Nova Tech Chết
Thứ Hai. Tuần thứ hai sau Ngày D.
Tin đến lúc bảy giờ sáng, qua Bloomberg, Reuters, và Nikkei Asia cùng lúc, kiểu đồng loạt mà chỉ có bộ máy truyền thông của tập đoàn bảy mươi tỷ đô la mới dàn dựng được: "Meridian Group tái cấu trúc khu vực châu Á Thái Bình Dương. Thương hiệu Nova Tech chính thức sáp nhập vào Meridian APAC. Toàn bộ sản phẩm, dịch vụ và nhân sự Nova Tech sẽ chuyển đổi sang hệ thống Meridian trong 90 ngày."
Hắn đọc bản tin trên điện thoại, đứng ở ban công tầng chín, trà Thái Nguyên trên tay, trời Hà Nội sáng sớm mùa hạ, nắng chưa gắt nhưng không khí đã oi, tiếng xe máy dưới đường bắt đầu rậm rịch, mùi xăng và bụi trộn với mùi hoa sữa tàn cuối mùa.
Nova Tech. Chết.
Không phải chết kiểu bị giết. Chết kiểu bị xóa. Meridian không phá Nova Tech, không đóng cửa, không thanh lý. Meridian xóa tên. Như thể Nova Tech chưa bao giờ tồn tại. Tám năm Bạch Dạ xây dựng, từ ba người trong phòng trọ ở Đà Nẵng đến công ty công nghệ hàng đầu Việt Nam, từ dòng mã nguồn đầu tiên đến một nghìn hai trăm nhân viên, từ giấc mơ của một người đến thương hiệu mà cả khu vực biết tên. Tám năm. Và Meridian xóa bằng một thông cáo báo chí lúc bảy giờ sáng.
Đọc tiếp. Thông cáo dài ba trang, viết bằng thứ ngôn ngữ doanh nghiệp mà hắn đã quen đọc qua bốn năm rưỡi: trơn, đẹp, và hoàn toàn vô nghĩa. "Tối ưu hóa nguồn lực." "Hợp nhất thương hiệu để phục vụ khách hàng tốt hơn." "Giai đoạn phát triển mới." Mỗi câu đều đúng ngữ pháp, đúng tông, và không chứa một gram sự thật nào.
Sự thật: Meridian giết Nova Tech vì Nova Tech đã trở thành gánh nặng. Thương hiệu Nova Tech bị gắn với bê bối Trident, với kiện tụng, với bài báo phơi bày nội gián. Giữ Nova Tech là giữ bằng chứng. Xóa Nova Tech là xóa dấu vết. Kiểu xóa dấu vết mà ngàn năm trước, ta gọi là "hủy thi thể sau khi giết."
Điện thoại rung. Tô Vãn.
– Anh đọc chưa?
– Đọc rồi. Bảy giờ.
– Bloomberg, Reuters, Nikkei cùng lúc. Họ mua truyền thông trước khi công bố. Phản ứng thị trường?
– Cổ phiếu Meridian tăng nhẹ, nửa phần trăm. Thị trường đọc sáp nhập Nova Tech là "cắt lỗ." Wall Street thích cắt lỗ.
– Nhân sự Nova Tech?
– Thông cáo nói "toàn bộ nhân viên Nova Tech được giữ lại, chuyển sang Meridian APAC." Nhưng "được giữ lại" trong ngôn ngữ Meridian nghĩa là giữ sáu tháng, sau đó cắt giảm dần, ai không chịu được văn hóa mới sẽ tự đi. Trong một năm, Nova Tech cũ sẽ không còn ai.
Im lặng. Tô Vãn đang xử lý thông tin, kiểu xử lý nhanh mà cô chỉ mất vài giây, rồi nói tiếp, giọng đều, không cảm xúc, vì cảm xúc ở đây không giúp gì:
– Ảnh hưởng đến Huyền Cơ?
– Không trực tiếp. Nova Tech đã chết từ khi Meridian mua. Hôm nay chỉ là đám tang chính thức. Nhưng gián tiếp: nhân viên Nova Tech cũ sẽ tìm nơi mới. Một số sẽ đến Huyền Cơ. Tiểu Linh theo dõi danh sách, chọn người tốt.
– Hiểu. Và Bạch Dạ?
Bạch Dạ. Câu hỏi mà ta cũng đang nghĩ.
– Tôi sẽ gọi.
– Anh Lục. Để tôi gọi trước.
Hắn nhìn điện thoại. Nghĩ ba giây. Rồi hiểu: Tô Vãn muốn gọi trước vì Bạch Dạ cần nghe tin từ người không phải main. Nếu main gọi, Bạch Dạ sẽ nén cảm xúc (vì kiêu, vì không muốn thua trước mặt đối thủ cũ). Nếu Tô Vãn gọi, Bạch Dạ sẽ... bớt nén hơn. Vì Tô Vãn không phải đối thủ. Tô Vãn là đồng minh, kiểu đồng minh mà Bạch Dạ chưa quen nhưng đang học cách tin.
– Gọi đi.
Tô Vãn gọi lại sau hai mươi phút. Giọng khác, nhẹ hơn bình thường nửa tone, kiểu nhẹ mà chỉ người nghe Tô Vãn nói nhiều năm mới nhận ra:
– Bạch Dạ biết rồi. Đọc tin từ sáu giờ sáng. Anh ta không ngủ.
– Phản ứng?
– Bình tĩnh. Kiểu bình tĩnh mà tôi không chắc là thật hay nén. Anh ta nói: "Tôi biết sẽ đến ngày này. Chỉ không nghĩ nhanh vậy." Rồi im. Tôi nghe tiếng gió (anh ta đang ở ban công, nhà bạn cũ ở Hội An). Rồi anh ta nói: "Cô Tô Vãn. Cám ơn đã gọi."
– Cám ơn?
– Cám ơn. Bạch Dạ nói cám ơn. Tôi cũng bất ngờ.
Bạch Dạ nói cám ơn. Bạch Dạ mà ta biết không bao giờ nói cám ơn. Bạch Dạ cũ sẽ nói "tôi ổn" hoặc "không cần lo" hoặc im lặng. "Cám ơn" là từ mới trong từ điển Bạch Dạ. Và từ mới trong từ điển của người kiêu ngạo nghĩa là: đã bớt kiêu. Hoặc đã đủ đau để bớt.
– Anh ta có nói gì thêm?
– Một câu. "Nova Tech chết, nhưng người Nova Tech vẫn sống. Họ sẽ cần chỗ đến."
– Đúng. Tiểu Linh đang theo dõi. Những ai giỏi, Huyền Cơ sẽ nhận.
– Tôi đã nói với Bạch Dạ điều đó. Anh ta gật, qua điện thoại tôi nghe tiếng thở nhẹ ra, kiểu thở của người vừa biết rằng tám năm công sức không hoàn toàn mất. Người vẫn còn, dù tên đã bị xóa.
Tám giờ. Hắn ngồi ở bàn làm việc, đọc lại thông cáo Meridian lần nữa, lần này chậm hơn, đọc từng dòng, từng từ, kiểu đọc mà ngàn năm trước hắn dùng để phân tích chiếu thư địch quân.
Thông cáo có ba phần. Phần một: "lý do sáp nhập" (bảy đoạn nói không). Phần hai: "lộ trình chuyển đổi" (chín mươi ngày, ba giai đoạn). Phần ba: "cam kết với khách hàng và nhân viên" (bốn đoạn hứa suông).
Nhưng cái quan trọng không nằm trong thông cáo. Cái quan trọng nằm ở cái KHÔNG nói.
Không nhắc Bạch Dạ. Không nhắc tên sáng lập Nova Tech. Tám năm, từ phòng trọ Đà Nẵng đến công ty nghìn người, và thông cáo sáp nhập không có một dòng nào nhắc đến người tạo ra nó. Kiểu xóa lịch sử mà Meridian giỏi nhất: không cần đốt sách, chỉ cần không in.
Không nhắc Trident. Không nhắc bê bối. Sáp nhập được trình bày như quyết định kinh doanh thuần túy, không liên quan đến kiện tụng, không liên quan đến nội gián, không liên quan đến năm chính phủ đang điều tra. Kiểu PR mà ta gọi là "thuật huyễn" ở kiếp trước: tạo ảo ảnh đẹp che giấu sự thật xấu.
Không nhắc rút khỏi Đông Nam Á. Sáp nhập Nova Tech vào Meridian APAC nghe như "mở rộng," nhưng thực chất là "thu hẹp." Meridian đang gom tất cả về một mái nhà trước khi đóng cửa. Kiểu gom quân về thành trước khi rút.
Mở sổ. Viết ba dòng:
1. Nova Tech xóa tên = Meridian xóa bằng chứng thương hiệu bình phong.
2. Nhân sự Nova Tech cũ sẽ rời trong 6-12 tháng. Cần đón người giỏi.
3. Sáp nhập = bước đầu rút khỏi ĐNA. HĐQT họp 2 tuần nữa sẽ quyết chính thức.
Gọi Tiểu Linh.
– Tiểu Linh. Danh sách nhân viên Nova Tech cấp quản lý trở lên. Bao nhiêu người?
Tiểu Linh trả lời nhanh, kiểu nhanh của người đã chuẩn bị trước khi được hỏi (cô học điều này từ Tô Vãn, và Tô Vãn học từ chính bản năng):
– Bốn mươi ba người. Quản lý cấp trung: ba mươi mốt. Quản lý cấp cao: mười hai. Trong số đó, mười bảy người là nhân viên gốc Nova Tech từ thời Bạch Dạ, còn lại là Meridian đưa vào sau sáp nhập.
– Mười bảy người gốc. Ai trong số đó đã liên lạc với Bạch Dạ khi anh ta còn ở trong?
– Ba người. Chính là ba người giúp anh ta lấy tài liệu Trident. Tôi có tên, nhưng hiện tại họ đang bị Meridian theo dõi nội bộ. Nếu Huyền Cơ liên hệ công khai, Meridian sẽ biết.
– Không liên hệ công khai. Chờ. Khi họ rời, tự khắc đến. Và khi đến, mở cửa.
– Hiểu.
– Còn lại mười bốn người gốc. Đánh giá?
– Bảy người giỏi, có thể dùng. Bốn người trung bình. Ba người không phù hợp văn hóa Huyền Cơ (kiểu người quen hệ thống lớn, không chịu được startup).
– Bảy người giỏi. Chuẩn bị hồ sơ. Khi Meridian bắt đầu cắt giảm (khoảng tháng thứ ba sau sáp nhập), ta tiếp cận.
– Tôi ghi. Có cần báo Bạch Dạ không?
Hắn nghĩ. Hai giây.
– Không. Bạch Dạ đang cần khoảng lặng. Để anh ta xử lý xong việc Nova Tech chết đã. Chuyện tuyển người là việc của Huyền Cơ, không phải của Bạch Dạ. Chưa phải lúc.
Mười giờ. Trịnh Hải vào phòng, laptop trên tay, mặt bình thường (Trịnh Hải luôn bình thường, kiểu bình thường của người sống trong mã nguồn nhiều hơn sống ngoài đời):
– Anh Lục. Meridian đã bắt đầu chuyển đổi hệ thống. Hôm nay sáng, máy chủ Nova Tech tại Singapore bắt đầu migrate sang hạ tầng Meridian APAC. Tôi theo dõi qua công cụ giám sát mạng. Tốc độ chuyển nhanh, nghĩa là họ đã chuẩn bị từ trước khi công bố.
– Chuẩn bị từ bao lâu?
– Ít nhất hai tuần. Cấu trúc máy chủ đích đã sẵn sàng, không phải dựng mới. Meridian lên kế hoạch sáp nhập Nova Tech trước cả khi Bạch Dạ bị lộ. Bạch Dạ bị sa thải chỉ đẩy nhanh tiến trình, không thay đổi kế hoạch.
Hai tuần trước khi Bạch Dạ bị lộ. Nghĩa là Meridian đã quyết giết Nova Tech từ trước. Bạch Dạ phá hay không phá, Nova Tech vẫn bị xóa. Sự khác biệt chỉ là: có Bạch Dạ, Nova Tech chết nhưng Meridian bị phơi bày. Không có Bạch Dạ, Nova Tech chết trong im lặng.
Bạch Dạ không cứu được Nova Tech. Nhưng Bạch Dạ đảm bảo rằng Nova Tech chết vì lý do đúng, và Meridian phải trả giá. Đó không phải thắng. Nhưng không phải thua.
– Trịnh Hải. Dữ liệu khách hàng Nova Tech. Trong quá trình migrate, có dữ liệu nào bị chuyển ra ngoài khu vực không?
– Chưa phát hiện. Nhưng tôi đang theo dõi. Nếu Meridian chuyển dữ liệu khách hàng Đông Nam Á sang máy chủ ngoài khu vực trong lúc sáp nhập, đó là vi phạm thêm. Tôi sẽ ghi nhận.
– Ghi nhận và gửi Mỹ Anh. Mọi vi phạm mới đều là đạn cho phiên tòa.
– Hiểu.
Trịnh Hải ra. Hắn nhìn theo, nghĩ: Trịnh Hải không bao giờ hỏi tại sao. Hắn nói "theo dõi," Trịnh Hải theo dõi. Nói "ghi nhận," Trịnh Hải ghi nhận. Kiểu trung thành không cần giải thích, vì Trịnh Hải hiểu bằng lý trí chứ không bằng cảm xúc, và lý trí nói: Lục Trường An luôn đúng ở bức tranh lớn, nên làm theo là hợp lý.
Một giờ chiều. Bạch Dạ gọi.
Hắn nhìn tên trên màn hình. Nhấc máy.
– Bạch Dạ.
Im lặng. Ba giây. Hắn nghe tiếng sóng biển (Hội An, ban công, biển gần). Rồi Bạch Dạ nói, giọng bình tĩnh, nhưng kiểu bình tĩnh khác với mọi lần. Không phải bình tĩnh của người kiểm soát. Bình tĩnh của người đã buông.
– Anh Lục. Tôi đọc thông cáo.
– Tôi biết.
– Họ không nhắc tên tôi. Ba trang. Không một lần.
Bạch Dạ nhận ra. Không phải nhận ra vì đau. Nhận ra vì hiểu: Meridian xóa tên sáng lập là xóa lịch sử. Và Bạch Dạ, người kiêu ngạo nhất ta từng gặp, người mà tên tuổi là tất cả, vừa bị xóa tên khỏi chính đứa con mình đẻ ra.
– Không nhắc vì nhắc là thừa nhận. Thừa nhận rằng Nova Tech có người tạo ra nó, và người đó không phải Meridian.
– Tôi biết lý do. Không phải vì không hiểu mà tôi nói. Mà vì... (im lặng ba giây) ...vì nói ra thì bớt nặng.
Hắn không trả lời ngay. Vì câu vừa rồi là câu mà Bạch Dạ cũ không bao giờ nói. Bạch Dạ cũ nén. Bạch Dạ cũ nuốt. Bạch Dạ cũ biến đau thành chiến lược, biến mất mát thành động lực, và không bao giờ nói "nói ra thì bớt nặng" vì điều đó đồng nghĩa với thừa nhận mình đang nặng.
Bạch Dạ đã khác. Mất Nova Tech lần đầu (bị Meridian mua), anh ta giận. Mất Nova Tech lần hai (bị sa thải), anh ta liều. Mất Nova Tech lần ba (bị xóa tên), anh ta... buông. Và buông không phải yếu. Buông là biết rằng cái đã mất không lấy lại được, và cố giữ chỉ làm tay mình rách.
– Bạch Dạ. Nova Tech chết. Nhưng người Nova Tech sống. Ba người giúp anh lấy tài liệu, bảy quản lý giỏi, và hàng trăm nhân viên sẽ rời trong sáu tháng tới. Họ sẽ cần nơi đến.
– Tôi biết. Tô Vãn đã nói.
– Và anh sẽ cần nơi đến. Khi phiên tòa xong.
Im lặng. Sóng biển. Gió.
– Anh Lục. Tôi mất Nova Tech ba lần. Lần đầu, mất quyền kiểm soát. Lần hai, mất danh phận. Lần ba, mất cả tên.
Im lặng.
– Nhưng có một thứ tôi không mất.
– Gì?
– Lý do tôi xây Nova Tech. Tạo ra thứ gì đó có giá trị, cho người thật, ở nơi thật. Lý do đó không cần logo. Không cần tên. Không cần thông cáo ba trang.
Bạch Dạ. Kiếp trước, chính đạo nói về "đạo" nhiều nhất. Nhưng khi mất tông phái, mất danh hiệu, mất đệ tử, đa số chính đạo sụp. Vì "đạo" của họ gắn vào tông phái, vào danh hiệu, vào thứ bên ngoài. Bạch Dạ vừa nói điều ngược lại: đạo của anh ta không gắn vào Nova Tech. Đạo của anh ta là tạo ra giá trị. Và giá trị thì không cần logo.
Chính đạo mà ta tôn trọng. Không phải kiểu chính đạo giả, kiểu Thanh Vân, kiểu miệng nói nghĩa nhưng tay cầm kiếm chỉ vì sợ mất ghế. Chính đạo thật. Hiếm. Bạch Dạ là một.
– Bạch Dạ. Khi nào xong việc ở Hội An, về Hà Nội. Có chỗ cho anh.
– Chưa. Phiên tòa thứ Hai.
– Tôi biết. Mỹ Anh đang chuẩn bị. Phiên hai, Liu sẽ bổ sung NDA cụ thể, cố chứng minh anh vi phạm thỏa thuận bảo mật, không phải tố giác sai phạm. Mỹ Anh có phản biện sẵn.
– Tôi tin cô ấy. Cô ấy giỏi.
– Giỏi hơn anh nghĩ.
Im lặng. Rồi Bạch Dạ nói, giọng nhẹ, gần như là nửa nụ cười:
– Anh Lục. Tám năm xây Nova Tech, tôi không nói cám ơn ai. Hôm nay, Nova Tech chết, tôi nói cám ơn hai lần. Một lần với Tô Vãn. Một lần với anh.
– Cám ơn vì gì?
– Vì không nói "tôi đã nói trước." Vì không nói "đáng lẽ phải nghe tôi từ đầu." Vì chỉ nói: "có chỗ cho anh." Ba từ. Đủ rồi.
Hắn không trả lời. Vì nếu trả lời, sẽ nói: "Vì ta biết cảm giác mất mọi thứ. Ngàn năm trước, ta mất Huyền Minh Tông, mất đệ tử, mất mọi thứ. Và không ai nói 'có chỗ cho ngươi.' Nên ta nói câu đó cho anh." Nhưng câu đó quá dài, quá thật, và Ma Tôn không nói quá thật.
– Về nghỉ đi, Bạch Dạ.
– Không nghỉ được. Nhưng sẽ thử.
Cúp máy.
Ba giờ chiều. Tô Vãn vào, đặt bản tóm tắt lên bàn, một trang, đánh máy gọn, kiểu tóm tắt mà cô viết cho hắn mỗi chiều: số liệu, tình hình, quyết định cần đưa.
– Phản ứng thị trường sau sáp nhập Nova Tech.
Hắn đọc:
1. Cổ phiếu Meridian: +0.5% (Wall Street đọc là cắt lỗ, tích cực).
2. Cổ phiếu HCO: +2% (thị trường đọc là đối thủ yếu đi, Huyền Cơ hưởng lợi).
3. Phản ứng truyền thông: trung tính. Đa số đưa tin sáp nhập như sự kiện kinh doanh bình thường. Chỉ 2 tờ (Tuổi Trẻ, The Nation Bangkok) liên kết sáp nhập với bê bối Trident.
4. Phản ứng nhân viên Nova Tech: mạng nội bộ Nova Tech (Slack cũ) có nhiều tin nhắn lo lắng. Hashtag #RememberNovaTech trending nội bộ.
5. Phản ứng chính phủ: chưa có tuyên bố mới. Bộ TT&TT VN "ghi nhận." Kemkominfo Indonesia "theo dõi."
– Nhận xét, Tô Vãn.
– Meridian muốn sáp nhập êm, và thành công. Thị trường không quan tâm Nova Tech chết, chỉ quan tâm Meridian cắt lỗ. Kiểu thế giới mà tám năm một người xây dựng bị xóa trong ba trang, và phản ứng là "cổ phiếu tăng nửa phần trăm."
Hắn nhìn Tô Vãn. Cô nói câu đó bằng giọng đều, mặt bình thường, nhưng hắn biết: Tô Vãn đang giận. Kiểu giận mà cô hiếm khi để lộ, kiểu giận không phải vì Bạch Dạ mà vì hệ thống. Vì một hệ thống mà tám năm xây dựng chỉ đáng nửa phần trăm cổ phiếu. Tô Vãn ghét hệ thống đó, không phải vì cô lý tưởng, mà vì cô giỏi đủ để biết hệ thống đó sai.
– Tô Vãn.
– Gì?
– Nova Tech chết. Nhưng câu chuyện Nova Tech chưa kết thúc. Phiên tòa thứ Hai. Bà Phương đang lập tổ công tác. Indonesia đang kiểm toán. Và hai tuần nữa, hội đồng quản trị Meridian họp. Sáp nhập Nova Tech là Meridian cắt cành. Nhưng cây vẫn đứng. Và ta chặt cây, không chặt cành.
Tô Vãn nhìn hắn. Gật, nhẹ, kiểu gật mà hắn biết nghĩa là: "Tôi biết. Nhưng cần nghe anh nói."
– Anh Lục. Có một việc.
– Gì?
– Bạch Dạ nên ra tuyên bố.
– Tuyên bố gì?
– Về việc Nova Tech bị sáp nhập. Với tư cách sáng lập. Với tư cách người tạo ra nó. Meridian xóa tên Bạch Dạ khỏi thông cáo, thì Bạch Dạ tự viết tên mình lại. Không phải phản đối. Không phải kiện. Chỉ là một tuyên bố ngắn: "Tôi là Bạch Dạ Hành. Tôi tạo ra Nova Tech. Và đây là câu chuyện thật."
Tô Vãn. Cô ấy nghĩ xa hơn ta. Ta nghĩ chiến thuật: phiên tòa, hội đồng quản trị, chính phủ. Cô ấy nghĩ câu chuyện: ai kiểm soát lịch sử. Meridian xóa lịch sử bằng thông cáo, Tô Vãn muốn viết lại lịch sử bằng tuyên bố của chính người trong cuộc.
Kiếp trước, sau khi ta chết, Thanh Vân viết lại lịch sử. Biến ta thành ác nhân. Biến cuộc chiến thành "chính đạo diệt ma đạo." Và vì ta đã chết, không ai phản bác. Kiếp này, Bạch Dạ chưa chết. Và Tô Vãn muốn đảm bảo rằng lịch sử được viết bởi người tạo ra nó, không phải kẻ giết nó.
– Đồng ý. Nhưng không phải bây giờ. Sau phiên tòa. Khi Bạch Dạ thắng ở tòa, tuyên bố sẽ có trọng lượng pháp lý. Trước tòa, chỉ là cảm xúc. Sau tòa, là sự thật được xác nhận.
– Hiểu. Tôi sẽ soạn sẵn. Hai bản: một nếu thắng hoàn toàn, hai nếu thắng một phần.
Lại soạn sẵn. Lại hai bản. Tô Vãn và những bản soạn sẵn. Có ngày ta phải đếm xem cô ấy đã soạn sẵn bao nhiêu thứ mà ta chưa kịp hỏi.
Tối. Tắt đèn văn phòng. Chuẩn bị về.
Dừng lại ở cửa. Nhìn lại tầng chín: bàn ghế trống, ánh đèn đường lọt qua cửa kính, màn hình máy tính tối, cốc trà cạn trên bàn. Mọi thứ quen thuộc, mọi thứ đúng chỗ.
Nova Tech chết hôm nay. Tám năm. Một nghìn hai trăm nhân viên. Logo, tên, sản phẩm, thương hiệu. Tất cả bị xóa bằng ba trang thông cáo và chín mươi ngày chuyển đổi.
Ngàn năm trước, Huyền Minh Tông cũng chết kiểu đó. Không phải chết trong trận đánh. Chết vì bị xóa. Thanh Vân thắng, viết lại sử, biến Huyền Minh Tông thành tà đạo, biến ta thành ma đầu, biến đệ tử thành giặc cỏ. Ngàn năm sau, không ai nhớ Huyền Minh Tông. Không ai nhớ bốn đệ tử đã chết cho ta. Không ai nhớ rằng ma đạo cũng có nghĩa, có tình, có người sẵn sàng chết vì thứ lớn hơn bản thân.
Nova Tech. Huyền Minh Tông. Khác tên. Giống số phận. Bị kẻ mạnh hơn xóa khỏi lịch sử.
Nhưng lần này khác. Lần này Bạch Dạ vẫn sống. Và có người viết lại lịch sử cho anh ta, thay vì kẻ thù viết hộ.
Về nhà. Đường phố Hà Nội đêm, đèn vàng, xe máy thưa, quán phở đầu ngõ đã tắt, mùi nước dùng vẫn còn phảng phất trong không khí, bà chủ đang xếp bàn ghế, một mình, lưng hơi còng, tay nhanh, kiểu nhanh của người làm mấy chục năm không cần nhìn.
Bạch Dạ mất Nova Tech. Ta mất Huyền Minh Tông. Bà chủ quán phở mất gì? Có lẽ không gì. Có lẽ rất nhiều. Nhưng bà vẫn xếp ghế, vẫn nấu phở, vẫn mở quán sáng mai. Kiểu kiên cường không cần tên, không cần thông cáo, không cần ai biết.
Ngàn năm tu luyện. Và đôi khi, điều ta tôn trọng nhất lại là một bà chủ quán phở xếp ghế lúc mười giờ đêm.
Về đến nhà. Tắm. Nằm. Không ngủ được.
Mở điện thoại. Tin nhắn từ Mỹ Anh, mười một giờ tối: "Phiên 2 thứ Hai. Liu bổ sung 3 luận điểm mới: (1) NDA vẫn có hiệu lực dù có vi phạm pháp luật, (2) Bạch Dạ truy cập hệ thống sau khi bị sa thải là xâm phạm bất hợp pháp, (3) thiệt hại ước tính $500M dựa trên mất cổ phiếu + mất hợp đồng Nusantara + chi phí tái cấu trúc. Tôi đã phản biện sẵn cả 3. Nhưng $500M là con số lớn. Tòa sẽ phải xem xét nghiêm túc."
Năm trăm triệu đô la. Liu không kỳ vọng thắng $500M. Liu kỳ vọng con số đủ lớn để tạo áp lực, để Bạch Dạ sợ, để Bạch Dạ chấp nhận thỏa thuận ngoài tòa. Kiểu chiến thuật mà ngàn năm trước ta gọi là "uy áp": dùng sức mạnh tuyệt đối đè ý chí đối phương. Có hiệu quả với người sợ. Không hiệu quả với Bạch Dạ.
Trả lời Mỹ Anh: "$500M là con số dọa. Không phải con số thật. Chuẩn bị theo hướng: whistleblower protection, NDA vô hiệu khi bao che vi phạm pháp luật, truy cập hệ thống là legacy account chưa bị xóa (lỗi bảo mật Meridian, không phải xâm nhập). Ngủ đi. Thứ Hai cần tỉnh."
Mỹ Anh trả lời sau hai phút: "Đã chuẩn bị. Đã ngủ trước khi anh nhắn. Đọc tin nhắn anh lúc dậy uống nước. Ngủ lại đây."
Mỹ Anh. Giỏi. Và cứng. Kiểu cứng mà tòa không bẻ được, vì cô ấy chuẩn bị kỹ hơn đối phương, và khi chuẩn bị kỹ hơn thì không cần dũng cảm, chỉ cần đúng.
Đặt điện thoại. Nhắm mắt.
Nova Tech chết. Thứ Hai, phiên tòa. Tuần sau, HĐQT Meridian. Và Bạch Dạ, ở Hội An, nghe sóng biển, lần đầu trong đời nói "cám ơn" hai lần trong một ngày.
Kiếp trước, ta không cứu được Huyền Minh Tông. Kiếp này, ta không cứu được Nova Tech. Nhưng có lẽ, cứu người quan trọng hơn cứu tên. Và Bạch Dạ vẫn sống.
Đủ rồi.
Ngủ.