Ma Tôn Mở Công Ty
Chương 148: Chương 148: Từ Thiên Hành Quay Lại
Chương 148

Chương 148: Từ Thiên Hành Quay Lại

Tin nhắn đến lúc bảy giờ sáng, khi hắn đang pha cà phê trong bếp căn hộ mới, căn hộ hai phòng ngủ ở quận Hai mà Tô Vãn ép chuyển sáu tháng trước vì "CEO tập đoàn hai nghìn tỷ không thể ở phòng trọ sáu mươi mét vuông."

"Lục tổng. Tôi muốn gặp. Không mang dao."

Từ Thiên Hành. Cùng câu mà Park dùng hai tuần trước: "Không mang dao." Có thể trùng hợp, có thể Thiên Hành đã nghe phong thanh về cuộc gặp Park. Cả hai khả năng đều cho thấy Thiên Hành vẫn có tai trong thị trường, dù đã mất gần hết.

Hắn nhìn tin nhắn. Đặt cốc cà phê xuống. Gõ:

"Quán Tĩnh Tâm. Mười giờ."

Tĩnh Tâm, quận Ba. Quán trà nơi hắn gặp Lão Từ lần cuối, nơi ông già trao thẻ nhớ ba mươi năm bằng chứng, tay run, mắt mệt. Chọn Tĩnh Tâm không phải ngẫu nhiên. Nếu Thiên Hành đến nơi cha mình từng ngồi, và vẫn bước vào, nghĩa là hắn đã sẵn sàng đối mặt với bóng cha.

Mười giờ. Quán Tĩnh Tâm vắng như mọi khi, kiểu vắng có chủ đích của những quán trà Hà Nội không bán trà mà bán sự yên tĩnh. Bốn bàn, hai chiếc trống, một chiếc có ông già đọc báo, một chiếc có hắn.

Từ Thiên Hành đến muộn ba phút. Bước vào, nhìn quanh, thấy hắn, và dừng một giây trước khi đi đến. Một giây. Đủ để hắn đọc: Thiên Hành đang ghìm.

Khác. Thiên Hành khác hẳn lần gặp ở biệt thự quận Hai hai năm trước, khi con trai Lão Từ còn mặc vest Brioni, tóc vuốt gel, mắt Harvard, và nói chuyện kiểu người tin rằng MBA là vũ khí mạnh nhất thế giới. Bây giờ: vest vẫn đẹp nhưng không phải Brioni, có thể Massimo Dutti hoặc thấp hơn, tóc không vuốt, mắt thâm quầng, và cách ngồi khác. Trước, Thiên Hành ngồi kiểu chiếm chỗ, lưng tựa sâu, vai mở rộng, chiếm không gian. Bây giờ, ngồi kiểu gọn, lưng thẳng nhưng không chiếm, tay đặt trên bàn, mở, không nắm. Kiểu ngồi của người không đòi quyền.

Ma Tâm Quan đọc. Thiên Hành không diễn. Mệt thật, quầng mắt thật, vest rẻ hơn thật. Và cách ngồi đó không phải học được trong sáu tháng. Đó là cách ngồi của người đã mất đủ để biết mình nhỏ.

– Trà gì?

– Gì cũng được.

Hai năm trước, Thiên Hành gọi Long Tỉnh. Bây giờ, "gì cũng được." Từ người chọn trà đến người nhận trà, khoảng cách đó không đo bằng tiền mà đo bằng mất mát.

Hắn gọi trà nhài. Hai cốc. Đợi.

Thiên Hành nhìn hắn. Rồi nói, giọng không vòng:

– Ba tôi bệnh. Gan. Bác sĩ nói không lâu. Có thể sáu tháng. Có thể ít hơn.

Im lặng. Hắn không nói "xin chia buồn" vì không phải kiểu người nói câu đó, và Thiên Hành cũng không phải kiểu người muốn nghe.

– Stress ba mươi năm. Xây đế chế, giữ đế chế, mất đế chế. Gan không chịu nổi.

– Ông ấy biết không?

– Ba tôi biết từ trước khi bác sĩ nói. Ba tôi luôn biết trước. Hắn cười nhẹ, kiểu cười buồn mà chỉ con trai cười được khi nói về cha sắp mất. Ba tôi biết mọi thứ, trừ cách dừng lại.

Lão Từ. Sáu mươi sáu tuổi. Tay run, gậy, mắt mệt nhưng vẫn sắc. Ba mươi năm xây hệ thống kiểm soát bốn trăm hai mươi ba nhân viên ở mười hai công ty. Và cuối cùng, thứ kiểm soát ông ta không phải ta, không phải Meridian, mà là cơ thể chính ông ta.

Trà đến. Thiên Hành uống. Rồi đặt cốc xuống, nhìn thẳng vào hắn, và lần đầu tiên trong hai năm quen biết, Từ Thiên Hành nói câu mà hai năm trước hắn sẽ thà chết chứ không nói:

– Tôi không xin thương hại. Tôi xin cơ hội.

Hắn nhìn Thiên Hành. Không nói. Đợi. Bên ngoài quán, tiếng xe chạy trên phố, tiếng còi, tiếng mưa lất phất bắt đầu rơi trên mái hiên cũ, những giọt nhỏ, thưa, chưa đủ thành mưa nhưng đủ để không khí thay đổi.

– Tôi giỏi tài chính. Harvard, Goldman Sachs ba năm, quản lý quỹ Từ Phát hai năm. Tôi biết mạng lưới cũ của ba: ai đáng tin, ai không, ai sẽ bỏ chạy khi gió đổi. Và tôi biết Meridian, vì tôi từng ngồi bàn đàm phán với Richard Chen ở Singapore.

– Tôi biết. Anh gặp Chen khi cha anh gọi viện binh. Kết quả: Meridian dùng anh rồi bỏ, và cha anh mất thêm một chân rết.

Thiên Hành không phản ứng. Hai năm trước, câu đó sẽ khiến hắn đứng dậy. Bây giờ, hắn gật.

– Đúng. Tôi bị dùng. Vì tôi chưa bao giờ thua, nên tôi không biết thua trông như thế nào. Tôi nghĩ Chen đàm phán thật. Chen đàm phán để lấy thông tin. Và khi có đủ thông tin, Chen bỏ. Bài học: thua.

Thiên Hành thật. Ma Tâm Quan đọc kỹ: nhịp thở đều, mắt không tránh, tay không nắm. Không có dấu hiệu nào của người diễn. Có dấu hiệu của người mệt, người đã mất ngủ nhiều đêm, người đang ngồi trước kẻ phá đế chế cha mình và xin việc. Xin việc. Từ Thiên Hành, Harvard, Goldman Sachs, con trai Lão Từ, ngồi trong quán trà năm mươi nghìn một cốc và xin việc.

Kiếp trước, ta sẽ nói: "Quỳ xuống, ta sẽ cân nhắc." Kiếp này, ta không bắt ai quỳ. Vì quỳ không chứng minh trung thành, chỉ chứng minh sợ. Và ta không cần người sợ, cần người giỏi.

– Anh muốn vị trí gì?

Thiên Hành nhìn hắn, hơi ngạc nhiên. Có lẽ hắn nghĩ sẽ phải thuyết phục lâu hơn. Có lẽ hắn chuẩn bị mười phút nói, và vừa bị cắt còn ba.

– Chiến lược. Tôi nhìn toàn cảnh tốt hơn nhìn chi tiết. Tôi biết thị trường tài chính, biết M&A, biết cách các quỹ đầu tư nghĩ. Và tôi biết mạng lưới Lão Từ còn sót lại cái gì đáng giá, cái gì nên bỏ.

– VP Strategy. Thử việc sáu tháng. Lương thị trường, không ưu đãi. Không vì cha anh, vì năng lực anh.

Thiên Hành im. Rồi gật, chậm, nặng, kiểu gật không phải đồng ý một công việc mà đồng ý một cuộc đời mới.

– Tôi chấp nhận.

Im lặng. Mưa ngoài cửa nặng hơn, giọt dày hơn, gõ đều trên mái hiên. Trong quán, ông già đọc báo gấp báo lại, đứng dậy, nhìn trời, rồi ngồi xuống, quyết định đợi mưa tạnh. Thiên Hành nhìn ông già, và hắn nhìn Thiên Hành nhìn ông già, và đọc: Thiên Hành đang nghĩ về cha. Về ông già nằm trên giường bệnh ở biệt thự quận Hai, cũng đang đợi, nhưng đợi thứ không tạnh được.

– Ba anh biết anh đến đây không?

Thiên Hành nhìn lại hắn, mắt chớp nhẹ, kiểu chớp của người bị hỏi trúng chỗ đau.

– Biết. Ba tôi nói: "Nếu con phải làm việc cho kẻ phá nhà mình, ít nhất hãy học cho giỏi." Rồi ông quay mặt đi. Không nói thêm.

Lão Từ. Ngay cả khi mất hết, ông ta vẫn đọc đúng. "Hãy học cho giỏi" không phải lời an ủi. Là lệnh. Là cách Lão Từ nói: "Ta đã thua, nhưng con không được phép thua. Vào trong, học cách hắn đánh, rồi sau này, nếu cần, dùng chính cách đó."

Nhưng ta đọc Thiên Hành khác. Thiên Hành không đến để học cách đánh ta. Thiên Hành đến vì không còn nơi nào khác. Harvard, Goldman Sachs, và giờ là quán trà năm mươi nghìn một cốc. Khi tất cả cánh cửa đóng, người ta gõ cánh cửa cuối cùng, kể cả khi đó là cửa nhà kẻ thù.

– Và Thiên Hành, hắn nói, giọng nhẹ nhưng mắt không nhẹ. Nếu anh phản bội, tôi sẽ biết trước khi anh biết.

Thiên Hành nhìn hắn. Lâu. Rồi nói, giọng không run:

– Tôi tin.

Hắn tin. Không phải tin vì sợ. Tin vì đã thấy. Đã thấy ta phá đế chế Lão Từ từ bên trong, đã thấy ta đẩy Meridian rút, đã thấy ta đọc người chính xác đến mức có thể tiên đoán phản bội. Và vì đã thấy, nên tin. Niềm tin dựa trên bằng chứng, không phải lời hứa. Loại niềm tin duy nhất ta chấp nhận.

Thiên Hành đứng dậy. Cúi nhẹ, không sâu, đủ để tỏ tôn trọng mà không mất phẩm giá. Rồi đi.

Cửa quán đóng nhẹ. Mưa đã tạnh, nắng xuyên qua mây mỏng, tạo thứ ánh sáng lạ, nửa sáng nửa tối, kiểu ánh sáng chỉ có sau mưa ngắn, khi trời chưa quyết sẽ nắng hay mưa tiếp.

Hắn ngồi im. Trà nhài nguội trên bàn, hai cốc, một cốc hắn uống hết, một cốc Thiên Hành uống nửa. Ông già đọc báo đã đi, quán chỉ còn hắn và bà chủ quán sau quầy, lau ly, không hỏi, không nhìn, kiểu phục vụ của người đã quen khách ngồi lâu và biết rằng trà đôi khi chỉ là cái cớ.

Tô Vãn gọi. Hắn bắt, biết cô đang đợi.

– Anh tin cậu ta?

– Không.

– Vậy sao nhận?

– Vì tôi tin sự mất mát dạy người ta trưởng thành.

Im lặng. Rồi Tô Vãn, giọng nhẹ hơn:

– Giống anh?

Hắn nhìn cốc trà Thiên Hành để lại. Nửa cốc. Người uống hết là người muốn ở lại lâu. Người uống nửa là người sợ ở lại lâu quá sẽ lộ cảm xúc.

– Có lẽ.

Cúp máy. Ra khỏi quán. Nắng trưa Hà Nội trắng xóa trên vỉa hè, nóng, gắt, kiểu nắng làm mọi thứ rõ ràng hơn bình thường. Hắn đi bộ về văn phòng, mười lăm phút, qua phố cũ, qua quán cơm bình dân nơi hắn ăn ngày đầu tiên năm năm trước, qua ngã tư nơi hắn nhìn thấy billboard Bạch Dạ lần đầu.

Từ Thiên Hành. Con trai Lão Từ. Harvard, Goldman Sachs, Brioni, và giờ ngồi trong quán trà xin việc. Cuộc đời đánh xuống nhanh hơn leo lên. Nhưng người bị đánh xuống mà đứng dậy được thì mạnh hơn người chưa bao giờ ngã.

Ta biết. Vì ta đã ngã. Từ đỉnh Cửu U Sơn xuống căn phòng sáu mươi mét vuông. Và đứng dậy.

Thiên Hành có đứng dậy thật không, hay chỉ đang quỳ bằng dáng đứng? Sáu tháng thử việc sẽ cho câu trả lời.

Sáu tháng. Đủ để biết một người thật hay giả. Đủ để biết máu Harvard chảy đến đâu. Và đủ để biết: con trai Lão Từ có phải là Lão Từ thứ hai, hay là thứ gì đó khác hẳn.

"Giống anh?" Tô Vãn hỏi, và câu hỏi đó nằm lại trong đầu hắn suốt quãng đường đi bộ. Giống không? Hắn mất đế chế ngàn năm, Thiên Hành mất đế chế ba mươi năm của cha. Hắn trọng sinh vào thân xác loser, Thiên Hành rơi từ Harvard xuống quán trà. Hắn không có ai, Thiên Hành còn cha đang chết. Giống, ở chỗ cả hai đều biết mùi vị rơi từ đỉnh. Khác, ở chỗ hắn đã biết cách đứng dậy, còn Thiên Hành đang học.

Và người đang học thì có thể thành bất cứ thứ gì. Kẻ trung thành giỏi nhất, hoặc kẻ phản bội nguy hiểm nhất. Sáu tháng sẽ cho câu trả lời.

Về đến văn phòng. Tiểu Linh đứng ngoài cửa thang máy, tay cầm danh sách, mắt hỏi.

– Anh Lục. Có thêm hai khách hàng mới hỏi giá sáng nay. Và Razak gửi yêu cầu mở rộng phạm vi beta test Open ASEAN Cloud.

– Cho tôi danh sách. Và gọi Trịnh Hải về phòng họp ba giờ.

– Hiểu.

Tiểu Linh quay đi. Nhanh, gọn, không hỏi thêm. Năm năm trước, cô là nhân viên kinh doanh bị "đẩy đi," ngồi bàn cuối phòng Vạn Lý, không ai giao khách, không ai nhớ tên. Bây giờ, cô đứng ngoài thang máy Huyền Cơ, biết sếp sẽ về lúc nào, cầm sẵn danh sách, và nói "Hiểu" thay vì "Dạ."

Ba giờ, phòng họp. Trịnh Hải mang theo bảng tiến độ Open ASEAN Cloud trên laptop, mở ngay khi ngồi xuống, không đợi hắn hỏi.

– Beta chạy ổn định ba tuần. Không lỗi nặng. Razak muốn mở rộng phạm vi test: thêm mảng logistics và chuỗi cung ứng, ngoài mảng tài chính hiện tại. Em cần thêm hai tháng cho bản chính thức nếu mở rộng phạm vi.

– Hai tháng. Được.

– Và anh An. Em tuyển được hai kỹ sư từ Nova Tech. Trần Mỹ Anh rà non-compete, sạch. Cả hai giỏi, và cả hai muốn rời vì không chịu nổi James Liu quản lý kiểu Meridian: báo cáo tuần, KPI từng ngày, cuộc họp ba tiếng mỗi thứ Hai. Kỹ sư giỏi không chịu được quản lý kiểu đó.

– Kỹ sư giỏi không chịu được quản lý kiểu nào cả.

Trịnh Hải nhìn hắn, rồi cười nhẹ, kiểu cười hiếm hoi của kỹ sư khi sếp nói đúng thứ họ nghĩ.

– Đúng.

Hắn nhìn bảng tiến độ trên màn hình. Mười hai kỹ sư từ năm nước, ba nút chạy ổn, dữ liệu mã hóa toàn phần, ba giây giữa các nút. Sản phẩm không chỉ của Huyền Cơ nữa. Của liên minh. Và sản phẩm của liên minh thì liên minh có lý do giữ.

Hàn Kiêu nói đúng: liên minh chống thì mỏng, liên minh xây thì bền. Open ASEAN Cloud là thứ xây. Và khi năm nước cùng xây, không nước nào muốn bỏ vì bỏ nghĩa là mất phần.

Đệ tử. Kiếp trước, ta có ngàn đệ tử. Không nhớ tên một ai. Kiếp này, ta có mười. Nhớ từng người.

Và đó là sự khác biệt giữa đế chế ngàn năm sụp trong một đêm, và công ty năm năm vẫn đứng sau bão.

Mười người. Nhớ từng người. Và hôm nay, thêm một: Từ Thiên Hành. Con trai kẻ thù. Có thể là đồng minh mới. Có thể là bài kiểm tra mới. Sáu tháng sẽ cho biết.

Ch.148/175
2.420 từ