Tông Môn Nuôi Quái Vật
Chương 105: Một Lời Định Sinh Tử
Chương 105

Một Lời Định Sinh Tử

Chiêu đầu tiên là của Điện Chủ.

Không chiêu thức. Không tên gọi. Chỉ là linh lực Thiên Mệnh nén thành một điểm, rồi bung. Kiểu đấm của kẻ đã đánh bốn ngàn năm: không hoa mỹ, chỉ mạnh. Mạnh đến mức không gian quanh nắm đấm méo, ánh sáng cong, cỏ trong bán kính trăm trượng biến thành tro trước khi sóng xung kích chạm đất.

Tạ Trường An né. Không phải né kiểu tu sĩ, thân pháp tinh vi, bước chân huyền diệu. Là né kiểu bản năng: nghiêng người, xoay, để sóng xung kích lướt qua vai trái. Vải trường bào cháy. Da vai rát, kiểu bỏng lửa, nhưng không sâu.

Chiêu thứ hai. Thứ ba. Thứ tư.

Điện Chủ đánh liên tục, kiểu trời đổ mưa: không ngừng, không nghỉ, mỗi chiêu đủ san một quả đồi. Bình nguyên rung. Vết nứt chạy ra xa, sâu hơn, rộng hơn. Đất dưới chân hai người tụt xuống ba thước, rồi năm thước, rồi mười thước, kiểu bình nguyên bị hai Thiên Mệnh ấn chìm.

Tạ Trường An chống đỡ. Linh lực Thiên Mệnh trong người hắn đáp, chặn, đỡ. Nhưng mỗi chiêu, hắn lùi một bước. Mỗi bước, đất dưới chân vỡ thêm.

Hắn yếu hơn.

Biết. Từ đầu đã biết. Mười sáu năm phong ấn, cơ thể quen với việc không dùng linh lực. Bây giờ phá ấn, linh lực trở lại, nhưng cơ thể chưa kịp thích nghi. Kiểu người nằm giường mười sáu năm rồi đứng dậy chạy, chân có lực nhưng gân không chịu nổi.

Điện Chủ tu luyện bốn ngàn năm. Không ngày nào ngừng. Cơ thể, kinh mạch, linh lực, tất cả đều ở trạng thái đỉnh. Hắn là Thiên Mệnh hoàn chỉnh.

Tạ Trường An là Thiên Mệnh vừa tỉnh. Mạnh, nhưng gỉ.

Chiêu thứ mười bảy.

Sóng xung kích đánh trúng ngực Tạ Trường An. Hắn bay ngược, ba mươi trượng, lưng đập vào một tảng đá lớn. Đá vỡ. Hắn rơi xuống đất, gục một đầu gối.

Máu trào từ khóe miệng. Đỏ, đặc, kiểu máu người bị nội thương nặng: không phải vết thương ngoài da, mà kinh mạch bên trong rung, rạn.

Điện Chủ đứng cách năm mươi trượng. Không truy kích. Nhìn hắn.

– Ngươi phong ấn quá lâu. Cơ thể không còn chịu nổi Thiên Mệnh.

Giọng bình. Không chê. Không thương hại. Nhận xét, kiểu thầy thuốc đọc bệnh án.

– Mười sáu năm không tu luyện. Kinh mạch teo. Cơ sở yếu. Ngươi có linh lực Thiên Mệnh, nhưng cơ thể chỉ chịu được bảy phần. Ba phần còn lại đang phá ngươi từ bên trong.

Im.

– Ngươi sẽ chết. Không phải ta giết. Là cơ thể ngươi tự vỡ.

Tạ Trường An gục đầu gối trên đất. Máu nhỏ từ miệng xuống cỏ cháy. Tay chống đất, run, kiểu run của người đang giữ không ngã bằng ý chí thay vì cơ bắp.

Hắn ngẩng đầu. Nhìn Điện Chủ.

Và cười.

Nhẹ. Kiểu cười trên Ẩn Sơn, kiểu cười khi dạy đệ tử: bình, ấm, không sợ.

– Ngươi nói đúng. Ta yếu hơn ngươi.

Điện Chủ nhìn hắn. Mắt bạc không đổi.

– Nhưng ta không đến đây để đánh ngươi bằng sức mạnh.

Hắn đứng dậy. Chậm. Đầu gối run, nhưng đứng. Máu vẫn chảy ở khóe miệng, hắn không lau.

– Từ đầu, ta không bao giờ mạnh nhất. Sáu đệ tử ta, đứa nào cũng mạnh hơn ta ở lĩnh vực của chúng. Kiếm Thần kiếm mạnh hơn ta. Ma Tôn ám lực mạnh hơn ta. Nữ Đế mưu lược hơn ta. Yêu Hoàng linh cảm hơn ta. Dược Thần luyện đan giỏi hơn ta. Sát Thần giết người giỏi hơn ta.

Im.

– Ta không mạnh. Ta chỉ nhìn thấy.

Mắt hắn sáng. Không phải sáng kiểu linh lực bùng, không phải chiêu thức kích hoạt. Là sáng kiểu mắt người nhìn thấy thứ người khác không thấy: nhìn thấu bên dưới, nhìn thấu bên trong.

Năng lực của Tạ Trường An. Năng lực thật sự. Không phải linh lực Thiên Mệnh, không phải chiêu thức phong ấn. Là khả năng nhìn thấy thiên phú của mọi người, nhìn thấy bản chất, nhìn thấy cái mà chính người đó cũng chưa biết mình có.

Hắn kích hoạt. Toàn lực.

Không phải nhìn thiên phú. Sâu hơn. Nhìn bản chất.

Thế giới trong mắt hắn thay đổi.

Điện Chủ đứng trước mặt, nhưng trong mắt Tạ Trường An, không còn là ông già tóc trắng mắt bạc. Lớp ngoài bóc: trường bào trắng, nếp nhăn, áp lực Thiên Mệnh, bốn ngàn năm quyền lực. Lớp giữa bóc: ý chí, niềm tin, sự mệt mỏi, nỗi cô đơn. Lớp trong cùng.

Và hắn thấy lại.

Đứa trẻ.

Lần trước nhìn thoáng, chỉ thấy hình dáng. Bây giờ nhìn sâu, thấy rõ. Đứa trẻ chừng bảy, tám tuổi. Gầy. Áo vải thô, rách, bẩn. Đứng giữa đống đổ nát, kiểu đống đổ nát của ngôi làng bị san bằng: nhà cháy, tường sập, mùi khói và máu.

Xung quanh đứa trẻ, xác. Cha. Mẹ. Hàng xóm. Bạn chơi. Người bán kẹo đầu làng. Bà già kể chuyện. Tất cả, chết.

Và ở giữa đống xác, một người đứng. Không phải quái vật. Không phải ma. Là một thiếu niên, chừng mười lăm, mười sáu. Thiên tài. Linh lực cuồng loạn quanh người, kiểu lửa cháy không kiểm soát. Thiếu niên đó không ác. Mắt hoảng. Tay run. Không cố ý giết ai. Chỉ là linh lực bùng, và hắn không biết cách dừng.

Đứa trẻ đứng giữa xác cha mẹ, nhìn thiếu niên thiên tài. Không khóc. Quá sợ để khóc. Mắt mở to, kiểu mắt ghi nhớ: ghi nhớ cảnh tượng này, ghi nhớ khuôn mặt hoảng sợ của thiên tài mất kiểm soát, ghi nhớ mùi máu, mùi cháy, mùi chết.

Và thề. Thề không nói thành lời, chỉ là ý nghĩ trong đầu đứa trẻ bảy tuổi, ý nghĩ đơn giản và tuyệt đối như mọi lời thề của trẻ con: không bao giờ để thiên tài tự do nữa. Không bao giờ. Không bao giờ nữa.

Bốn ngàn năm sau, ông già vẫn giữ lời thề của đứa trẻ bảy tuổi.

Tạ Trường An nhìn. Thấy hết. Và hiểu, sâu hơn lần trước. Không chỉ hiểu nỗi đau, mà hiểu cả cấu trúc: cách nỗi đau biến thành niềm tin, cách niềm tin biến thành hệ thống, cách hệ thống chạy bốn ngàn năm bằng nhiên liệu là nỗi sợ của một đứa trẻ.

Giống ta.

Hắn cũng mất người vì thiên tài không kiểm soát. Hắn cũng thề. Chỉ là lời thề khác: không giết mầm, mà trồng đúng đất. Không tiêu diệt thiên tài, mà dạy dỗ thiên tài.

Cùng một vết thương. Hai vết sẹo khác nhau.

Tạ Trường An nhìn Điện Chủ bằng mắt đã thấy tất cả. Và nói.

– Ta thấy ngươi rồi.

Ba chữ. Nhẹ. Nhưng Điện Chủ rung.

Rung thật sự. Linh lực Thiên Mệnh trong người ông già dao động, kiểu biển bị động đất dưới đáy: sóng không từ gió, mà từ lòng đất.

– Ngươi nhìn gì?

Giọng Điện Chủ thay đổi. Lần đầu tiên không bình. Lần đầu tiên có gì đó ngoài mệt mỏi.

– Ta thấy đứa trẻ bảy tuổi đứng giữa xác cha mẹ.

Điện Chủ sững.

Linh lực Thiên Mệnh trong người hắn dừng. Không phải thu lại, không phải bùng. Dừng. Kiểu tim ngừng đập một nhịp.

– Ta thấy ngôi làng cháy. Thiếu niên thiên tài mắt hoảng, tay run, không biết cách dừng. Ta thấy đứa trẻ thề giữa đống xác: không bao giờ để chuyện này xảy ra nữa.

Im. Gió ngừng. Cỏ ngừng cháy. Kiểu thế giới ngừng, chỉ còn hai người và sự thật.

– Bốn ngàn năm, Tạ Trường An nói, giọng nhẹ, giọng thầy, giọng người hiểu người. Bốn ngàn năm ngươi giữ lời thề đó. Giết mầm, dọn xác, giữ thiên hạ. Không ai biết tại sao. Không ai hỏi. Ngươi gánh một mình. Kiểu ta gánh mười sáu năm trên Ẩn Sơn.

Điện Chủ nhìn hắn. Mắt bạc, bốn ngàn năm không dao động, bây giờ rung. Nhẹ. Nhưng rung.

– Ngươi làm gì?

– Ta nhìn. Đó là thứ duy nhất ta giỏi.

Im.

– Ngươi không phải ác nhân. Ngươi là đứa trẻ sợ hãi đã lớn thành ông già mệt mỏi. Và vẫn sợ. Vẫn giữ lời thề bảy tuổi, dù lời thề đó giết nhiều người hơn nó cứu.

Điện Chủ mắt rung mạnh hơn. Linh lực Thiên Mệnh cuộn, rối, kiểu biển trước bão: không biết nên dâng hay rút.

– Im. Ngươi không biết gì.

– Ta biết. Vì ta cũng vậy.

Tạ Trường An bước tới. Một bước. Máu vẫn chảy ở miệng, kinh mạch vẫn rung, cơ thể vẫn đang tự phá. Nhưng bước tới.

– Ta cũng mất người. Ta cũng thề. Ta cũng gánh một mình mười sáu năm, không nói ai, không nhờ ai. Ta cũng sợ, mỗi ngày, sợ đệ tử ta mạnh quá rồi phá thiên hạ. Sợ mầm ta trồng thành cây đổ.

Thêm một bước.

– Nhưng ta chọn tin. Tin rằng mầm sẽ đứng nếu có người dạy. Tin rằng thiên tài không cần giết, cần bát cháo, cần bài kiếm, cần người nói "dừng lại" khi họ chưa biết dừng.

Thêm một bước. Cách Điện Chủ hai mươi trượng.

– Ngươi chọn sợ. Ta chọn tin. Cùng vết thương. Khác cách chữa.

Điện Chủ nhìn hắn. Mắt bạc lần đầu tiên có nước. Không rơi. Chỉ đọng. Kiểu mắt người bốn ngàn năm không khóc, bây giờ quên cách khóc, nước mắt chỉ biết đọng, không biết rơi.

– Ngươi không hiểu, hắn nói, giọng khàn, kiểu giọng người nén quá lâu. Ngươi nuôi sáu người. Ta phải giữ thiên hạ. Nếu ngươi sai, sáu người chết. Nếu ta sai, triệu người chết.

– Ta biết.

– Biết mà vẫn bảo ta sai?

– Không bảo ngươi sai. Bảo ngươi sợ.

Im. Dài.

Điện Chủ nhìn hắn. Nhìn Tạ Trường An đứng giữa bình nguyên, máu ở miệng, trường bào cháy, kinh mạch rạn, nhưng mắt bình. Mắt không sợ. Mắt người đã nhìn thấy hết, hiểu hết, và vẫn bước tới.

Rồi Điện Chủ đánh.

Không phải vì hận. Không phải vì muốn giết. Là vì bốn ngàn năm thói quen: khi không biết nên tin hay sợ, hắn chọn đánh. Đánh là câu trả lời duy nhất hắn biết.

Linh lực Thiên Mệnh bùng. Toàn bộ. Chiêu mạnh nhất trong bốn ngàn năm. Áp lực nén không gian, bóp, vặn. Bầu trời trên đầu hai người vỡ thật, kiểu kính vỡ: mảnh không gian rơi, sáng lấp lánh, rồi tan.

Tạ Trường An không né.

Hắn bước tới.

Linh lực Thiên Mệnh trong người dâng, nhưng không đánh trả. Linh lực đó chạy theo một đường quen thuộc. Đường mà hắn đã chạy mười sáu năm trước, khi hắn tự phong ấn chính mình trên Ẩn Sơn: nén linh lực vào kinh mạch, quấn, khóa, ấn. Phong ấn.

Không phong ấn bản thân.

Phong ấn Điện Chủ.

Chiêu đánh của Điện Chủ đến. Mạnh. Sóng xung kích xé trường bào Tạ Trường An, da nứt, xương rung. Máu phun từ miệng, từ mũi, từ tai. Nhưng hắn không lùi. Hai tay giơ lên, chạm vào sóng linh lực của Điện Chủ, và linh lực phong ấn bám theo đường đó, chạy ngược vào cơ thể Điện Chủ.

Điện Chủ cảm nhận. Sững.

Linh lực phong ấn chạy vào kinh mạch hắn, quấn, khóa, ấn. Chính xác giống cách Tạ Trường An tự phong ấn mười sáu năm trước: cùng phương pháp, cùng đường chạy, cùng cấu trúc. Chỉ khác đối tượng.

– Ngươi... dùng phong ấn?

Giọng Điện Chủ run. Lần đầu tiên run. Linh lực Thiên Mệnh trong người hắn bị khóa, từ từ, chắc, kiểu dây bện quanh cây: không cắt, chỉ siết.

– Phong ấn, Tạ Trường An nói, máu chảy ròng ròng nhưng mắt vẫn bình. Thứ ta tự dùng lên chính mình mười sáu năm. Mười sáu năm ta sống với phong ấn, hiểu phong ấn, biết từng đường chạy, từng nút thắt. Không ai hiểu phong ấn hơn người tự phong ấn.

Linh lực Điện Chủ bị khóa thêm. Áp lực Thiên Mệnh giảm. Kiểu ngọn lửa lớn bị bọc vải ướt: vẫn cháy bên trong, nhưng không lan được.

Điện Chủ giãy. Linh lực bùng, cố phá. Phong ấn rung, rạn, nhưng giữ. Tạ Trường An đổ thêm linh lực, kinh mạch bản thân rạn thêm, máu chảy thêm. Hắn đang dùng chính cơ thể mình làm giá đỡ cho phong ấn: mỗi phần linh lực ấn lên Điện Chủ, một phần kinh mạch của hắn vỡ.

Cái giá.

Hắn biết cái giá từ đầu. Phong ấn một Thiên Mệnh tu luyện bốn ngàn năm, bằng cơ thể một Thiên Mệnh mới phá ấn, kinh mạch teo. Cái giá là cơ thể hắn. Là sức khỏe hắn. Có thể là mạng hắn.

Nhưng hắn không dừng.

Giết thiên tài, đó là cách của Điện Chủ. Không phải cách của ta.

Linh lực phong ấn siết chặt. Điện Chủ giãy mạnh hơn. Sóng xung kích tàn dư quét bình nguyên, đất vỡ, đá bay, vết nứt chạy đến tận chân trời. Tu sĩ hai bên ở xa ba trăm trượng vẫn bị sóng đẩy ngã.

Nhưng phong ấn giữ. Siết thêm. Khóa thêm.

Linh lực Thiên Mệnh của Điện Chủ rơi. Từ đỉnh Thiên Mệnh, xuống Thiên Mệnh tầng chín. Tầng tám. Tầng bảy. Rơi, kiểu nước chảy qua kẽ ngón tay: không giữ được.

Điện Chủ ngã một đầu gối.

Lần đầu tiên trong bốn ngàn năm, quỳ.

Mắt bạc nhìn Tạ Trường An. Trong mắt đó không có hận. Không có giận. Chỉ có ngạc nhiên. Và kiểu... nhẹ. Kiểu nhẹ của người gánh nặng bốn ngàn năm, bây giờ bị ai đó cưỡng ép đặt xuống.

– Ngươi... không giết ta?

Tạ Trường An đứng trước mặt Điện Chủ. Máu ở miệng, mũi, tai. Trường bào rách tả tơi, kiểu giẻ rách hơn áo. Kinh mạch trong người vỡ quá nửa, linh lực rò rỉ. Cơ thể đang tự hủy, chậm, chắc, kiểu nhà cũ đổ từ bên trong.

Nhưng mắt hắn bình. Bình kiểu Ẩn Sơn: núi không đổ vì gió, nước không cạn vì nắng.

– Giết thiên tài, hắn nói, giọng nhẹ, kiểu giọng nói với đệ tử, kiểu giọng trên Ẩn Sơn. Đó là cách của ngươi. Không phải của ta.

Điện Chủ nhìn hắn. Lâu. Mắt bạc, bốn ngàn năm, bây giờ mờ dần vì tu vi rơi. Linh lực trong người bị phong, kiểu sông bị đập: nước vẫn còn, nhưng không chảy.

– Ngươi phong ấn ta. Ngươi dùng chính phương pháp ngươi tự ấn mình.

Không phải câu hỏi. Nhận xét.

– Ừ.

– Tại sao?

– Vì ta biết phong ấn không phải hình phạt. Là nghỉ ngơi.

Điện Chủ sững. Mắt bạc rung. Mạnh.

– Ta tự phong ấn mười sáu năm, Tạ Trường An nói. Mười sáu năm không có linh lực, không có Thiên Mệnh. Chỉ có vườn rau, bát cháo, sáu đứa trẻ. Mười sáu năm đó, ta mới sống. Sống thật, không phải tồn tại.

Im.

– Ngươi tồn tại bốn ngàn năm. Chưa bao giờ sống. Phong ấn này, ta cho ngươi cơ hội sống.

Điện Chủ quỳ trên đất. Tu vi rơi xuống Ngưng Đan, rồi Trúc Cơ. Ông già bốn ngàn năm trở lại ông già phàm nhân. Tóc trắng, mặt khắc khổ, mắt mờ. Không có linh lực, không có áp lực Thiên Mệnh. Chỉ là ông già. Mệt.

Hắn nhìn Tạ Trường An. Lâu. Rồi cười. Nụ cười nhỏ, kiểu cười của người quên cách cười rồi nhớ lại: vụng, lệch, nhưng thật.

– Ngươi... thật giống ta lúc trẻ.

Tạ Trường An không trả lời. Vì hắn cũng đang gục.

Kinh mạch vỡ quá nhiều. Linh lực rò rỉ. Cơ thể đã quá giới hạn từ lâu, chỉ ý chí giữ đứng. Bây giờ phong ấn xong, ý chí buông, cơ thể sụp.

Hắn ngã một đầu gối. Rồi đầu gối còn lại. Hai tay chống đất, máu nhỏ xuống cỏ cháy, thấm vào đất chiến trường.

Xong rồi.

Nghĩ vậy. Bình. Không sợ, không vui, không hùng tráng. Chỉ bình, kiểu người nấu cháo xong tắt bếp: xong rồi, nghỉ thôi.

Hứa rồi. Về nhà nấu cháo.

Mắt hắn mờ. Bình nguyên mờ. Trời mờ.

Nhưng trước khi mất ý thức, hắn nghe. Xa. Mỏng. Nhưng nghe rõ.

Tiếng kiếm. Từ phía bắc. Kiếm ý tầng bốn, lạnh, sắc, kiểu kiếm cắt gió mùa đông.

Tiếng ma khí. Từ phía đông. Cuồn cuộn, đen, kiểu đám mây nuốt mặt trời.

Tiếng thú gầm. Từ phía nam. Vạn thú, kiểu rừng sống dậy.

Tiếng ai đó gọi. Giọng quen. Giọng nữ. Giọng Tiểu Nguyệt.

Thầy!

Rồi tiếng chân. Nhiều. Gấp. Sáu hướng, sáu người, chạy về phía bình nguyên.

Tạ Trường An nằm trên đất. Mắt nhắm. Nhưng miệng cong. Nhẹ. Ấm.

Chúng nó đến rồi.

Và hắn buông. Để ý thức trôi. Để bóng tối ôm. Vì biết, khi tỉnh dậy, sẽ có bát cháo. Sẽ có Ẩn Sơn. Sẽ có nhà.

Bình nguyên im. Sương mù tản hết. Mặt trời lên. Ánh sáng buổi sáng, vàng, ấm, kiểu ánh sáng sau bão: rõ hơn bình thường, trong hơn bình thường. Kiểu trời sau khi khóc xong.

Hai người nằm trên đất. Ông già bốn ngàn năm, mắt nhắm, mặt thanh thản lần đầu tiên. Và kẻ nuôi quái vật, mắt nhắm, miệng cười.

Thiên Đạo Điện mất Điện Chủ.

Trận chiến cuối cùng, kết thúc.

Ch.105/233
2.987 từ