Ma Tôn Mở Công Ty
Chương 93: Thôn Phệ Thứ Hai
Chương 93

Thôn Phệ Thứ Hai

Sáu tuần sau cuộc gặp ở Lạc Việt.

Phòng họp cổ đông Minh Châu Digital, tầng mười, tòa nhà Minh Long, quận một. Hai giờ chiều.

Mười hai người quanh bàn hình chữ nhật dài. Châu Lệ Hoa ngồi đầu bàn phía bắc, lưng thẳng, mắt tĩnh. Lục Trường An ngồi đầu bàn phía nam, cạnh Trần Mỹ Anh và Giang Hà. Giữa bàn: bảy cổ đông nhỏ, mỗi người nắm từ hai đến năm phần trăm. Và cuối bàn, sát cửa: Nguyễn Văn Toàn, đại diện ủy quyền của Từ Đại Phú, nắm ba mươi lăm phần trăm.

Nắng chiều chiếu qua rèm mỏng, vệt sáng cắt ngang bàn, chia phòng làm hai.

Sáu tuần chuẩn bị. Sáu tuần im lặng.

Sáu tuần mà không một ai ngoài phòng này biết.

Tô Vãn không đến. Cô ở văn phòng Huyền Cơ, theo dõi qua điện thoại Giang Hà, bởi vì nếu cả CEO lẫn COO Huyền Cơ cùng xuất hiện ở Minh Châu Digital, truyền thông sẽ biết trước khi họp xong.

Châu Lệ Hoa đứng dậy. Giọng đều, rõ, không run. Kiểu giọng cô dùng khi trình bày báo cáo quý, nhưng mắt khác. Mắt sáng hơn. Mắt người sắp thoát.

– Kính thưa quý cổ đông. Hôm nay tôi triệu tập họp cổ đông bất thường để trình bày một đề xuất. Công ty Cổ phần Huyền Cơ, mã chứng khoán HCO, đề nghị mua năm mươi mốt phần trăm cổ phần Minh Châu Digital với giá một trăm mười tỷ đồng.

Im lặng. Hai giây. Rồi tiếng xì xào.

Bảy cổ đông nhỏ nhìn nhau. Một số nhìn Nguyễn Văn Toàn. Toàn không nhìn ai, mắt dán vào điện thoại dưới gầm bàn, đang nhắn tin.

Nhắn cho Lão Từ. Tất nhiên.

Châu Lệ Hoa tiếp tục. Giọng không đổi.

– Chi tiết đề xuất. Huyền Cơ mua cổ phần từ các cổ đông đồng ý bán, với giá mỗi cổ phần cao hơn mười lăm phần trăm so với giá trị sổ sách. Tôi giữ mười lăm phần trăm và vị trí CEO. Huyền Cơ cam kết không sa thải nhân viên trong ba năm trừ lý do kỷ luật. Nợ của công ty với các bên liên quan sẽ được thanh toán toàn bộ từ nguồn vốn Huyền Cơ.

Câu cuối rõ ràng nhắm vào một người. Nợ với "các bên liên quan" nghĩa là nợ với Lão Từ. Thanh toán toàn bộ nghĩa là cắt xích.

Nguyễn Văn Toàn ngẩng lên. Mặt đỏ. Điện thoại vẫn trong tay.

– Tôi phản đối.

– Ghi nhận. Châu Lệ Hoa không nhìn ông ta. Nhìn bảy cổ đông nhỏ. Phản đối trên cơ sở nào, anh Toàn?

– Quyền phủ quyết. Điều tám điều lệ công ty. Cổ đông nắm trên ba mươi phần trăm có quyền phủ quyết các quyết định trọng yếu.

Trần Mỹ Anh mở cặp hồ sơ. Lấy ra một tập giấy, đặt lên bàn. Giọng trầm, đều, không cảm xúc. Kiểu giọng cô dùng trước tòa.

– Điều tám, khoản hai, mục b: quyền phủ quyết áp dụng cho thay đổi ngành nghề kinh doanh chính, giải thể công ty, hoặc hợp nhất dẫn đến mất tư cách pháp nhân. Thâu tóm và sáp nhập trong đó công ty vẫn giữ tư cách pháp nhân không thuộc phạm vi này.

Mỹ Anh đẩy tập giấy về phía Nguyễn Văn Toàn.

– Đây là bản photo điều lệ công ty, bản đăng ký lần gần nhất tại Sở Kế hoạch và Đầu tư. Trang bảy, dòng mười bốn. Ông có thể kiểm tra.

Toàn không cầm. Nhìn tập giấy. Nhìn Mỹ Anh. Nhìn Lục Trường An.

– Ông Từ sẽ không đồng ý.

– Ông Từ không cần đồng ý. Châu Lệ Hoa nói, giọng vẫn đều. Thâu tóm cần đa số cổ đông thông qua. Ba mươi lăm phần trăm của ông Từ không đủ chặn nếu phần còn lại đồng ý.

Toàn đứng dậy. Ghế lùi, tiếng kêu chói trên sàn gạch.

– Tôi cần gọi điện.

– Mời anh. Châu Lệ Hoa nói. Nhưng cuộc họp không dừng.

Toàn bước ra hành lang. Cửa đóng. Tiếng gọi điện bên ngoài, giọng gấp, nhỏ, không rõ.

Lục Trường An ngồi yên. Không nói. Từ đầu cuộc họp, hắn chỉ nói một câu: "Chào quý cổ đông. Tôi là Lục Trường An, CEO Huyền Cơ." Không pitch, không thuyết phục, không hứa hẹn. Để Châu Lệ Hoa nói, vì đây là công ty của cô, và cổ đông tin cô hơn tin người ngoài.

Đúng chiến thuật. Thôn phệ tông môn, không nên để tông chủ ngoài đứng trước. Để tông chủ cũ dẫn dắt. Đệ tử sẽ nghe người họ quen, không nghe kẻ lạ.

Bảy cổ đông nhỏ nhìn nhau. Một người, phụ nữ khoảng năm mươi, tóc ngắn, kính gọng vàng, lên tiếng.

– Chị Hoa, giá mười lăm phần trăm trên sổ sách nghĩa là bao nhiêu một cổ phần?

Giang Hà mở sổ tay, đọc con số. Phụ nữ gật đầu. Nhìn người bên cạnh.

Lần lượt. Năm câu hỏi. Giang Hà trả lời bốn, Mỹ Anh trả lời một (về pháp lý chuyển nhượng). Mỗi câu trả lời ngắn, rõ, có số.

Giang Hà đã chuẩn bị kỹ. Mỗi cổ đông, cô biết họ sẽ hỏi gì, vì cô biết họ cần gì. Người cần tiền hỏi giá. Người lo rủi ro hỏi pháp lý. Người sợ thay đổi hỏi nhân sự.

Cửa mở. Nguyễn Văn Toàn bước vào. Mặt vẫn đỏ. Nhưng mắt đã đổi, từ hoảng sang cứng. Ai đó ở đầu dây bên kia đã cho chỉ thị.

– Ông Từ chính thức phản đối thương vụ này. Nếu cổ đông thông qua, ông sẽ khởi kiện tại tòa án kinh tế, với lý do vi phạm nghĩa vụ tin cậy của ban điều hành và giao dịch liên quan.

Im lặng.

Mỹ Anh không nhìn Toàn. Nhìn sổ tay.

– Ghi nhận phản đối. Luật sư của ông Từ có thể gửi đơn khởi kiện theo quy trình. Nhưng kiện không ngăn được biểu quyết hôm nay. Theo điều mười hai điều lệ, quyết định thâu tóm chỉ cần đa số quá bán cổ đông có mặt biểu quyết.

Châu Lệ Hoa đứng dậy.

– Biểu quyết. Đề xuất: chấp thuận chuyển nhượng cổ phần cho Huyền Cơ theo điều kiện đã trình bày. Ai đồng ý, giơ tay.

Một giây. Hai giây.

Châu Lệ Hoa giơ tay. Mười lăm phần trăm.

Phụ nữ kính vàng giơ tay. Năm phần trăm.

Người đàn ông áo vest xám bên cạnh. Bốn phần trăm.

Tiếp. Tiếp. Tiếp.

Năm trong bảy cổ đông nhỏ giơ tay. Hai người còn lại nhìn nhau, nhìn Toàn, rồi nhìn xuống bàn. Không giơ.

Châu Lệ Hoa đếm.

– Cổ đông đồng ý: sáu mươi lăm phần trăm. Cổ đông phản đối: ba mươi lăm phần trăm. Đề xuất được thông qua.

Toàn đứng bật dậy. Ghế ngã. Tiếng sắt va gạch.

– Các anh chị sẽ hối hận. Ông Từ không phải người chấp nhận mất.

– Tôi biết. Châu Lệ Hoa nhìn ông ta. Mắt không sợ. Mắt của người đã sợ đủ rồi, giờ không sợ nữa. Nhưng tôi cũng không phải người chấp nhận bị nhốt.

Toàn bước ra. Cửa đóng mạnh.

Im lặng. Năm giây.

Giang Hà mở cặp hồ sơ. Lấy ra hợp đồng. Đặt trên bàn.

– Hợp đồng chuyển nhượng cổ phần. Hai bản. Bên mua ký trước, bên bán ký sau. Công chứng ngày mai.

Lục Trường An cầm bút. Nhìn Châu Lệ Hoa qua bàn. Cô nhìn lại. Gật đầu nhẹ.

Hắn ký.

Châu Lệ Hoa ký.

Năm cổ đông nhỏ ký.

Mười lăm phút. Sáu chữ ký. Một trăm mười tỷ đồng.

Minh Châu Digital thuộc về Huyền Cơ.


Hành lang. Sau cuộc họp.

Châu Lệ Hoa đứng cạnh cửa sổ, hai tay đặt trên bệ. Nhìn ra ngoài. Không nhìn gì cụ thể, chỉ nhìn, kiểu người vừa trút được thứ gì đó nặng trên vai và chưa quen với cảm giác nhẹ.

Lục Trường An bước đến. Đứng cạnh.

– Cảm giác thế nào?

Im lặng. Ba giây.

– Lạ. Cô nói, giọng nhẹ. Ba năm tôi ngủ mỗi đêm bốn tiếng vì lo Lão Từ rút vốn, cắt quan hệ, hoặc cài người phá. Mỗi sáng thức dậy kiểm tra điện thoại xem có tin nhắn nào từ ban đại diện không. Mỗi quyết định trên năm tỷ phải gửi bản trình bày, chờ duyệt, sửa theo ý người không hiểu gì về fintech. Bây giờ...

Cô dừng.

– Bây giờ tôi không biết phải lo gì.

Tự do. Kiểu tự do đầu tiên sau ba năm. Cô chưa quen. Sẽ quen.

– Lo thứ đáng lo. Hắn nói. Lão Từ sẽ phản ứng. Không phải "có thể." Sẽ.

– Tôi biết.

– Và cô có đội phía sau. Không gánh một mình nữa.

Châu Lệ Hoa nhìn hắn. Lâu.

– Tô Vãn hẹn gặp tôi tuần sau. Cô ấy sẽ vào Minh Châu sáu mươi ngày để tích hợp, đúng không?

– Đúng.

– Kiểu phẫu thuật.

– Kiểu Tô Vãn.

Cô gật đầu. Bước đi.


Hai giờ sau. Phòng CEO Huyền Cơ.

Lục Trường An ngồi trước bàn. Điện thoại trên bàn.

Tin nhắn đến. Số quen.

"Cậu vừa lấy của ta thứ đầu tiên. Sẽ không có thứ hai."

Không ký tên. Không cần. Hắn biết.

Từ Đại Phú.

Thư tuyên chiến. Kiểu tuyên chiến của kẻ tự tin, vì kẻ tự tin mới cảnh báo trước. Kẻ thực sự nguy hiểm tấn công mà không báo.

Nhưng câu này cũng nghĩa là: ông ta bất ngờ. Không đoán được. Mất kiểm soát thông tin lần đầu tiên trong ba mươi năm xây đế chế. Giang Hà đã giữ kín. Tiểu Linh đã chặn rò rỉ. Tô Vãn đã giấu tiền.

Sáu tuần im lặng. Xứng đáng.

Hắn đặt điện thoại xuống. Không trả lời. Không cần.

Gọi Tô Vãn.

– Xong. Bước một.

– Lão Từ sẽ phản ứng. Tô Vãn nói, giọng bình thản, kiểu giọng cô dùng khi nói về thứ cô đã tính trước.

– Tất nhiên. Nhưng bây giờ ông ta phải phản ứng. Trước đây, ông ta chọn khi nào đánh. Giờ chúng ta chọn.

Im lặng. Hai giây.

– Bước hai?

– Thiên Vân Cloud. Nhưng chưa. Tích hợp Minh Châu trước. Cô vào Minh Châu tuần sau, sáu mươi ngày.

– Tôi biết. Đã chuẩn bị.

Cô luôn chuẩn bị trước khi tôi nói. Kiểu Tô Vãn.

– Và Vãn.

– Gì?

– Cẩn thận. Sáu mươi ngày xa văn phòng. Lão Từ biết cô là mắt xích quan trọng. Có thể đánh vào cô.

Im lặng. Ba giây.

– Tôi biết.

Cúp máy.

Thôn phệ thứ hai hoàn thành. Nhanh hơn lần đầu. DataFlow mất sáu tháng. Minh Châu sáu tuần.

Kiếp trước, thôn phệ Thanh Phong Tông mất ba năm. Huyền Minh Tông lớn gấp ba sau đó. Nhưng kẻ thù còn lại cũng sợ gấp ba.

Lão Từ giờ biết: ta không chỉ phòng thủ. Ta tấn công. Và ta tấn công nhanh, sạch, im lặng.

Ông ta sẽ đánh lại. Mạnh hơn DataFlow. Mạnh hơn bài báo. Mạnh hơn mua cổ phần.

Ông ta sẽ chơi ở tầng mà ta chưa chạm: chính trị.

Nhưng mỗi bước một lúc. Hôm nay, Minh Châu. Ngày mai, phòng thủ. Tuần sau, tích hợp.

Hắn mở sổ tay đen. Viết.

"Minh Châu Digital: 51% thuộc Huyền Cơ. Giá 110 tỷ. Châu Lệ Hoa giữ 15% + CEO. Nợ Lão Từ: 42 tỷ, thanh toán từ vốn thương vụ."

"Chân rết 1/5 đã cắt."

"Từ Đại Phú: đã nhắn tin cảnh báo. Sẽ phản đòn."

"Bước tiếp: tích hợp Minh Châu (TV, 60 ngày). Theo dõi phản ứng LT."

Đóng sổ. Nhìn bảng trắng ở góc phòng. Nét bút đỏ Giang Hà. Năm chân rết. Hắn cầm bút, gạch chéo một cái tên.

Minh Châu Digital. ~~X~~

Bốn cái tên còn lại.

Bốn linh mạch. Kiếp trước, mỗi linh mạch mất hai năm. Kiếp này, ta sẽ nhanh hơn.

Nhưng cũng nguy hiểm hơn. Vì Lão Từ không phải Bạch Nhật Tông. Ông ta có thứ mà tông chủ Bạch Nhật không có: ba mươi năm quan hệ chính trị. Tầng mà ta chưa chạm.

Sẽ chạm. Sớm thôi.

Tắt đèn. Ra cửa.

Ngoài cửa sổ, thành phố chiều muộn. Nắng tắt. Đèn bật. Một trăm hai mươi nhân viên Huyền Cơ đang về nhà, ăn cơm, sống. Và hai trăm nhân viên Minh Châu Digital, từ hôm nay, cũng thuộc về hệ sinh thái mà hắn đang xây.

Ba trăm hai mươi người.

Trách nhiệm lớn hơn. Sai lầm nặng hơn.

Nhưng cũng mạnh hơn.

Ch.93/175
2.144 từ