Ma Tôn Mở Công Ty
Chương 99: Thiên Hành Lần Hai
Chương 99

Thiên Hành Lần Hai

Vietnam Tech Gala, khách sạn InterContinental Landmark 81.

Tầng sáu mươi ba. Phòng khánh tiết. Ba trăm khách, vest đen, váy dài, rượu sâm panh, đèn chùm pha lê. Giới công nghệ Việt Nam gặp nhau mỗi năm một lần ở đây, và mỗi năm phòng lại đông hơn, tiền nhiều hơn, nụ cười giả nhiều hơn.

Lục Trường An đến sớm mười lăm phút. Vest xám than, cà vạt đen, giày cũ. Hắn không mua vest mới cho dịp này. Vest này mua từ đợt road show trước IPO, Tô Vãn chọn, vừa vặn, đủ tốt.

Tô Vãn đi cạnh. Váy đen dài, tóc buộc gọn, không trang sức ngoài chiếc đồng hồ nhỏ. Cô không thích sự kiện xã giao, nhưng sự kiện này cần phải đến. CEO và COO Huyền Cơ cùng xuất hiện, tín hiệu: công ty ổn định, ban lãnh đạo đoàn kết.

— Ba trăm người, Tô Vãn nói nhỏ, nhìn quanh. Tôi nhận ra khoảng bốn mươi. Còn lại là tiền mới.

— Tiền mới thì nhiều, nhưng ít nguy hiểm. Những người nguy hiểm thường đến muộn.

Kiểu kiếm tu sĩ: kẻ mạnh không cần đến sớm chứng minh gì. Kẻ mạnh đến khi nào muốn.

Bảy giờ mười lăm. Bạch Dạ bước vào.

Vest đen ba mảnh, cắt vừa khít, tóc vuốt gọn. Nụ cười lịch sự, mắt quét phòng nhanh hơn mắt cười. Hai trợ lý đi phía sau, một cầm điện thoại, một cầm sổ tay. Bạch Dạ không cần hai trợ lý, nhưng CEO Nova Tech phải có, vì hình ảnh.

Hắn nhìn Bạch Dạ qua phòng. Bạch Dạ nhìn lại. Gật đầu nhẹ, kiểu gật giữa hai người biết nhau đủ sâu để không cần diễn.

Bạch Dạ. Lần cuối gặp là tin nhắn sau short squeeze. "Ai dạy anh chơi chứng khoán?" Sáu tháng trước. Từ đó, liên minh kết thúc, mỗi người đi đường mỗi người. Nhưng vẫn gật đầu khi gặp.

Chính đạo và ma đạo. Không phải bạn. Không phải thù. Chỉ là... ngang nhau.

Bảy giờ ba mươi. Từ Thiên Hành bước vào.

Vest xanh đậm, kiểu cắt London, đồng hồ Patek Philippe mặt trắng. Tóc vuốt ngược, nụ cười tự tin, bước đi chắc chắn. Cậu ta không mang trợ lý. Cậu ta là trợ lý, đại diện gia đình Từ, và gia đình Từ không cần ai đại diện ngoài máu mủ.

Phóng viên nhận ra cả ba cùng phòng. Máy ảnh bắt đầu chớp.

Ba thế lực công nghệ Việt Nam. Huyền Cơ: BI, AI, fintech. Nova Tech: hệ sinh thái doanh nghiệp. Gia đình Từ: hạ tầng, tài chính, bất động sản. Cùng phòng, cùng rượu, cùng cười.

Nhưng bên dưới nụ cười, ba cuộc chiến đang chạy.

Thiên Hành nhìn thấy Lục Trường An trước.

Cậu ta cao hơn mình tưởng. Và trẻ hơn. Gương mặt bình thường, không đẹp trai kiểu tạp chí, không ấn tượng kiểu phim. Nhưng đứng giữa ba trăm người mà không hòa lẫn. Kiểu đứng của người không cần chứng minh mình thuộc về nơi này.

Cạnh hắn là Tô Vãn, giám đốc vận hành. Nhan sắc trung bình, nhưng cách cô ta đứng (nửa bước sau, nửa bước sang trái) là kiểu đứng của người bảo vệ, không phải người theo sau. Thú vị.

Thiên Hành bước đến. Tự tin. Nụ cười Harvard.

— Anh Lục. Nghe danh đã lâu. Thiên Hành, Từ Thiên Hành.

Lục Trường An quay lại. Nhìn cậu ta. Ba giây.

Ma Tâm Quan đọc: kiêu, nhưng che giấu tốt. Thua vụ cổ phiếu vẫn cay, mắt trái nhíu nhẹ khi nhìn hắn, kiểu nhíu vô thức của người đang cố tỏ ra bình thường. Đang đánh giá hắn trực tiếp, vì tất cả dữ liệu gián tiếp đều thất bại.

— Anh Thiên Hành. Hắn gật đầu nhẹ. Xin lỗi về vụ cổ phiếu.

Thiên Hành hơi ngạc nhiên. Không nghĩ đối phương sẽ nhắc trực tiếp.

— Không sao. Kinh doanh thôi. Thắng thua là chuyện bình thường.

Nói "bình thường" mà giọng hơi run ở chữ cuối. Không bình thường. Tám tỷ không bao giờ bình thường, đặc biệt với kẻ thua lần đầu.

— Đúng. Tiền đến, tiền đi. Chuyện nhỏ.

Thiên Hành nhíu mày nhẹ. Tám tỷ mà "chuyện nhỏ"?

Dao động rồi. Kẻ kiêu bị hạ bằng cách tỏ ra thứ hắn mất chẳng đáng kể. Không phải xúc phạm, mà là khoảng cách. Ta ở tầng mà tám tỷ là chuyện nhỏ. Cậu ở tầng mà tám tỷ là thảm họa.

Tô Vãn đứng cạnh, im lặng, mắt quan sát. Cô không nói, vì đây là cuộc đối đầu giữa hai người đàn ông, và cô biết khi nào mình cần vắng mặt trong cuộc trò chuyện mà không thật sự rời đi.

Thiên Hành lấy lại bình tĩnh nhanh, cười nhẹ.

— Anh Lục khiêm tốn. Huyền Cơ phát triển nhanh, ấn tượng lắm. Từ phó phòng kinh doanh đến CEO tập đoàn tám trăm tỷ trong ba năm. Hiếm có.

Câu đó có hai tầng. Tầng trên: khen. Tầng dưới: "tôi biết anh không có nền tảng, và tôi đang đào." Từ Thiên Hành. Giỏi hơn lần trước. Đang học.

— Cảm ơn. Nhưng tám trăm tỷ chưa là gì so với gia đình anh. Kinh nghiệm ba mươi năm, mạng lưới mười bốn công ty, quan hệ chính trị sâu. Huyền Cơ còn non.

Thiên Hành nhìn hắn. Hắn nhìn lại. Hai ánh mắt gặp nhau, và trong khoảnh khắc đó, cả hai biết: không ai đang nói thật, nhưng cả hai đang nói đúng.

— Anh lịch sự quá, Thiên Hành cười. Hy vọng có dịp hợp tác.

— Chắc chắn.

Không bao giờ.

Thiên Hành gật đầu, quay đi. Bước đến nhóm CEO khác, bắt tay, cười, networking. Kiểu Thiên Hành: sáng, nhanh, đẹp.

Bạch Dạ đến sau.

Cậu ta bước tới, hai trợ lý tự động lùi lại ba bước, kiểu được dạy. Bạch Dạ dừng trước Lục Trường An, không bắt tay, chỉ nhìn.

— Anh Lục. Lâu không gặp.

— Bạch Dạ. Hắn gật đầu.

Tô Vãn gật đầu nhẹ với Bạch Dạ rồi lui nửa bước. Cô biết khi nào hai người này cần không gian.

Bạch Dạ nhìn qua vai hắn, về phía Thiên Hành đang cười với một nhóm CEO.

— Con trai Lão Từ. Gặp rồi?

— Vừa xong.

— Ấn tượng gì?

Bạch Dạ. Hỏi thẳng. Kiểu của cậu ta: không vòng vo, không xã giao, thẳng vào vấn đề. Vì thời gian của CEO Nova Tech đắt, và cậu ta không muốn lãng phí.

— Giỏi. Harvard, Goldman, tự tin. Nhưng chưa bị cuộc sống dạy.

Bạch Dạ gật nhẹ.

— Đồng ý. Tôi gặp cậu ta hai lần ở các sự kiện. Cậu ta nhìn tôi kiểu muốn được tôi nể. Cậu ta nhìn anh kiểu muốn hiểu tại sao anh thắng cậu ta.

Đúng. Hai kiểu nhìn khác nhau. Nhìn Bạch Dạ: khao khát công nhận. Nhìn ta: khao khát hiểu. Khao khát thứ hai nguy hiểm hơn, vì kẻ muốn hiểu đối thủ là kẻ đang chuẩn bị đánh lại.

Bạch Dạ nhấp rượu. Mắt quét phòng, rồi quay lại hắn.

— Anh sẽ dạy cậu ta?

— Không.

— Ai dạy?

— Cha cậu ta. Bằng cách để cậu ta thua.

Bạch Dạ im lặng ba giây. Rồi cười nhẹ, kiểu cười hiếm, kiểu cười thật.

— Lão Từ. Kiểu dạy tàn nhẫn. Nhưng hiệu quả.

Đúng. Kiếp trước, ta cũng dạy đệ tử bằng cách đó. Để chúng thua, để chúng đau, để chúng tự đứng dậy hoặc không đứng dậy. Những đứa đứng dậy trở thành trụ cột. Những đứa không đứng dậy trở thành bài học.

Từ Thiên Hành sẽ đứng dậy. Ta biết. Vì cậu ta có tám tỷ để mất mà vẫn ngồi đây cười. Kẻ đó không dễ gục.

Im lặng giữa hai người. Quanh họ, ba trăm khách cười nói, nhạc nhẹ chơi, ly chạm ly. Nhưng giữa Lục Trường An và Bạch Dạ, không gian như tách riêng, kiểu không gian mà người ngoài cảm nhận được và tự động tránh, không biết tại sao.

Bạch Dạ nói, giọng thấp hơn:

— Lệnh đóng băng M&A. Ảnh hưởng cả Nova Tech. Tôi đang có hai thương vụ bị treo.

— Lão Từ.

— Biết. Nhưng tôi không chắc ông ta nhắm ai. Nhắm anh hay nhắm cả thị trường.

— Nhắm tôi. Nhưng lệnh phải viết cho cả thị trường vì không thể viết riêng cho Huyền Cơ. Đó là điểm yếu của vũ khí chính trị: giết muỗi mà phải đốt cả khu rừng.

Bạch Dạ nhìn hắn.

— Anh biết nhiều về cách vận hành chính trị cho một CEO công nghệ trẻ.

Biết nhiều vì kiếp trước đã sống trong hệ thống quy tắc do kẻ mạnh viết. Thiên Cơ Các, Thái Hư Cung, Vạn Kiếm Minh Giáo, tất cả đều viết luật để giữ quyền lực. Và Huyền Minh Ma Tôn là kẻ duy nhất phá luật mà vẫn sống.

Nhưng câu đó không nói được.

— Đọc nhiều.

Bạch Dạ nhìn hắn lâu hơn bình thường. Rồi gật.

— Vậy, hẹn gặp lại. Lần tới có lẽ khác hơn.

— Khác thế nào?

— Khi tôi hoàn thành hai thương vụ bị treo, và khi anh hoàn thành Thiên Vân Cloud, chúng ta sẽ cạnh tranh trực diện. Hệ sinh thái chồng lấn. Sớm muộn.

Đúng. Bạch Dạ nhìn thấy. Huyền Cơ: BI, AI, fintech, sắp có cloud. Nova Tech: enterprise software, cloud, dữ liệu. Hai vòng tròn đang chồng lấn. Sớm muộn, đụng.

— Tôi biết.

— Tôi cũng biết anh biết.

Bạch Dạ cười. Lần này mắt cũng cười, nhưng cười kiểu kiếm thủ nhìn đối thủ ngang tầm: vui vì có người đánh, nhưng vẫn muốn thắng.

— Gặp lại, anh Lục.

— Gặp lại.

Bạch Dạ quay lưng, bước đi. Hai trợ lý lập tức bước theo, kiểu bước đồng bộ, kiểu được luyện.

Từ Thiên Hành đứng ở góc phòng, ly rượu trong tay, nhìn qua đám đông.

Cậu ta nhìn thấy Lục Trường An và Bạch Dạ nói chuyện. Hai người đứng gần nhau, giọng thấp, mắt nhìn nhau kiểu không nhìn ai khác. Quanh họ, ba trăm người, nhưng họ nói chuyện như chỉ có hai.

Họ nhìn nhau kiểu... quen cũ. Kiểu đã gặp trước, đã đánh nhau, đã liên minh, đã chia rẽ. Kiểu hai kiếm thủ cùng sống qua nhiều trận mà vẫn đứng. Hai quái vật nói chuyện qua đầu cậu ta.

Mình mới vào. Họ đã ở tầng khác.

Thiên Hành uống hết ly rượu. Đặt ly lên khay của nhân viên phục vụ đi ngang.

Lục Trường An. "Chuyện nhỏ." Tám tỷ mà chuyện nhỏ. Kiểu người đã mất thứ lớn hơn tám tỷ rất nhiều và không chớp mắt.

Bạch Dạ. Nhìn Lục Trường An như nhìn bạn cũ. Nhìn mình như nhìn nhân viên mới. Không cố ý, nhưng rõ ràng.

Hai người đó ở tầng mà mình chưa đến. Nhưng mình sẽ đến.

Cậu ta mở sổ tay da, viết nhanh bằng bút mực.

"Gala. Gặp Lục Trường An lần đầu. Quan sát: bình tĩnh bất thường, không kiêu nhưng không nhún. Tô Vãn đứng cạnh, kiểu bodyguard tinh thần. Bạch Dạ tôn trọng LTA, thờ ơ với TTH."

"Nhận xét: LTA và Bạch Dạ ngang hàng. TTH chưa ở tầng đó. Cần: kinh nghiệm, thất bại, và thứ mà Harvard không dạy."

Đóng sổ. Nhìn qua phòng lần nữa. Lục Trường An đang nói chuyện với một CEO khác, gương mặt bình, tay cầm ly nước, không phải rượu. Kiểu người không uống rượu ở nơi có kẻ thù.

Thú vị. Rất thú vị.

Thiên Hành bước ra ban công tầng sáu mươi ba. Gió mạnh ở độ cao này, nhưng cậu ta không vào. Đứng nhìn thành phố bên dưới, đèn, xe, sông, kiểu nhìn mà ba năm ở Manhattan cũng cho cùng góc nhìn nhưng khác cảm giác.

Cha nói: "Con chưa thua bao giờ. Đó là vấn đề."

Bây giờ con đã thua. Tám tỷ. Và con vẫn đứng đây.

Lần tới, con sẽ không thua kiểu đó. Vì lần tới, con sẽ không đánh bằng sách.

Chín giờ. Sự kiện kết thúc. Xe chờ ở tầng hầm.

Tô Vãn ngồi ghế phụ, mở sổ tay.

— Anh đánh giá Thiên Hành thế nào?

— Kiêu nhưng không ngu. Thua rồi vẫn đến gala cười. Nghĩa là cậu ta đã nuốt được thua. Nhanh hơn tôi nghĩ.

— Nguy hiểm?

— Chưa. Nhưng sẽ. Cậu ta đang học. Và kẻ đang học là kẻ nguy hiểm nhất, vì không đoán được cậu ta sẽ trở thành gì.

Tô Vãn gấp sổ.

— Bạch Dạ thì sao?

— Bạch Dạ là đối thủ ngang hàng. Đã luôn là. Sau khi Lão Từ sụp, Bạch Dạ mới là trận thật sự.

Im lặng. Xe chạy qua đường Nguyễn Huệ, đèn vàng, phố đông.

— Anh có thấy không? Tô Vãn nói nhỏ.

— Thấy gì?

— Thiên Hành nhìn anh và Bạch Dạ nói chuyện. Mắt cậu ta thay đổi. Từ tự tin sang... cái gì đó khác. Không phải sợ. Mà là nhận ra mình chưa đến.

Tô Vãn. Đọc người không cần Ma Tâm Quan. Cô ấy đọc bằng bản năng, bằng mười năm trong thương trường, bằng đôi mắt không bao giờ bỏ lỡ biểu cảm nào.

— Đúng. Cậu ta nhận ra. Và đó là lúc cậu ta bắt đầu nguy hiểm thật sự. Vì kẻ biết mình ở đâu mới biết cần đi đâu.

Xe dừng trước tòa nhà căn hộ. Hắn mở cửa.

— Tô Vãn.

— Gì ạ?

— Cảm ơn đã đi cùng tối nay.

Cô nhìn hắn. Không cười. Gật nhẹ.

— Luôn luôn.

Hắn bước xuống. Cửa xe đóng. Xe chạy đi.

Ngàn năm trước, ta cũng từng kiêu ngạo như Thiên Hành. Trước khi bị đồng minh đâm sau lưng lần đầu tiên. Thiên Hành chưa nếm vị đó. Sẽ nếm sớm.

Nhưng không phải ta dạy. Cha cậu ta sẽ dạy. Bằng cách để cậu ta thua thêm lần nữa.

Bước vào thang máy. Tầng mười hai. Mở cửa. Tối, im, quen.

Nằm xuống. Nhắm mắt.

Ba thế lực. Ba cuộc chiến. Và mỗi cuộc chiến, ta đều phải thắng.

Nhưng trước tiên: Đại Á. Cắt linh mạch tài chính. Rồi mới tính phần còn lại.

Ch.99/175
2.298 từ