Tông Môn Nuôi Quái Vật
Chương 169: Cụ Già Vườn 31
Chương 169

Cụ Già Vườn 31

Vườn 31 tệ hơn Vườn 47.

Năm trăm năm. Năm trăm năm kể từ khi hái, và đất vẫn chưa hồi. Rào cản gần như không còn, mỏng kiểu mỏng khi bong bóng xà phòng sắp vỡ. Bên trong, đại lục thu nhỏ, kiểu nhỏ khi đất teo dần vì mất linh lực quá lâu, biên giới lùi, biển cạn, núi sụp.

Phàm nhân ít hơn Vườn 47. Vài chục người, sống quanh một con suối nhỏ, suối cuối cùng, nước đục, chảy yếu.

Tạ Trường An đứng trên đồi, nhìn.

– Năm trăm năm mà vẫn thế này? Hắn hỏi.

– Vườn 31 hái nặng hơn. Hứa Vạn Thọ nói. Ba mươi vạn mầm. Lần hái lớn nhất trong bốn ngàn năm. Linh mạch gốc bị rút cạn, không phải kiệt, là cạn. Đất không tự chữa được nữa.

– Vậy vườn này sẽ chết?

– Đã chết. Hứa Vạn Thọ nói, giọng bằng. Vườn 31 là vườn đầu tiên ta từ bỏ. Không thể phục hồi, không đáng phục hồi, chi phí tái tạo lớn hơn tạo mới. Ta đã tạo Vườn 108 thay thế.

Chi phí. Tái tạo. Thay thế.

Tạ Trường An nghe những từ đó và hiểu: với Viên Chủ, mỗi vườn ươm là một dự án. Dự án hỏng thì bỏ, tạo mới. Ba mươi vạn mầm bị hái, hàng triệu phàm nhân mất nhà, một thế giới chết, và Viên Chủ gọi đó là "chi phí."

Họ đi xuống.

Tiêu Cốt im từ khi vào Vườn 31. Hắn nhìn đất sụp, nhìn suối cạn, nhìn phàm nhân gầy, và không nói. Vì hắn nhớ nhiều hơn. Mỗi vườn chết hắn nhìn, ký ức chiết cành lỏng thêm một chút, và thêm mảnh quay về. Hắn nhớ: mình đã đến vườn nào đó, hái, đem mầm về, giao cho Viên Chủ. Không nhớ rõ, nhưng nhớ tay mình từng nắm mầm người, và mầm đó giẫy.

Mầm giẫy.

Mầm giẫy khi bị hái. Hắn nhớ điều đó, và bụng hắn quặn.

Con suối nhỏ. Bên suối, cụ già ngồi.

Già. Không phải già phàm nhân. Già kiểu già khi sống quá lâu mà không có linh lực duy trì, da nhăn từng lớp, tóc trắng mỏng, mắt mờ, nhưng sống. Ngồi bên suối, chân nhúng nước, tay cầm cần câu, dây câu thả xuống suối không có cá.

Hứa Vạn Thọ dừng. Lần đầu trong chuyến đi, Viên Chủ dừng không phải vì muốn giải thích.

– Ngươi vẫn ở đây. Hắn nói.

Cụ già không quay đầu.

– Cá hết rồi. Cụ nói. Nhưng ta vẫn câu.

Hắn quay đầu. Mắt mờ nhìn ba người, nhìn lâu, rồi nhìn Hứa Vạn Thọ, rồi cười. Cười kiểu cười khi gặp người quen mà ghét.

– Viên Chủ. Cụ nói. Năm trăm năm rồi mà ngươi vẫn trẻ.

– Và ngươi già hơn. Hứa Vạn Thọ nói. Ngươi đáng lẽ đã chết từ lâu.

– Đáng lẽ. Cụ gật. Nhưng ta không chết. Vì ta muốn câu hết cá trong suối này trước khi chết. Cá hết rồi. Ta vẫn không chết. Phiền quá.

Tạ Trường An nhìn cụ. Mắt nhìn mầm kích hoạt, và hắn thấy: không có mầm. Cụ già này không có thiên phú. Phàm nhân thuần. Nhưng sống năm trăm năm.

– Ngươi là ai? Hắn hỏi.

Cụ nhìn hắn. Nhìn kiếm trên tay, nhìn mắt, nhìn lâu.

– Ta? Cụ cười. Ta là người duy nhất Viên Chủ không hái được.

Hứa Vạn Thọ không đáp. Nhưng mắt hắn, khi nhìn cụ già, có thứ mà Tạ Trường An chưa từng thấy ở Viên Chủ: bực.

– Cụ không có thiên phú. Tạ Trường An nói. Liêm chỉ hái mầm, không hại phàm nhân. Cụ sống là vì cụ... không có gì để hái.

– Đúng. Cụ gật. Ta không có thiên phú. Không có linh căn. Không có mầm. Phàm nhân thuần, kiểu phàm mà ngay cả Thiên Viên Hội cũng không thèm nhìn.

Cụ rút cần câu lên. Lưỡi câu trống, không mồi, không cá.

– Nhưng ta có cái khác. Cụ nói. Ta có mắt. Và năm trăm năm trước, đêm Viên Chủ hái, ta nhìn. Nhìn thấy tất cả. Nhìn thấy tu sĩ bị kéo lên trời, nhìn thấy yêu tu bị rút khỏi đất, nhìn thấy trẻ con khóc, nhìn thấy linh thú bay lên rồi biến mất. Nhìn thấy đất chết.

Cụ nhìn Hứa Vạn Thọ.

– Và nhìn thấy ngươi. Đứng trên trời. Cười.

Im lặng.

– Ngươi cười đẹp lắm. Cụ nói. Kiểu cười khi thu hoạch vụ mùa tốt. Ta ghét nụ cười đó năm trăm năm.

Hứa Vạn Thọ nhìn cụ. Không nói. Mặt bằng. Nhưng tay phải, tay cầm cành bạc, siết nhẹ.

Tạ Trường An ngồi xuống cạnh cụ. Bên suối, chân không nhúng nước, nhưng ngồi, kiểu ngồi khi muốn nghe.

– Cụ nói cách đây năm trăm năm, có người giống tôi. Hắn nói. Cũng muốn cứu. Cũng thất bại. Người đó là ai?

Cụ nhìn hắn. Nhìn lâu.

– Giám Sát Viên số ba. Cụ nói. Tên là Vân, ta gọi hắn Vân. Hắn bỏ Thiên Viên Hội, giống ngươi. Hắn cũng cầm kiếm, giống ngươi. Hắn cũng muốn cứu vườn, giống ngươi.

– Rồi sao?

– Rồi hắn thua. Cụ nói. Viên Chủ tìm hắn, và hắn thua. Không thua vì yếu, thua vì không đủ. Một mình không đủ chống lại Thiên Viên Hội. Một kiếm không đủ chặt hệ thống bốn ngàn năm.

Cụ nhìn suối. Nước đục chảy yếu, kiểu chảy khi sông sắp cạn.

– Hắn chết ở đây. Cụ nói. Bên suối này. Ta chôn hắn.

Cụ chỉ. Cạnh suối, có nấm đất nhỏ, không bia, không hoa, chỉ có đất và cỏ khô.

Tạ Trường An nhìn nấm đất. Giám Sát Viên số ba. Người đã thử trước hắn, đã thất bại trước hắn, đã chết ở vườn chết.

– Hắn nói gì trước khi chết? Hắn hỏi.

– Hắn nói: "Lần sau. Sẽ có người khác. Nói họ: đừng đi một mình."

Tạ Trường An nhìn nấm đất. Rồi nhìn Tiêu Cốt đứng sau. Rồi nhìn Hứa Vạn Thọ đứng xa.

Đừng đi một mình.

Hắn cúi đầu trước nấm đất. Nhẹ. Không quỳ, cúi, kiểu cúi khi kiếm tu chào người đã đi trước.

– Tôi không đi một mình. Hắn nói nhỏ.

Cụ già nhìn hắn. Nhìn lâu. Rồi gật.

– Ngươi khác hắn. Cụ nói. Hắn cầm kiếm một mình. Ngươi... cụ nhìn Tiêu Cốt, nhìn mắt bạc, nhìn đuôi bạc. Ngươi mang theo kẻ thù.

– Không phải kẻ thù.

– Liêm.

– Liêm tự do.

Cụ nhíu mày. Rồi cười. Khàn, kiểu cười khi nghe điều vô lý mà muốn tin.

– Liêm tự do. Cụ lặp lại. Năm trăm năm ta sống, ta chưa nghe hai từ đó đứng cạnh nhau.

Tiêu Cốt nhìn cụ. Rồi quỳ xuống trước nấm đất. Mắt bạc nhìn đất, nhìn cỏ khô, nhìn nơi Giám Sát Viên số ba nằm.

– Tôi hái ở đây. Hắn nói. Không phải vườn này. Nhưng vườn giống thế này. Tôi là... một phần của thứ đã giết nơi này.

Cụ già nhìn hắn. Im. Lâu.

– Đứng dậy đi. Cụ nói. Quỳ trước người chết không chuộc được gì. Đứng dậy rồi đi làm cái gì đó.

Tiêu Cốt đứng dậy. Mắt bạc ướt, nhưng đứng.

Hứa Vạn Thọ quay người.

– Đi. Hắn nói. Còn một vườn nữa.

Tạ Trường An đứng dậy. Nhìn cụ già.

– Cụ cần gì không?

Cụ nhìn hắn. Rồi nhìn suối. Rồi nhìn cần câu.

– Cá. Cụ nói. Nhưng cá hết rồi. Thôi, không cần gì.

Hắn quay lại câu. Lưỡi câu thả xuống suối không có cá. Năm trăm năm câu suối không cá. Không phải vì hy vọng. Vì không biết làm gì khác.

Ba bóng bay lên. Rời Vườn 31. Hướng về vườn tiếp theo.

Và dưới đất, cụ già ngồi bên suối, câu, và nhớ: Giám Sát Viên số ba cũng từng ngồi đây, cũng từng nhìn suối, cũng từng nói "lần sau."

Năm trăm năm rồi. Lần sau đã đến.

Ch.169/233
1.290 từ