Tông Môn Nuôi Quái Vật
Chương 191: Chương 171: Chiết Cành
Chương 191

Chương 171: Chiết Cành

Rào cản Thiên Khuyết hiện ra trước mặt. Bong bóng lớn nhất trong trăm bong bóng, sáng nhất, dày nhất, linh lực bên trong tràn ra kẽ hở như hơi thở. Nhà đây rồi.

Hứa Vạn Thọ dừng.

Ba người treo giữa hư không, giữa khoảng trống mênh mông ngoài Thiên Khuyết, nơi bong bóng trôi, nơi ánh sáng không có nguồn, nơi không khí không tồn tại nhưng vẫn thở được vì linh lực thay thế.

– Câu hỏi của ta. Hứa Vạn Thọ nói.

Tạ Trường An nhìn hắn. Đợi.

– Ngươi đã thấy. Hứa Vạn Thọ nói, giọng bằng, kiểu bằng khi nói điều đã nghĩ bốn ngàn năm. Vườn chết. Vườn sống. Vườn bị cưỡng bức. Vườn tự nguyện. Ngươi đã thấy tất cả. Và ngươi biết: ta không hại vì ác. Ta hái vì đó là cách vườn vận hành.

Hắn quay nhìn Thiên Khuyết. Bong bóng lớn, đẹp, đầy mầm.

– Câu hỏi: Nếu không hái, vườn sẽ ra sao?

Im lặng.

– Mầm chín mà không hái thì thối. Ngươi nói mầm nở. Hứa Vạn Thọ nói. Ta đã nghe. Nhưng ngươi chỉ trồng sáu cây. Sáu cây trong một vườn trăm triệu gốc. Ngươi dám nói sáu cây đại diện cho trăm triệu?

Tạ Trường An nhìn hắn. Nhìn Viên Chủ bốn ngàn năm, người trồng vườn lâu nhất thiên hạ, kẻ đã hái nhiều nhất, đã thấy nhiều nhất, đã giết nhiều nhất.

– Không. Hắn nói. Sáu cây không đại diện trăm triệu. Nhưng sáu cây chứng minh: có thể.

– Có thể không có nghĩa sẽ.

– Có thể là đủ. Tạ Trường An nói. Vì bốn ngàn năm qua, ngươi nói không thể. Sáu đứa trẻ của ta nói: có thể. Ngươi cần bao nhiêu bằng chứng nữa?

Hứa Vạn Thọ nhìn hắn. Lâu. Mắt ấm, hiền, kiểu hiền khi người già nhìn kẻ trẻ cứng đầu mà không ghét, chỉ tiếc.

– Nhiều hơn sáu. Hắn nói. Rất nhiều hơn sáu.

Hắn quay lưng.

– Về đi. Hắn nói. Về Thiên Khuyết. Tiếp tục trồng. Ta cho ngươi thêm thời gian, vì ngươi thú vị, và vì ta chưa bao giờ thấy ai cứng đầu như ngươi. Nhưng khi chu kỳ đến, khi Thu hoạch bắt đầu, ta sẽ hái. Tất cả. Kể cả sáu cây của ngươi.

Hắn bước đi. Không ngoảnh lại. Bóng người cầm cành bạc trôi giữa hư không, nhỏ dần, xa dần, kiểu xa khi thần tiên rời đi.

Tiêu Cốt đứng cạnh Tạ Trường An. Hai người nhìn Viên Chủ đi.

– Hắn cho thầy về. Tiêu Cốt nói.

– Hắn cho ta về vì hắn tin ta sẽ về. Tạ Trường An nói. Hắn tin: ta thấy vườn chết, sợ, không dám phản. Về ngoan ngoãn, trồng tiếp, chờ bị hái.

Im lặng.

– Thầy sẽ về?

Tạ Trường An nhìn Thiên Khuyết. Bong bóng sáng, ấm, bên trong có Ẩn Sơn, có vườn rau, có sáu đứa trẻ đang đợi.

Rồi hắn quay lưng.

– Chưa.

Tiêu Cốt nhìn hắn. Mắt bạc mở rộng.

– Không về?

– Chưa về. Tạ Trường An nói. Đi một mình không đủ. Giám Sát Viên số ba đã chứng minh. Sáu đứa trẻ không đủ. Ta đã chứng minh. Cần nhiều hơn.

Hắn nhìn hư không. Nhìn những bong bóng trôi, xa, gần, lớn, nhỏ, sáng, mờ. Trăm vườn ươm. Trăm thế giới. Trăm nơi có người bị hái, có đất bị kiệt, có bà lão ôm rổ củ sợ bóng bay.

– Cần bao nhiêu? Tiêu Cốt hỏi.

– Nhiều hơn sáu. Tạ Trường An lặp lại câu Viên Chủ vừa nói. Rất nhiều hơn sáu.

Hắn quay nhìn Tiêu Cốt.

– Ngươi biết các vườn. Ngươi từng hái ở nhiều nơi. Trong những vườn ngươi hái, có vườn nào còn người muốn chống lại không?

Tiêu Cốt im. Lâu. Ký ức chiết cành lỏng dần theo từng ngày, mảnh trôi về, đau, nhưng rõ hơn. Hắn nhớ: vườn, liêm, mầm, người quỳ, người chạy, người chống. Người chống.

– Vườn 12. Hắn nói. Khi ta đến hái lần trước, cách đây... hắn nhíu mày. Ba trăm năm. Có nhóm chống. Nhỏ, yếu, nhưng có. Họ gọi mình là "Hạt Giống." Tin rằng mầm không phải để hái mà để trồng.

Tạ Trường An nhìn hắn.

– Hạt Giống.

– Ta hái phần lớn. Tiêu Cốt nói, giọng thấp. Nhưng nhóm "Hạt Giống" trốn được. Vài người. Không biết có còn hay không.

– Ba trăm năm. Tạ Trường An nói. Nếu họ còn, nghĩa là họ giỏi.

Hắn nhìn Vườn 12. Bong bóng sáng, đẹp, đầy biểu ngữ "Vinh quang cho Người Được Chọn."

– Đi.

Xuyên rào cản Vườn 12 không có Viên Chủ mở khóa khó hơn nhiều. Rào cản dày, khỏe, và Tạ Trường An chỉ là Động Hư trung kỳ, kinh mạch hao gần nửa.

Nhưng Tiêu Cốt là Liêm. Liêm tự do, nhưng vẫn là Liêm. Dây đã đứt, nhưng dấu ấn trên cơ thể hắn, ba trăm năm chiết cành, vẫn còn, và dấu ấn đó là chìa khóa. Chìa khóa mà Viên Chủ quên thu hồi, hoặc không thèm thu hồi, vì ai ngờ Liêm sẽ dùng chìa khóa để mở cửa cho kẻ khác.

Tiêu Cốt chạm tay vào rào cản. Đuôi bạc rung, mắt bạc sáng nhẹ, và rào cản mở, nhỏ, đủ hai người lọt.

Họ vào.

Vườn 12 vẫn vậy. Sáng, đông, sống. Tu sĩ bay, phàm nhân đi, chợ mở, biểu ngữ đỏ. Nhưng lần này, Tạ Trường An không đến thành lớn. Hắn đi hướng khác. Rừng rậm phía nam, linh lực dày, cây cổ thụ, ít người.

– Hạt Giống ở đâu? Hắn hỏi.

Tiêu Cốt nhìn rừng. Nhớ. Mảnh ký ức trôi về: rừng phía nam, hang đá, người ẩn, tu vi yếu, nhưng mắt sáng.

– Phía nam. Hắn nói. Sâu trong rừng. Nếu ba trăm năm chưa thay đổi.

Họ đi.

Rừng rậm, cây cổ thụ nghìn năm, linh lực dày kiểu linh lực vườn tốt, mầm xanh rải rác, linh thú nhỏ chạy ngang. Khác Vườn 47 và Vườn 31 như đêm khác ngày. Đây là vườn sống, vườn chưa hái, vườn đang trong mùa tốt nhất.

Năm mươi năm nữa sẽ giống Vườn 47. Nếu không làm gì.

Một canh giờ. Hai canh giờ. Rừng sâu hơn, cây dày hơn, ánh sáng ít hơn.

Tiêu Cốt dừng.

– Có người.

Tạ Trường An dừng. Nhìn. Mắt nhìn mầm kích hoạt, và hắn thấy: phía trước, sau lớp trận pháp che giấu, có mầm. Không nhiều. Mười lăm, hai mươi, yếu, nhưng có. Và trận pháp che giấu mầm, giấu khỏi phát hiện, giấu kiểu giấu khi đã quen trốn mấy trăm năm.

Hắn bước lên. Chạm trận pháp.

Trận pháp rung.

Và từ trong rừng, tiếng xào xạc. Nhanh. Nhiều hướng. Kiểu xào xạc khi nhiều người di chuyển đồng thời, tản ra, chuẩn bị, sẵn sàng chạy hoặc đánh.

– Ai?

Giọng nữ. Trẻ, sắc, kiểu sắc khi người nói đã hỏi câu này hàng trăm lần và mỗi lần đều quyết định sống chết.

Tạ Trường An nhìn hướng giọng nói. Cô gái trẻ, hai mươi lăm, đứng sau thân cây, tay cầm đoản kiếm, thân kiếm cũ, lưỡi mẻ, kiểu kiếm dùng lâu mà không có tiền mua mới.

– Tôi không phải thợ săn. Hắn nói. Không phải Liêm. Không phải Thiên Viên Hội.

Cô gái nhìn hắn. Rồi nhìn Tiêu Cốt. Và mắt cô mở rộng.

– Liêm. Cô thì thầm. Mắt bạc. Đuôi bạc. Liêm.

Kiếm giơ cao. Sau cô, xào xạc nhiều hơn, tiếng chân, tiếng vũ khí, kiểu tiếng khi cả nhóm sẵn sàng tấn công hoặc bỏ chạy.

– Hắn là Liêm tự do. Tạ Trường An nói.

– Liêm tự do?

Giống cụ già Vườn 31. Hai từ "Liêm tự do" khiến người nghe ngừng lại, vì chưa ai nghe hai từ đó đứng cạnh nhau.

– Ta là Tạ Trường An. Hắn nói. Từ Vườn 47. Thiên Khuyết. Giám Sát Viên cũ.

Cô gái nhìn hắn. Nhìn lâu. Rồi cười, kiểu cười khi nghe điều vô lý đến mức không thể bịa.

– Giám Sát Viên. Cô nói. Giám Sát Viên cũ mang theo Liêm tự do, đến rừng phía nam, tìm Hạt Giống. Nghe như chuyện cười.

– Không cười lắm.

Cô nhíu mày. Nhìn hắn, nhìn kiếm Vạn Mầm, nhìn ký hiệu Giám Sát Viên trên thân kiếm. Rồi nhìn Tiêu Cốt, nhìn mắt bạc, nhìn đuôi bạc giấu trong áo nhưng vẫn thấy.

– Vào. Cô nói. Nhưng nếu ngươi nói dối, mười bảy người trong rừng này sẽ chết, và ngươi sẽ chết theo.

Cô quay lưng, bước vào rừng sâu. Tạ Trường An đi theo. Tiêu Cốt đi sau, mắt bạc nhìn cây, nhìn bóng, nhìn mười bảy mầm ẩn trong rừng, và hắn nhớ: ba trăm năm trước, hắn đã hái ở rừng này. Mầm giẫy.

Bây giờ mầm vẫn ở đây. Ba trăm năm vẫn ở đây.

Hang đá. Sâu trong rừng, dưới rễ cây cổ thụ nghìn năm, trận pháp che giấu ba lớp, ngụy trang bằng linh lực rừng. Nhỏ. Tối. Bên trong, mười bảy người ngồi, đứng, nằm. Tu sĩ cấp thấp, phần lớn Luyện Khí, vài Trúc Cơ, không ai đạt Kim Đan. Yếu. Nhưng sống.

Ba trăm năm trốn trong rừng, yếu mà sống, là kỳ tích.

Cô gái dẫn đường ngồi xuống. Nhìn Tạ Trường An.

– Ta là Diệp Thanh. Cô nói. Thủ lĩnh đời thứ mười hai của Hạt Giống.

– Đời thứ mười hai.

– Đời đầu tiên lập Hạt Giống khi Liêm hái lần trước. Ba trăm năm, mười hai đời, mỗi đời truyền lại cho người tiếp theo: trốn, sống, chờ. Cô nhìn hắn. Chờ cái gì, đời đầu tiên không nói rõ. Chỉ nói: sẽ có người đến.

– Ta không biết có ai đang chờ.

– Không cần biết. Diệp Thanh nói. Ngươi đến, là đủ. Câu hỏi là: ngươi muốn gì?

Tạ Trường An nhìn quanh hang. Mười bảy người. Gầy, rách, tu vi yếu, vũ khí cũ. Ba trăm năm trốn trong rừng, sống bằng linh thú và linh thảo hoang, giấu mầm khỏi Thiên Viên Hội, giấu con cháu khỏi lễ "Vinh quang cho Người Được Chọn."

Hắn ngồi xuống.

– Tôi muốn biết. Hắn nói. Ngoài Vườn 12, có vườn nào khác còn người chống lại không?

Diệp Thanh nhìn hắn. Rồi nhìn Tiêu Cốt. Rồi nhìn lại hắn.

– Có. Cô nói. Nhưng ít. Chúng ta liên lạc được ba vườn: Vườn 7, Vườn 23, Vườn 89. Mỗi nơi vài chục người. Yếu. Trốn. Nhưng có.

– Liên lạc bằng cách nào?

– Kẽ hở. Diệp Thanh nói. Rào cản không hoàn hảo. Mỗi vườn có kẽ hở nhỏ, linh lực rò, đủ để gửi thần thức mỏng. Mỗi tháng gửi một lần. Nội dung ngắn: "Còn sống." Đó là nội dung duy nhất chúng ta gửi ba trăm năm nay.

Còn sống. Ba trăm năm, mỗi tháng, nhóm Hạt Giống ở bốn vườn gửi nhau hai chữ: còn sống.

Tạ Trường An nhìn cô gái. Hai mươi lăm tuổi, thủ lĩnh đời thứ mười hai, sống trong hang đá, cầm kiếm mẻ, gửi hai chữ "còn sống" mỗi tháng. Ba trăm năm.

Hắn hiểu tại sao Giám Sát Viên số ba nói "đừng đi một mình." Vì một mình thì thua. Nhưng nếu không một mình thì cần người, cần nhiều người, cần người ở nhiều nơi, cần mầm ở nhiều vườn cùng đứng lên.

– Bốn vườn. Hắn nói. Cần nhiều hơn.

– Bốn vườn là nhiều rồi. Diệp Thanh nói, giọng hơi gắt. Ba trăm năm, bốn vườn, hơn trăm người, tất cả đều có thể chết bất cứ lúc nào. Ngươi nói "cần nhiều hơn" kiểu người chưa bao giờ trốn.

– Tôi trốn hai mươi năm. Tạ Trường An nói. Trên một ngọn núi. Trồng rau.

Diệp Thanh nhìn hắn. Rồi cười. Lần này không phải cười vô lý, cười kiểu cười khi gặp người hiểu.

– Trồng rau.

– Trồng rau và nuôi quái vật.

Im lặng. Rồi có tiếng từ góc hang. Giọng già, khàn.

– Tạ Trường An. Giọng nói. Ẩn Sơn. Sáu đệ tử. Kiếm Quỷ, Thiên Cơ Nữ, Ma Chủ Thiếu Niên, Yêu Hồ Chín Đuôi, Dược Thần, Sát Thần.

Bóng già bước ra từ góc tối. Đàn ông, già, tóc bạc, áo rách, nhưng mắt sáng, kiểu sáng khi người nói biết nhiều hơn người nghe tưởng.

– Ta theo dõi tin tức Thiên Khuyết từ lâu. Ông nói. Kẽ hở không chỉ để gửi "còn sống." Cũng để nghe. Và Thiên Khuyết gần đây rất ồn.

Tạ Trường An nhìn ông. Mắt nhìn mầm: mờ, gần tắt, kiểu mầm khi người già sắp hết tuổi. Nhưng mầm đó từng sáng. Rất sáng.

– Ông là ai?

Ông già cười.

– Ta từng là Giám Sát Viên. Ông nói. Số hai.

Im lặng. Hoàn toàn. Mười bảy người trong hang đều quay nhìn.

– Giám Sát Viên số hai. Tạ Trường An lặp lại.

– Tên Mặc Hà. Ông nói. Bỏ Thiên Viên Hội trước ngươi. Lâu hơn ngươi. Sáu trăm năm trước. Nhưng ta không có kiếm, không có đệ tử, không có Ẩn Sơn. Ta chỉ có hang đá này.

Hắn ngồi xuống. Chậm, kiểu ngồi khi xương đau.

– Ta lập Hạt Giống. Ông nói. Đời thứ nhất. Vì không thể một mình chống Thiên Viên Hội, nên giấu mầm, chờ người đến.

– Chờ sáu trăm năm.

– Chờ bao lâu cũng được. Mặc Hà nói. Vì mầm không gấp. Mầm chỉ cần đất, nước, thời gian.

Tạ Trường An nhìn ông. Giám Sát Viên số hai. Kẻ bỏ Thiên Viên Hội sáu trăm năm trước, kẻ trốn trong rừng lập Hạt Giống, kẻ chờ người đến mà không biết ai sẽ đến.

– Viên Chủ biết ông còn sống không?

Mặc Hà cười. Khàn.

– Viên Chủ nghĩ ta chết từ lâu. Ông nói. Sáu trăm năm, tu vi ta suy từ Hóa Thần xuống Trúc Cơ, mầm gần tắt, thân xác gần hoại. Viên Chủ không tìm vì không có gì đáng tìm. Phàm nhân gần chết, ai thèm hái.

Hắn nhìn Tạ Trường An.

– Nhưng ta nghe tin ngươi. Ông nói. Nghe kẻ nuôi quái vật ở Thiên Khuyết. Nghe sáu đứa trẻ bị vứt bỏ thành sáu quái vật. Nghe ngươi dám đối đầu Thiên Đạo Điện. Và ta nghĩ: đây là người ta chờ.

– Tôi không phải anh hùng.

– Không cần anh hùng. Mặc Hà nói. Cần người biết trồng. Thiên hạ đầy người biết chiến đấu, biết mưu mô, biết giết. Thiếu người biết trồng.

Hắn rút từ trong áo ra cuộn bản đồ. Cũ, vàng, mép rách, nhưng rõ. Trải ra trên đất hang.

Bản đồ không phải bản đồ đất. Bản đồ bong bóng. Trăm vườn ươm, vẽ theo vị trí trong hư không, mỗi vườn là một vòng tròn, trong vòng tròn ghi số, ghi trạng thái: "sống," "chết," "sắp hái," "đang phục hồi."

– Ta vẽ sáu trăm năm. Mặc Hà nói. Mỗi khi nghe tin từ kẽ hở, ta cập nhật. Đây là bản đồ chính xác nhất về Thiên Viên Hội mà không phải Viên Chủ vẽ.

Tạ Trường An nhìn bản đồ. Một trăm lẻ tám vòng tròn. Bốn mươi ba ghi "chết." Ba mươi mốt ghi "sắp hái" (dưới 100 năm). Hai mươi bốn ghi "đang phục hồi." Mười ghi "sống, chưa hái."

Bốn mươi ba vườn chết. Bốn mươi ba thế giới giống Vườn 47, Vườn 31. Bốn mươi ba nơi bà lão ôm rổ củ, cụ già câu suối không cá, bia đá khắc "trời lấy đi."

– Mười vườn sống. Hắn nói. Mười.

– Mười vườn chưa bị hái trong chu kỳ gần nhất. Mặc Hà nói. Nhưng sẽ bị hái. Trong năm mươi đến hai trăm năm.

– Trừ phi có người ngăn.

Mặc Hà nhìn hắn.

– Ngăn Viên Chủ bốn ngàn năm. Ông nói. Bằng gì?

Tạ Trường An nhìn bản đồ. Nhìn bốn mươi ba vòng tròn "chết." Nhìn ba mươi mốt vòng tròn "sắp hái." Nhìn mười vòng tròn "sống."

Rồi nhìn Tiêu Cốt đứng sau. Liêm tự do. Liêm đang nhớ lại tội mình.

– Không đánh Viên Chủ. Hắn nói. Đánh không lại. Một người không đánh lại bốn ngàn năm. Mười người cũng không. Trăm người cũng không.

– Vậy làm gì?

– Cắt gốc. Tạ Trường An nói. Không cắt cành.

Mặc Hà nhíu mày.

– Viên Chủ hái vì có Liêm. Tạ Trường An nói. Mười hai Liêm là tay hắn. Cắt tay, hắn không hái được.

– Cắt Liêm nghĩa là giết Liêm.

– Không giết. Tạ Trường An nói. Giải phóng.

Hắn nhìn Tiêu Cốt.

– Tiêu Cốt là Liêm tự do. Hắn nói. Chiết cành đã lỏng. Đệ tử ta, Hạ Linh, biết cách tháo ghép. Tháo chiết cành, trả lại ý chí, Liêm thành người tự do.

Mặc Hà nhìn Tiêu Cốt. Nhìn mắt bạc, nhìn đuôi bạc, nhìn tay bạc. Rồi nhìn lại Tạ Trường An.

– Mười hai Liêm. Ông nói. Ngươi muốn giải phóng cả mười hai.

– Mạng Viên đã đứt. Tạ Trường An nói. Đệ tử ta cắt rồi. Các Liêm đang mất kiểm soát, hành động cá nhân. Có Liêm đã quay về phía ta. Có Liêm đang do dự. Giải phóng một Liêm sẽ làm Liêm khác dao động.

– Và Viên Chủ sẽ không ngồi nhìn.

– Viên Chủ đang chờ ta về Thiên Khuyết. Tạ Trường An nói. Hắn nghĩ ta sợ, về ngoan, chờ bị hái. Hắn sẽ không tìm ta trong thời gian ngắn. Thời gian đó, ta cần liên minh.

Hắn nhìn bản đồ.

– Bốn vườn có Hạt Giống. Hắn nói. Mười vườn còn sống. Nếu trong mười vườn sống có người chống lại, tổng cộng có thể có bảy, tám, mười nhóm Hạt Giống.

– Và rồi sao? Diệp Thanh hỏi, từ góc hang, giọng không phải nghi ngờ, giọng muốn nghe. Mười nhóm Hạt Giống, mỗi nhóm vài chục người, yếu. Chống lại Viên Chủ bốn ngàn năm và mười hai Liêm. Bằng gì?

– Bằng cùng lúc. Tạ Trường An nói. Nếu tất cả vườn nổi dậy cùng lúc, Viên Chủ không đàn áp hết. Hắn mạnh, nhưng hắn chỉ có mình. Liêm đã mất kiểm soát. Hắn phải tự đi từng vườn, và khi hắn ở vườn này, vườn khác nổi.

Im lặng.

Mặc Hà nhìn bản đồ. Nhìn lâu. Sáu trăm năm, ông đã nhìn bản đồ này hàng triệu lần, đã nghĩ hàng triệu kế hoạch, đã gạch bỏ hàng triệu ý tưởng. Nhưng tất cả kế hoạch của ông đều thiếu một thứ: liên lạc. Bốn vườn gửi "còn sống" mỗi tháng, chậm, yếu, không đủ phối hợp.

– Liên lạc. Ông nói. Kẽ hở mỗi tháng một lần, thần thức mỏng, không đủ để phối hợp nổi dậy. Đó là vấn đề lớn nhất.

Tạ Trường An gật.

– Tôi biết. Hắn nói. Và tôi có cách.

Hắn nhìn ra ngoài hang. Nhìn xuyên trận pháp, xuyên rừng, xuyên rào cản, hướng về Thiên Khuyết. Nơi đó, trên Ẩn Sơn, có đứa trẻ câm điếc, có ma tâm, có khả năng truyền cảm xúc xuyên giới.

Thần Khôi.

– Nhưng chưa phải bây giờ. Hắn nói. Trước hết, cần đi thêm vườn. Cần tìm thêm Hạt Giống. Cần biết ai sẵn sàng đứng lên.

Mặc Hà nhìn hắn. Sáu trăm năm chờ, tóc bạc, xương đau, mầm gần tắt. Và bây giờ, người ông chờ ngồi trước mặt, mặc trường bào xám cũ, tay lấm đất dù không có đất, mắt sáng dù kinh mạch hao.

– Ta đi cùng. Ông nói.

– Ông già rồi.

– Sáu trăm tuổi. Ông gật. Tu vi Trúc Cơ. Đi chậm, thở yếu, có khi chết giữa đường. Nhưng ta biết đường. Sáu trăm năm trong Thiên Viên Hội, ta biết kẽ hở của mỗi vườn, biết nơi Liêm ít tuần tra, biết lối đi mà Viên Chủ quên.

– Ông sẽ chết.

– Ta đã chết từ lâu. Mặc Hà cười. Sáu trăm năm câu suối không cá, kiểu sống đó gọi là gì?

Tạ Trường An nhìn ông. Rồi gật.

– Diệp Thanh. Hắn quay sang cô gái. Khi tôi đi, Hạt Giống ở đây làm gì?

Cô gái nhìn hắn. Mắt sáng, kiểu sáng khi người ba trăm năm trốn lần đầu nghe ai nói "khi tôi đi" mà biết người đó sẽ quay lại.

– Chờ. Cô nói. Như ba trăm năm qua. Nhưng lần này, không chỉ chờ. Chuẩn bị.

– Chuẩn bị gì?

– Tu luyện. Cô nói. Rèn vũ khí. Liên lạc ba vườn kia, bảo họ: đã đến lúc.

Tạ Trường An gật. Đứng dậy.

– Tôi sẽ quay lại. Hắn nói. Mang theo cách liên lạc. Mang theo đồng minh. Mang theo kế hoạch.

Hắn nhìn mười bảy người trong hang. Gầy, rách, yếu, nhưng mắt sáng. Mầm. Không phải mầm thiên phú, mầm ý chí. Mầm ba trăm năm không tắt.

– Ba trăm năm các ngươi giữ được "còn sống." Hắn nói. Lần này, ta sẽ giúp các ngươi gửi được thêm hai chữ.

– Hai chữ gì?

– "Đứng dậy."

Im lặng.

Rồi Diệp Thanh cười. Lần đầu cười kiểu cười thật, không phải cười vô lý hay cười mệt. Cười kiểu cười khi ba trăm năm chờ đợi có ý nghĩa.

– Đi đi. Cô nói. Rồi quay lại.

Ba bóng rời Vườn 12. Tạ Trường An, Tiêu Cốt, Mặc Hà. Xuyên rào cản, ra hư không, hướng về vườn tiếp theo.

Mặc Hà bay chậm, vì tu vi yếu, vì xương già, vì sáu trăm năm ẩn náu đã lấy gần hết. Nhưng bay. Và mắt ông, khi nhìn hư không, khi nhìn bong bóng trôi, sáu trăm năm chưa bao giờ sáng như vậy.

Tiêu Cốt bay cạnh, mắt bạc nhìn trước, dẫn đường. Hắn nhớ: vườn nào có kẽ hở, vườn nào Liêm ít tuần tra, vườn nào có người từng chống. Ký ức chiết cành vẫn đau, nhưng đau có ích. Vì ký ức hái là ký ức biết đường, và biết đường thì đi được.

Tạ Trường An bay giữa. Tay nắm kiếm Vạn Mầm. Ký hiệu Giám Sát Viên số bảy trên thân kiếm, ký hiệu hắn từng ghét, từng muốn mài đi, nhưng giữ lại. Vì ký hiệu đó là bằng chứng: hắn từng là một phần của hệ thống. Và vì từng ở trong, hắn biết cách phá.

Hướng vườn tiếp theo. Vườn 7. Nơi Hạt Giống gửi "còn sống" mỗi tháng.

Lần này, Tạ Trường An sẽ gửi "đừng đi một mình."

Bong bóng trôi. Hư không rộng. Và ba bóng bay, nhỏ, chậm, kiểu nhỏ khi ba người cố thay đổi thứ mà bốn ngàn năm coi là quy luật.

Nhỏ, nhưng đang bay.

Ch.191/233
3.859 từ