt đầu.
Và câu hỏi — "Ai đứng sau nàng?" — sẽ lan khắp đại lục.
Cho đến khi, ai đó tìm ra câu trả lời.