Đổi Phe
Sân bay Tân Sơn Nhất, cổng số mười hai, năm giờ bốn mươi lăm sáng.
Trời chưa sáng hẳn. Ánh đèn huỳnh quang trong nhà ga phản chiếu lên sàn đá bóng, trộn với ánh bình minh xám nhạt rỉ qua vách kính phía đông. Hắn đi qua cổng an ninh, qua hàng duty free còn đóng cửa, qua một nhóm doanh nhân kéo vali đen giống hệt nhau như sản phẩm dập khuôn, rồi rẽ về phía cổng số mười hai.
Bạch Dạ đã ngồi sẵn ở ghế chờ.
Áo vest xanh đậm, sơ mi trắng không cà vạt, túi xách tay nhỏ bằng da nâu sẫm, không vali ký gửi. Đang đọc gì đó trên điện thoại, ngón cái lướt chậm, kiểu người đọc phân tích chứ không phải lướt tin. Thấy hắn, ngẩng lên, nhướn mày.
– Anh mang vali?
Hắn đặt vali nhỏ xuống cạnh ghế. Ngồi.
– Tài liệu.
– Tôi mang trong đầu.
Không khoe. Sự thật. Bạch Dạ có trí nhớ giống kiểu những kẻ tu luyện Minh Tâm Quyết kiếp trước, nhớ từng con số, từng dòng hợp đồng, từng khoản mục. Khác biệt là Bạch Dạ không cần tu luyện. Sinh ra đã vậy.
Hai CEO cùng ngành, vốn hóa cộng lại gần mười nghìn tỷ, ngồi xếp hàng chờ bay như hai nhân viên đi công tác tỉnh. Không trợ lý, không thư ký, không tài xế đợi ngoài. Cố ý. Chuyến đi này không để lại dấu vết trên bất kỳ lịch trình chính thức nào.
– Hai đối thủ cùng bay, Bạch Dạ nói, giọng nhẹ hơn bình thường, kiểu người nói chuyện lúc sáng sớm chưa hoàn toàn tỉnh. Nếu máy bay rơi, toàn bộ thị trường BI Đông Nam Á mất lãnh đạo.
– Không rơi.
– Anh lạc quan bất ngờ.
– Không. Tôi đã chết một lần rồi. Xác suất chết lần hai thấp hơn.
Bạch Dạ nhìn hắn. Ánh mắt dừng nửa giây lâu hơn cần thiết, kiểu người đang cân nhắc có hỏi tiếp không. Rồi quay lại điện thoại.
Bạch Dạ giỏi ở chỗ đó. Biết khi nào không hỏi. Kiếp trước, chưởng giáo Bạch Nhật Tông cũng vậy, nghe ta nói những câu khó hiểu rồi bỏ qua, không truy, không đào. Những kẻ thông minh thật sự không cần hiểu hết mọi thứ. Chỉ cần hiểu đủ.
Loa thông báo bắt đầu gọi. Chuyến sáu giờ ba mươi đi Singapore. Boarding từ hàng ghế mười lăm trở về sau.
Bạch Dạ đứng dậy. Liếc vé hắn.
– Business?
– Business.
– Tưởng anh bay economy. Tiết kiệm ngân sách kiểu Huyền Cơ.
– Economy khi đi một mình. Business khi đi gặp Meridian. Trang phục phải phù hợp chiến trường.
Bạch Dạ cười nhẹ, kiểu cười chỉ kéo một bên khóe miệng.
– Keo mà biết lúc nào không keo. Đáng sợ hơn keo đều.
Lên máy bay. Ghế cạnh nhau, dãy bên phải. Bạch Dạ ngồi cửa sổ, hắn ngồi lối đi. Không bàn trước, tự nhiên thành vậy. Bạch Dạ là người thích nhìn ra ngoài. Hắn là người thích quan sát xung quanh.
Hai thói quen nói lên hai cách xử lý thông tin. Bạch Dạ đọc từ bên ngoài vào. Ta đọc từ bên trong ra.
Tiếp viên mang khăn nóng. Bạch Dạ lau tay, gấp khăn gọn gàng đặt lên khay. Hắn không dùng.
Im lặng hai mươi phút đầu. Máy bay cất cánh, nghiêng nhẹ về phía nam, Sài Gòn thu nhỏ phía dưới. Hắn nhắm mắt, không ngủ, chạy lại toàn bộ kịch bản trong đầu.
Chen sẽ hỏi ba câu. Câu thứ nhất: tại sao thay Lão Từ? Dễ. Số liệu trả lời. Câu thứ hai: tại sao hai đối thủ lại hợp tác? Khó hơn. Cần thành thật vừa đủ. Câu thứ ba: cấu trúc? Bạch Dạ sẽ trả lời. Phần đó của ông ta.
– Anh nghĩ Chen sẽ hỏi gì đầu tiên?
Hắn mở mắt. Bạch Dạ đang nhìn hắn, cuốn sách gập úp trên đùi.
– Tại sao.
– Tại sao thay Lão Từ, hay tại sao chúng ta hợp tác?
– Cả hai. Nhưng câu thứ hai mới là câu ông ta thật sự muốn nghe.
Bạch Dạ gật.
– Tôi đã chuẩn bị hai mươi lăm trang phân tích tài chính. Nhưng câu hỏi đó không trả lời bằng số.
– Đúng.
– Vậy anh trả lời bằng gì?
Hắn nhìn ra lối đi. Tiếp viên đẩy xe đồ uống qua, bánh xe lăn êm trên thảm.
– Sự thật.
Bạch Dạ nhíu mày nhẹ. Không phải ngạc nhiên. Là đang đánh giá.
– Sự thật nào?
– Rằng chúng ta đủ thông minh để biết khi nào không nên đánh nhau. Chen là người đọc qua lớp sơn. Nói khéo với ông ta vô ích.
Im lặng. Bạch Dạ mở lại sách. Đọc hai trang. Rồi gấp lại.
– Đồng ý. Không sơn.
Hắn nhắm mắt trở lại.
Kiếp trước, mỗi lần ra trận, ta chỉ bàn chiến thuật với chính mình. Đứng trên đỉnh Huyền Minh, nhìn xuống vạn dặm sương mù, rồi tự quyết. Đúng sai đều gánh một mình. Kiếp này, có một kẻ ngồi cạnh, cùng bàn, cùng tính, cùng chịu trách nhiệm nếu sai. Lạ. Nhưng không khó chịu.
Marina Bay, Singapore. Mười một giờ trưa.
Văn phòng Meridian châu Á Thái Bình Dương nằm trên tầng bốn mươi ba của tòa nhà kính xanh sẫm bên vịnh. Hắn và Bạch Dạ bước vào sảnh, qua lớp cửa kính tự động dày gấp đôi bình thường, vào không gian lạnh mười tám độ mùi gỗ tuyết tùng nhẹ phả từ hệ thống thông gió. Sàn đá granite đen, tường kính nhìn ra vịnh, logo Meridian bằng thép trắng lạnh trên nền xám. Không hoa, không tranh, không thứ gì thừa.
Hóa Thần động phủ. Kiếp trước, lần đầu ta bước vào sơn môn Thiên Cơ Các, cũng cảm giác này. Mọi thứ đều nói: ngươi không thuộc về đây. Nhưng ta vẫn vào. Và ta vẫn ra.
Lễ tân đưa họ lên tầng bốn mươi ba. Thang máy không có nhạc. Chỉ tiếng quạt gió nhẹ và ánh sáng vàng ấm chiếu từ trần. Bốn mươi ba tầng trong ba mươi giây. Cửa mở. Hành lang dài, thảm xám, cửa kính mờ hai bên, mỗi cửa có biển tên bằng thép khắc chìm.
Phòng họp cuối hành lang. Cửa đã mở sẵn.
Richard Chen ngồi ở bàn tròn, không phải bàn họp chữ nhật. Cố ý. Bàn tròn nghĩa là ngang hàng, ít nhất trên bề mặt. Một tách cà phê đen, cuốn sổ bìa da, cây bút Montblanc. Giống hệt lần gặp ở Park Hyatt.
Nhưng có thêm một người. Trợ lý. Nữ, khoảng ba mươi, tóc búi gọn, mắt kính gọng nhỏ, tablet trên tay, không nhìn ai. Ngón tay đặt sẵn trên màn hình, sẵn sàng ghi chép.
Lần trước không có trợ lý. Lần này có. Nghĩa là cuộc gặp này được ghi nhận chính thức. Chen đã nâng cấp cuộc trò chuyện từ "thăm dò" lên "đánh giá". Tốt.
Chen đứng dậy. Bắt tay từng người. Cùng lực, cùng độ ấm, cùng thời gian. Không ai nhiều hơn, không ai ít hơn. Cách bắt tay của người đã luyện thành phản xạ, không còn là lễ nghi mà là công cụ đọc người.
Tay ông ta khô, ấm, lực vừa phải. Không đổi so với lần trước. Ông ta không lo lắng, không hưng phấn, không thiên vị. Trạng thái trung tính hoàn hảo.
– Mr. Lục. Mr. Bạch. Cảm ơn đã bay đến.
Ngồi xuống. Không rào. Không hỏi chuyến bay thế nào, thời tiết Singapore ra sao, khách sạn ổn không. Chen cắt thẳng vào.
– Tôi đã nhận được bản tóm tắt. Thay thế ông Từ làm đối tác chiến lược cho Meridian tại Đông Nam Á. Nhưng tôi cần nghe từ hai vị, trực tiếp. Tại sao Meridian nên thay đổi?
Hắn nói trước. Không nhìn tài liệu. Nhìn thẳng Chen.
– Mạng lưới Từ Phát mất sáu mươi phần trăm giá trị trong mười hai tháng. Đại Á Finance bị thanh tra, Vạn Phúc nợ năm trăm tỷ tài sản thổi phồng, Phú Thịnh Consulting bị Cục Thuế đình chỉ. Thiên Vân Cloud và Minh Châu Digital đã thuộc Huyền Cơ. Ông Từ đang bán cho Meridian một con tàu đang chìm.
Dừng. Để câu cuối lắng.
– Chúng tôi là bến cảng.
Chen không biểu cảm. Mắt không chớp, cơ mặt không nhúc nhích. Nhìn sang Bạch Dạ.
Bạch Dạ nói. Giọng khác hẳn khi hai người nói chuyện riêng, khác hẳn kiểu đùa nhạt trên máy bay. Đây là giọng CEO bốn nghìn tỷ. Trầm, chậm, mỗi từ có trọng lượng cân đo trước khi thả ra.
– Nova Tech có bốn nghìn tỷ doanh thu, quan hệ chính phủ năm nước ASEAN, hợp đồng với bốn bộ ngành, sáu nghìn nhân viên. Không phải công ty mới nổi. Hai mươi năm trên thị trường. Huyền Cơ có công nghệ BI tốt nhất khu vực, bốn trăm năm mươi nhân viên, mười hai khách enterprise lớn, và một CEO không bao giờ hứa thứ mình không giao được.
Liếc hắn. Nửa giây. Rồi quay lại Chen.
– Cộng hai công ty, chín mươi lăm phần trăm thị phần BI enterprise Việt Nam. Ông không cần xây lại từ đầu. Chúng tôi đã xây xong.
"Một CEO không bao giờ hứa thứ mình không giao được." Bạch Dạ khen ta. Trước mặt người ngoài. Không phải vì thật tâm, mà vì đó là chiến thuật. Nhưng cũng không hẳn sai.
Chen gõ bút lên sổ. Nhẹ. Hai lần. Thói quen hắn đã ghi nhận từ lần gặp trước, nghĩa là Chen đang xử lý thông tin, chưa phản hồi.
– Câu hỏi hiển nhiên. Tại sao hai đối thủ trực tiếp lại cùng ngồi đây?
Hắn trả lời. Không chuẩn bị sẵn câu từ. Nói thẳng.
– Vì chúng tôi đủ thông minh để biết khi nào không nên đánh nhau.
Im lặng. Trợ lý ngừng gõ, nhìn lên nửa giây, rồi cúi xuống tiếp. Chen nhìn hắn. Ba giây. Rồi nhìn Bạch Dạ. Ba giây. Đang kiểm tra phản ứng cả hai, xem có ai bối rối, có ai tỏ ra không thoải mái với câu trả lời kia không.
Câu trả lời thật. Không sửa. Không đánh bóng. Chen là người đọc qua lớp sơn. Nói khéo với ông ta là tự sát.
Bạch Dạ không bổ sung. Không gật. Chỉ ngồi yên, tay đặt trên bàn, ngón tay không gõ. Bình tĩnh tuyệt đối. Đó là cách Bạch Dạ xác nhận: im lặng.
Chen uống cà phê. Đặt tách xuống nhẹ, tay phải, cùng góc như lần trước. Rồi nói câu hắn đợi.
– MOU với ông Từ đã ký.
– MOU không phải hợp đồng ràng buộc, hắn nói. Ông biết điều đó rõ hơn tôi. MOU là thư bày tỏ ý định. Ý định thay đổi được.
– Ý định của tôi thường không thay đổi.
– Đúng. Nhưng ý định đó dựa trên giả định ông Từ có thể giao những gì ông ấy hứa. Giả định đó còn đúng không?
Im lặng. Dài hơn những lần trước. Chen nhìn xuống tách cà phê. Hắn không nói thêm. Biết khi nào dừng quan trọng hơn biết khi nào nói.
Kiếp trước, khi đàm phán với Lão Quỷ Nhạn Đồng, ta cũng dùng chiêu này. Ném một câu hỏi vào giữa bàn rồi ngồi im. Ai nói trước, người đó yếu thế. Nhạn Đồng chịu được mười hai khắc. Chen chịu được bao lâu?
Mười lăm giây. Chen ngẩng lên.
– Nếu tôi xem xét, cấu trúc sẽ như thế nào?
"Nếu." Không phải "tôi sẽ không." Cửa mở.
Bạch Dạ không cần tín hiệu. Đặt một tập tài liệu mỏng lên bàn, rút từ túi xách, động tác gọn như đã luyện trước mười lần. Mười hai trang. Bìa trắng, không logo. Không trang trí. Chỉ số và chữ.
– Liên doanh ba bên. Meridian bốn mươi phần trăm, Nova Tech ba mươi lăm, Huyền Cơ hai mươi lăm. Quản trị theo tiêu chuẩn Meridian. Thị trường khởi đầu: Việt Nam. Mở rộng: Đông Nam Á trong ba năm.
Chen lật trang. Đọc nhanh. Không phải lướt, mà đọc thật, mắt di chuyển theo từng dòng. Dừng ở trang bốn, nơi có bảng so sánh tài chính giữa mạng lưới Lão Từ và liên minh Huyền Cơ cộng Nova Tech. Dừng ở trang bảy, mô hình phân chia lợi nhuận. Dừng ở trang mười một, lộ trình ba năm.
Trợ lý chụp ảnh từng trang bằng tablet. Không hỏi, không xin phép. Quy trình đã sẵn.
Chen gấp lại. Nhìn hắn.
– Tại sao Huyền Cơ nhận hai mươi lăm? Nhỏ hơn Nova Tech. Anh là người khởi xướng, đúng không? Thường người khởi xướng đòi phần lớn hơn.
Hắn trả lời không do dự:
– Vì Nova Tech lớn hơn. Revenue gấp mười. Nhân sự gấp mười ba. Quan hệ chính phủ sâu hơn. Hai mươi lăm phần trăm phản ánh đúng tỷ trọng đóng góp.
Dừng.
– Và vì tôi không cần lớn. Tôi cần đúng.
Chen nhìn hắn. Hắn dùng Ma Tâm Quan.
Đọc được. Nhẹ thôi. Khóe mắt hơi mở hơn bình thường, cơ hàm thả lỏng, ngón tay trên bút không siết. Không phải hứng thú đơn thuần nữa. Là cân nhắc thật. Ông ta đang tính, đang so sánh, đang đặt hai phương án cạnh nhau trong đầu.
Kiếp trước, ta đọc tâm ý bằng linh thức, thấy rõ từng gợn sóng trong thần hồn đối phương. Kiếp này chỉ có mắt thường, cơ mặt, nhịp thở, tay chân. Nhưng đủ. Phàm nhân giấu giỏi hơn tu sĩ ở miệng, mà dở hơn ở tay.
Chen gấp tài liệu. Đặt xuống. Đặt bút lên trên. Dấu hiệu kết thúc.
– Tôi cần hai tuần. Bộ phận pháp lý và tài chính sẽ rà soát. Nếu số liệu khớp với những gì hai vị trình bày hôm nay, chúng ta nói tiếp.
Không hứa. Nhưng "chúng ta nói tiếp" từ miệng Richard Chen giá trị hơn hợp đồng chữ ký tươi của mười người khác. Hắn biết. Bạch Dạ cũng biết.
Đứng dậy. Bắt tay. Cùng lực, cùng ấm, cùng thời gian.
Chen giữ tay hắn thêm nửa giây.
– Mr. Lục. Lần trước anh bảo tôi cần chuẩn bị.
– Tôi nhớ.
– Tôi đã chuẩn bị. Hy vọng anh cũng thế.
Nửa giây ấy nói nhiều hơn cả buổi họp. Chen đang nói: nếu tôi vào, tôi vào với toàn lực. Đừng đùa. Đừng hứa rồi không giao. Đừng nghĩ Meridian là con cờ các anh xoay.
Hắn gật.
– Tôi luôn chuẩn bị.
Ra khỏi tòa nhà. Nắng Singapore đập thẳng mặt, ẩm nóng sánh đặc, khác hẳn không khí lạnh vô trùng mười tám độ bên trong. Như bước từ một thế giới sang thế giới khác. Hắn cảm nhận mồ hôi rịn ra sau gáy, áo vest bắt đầu nặng trên vai.
Bạch Dạ nới cà vạt. Động tác nhỏ, chỉ kéo nút cổ áo ra thêm một khuyết, nhưng hắn nhìn thấy rõ. Lần đầu Bạch Dạ tỏ ra nhẹ nhõm. Kiểu nhẹ nhõm của người đã căng cả buổi và bây giờ dây cung mới chùng.
– Ông ta sẽ đổi.
– Chưa chắc.
– Ông ta hỏi cấu trúc. Người từ chối không hỏi cấu trúc. Người từ chối nói "tôi cần suy nghĩ" rồi không bao giờ gọi lại. Chen hỏi chi tiết phân chia phần trăm. Đó là người đang tính chuyển.
Hắn gật. Đúng. Logic của Bạch Dạ sắc như dao. Không cần Ma Tâm Quan, chỉ cần kinh nghiệm hai mươi năm ngồi bàn đàm phán.
Họ đi bộ dọc vỉa hè, hướng về phía bãi đỗ taxi. Nắng chiếu qua tán cây dọc đường, bóng lá nhảy trên mặt đá lát.
Điện thoại rung. Tiểu Linh.
"Anh Lục. Thiên Hành biết rồi. Biết anh và Bạch Dạ gặp Chen ở Singapore. Đang gọi cho Lão Từ."
Hắn đọc tin nhắn. Không trả lời. Đặt điện thoại vào túi.
– Lão Từ biết rồi.
Bạch Dạ không tỏ ra ngạc nhiên. Bước chân không thay đổi nhịp.
– Nhanh.
– Thiên Hành. Con trai ông ta. Có người trong mạng lưới Chen, hoặc ở sân bay, hoặc ở khách sạn. Không quan trọng kênh nào. Quan trọng là nhanh.
– Tôi dự đoán nhanh nhất ba ngày. Hóa ra nhanh nhất ba giờ.
– Thiên Hành không ngu. Chỉ thiếu kiên nhẫn.
Bạch Dạ quay lại nhìn hắn, ánh mắt khác đi. Không phải đánh giá nữa. Là đồng ý.
– Lão Từ sẽ làm gì?
Hắn không trả lời ngay. Đi thêm vài bước, nắng nhảy trên mặt kính tòa nhà đối diện, phản chiếu lên mặt hắn một vệt sáng rồi tắt.
Lão Từ. Sáu mươi lăm tuổi. Ba mươi năm xây dựng. Mất sáu mươi phần trăm trong mười hai tháng. Deal cuối cùng, phao cứu sinh cuối cùng, đang lung lay dưới chân. Con trai hoảng loạn gọi điện lúc giữa trưa.
Kiếp trước, ta từng dồn Huyết Ma Lão Tổ vào đường cùng ở Huyết Nguyệt Động. Lão ta mất mạng mạch, mất đệ tử, mất linh mạch. Chỉ còn một cây kiếm cũ và ý chí không chịu chết. Kết quả? Lão ta phá hủy nửa ngọn núi trước khi ngã. Kẻ bị dồn vào góc không đánh theo luật.
– Liều, hắn nói. Lão Từ sẽ liều. Và kẻ liều nguy hiểm hơn kẻ mạnh. Kẻ mạnh tính toán. Kẻ liều không tính.
Bạch Dạ gật. Không nói thêm.
Taxi đến. Họ lên xe. Changi Airport.
Sân bay Changi, terminal ba, cổng mười bảy. Chờ chuyến bay về.
Bạch Dạ mua hai ly cà phê ở quầy gần cổng. Đưa hắn một ly không hỏi uống gì, đen không đường, đúng loại hắn uống ở quán trà Tùng Lâm. Hắn nhận. Không cảm ơn. Bạch Dạ cũng không đợi.
Ông ta nhớ. Những chi tiết nhỏ. Kiểu nhớ của người quen quản lý mối quan hệ. Hay kiểu nhớ của người bắt đầu coi đối phương là đồng đội thật, không chỉ đồng đội tạm.
Ta chưa phân biệt được. Chưa cần phân biệt.
Bạch Dạ ngồi xuống, rút sách từ túi xách. Cuốn gì đó về lý thuyết trò chơi, bìa cứng, tiếng Anh, đã gấp mép ở khoảng một phần ba. Đọc nghiêm túc, kiểu người đọc để dùng chứ không đọc để biết.
Hắn ngồi cạnh. Không đọc gì. Mắt nhìn ra đường băng qua vách kính lớn. Máy bay đậu thành hàng, xe kéo hành lý chạy qua lại, ánh nắng chiều muộn kéo bóng dài trên bê tông.
Kiếp trước, ta đi chinh chiến một mình. Luôn một mình. Tông chủ Huyền Minh Tông ngồi trên đỉnh Huyền Minh Phong, nhìn vạn dặm sơn hà, rồi xuống núi, qua nghìn dặm, đánh trận, về núi. Không ai hỏi đi đâu. Không ai đợi ở cổng tông. Không ai ngồi cạnh trên đường ra trận.
Mười nghìn năm tu đạo, ta chưa bao giờ nghĩ đó là thiếu. Cô độc là giá của mạnh. Ai đứng đỉnh cũng một mình. Ta tin điều đó như tin trời có mây, đất có nước.
Nhưng kiếp này...
Nhìn sang. Bạch Dạ đang đọc, tay trái giữ sách, tay phải cầm bút bi, thỉnh thoảng gạch chân một dòng. Gương mặt thanh tĩnh, không có nét sắc lạnh của CEO bốn nghìn tỷ vừa ngồi trước mặt Richard Chen, mà là vẻ tập trung thuần khiết của một người đang say mê hiểu thứ gì đó.
Kiếp này có người ngồi cạnh. Không phải đệ tử. Không phải thuộc hạ. Không ai phải nghe lệnh ta. Một kẻ ngang hàng, tự chọn ngồi đây, tự chọn cùng bay, cùng đánh, cùng chịu nếu thua.
Lạ.
Bạch Dạ dường như cảm nhận được cái nhìn. Ngẩng lên. Mắt gặp mắt hắn. Không hỏi. Không cười. Gật đầu nhẹ, kiểu gật giữa hai người đã hiểu nhau đủ để không cần nói, rồi quay lại đọc sách.
Hắn cũng quay lại nhìn đường băng.
Cũng được.
Loa thông báo boarding. Chuyến năm giờ bốn mươi lăm về Tân Sơn Nhất. Bạch Dạ đánh dấu trang sách, đứng dậy, kéo túi lên vai. Hắn cầm vali.
Lên máy bay. Cùng ghế, cùng dãy. Bạch Dạ cửa sổ, hắn lối đi.
Máy bay cất cánh. Singapore thu nhỏ phía dưới, đèn bến cảng nhấp nháy trong chiều muộn, đường bờ biển cong vòng như lưỡi kiếm nằm nghiêng.
Bạch Dạ mở sách. Hắn nhắm mắt.
Chen sẽ đổi. Hoặc không. Hai tuần. Bộ phận pháp lý rà soát. Nếu số liệu khớp, Meridian chuyển đối tác. Lão Từ mất phao cuối cùng. Liên minh ta và Bạch Dạ trở thành cánh cổng duy nhất để Meridian vào Đông Nam Á.
Nếu số liệu không khớp, hoặc Chen chọn giữ nguyên Lão Từ vì quan hệ cũ, vì sợ rủi ro đổi ngựa giữa dòng... thì sao?
Thì ta tính tiếp. Bàn cờ không bao giờ chỉ có một nước.
Nhưng ta biết. Ta đọc được. Chen không phải người sợ rủi ro. Chen là người sợ sai. Và deal với Lão Từ đang sai. Ông ta biết. Chỉ cần ai đó cho ông ta một lựa chọn tốt hơn.
Ta vừa cho.
Máy bay xuyên qua một lớp mây. Rung nhẹ. Bạch Dạ không ngẩng lên. Hắn cũng không mở mắt.
Hai tuần. Đủ dài để chuẩn bị. Đủ ngắn để Lão Từ không kịp xoay.
Bàn cờ đã xoay. Con xúc xắc đã ném. Và Lão Từ sắp biết thế nào là mất tất cả.