Ma Tôn Mở Công Ty
Chương 154: Chương 154: Chuẩn Bị
Chương 154

Chương 154: Chuẩn Bị

Một tháng. Năm nước. Mười hai cuộc gặp. Ba nghìn ki-lô-mét trên không.

Hắn bay Jakarta trước, vì Indonesia là chiến trường lớn nhất. Hai trăm bảy mươi triệu dân. Thị trường công nghệ tăng trưởng nhanh nhất Đông Nam Á. Và Nusantara Data, mục tiêu lớn nhất của Trident, ở đây.

Hàn Kiêu đón ở sân bay Soekarno-Hatta, xe đen, tài xế riêng, kiểu đón mà hai năm trước không tưởng tượng được, khi Hàn Kiêu còn là thằng nhóc chạy bàn quán nhậu Cống Quỳnh. Nhưng bây giờ Hàn Kiêu là giám đốc chiến lược, văn phòng Jakarta, bốn mươi nhân viên, và cách cậu ta mở cửa xe cho sếp có cái gọn của người đã quen bay bốn nước mỗi tháng.

– Sếp An. Chuẩn bị ba cuộc gặp ngày mai. CEO Nusantara Data, founder IndonesiaCloud, và giám đốc quỹ Garuda Ventures.

– Nusantara trước.

– Dạ. Nhưng sếp, Hàn Kiêu nhìn gương chiếu hậu, mắt nghiêm. Nusantara đã ký NDA với Meridian. CEO Widodo cứng lắm. Em gặp hai lần rồi, ông ấy không nghe.

– Ông ấy không nghe cậu. Chưa chắc không nghe tôi.

Hàn Kiêu nhìn hắn qua gương, rồi gật. Không hỏi thêm. Năm năm theo sếp An, Hàn Kiêu đã học được: khi sếp nói "chưa chắc," nghĩa là sếp đã có kế hoạch.

Jakarta. Quán cà phê tầng ba mươi hai, Sudirman, nhìn ra thành phố mười triệu người ngập trong khói xe và nắng nhiệt đới. Widodo ngồi đối diện, năm mươi lăm tuổi, mập, mặt tròn, mắt nhỏ, kiểu doanh nhân Indonesia thế hệ cũ: nụ cười rộng, bắt tay chặt, và đằng sau nụ cười là bức tường.

– Ông Lục. Tôi nghe nhiều về ông, Widodo nói, tiếng Anh giọng Jakarta, nặng, chậm. Huyền Cơ đánh Meridian rất giỏi. Nhưng tôi đã ký NDA. Tôi không thể nói gì.

– Tôi không hỏi ông nói gì. Tôi đến nói cho ông nghe.

Widodo nhìn hắn, mắt hẹp hơn, kiểu nhìn của người đang đánh giá.

Ma Tâm Quan đọc. Widodo không ghét Huyền Cơ. Không ghét ta. Widodo sợ. Sợ cụ thể: nợ. Nusantara Data đang nợ, nhiều, có lẽ vài triệu đô, và Meridian đề nghị giải quyết nợ đổi lấy mua lại. Khi đang chết đuối, ai ném phao thì bám. Meridian ném phao. Ta đến muộn.

Nhưng không phải ai ném phao cũng cứu người. Có kẻ ném phao rồi kéo chìm sâu hơn.

– Ông Widodo. Tôi biết ông đang đàm phán bán Nusantara. Tôi biết người mua tự xưng là Nova Tech. Và tôi biết Nova Tech không phải Nova Tech nữa.

Widodo không phản ứng. Nhưng ngón tay trên cốc cà phê dừng lại, nửa giây, rồi tiếp.

– Người ký hợp đồng với ông không phải Bạch Dạ, người sáng lập Nova Tech. Bạch Dạ đã bị sa thải. Người đứng sau là Meridian Group, tập đoàn Mỹ, vốn hóa năm trăm tỷ đô. Nova Tech chỉ là bình phong.

Im lặng. Widodo nhìn hắn. Lâu.

– Ông có bằng chứng?

– Chưa đầy đủ. Nhưng sẽ có. Trong bốn tháng.

Widodo lắc đầu, nhẹ, kiểu lắc của người muốn tin nhưng không đủ lý do.

– Ông Lục. Tôi hiểu. Nhưng tôi nợ mười hai triệu đô. Nhân viên năm trăm người. Nếu không bán trong ba tháng, tôi phá sản. Meridian, Nova Tech, hay bất kỳ ai, miễn trả nợ. Tôi không có lựa chọn xa xỉ.

Widodo nói thật. Ma Tâm Quan xác nhận: không diễn, không giấu. Ông ta đang chết đuối thật, và phao Meridian là phao duy nhất. Ta có thể ném phao khác không?

– Huyền Cơ mua ba mươi phần trăm Nusantara. Xóa nợ. Giữ nguyên đội ngũ. Ông vẫn là CEO.

Widodo nhìn hắn, mắt sáng lên, nửa giây, rồi tắt.

– Ông có đủ tiền?

– Không. Không đủ trả mười hai triệu đô ngay. Nhưng có thể trả sáu triệu trước, sáu triệu trong mười hai tháng.

– Meridian trả mười hai triệu ngay. Một lần. Sạch.

Im lặng. Hắn biết: thua. Không đủ tiền. Meridian giàu hơn. Đơn giản, trần trụi, thua vì nghèo.

– Ông Widodo. Tôi không đủ tiền bằng Meridian. Nhưng tôi nói cho ông một thứ: khi Meridian mua xong, ông sẽ không còn là CEO. Nova Tech mua Bạch Dạ, sau sáu tháng, Bạch Dạ bị đẩy ra. Meridian không giữ founder. Họ giữ tài sản.

Widodo im. Ngón tay trên cốc cà phê dừng hẳn.

– Và nhân viên năm trăm người của ông sẽ thành nhân viên Meridian. Làm theo quy trình Meridian. Báo cáo tuần, chỉ tiêu ngày, cuộc họp ba tiếng mỗi thứ Hai. Ông biết kỹ sư Indonesia chịu được kiểu quản lý đó bao lâu không?

Widodo không trả lời. Nhưng hắn thấy: mắt ông ta nhìn xuống cốc cà phê, và trong mắt đó, có thứ đang lung lay.

Chưa đủ. Widodo lung lay nhưng chưa ngã. Vì mười hai triệu đô nặng hơn lời cảnh báo. Và ta không có mười hai triệu đô.

Trận thua. Nhưng chưa phải thua hẳn. Seed đã gieo. Widodo sẽ nhớ cuộc nói chuyện này. Và khi Meridian bắt đầu thể hiện bản chất, ông ta sẽ nhớ kẻ đã cảnh báo.

– Ông Widodo. Nếu ông đổi ý, gọi tôi.

Widodo gật. Không nói gì. Hắn đứng dậy, bắt tay, ra ngoài.

Hàn Kiêu đợi dưới sảnh. Nhìn mặt sếp, hiểu.

– Không được?

– Không đủ tiền.

Hàn Kiêu im. Rồi nói nhẹ:

– Sếp. Không phải lỗi sếp. Meridian giàu hơn.

– Giàu hơn thì thắng mặt trận này. Nhưng chiến tranh không phải một mặt trận.

Bangkok. Hai ngày sau.

InnoThai, nền tảng phân tích dữ liệu chuỗi cung ứng, ba trăm nhân viên, đang đàm phán bán cho Nova Tech. Nhà sáng lập Siriporn, bốn mươi hai tuổi, phụ nữ Thái, tóc ngắn, mắt sắc, kiểu doanh nhân thế hệ mới: nhanh, thẳng, không thích vòng vo.

– Ông Lục. Tôi biết ông đến nói gì. Nova Tech không phải Nova Tech. Meridian đứng sau.

Hắn ngạc nhiên. Nhẹ. Nhưng đủ để hỏi:

– Bà biết?

– Tôi nghi. Từ khi Bạch Dạ không xuất hiện trong đàm phán. Bạch Dạ xây Nova Tech. Nếu Nova Tech mua công ty, Bạch Dạ phải có mặt. Không có mặt nghĩa là không còn quyền. Nghĩa là ai đó khác đang điều khiển.

Siriporn giỏi. Không cần Ma Tâm Quan mới nhận ra. Chỉ cần logic và quan sát. Kiểu giỏi mà ta tôn trọng: giỏi bằng trí tuệ thuần túy, không cần thuật.

– Vậy tại sao bà vẫn đàm phán?

– Vì tôi muốn thoái vốn. Năm năm xây InnoThai, tôi mệt. Muốn nghỉ. Muốn đi du lịch. Muốn sống. Meridian hay Nova Tech hay ai cũng được, miễn trả đúng giá.

– Nếu tôi đề nghị phương án khác? Huyền Cơ ký thỏa thuận đối tác chiến lược. Không mua. Bà giữ InnoThai. Huyền Cơ cung cấp hạ tầng đám mây, khách hàng ĐNA, và cổ phần nhỏ mười phần trăm. Bà vẫn kiểm soát, nhưng có đối tác mạnh.

Siriporn nhìn hắn. Nghĩ. Lâu hơn Widodo, vì Siriporn không bị nợ ép, Siriporn có thời gian nghĩ.

– Tôi muốn thoái vốn. Không muốn đối tác.

– Bà muốn thoái vì mệt. Nếu có đối tác san sẻ, bà bớt mệt. Và vẫn giữ công ty mình.

Im lặng. Siriporn nhìn ra cửa sổ. Bangkok trải rộng dưới tầm mắt, tòa nhà kính, chùa vàng, sông Chao Phraya uốn lượn qua thành phố, và ở đâu đó bên dưới, ba trăm nhân viên InnoThai đang làm việc, không biết rằng tương lai họ đang được quyết định trên tầng cao nhất.

– Tôi nghĩ thêm. Cho tôi hai tuần.

– Hai tuần. Nhưng bà nên biết: tôi sẽ có bằng chứng Meridian đứng sau Nova Tech trong vài tháng tới. Khi bằng chứng ra, deal với Nova Tech sẽ khác.

Siriporn nhìn hắn. Gật, chậm.

– Tôi hiểu.

Siriporn. Chưa thắng. Nhưng chưa thua. Bà ta đang ở giữa, và người ở giữa thì kéo được, nếu đúng thời điểm.

DataVN, Hà Nội. Tuần sau.

Nguyễn Đình Phúc, bốn mươi bảy tuổi, kỹ sư phần mềm chuyển sang khởi nghiệp, tay lập trình cũ vẫn còn thói quen gõ ngón tay trên bàn khi nghĩ. Văn phòng nhỏ ở Cầu Giấy, hai trăm nhân viên, doanh nghiệp phân tích dữ liệu nông nghiệp, đang lỗ vì thị trường nông nghiệp Việt Nam chưa sẵn sàng trả tiền cho công nghệ.

– Ông Lục. Nova Tech đề nghị mua DataVN. Giá tốt. Nhưng ông nói Nova Tech không phải Nova Tech?

– Đúng. Người ông đàm phán không phải Bạch Dạ. Bạch Dạ đã bị sa thải. Meridian Group đứng sau.

Phúc nhìn hắn. Mắt đau. Kiểu đau của người đã tin và sắp bị phản bội mà chưa biết.

– Tôi tưởng mình bán cho Bạch Dạ. Tôi theo dõi Bạch Dạ từ lâu. Anh ấy xây Nova Tech từ không, giống tôi xây DataVN. Tôi nghĩ hai công ty bổ sung cho nhau. Nông nghiệp cộng công nghệ.

– Ông Phúc. Bạch Dạ không còn ở Nova Tech. Người ký hợp đồng với ông là Meridian.

Phúc im. Lâu. Rồi nói, giọng nhẹ, kiểu nhẹ của người vừa bị rút chân khỏi dưới chân:

– Tôi cần xem lại hợp đồng.

– Xem lại. Và nếu ông quyết định rút, Huyền Cơ sẵn sàng đối tác.

Phúc gật. Không hứa. Nhưng hắn đọc: hạt giống đã gieo. Phúc sẽ kiểm tra. Và khi kiểm tra, Phúc sẽ thấy: Bạch Dạ không ký bất kỳ tài liệu nào. Tên trên hợp đồng là James Liu, luật sư Meridian. Và khi Phúc thấy điều đó, tám năm tin tưởng Nova Tech sẽ vỡ.

Giang Hà xử lý mặt trận phòng thủ tài chính song song. Mua tám phần trăm cổ phần DataVN trên thị trường mở, đủ để có quyền phản đối bất kỳ thương vụ sáp nhập nào. Và ở Bangkok, sau hai tuần suy nghĩ, Siriporn gọi lại: đồng ý ký thỏa thuận đối tác chiến lược với Huyền Cơ, rút khỏi đàm phán Nova Tech.

Hai trên ba mục tiêu Trident bị chặn. Chỉ còn Nusantara.

Tháng tiếp theo. Bốn cuộc gặp nữa ở Philippines, Malaysia, Singapore, rồi quay về Việt Nam.

Kết quả: bảy đồng minh cũ từ liên minh Nguyên Anh vẫn giữ, bốn giám đốc mới đồng ý nghe, ba chính phủ đang xem xét. Hàn Kiêu mở thêm hai văn phòng nhỏ ở Manila và Kuala Lumpur, mỗi văn phòng mười người, đủ để hiện diện, đủ để nói "Huyền Cơ ở đây, không phải đang đến." Tổng đội ngũ Huyền Cơ ĐNA: hai trăm người.

Trần Mỹ Anh, Giám đốc Pháp chế, làm việc mười sáu giờ mỗi ngày suốt tháng qua. Thuê ba luật sư quốc tế từ Liên minh châu Âu, chuyên kiện tập đoàn công nghệ lớn, kiểu luật sư mà phí tính bằng giờ và mỗi giờ bằng lương tháng nhân viên bình thường. Nhưng đắt vì đáng: cả ba đã từng thắng kiện chống Google và Meta ở tòa châu Âu, và trong thế giới pháp lý, thắng tích là vũ khí mạnh hơn lý lẽ.

– Anh An, Mỹ Anh nói trong cuộc họp sáng, bàn phủ tài liệu, mắt thâm quầng nhưng giọng sắc. Nếu Meridian kiện Bạch Dạ sau khi tài liệu bị phơi bày, ta phải đánh được ở cả tòa nội địa lẫn quốc tế. Kiện ở Mỹ: họ có lợi thế sân nhà. Kiện ở Singapore: trung lập. Kiện ở Việt Nam: ta có lợi thế. Tôi chuẩn bị ba đội pháp lý song song: nội địa, Singapore, và EU. EU là mặt trận then chốt, vì nếu EU phạt Meridian vi phạm dữ liệu, hiệu ứng domino sẽ lan ra toàn cầu.

– Chi phí?

– Đắt. Nhưng rẻ hơn mất Đông Nam Á.

Hắn nhìn Mỹ Anh. Gật.

Giang Hà chuẩn bị chiến dịch truyền thông song song: danh sách phóng viên mười nước, tài liệu nền, tiến độ xuất bản đã lên. Tất cả chờ tín hiệu từ hắn.

Và Từ Thiên Hành. Đóng góp mà hắn không ngờ.

– Anh Lục. Mạng lưới cũ của ba tôi còn sống. Không phải mạng lưới kinh doanh, là mạng lưới quan hệ. Ba tôi quen quan chức, bộ trưởng, thứ trưởng, ở ba nước. Không phải quen kiểu hối lộ. Quen kiểu ăn tối, uống rượu, chơi golf. Ba mươi năm quan hệ. Và khi ba tôi mất, quan hệ đó không mất theo. Nó chuyển cho tôi.

– Cậu liên hệ được ai?

– Thứ trưởng Bộ Công Thương Việt Nam. Phó chủ tịch Ủy ban Đầu tư Indonesia. Và cố vấn kinh tế Thủ tướng Thái Lan. Ba người. Ba cánh cửa.

Hắn nhìn Thiên Hành. Đọc. Thật. Thiên Hành đang dùng di sản cha mình, mạng lưới mà Lão Từ xây ba mươi năm bằng rượu và golf và bí mật, cho kẻ phá đế chế cha mình.

– Ba dạy con một thứ, Thiên Hành nói, giọng nhẹ, nhưng mắt không nhẹ, mắt có thứ gì nặng ở bên dưới, thứ gì giống tiếc nuối nhưng cứng hơn tiếc nuối, gần hơn với quyết tâm. Quan hệ. Ba nói: "Quan hệ là tài sản duy nhất không mất giá khi khủng hoảng." Giờ con dùng nó cho anh. Không phải vì anh bảo. Vì con tin đây là phía đúng.

Thiên Hành. Con trai Lão Từ. Harvard, Goldman Sachs, và giờ đang dùng di sản cha mình cho kẻ phá cha mình. Trên giường bệnh, Lão Từ dặn: "Hãy học cho giỏi." Thiên Hành đang học. Không phải học cách đánh. Học cách chọn phe.

Hắn nhìn Thiên Hành. Gật. Không nói nhiều. Nhưng cái gật đó khác những cái gật trước. Gật trước là "tôi ghi nhận." Gật này là "tôi tin."

Thiên Hành thấy sự khác biệt. Mắt cậu ta chớp, nhanh, rồi bình lại. Nhưng hắn đã thấy: Thiên Hành nhận ra, và điều đó quan trọng với cậu ta hơn bất kỳ lời khen nào.

Cuối tháng. Sân thượng tầng chín. Trà. Tô Vãn.

Thói quen. Mỗi khi tổng kết giai đoạn, hai người lên sân thượng, uống trà, nhìn thành phố, và nói thứ không nói trong phòng họp.

– Mười hai cuộc gặp. Bảy đồng minh giữ. Bốn mới. Ba chính phủ. Hai trăm người, hắn nói, đếm trên ngón tay. Và một Nusantara mất.

– Nusantara chưa mất, Tô Vãn nói, uống trà. Widodo chưa ký chính thức. Chỉ ký NDA và LOI. LOI không ràng buộc.

– Nhưng mười hai triệu đô ràng buộc.

– Đúng. Tiền luôn ràng buộc hơn luật.

Im lặng. Gió thổi qua sân thượng, lạnh hơn bình thường, kiểu lạnh cuối mùa, khi mùa đông cố bám lấy thêm vài ngày trước khi buông.

– Bạch Dạ gửi cập nhật sáng nay, Tô Vãn nói. Qua kênh Trịnh Hải. Tài liệu Trident thu thập được bốn mươi phần trăm. Bốn tháng nữa đủ.

– An toàn?

– Chưa bị phát hiện. Nhưng hệ thống bảo mật Meridian đã nâng cấp. Truy cập cửa hậu khó hơn.

Hắn nhìn thành phố. Đèn bắt đầu bật, từng ô cửa sổ, từng dải đèn đường, và thành phố chuyển từ ngày sang đêm, chậm, đều, như đã làm hàng triệu lần trước.

Ngàn năm trước, Huyền Minh Tông liên quân bảy tông phái ma đạo đánh Thanh Vân. Lần đó, ta xây liên minh trong ba năm. Gặp từng tông chủ. Thuyết phục từng người. Hứa từng lời. Và cuối cùng, bảy tông phái đứng cùng một chiến tuyến, không phải vì yêu ta mà vì sợ Thanh Vân hơn sợ ta.

Lần đó thắng. Thanh Vân sụp. Nhưng sau đó, bảy tông phái quay lại cắn nhau, vì liên minh xây trên sợ hãi thì tan khi hết sợ.

Lần này, liên minh khác. Không xây trên sợ. Xây trên lợi ích chung: Open ASEAN Cloud, chia sẻ dữ liệu, thị trường mở. Khi năm nước cùng xây, không nước nào muốn bỏ. Không phải vì sợ, vì được.

Liên minh xây trên "được" bền hơn liên minh xây trên "sợ." Bài học năm năm. Bài học ngàn năm.

Hắn nhìn bản đồ trên tường văn phòng. Năm nước, mười hai đồng minh, ba chính phủ đang xem xét, hai trăm nhân viên. Bên trong: Bạch Dạ, một mình, trong lòng đế chế. Bên ngoài: Huyền Cơ, cả đội, trải khắp Đông Nam Á.

Ngàn năm trước, Huyền Minh Tông liên quân bảy tông phái ma đạo đánh Thanh Vân. Lần đó, ta chỉ huy từ đỉnh núi, nhìn xuống bảy cánh quân dàn trận, và biết: mỗi tông chủ ở đây vì sợ Thanh Vân hơn sợ ta. Liên minh trên sợ. Thắng rồi tan.

Lần này khác. Mười hai đồng minh ở đây không vì sợ Meridian. Vì muốn thắng. Vì Open ASEAN Cloud là lợi ích chung. Vì Huyền Cơ không đòi thần phục, đòi hợp tác. Và hợp tác thì bền hơn thần phục.

– Tô Vãn.

– Gì?

– Chuẩn bị xong chưa?

– Chưa. Nhưng đủ để bắt đầu.

– Vậy bắt đầu.

Tô Vãn nhìn hắn. Gật. Trà nguội trên bàn, hương Long Tỉnh đã bay hết, chỉ còn nước ấm. Gió lạnh thổi qua sân thượng, mang theo mùi thành phố đêm, mùi khói xe, mùi phở, mùi cuộc sống đang chảy bên dưới, không biết rằng ở trên này, ai đó đang đếm ngược.

Thành phố sáng rực. Và đâu đó ở Seoul, Bạch Dạ cũng đang nhìn ra cửa sổ, đang đếm ngược cùng một con số.

Sáu tháng. Bắt đầu.

Ch.154/175
2.986 từ