Ma Tôn Mở Công Ty
Chương 190: Gương
Chương 190

Gương

Hắn ra khỏi tòa nhà lúc mười giờ đêm. Không lái xe. Không gọi tài xế. Đi bộ.

Bảo vệ tầng trệt nhìn CEO bước qua cửa xoay, ngạc nhiên nhưng không nói. Sáu năm, Lục Trường An chưa bao giờ đi bộ ra khỏi tòa nhà Huyền Cơ vào ban đêm. Luôn có xe, luôn có tài xế, luôn có lịch trình. Đêm nay không có gì trong số đó.

Hà Nội tháng bảy, mười giờ đêm, vẫn nóng. Không phải nóng ban ngày, cái nóng thiêu đốt mặt đường. Mà nóng ẩm, kiểu nóng thấm qua áo sơ mi trắng, dính da, khiến mỗi bước chân đều cảm nhận được trọng lực nhiều hơn bình thường.

Hắn đi về phía tây. Không nghĩ. Chân tự đi, kiểu chân nhớ đường mà đầu chưa kịp nhận ra đang đi đâu.

Qua ngã tư Trần Duy Hưng, đèn xanh đèn đỏ nhấp nháy, xe máy thưa. Quán phở khuya vẫn sáng đèn, hơi nước bốc lên từ nồi nước dùng, mùi quế và hồi quyện vào gió nóng. Một ông già ngồi ăn một mình, đầu cúi, đũa khuấy chậm. Hắn đi ngang. Không nhìn. Nhưng mùi phở theo hắn thêm hai mươi bước, và trong hai mươi bước đó, hắn nhớ: năm đầu tiên ở Hà Nội, ăn phở vỉa hề lúc mười một giờ đêm vì không có tiền ăn sớm hơn. Phở ba mươi nghìn. Thêm trứng mười nghìn. Bốn mươi nghìn một bữa tối.

Bốn mươi nghìn. Hôm nay chi hai nghìn tỷ. Tỉ lệ: năm mươi triệu lần.

Chân vẫn đi. Qua cầu vượt, xuống đường nhỏ, rẽ trái vào con phố mà hắn không đi lại từ... bao lâu rồi? Ba năm? Bốn?

Tòa nhà Vạn Lý Group. Cũ.

Hắn đứng bên kia đường, nhìn sang. Tòa nhà vẫn ở đó, mười hai tầng kính xanh, nhưng biển hiệu đã đổi. "Thịnh Phát Holdings" bây giờ, chữ vàng trên nền đen, kiểu chữ mới nhưng phong cách cũ: muốn trông sang mà không dám sang quá. Vạn Lý Group đã chết từ lâu, bị xé ra bán từng mảnh sau khi Lão Từ đổ, và tòa nhà này chỉ là cái vỏ, được mua lại, sơn lại, đặt tên lại.

Nhưng cái vỏ vẫn giống. Cửa kính tầng trệt vẫn ở vị trí cũ. Thang máy bên phải. Cầu thang bộ bên trái. Và tầng bốn, góc phải, nơi phòng photocopy nằm.

Phòng photocopy. Tầng bốn. Góc phải. Nơi mọi thứ bắt đầu.

Hắn nhìn lên tầng bốn. Đèn tắt. Mười giờ đêm, không ai ở đó. Nhưng sáu năm trước, trong phòng photocopy đó, Lục Trường An, nhân viên phòng dữ liệu, lương mười hai triệu, nghe lén cuộc họp dự án X qua vách tường mỏng. Nghe thấy Lão Từ ra lệnh bán dữ liệu khách hàng. Nghe thấy con số: bốn trăm nghìn hồ sơ. Nghe thấy giọng Lão Từ, đều, lạnh, tin rằng mình đúng.

Trong phòng đó, ta quyết định: không chấp nhận. Trong phòng đó, Ma Tâm Quan tỉnh lần đầu, đọc Lão Từ qua giọng nói, đọc được tham vọng và sự khinh thường ẩn sau vẻ lịch sự. Trong phòng đó, ta vẽ bản đồ quyền lực đầu tiên trên giấy A4, bằng bút bi xanh, và mọi thứ bắt đầu.

Hắn nhìn phòng photocopy tối. Tưởng tượng: Lục Trường An sáu năm trước đang đứng trong đó, tai áp vào tường, tim đập nhanh, mồ hôi tay. Kẻ đó sẽ nghĩ gì nếu nhìn thấy hắn bây giờ?

Sẽ nghĩ gì? Sẽ thấy: CEO, penthouse tầng hai mươi ba, top 50 châu Á, tám nghìn tỷ. Sẽ thấy thành công.

Hay sẽ thấy: kẻ chi hai nghìn tỷ lúc bốn giờ sáng không bàn ai. Kẻ ép đối tác chọn phe. Kẻ thao túng truyền thông. Kẻ mà CFO phải đọc sổ sách để biết tiền đi đâu vì CEO không nói.

Kẻ đó, Lục Trường An sáu năm trước, sẽ nhìn ta và nghĩ gì?

"Giống Lão Từ."

Sẽ nghĩ: "Giống Lão Từ."

Hắn bước lùi. Như bị đẩy. Lưng chạm gốc cây trên vỉa hè, vỏ cây sần sùi cào qua vải áo sơ mi. Đứng đó. Nhìn tòa nhà cũ.

Không. Không giống. Ta khác. Ta chiến đấu cho dữ liệu thuộc về người tạo ra nó. Ta xây luật chủ quyền. Ta bảo vệ người dùng. Ta...

...chi hai nghìn tỷ không bàn Board.

...thao túng truyền thông bằng tài liệu chọn lọc.

...mượn uy tín Singh để lobby.

...dùng mạng lưới Lão Từ cũ qua Thiên Hành.

Im lặng. Trong đầu im lặng, kiểu im lặng mà Ma Tâm Quan không thể đọc vì Ma Tâm Quan đọc người khác, không đọc được chính mình.

Lão Từ cũng tin mình đúng. Lão Từ cũng có "mục đích." Lão Từ cũng nói: "Tôi xây dựng, không phá hoại." Và khi ta nhìn Lão Từ qua Ma Tâm Quan, ta thấy rõ: ông ấy dối chính mình.

Bây giờ. Đứng đây. Nhìn tòa nhà mà Lão Từ từng ngồi. Ta đang dối chính mình không?

Xe máy chạy ngang. Đèn pha quét qua mặt hắn. Ai đó nhìn, rồi đi, không nhận ra CEO Huyền Cơ đang đứng trên vỉa hè lúc mười giờ đêm, một mình, nhìn tòa nhà bỏ.

Hắn nhìn xuống đôi giày. Oxford đen, đánh bóng, mua ở Milan lần đi châu Âu gặp đối tác, giá bằng nửa tháng lương Lục Trường An cũ. Đôi giày đó đang đứng trên vỉa hè nứt, cạnh gốc cây mà sáu năm trước, Lục Trường An gốc từng ngồi chờ xe buýt mỗi sáng. Cùng vỉa hè. Khác giày.

Khác giày. Khác penthouse. Khác mọi thứ. Nhưng cảm giác...

Cảm giác cô đơn thì giống. Kiếp trước cô đơn trên ngai vàng. Kiếp này cô đơn trên vỉa hè. Quyền lực thay đổi hình dáng cô đơn, không thay đổi bản chất.

Hắn quay lưng. Tòa nhà Vạn Lý cũ lùi vào bóng tối. Chân vẫn nhớ đường. Đi tiếp. Qua con hẻm nhỏ nơi từng có quán cà phê mà hắn và Tô Vãn ngồi vẽ sơ đồ DataFlow trên giấy ăn. Quán đã đóng. Biến thành tiệm giặt là. Tấm biển "Giặt Ủi 24/7" nhấp nháy đèn neon xanh.

Quán cà phê đó. Giấy ăn đó. Tô Vãn ngồi đối diện, uống cà phê đen, mắt sáng, hỏi: "Anh chắc chứ? Rời Vạn Lý để mở công ty riêng?" Và ta nói: "Chắc." Cô ấy gật: "Vậy đi." Không hỏi thêm. Tin.

Sáu năm trước, cô ấy tin bằng giấy ăn. Bây giờ, cô ấy nói "niềm tin có hạn sử dụng." Từ giấy ăn đến hạn sử dụng. Sáu năm. Ta đã làm gì với niềm tin đó?

Ngõ nhỏ. Quận Cầu Giấy. Hẻm sâu, tường rêu, dây điện chằng chịt trên đầu.

Căn hộ studio. Tầng sáu. Không thang máy.

Hắn đứng dưới nhìn lên. Tòa nhà cũ, bê tông xám, lan can sắt gỉ, quần áo phơi trên dây ở tầng ba, mùi cơm nguội từ tầng hai bay xuống. Tầng sáu, cửa sổ thứ hai từ trái, ánh đèn vàng ấm lọt qua rèm mỏng. Có người ở. Người khác. Đã lâu rồi.

Hai mươi lăm mét vuông. Giường xếp, bàn gấp, tủ quần áo bằng nhựa. Nhà vệ sinh chung cuối hành lang. Tiền thuê ba triệu rưỡi một tháng, trả muộn hai tháng, bà chủ nhà nhắn tin mỗi ngày, nhắn lịch sự nhưng kiên quyết, kiểu nhắn của người cần tiền nhưng không muốn mất người thuê.

Trong căn phòng đó, Lục Trường An gốc viết thư từ chức. Viết xong. Gấp lại. Để trên bàn. Rồi... ta đến. Ma Tôn thức dậy trong thân xác này. Xé lá thư. Nói: "Huyền Minh Ma Tôn chưa bao giờ biết đầu hàng."

Hắn nhìn cửa sổ tầng sáu. Đèn vàng. Rèm mỏng. Bóng ai đó di chuyển phía sau rèm, nhanh, rồi dừng, rồi biến mất. Có lẽ đang nấu mì. Có lẽ đang xếp quần áo. Có lẽ đang ngồi xuống giường xếp, mệt, sau một ngày dài, kiểu mệt đơn giản và thật.

Hắn nhớ mùi phòng đó. Mùi vôi cũ, mùi gỗ ẩm, mùi nước xả vải rẻ tiền mà Lục Trường An gốc dùng. Mùi của cuộc đời bốn mươi nghìn đồng một bữa phở. Mùi đó bay đi từ lâu, thay bằng mùi da ghế, mùi trà Phổ Nhĩ, mùi sàn gỗ penthouse. Nhưng bây giờ, đứng đây, mũi hắn ngửi thấy lại, như thể mùi đó không bay đi mà chỉ ẩn trong ký ức, đợi lúc hắn quay về để nhắc.

Ai đó đang sống cuộc đời bình thường trong hai mươi lăm mét vuông đó. Nấu cơm. Xem điện thoại. Ngủ. Sáng mai đi làm. Cuộc đời không có Ma Tâm Quan, không có danh sách Lão Từ, không có Monarch Fund, không có hai nghìn tỷ.

Cuộc đời bình thường. Cuộc đời mà Lục Trường An gốc từng sống. Mệt. Nợ. Cô đơn. Nhưng... không hại ai. Không ép ai. Không chi hai nghìn tỷ giấu Board.

Ma Tôn đến và nói: "Sống lại đi. Mạnh hơn. Tốt hơn." Nhưng "mạnh hơn" dẫn đến đâu? Đến penthouse tầng hai mươi ba, đến quyền lực vượt mọi giới hạn, đến... hôm nay. Đến Tô Vãn khóc trong phòng CEO. Đến Bạch Dạ bỏ phiếu trắng. Đến đệ tử báo President vì không dám nói thẳng.

"Tốt hơn" là gì? Tốt hơn cho ai?

Gió nóng thổi qua hẻm, cuốn theo mùi rác và mùi nhang từ bàn thờ nhà ai đó. Hắn đứng bên dưới, nhìn lên, và lần đầu tiên trong sáu năm, hắn nghĩ về Lục Trường An gốc không phải như một cái vỏ yếu đuối mà hắn thay thế, mà như... một người.

Người đó viết thư từ chức vì kiệt sức. Người đó nợ tiền. Người đó cô đơn. Nhưng người đó chưa bao giờ hại ai. Chưa bao giờ ép ai chọn phe. Chưa bao giờ chi hai nghìn tỷ giấu Board. Chưa bao giờ thao túng truyền thông.

Ta xé lá thư từ chức của người đó. Ta sống lại trong thân xác người đó. Ta dùng cuộc đời người đó để leo. Và bây giờ...

Bây giờ, nếu người đó nhìn ta, người đó sẽ thấy gì?

Thấy Ma Tôn.

Không phải CEO. Không phải nhà sáng lập. Không phải "người bảo vệ dữ liệu." Thấy Ma Tôn. Kẻ ngồi trên đỉnh, nhìn xuống, tin rằng mình đúng hơn tất cả.

Hắn lùi thêm một bước. Bóng hắn trải trên mặt hẻm, dài, gầy, méo mó dưới ánh đèn đường vàng.

Đi về. Đường dài hơn lúc đi, vì chân nặng hơn, không phải nặng vì mệt mà nặng vì mang theo thứ gì đó từ căn hộ studio cũ. Thứ mà hắn không muốn mang nhưng không thể bỏ lại.

Ngang qua Hồ Tây. Mặt hồ đen, đèn phản chiếu lung linh, gió thổi nhẹ hơn trong hẻm. Có đôi tình nhân ngồi trên ghế đá, cười khúc khích, tay nắm tay. Bình thường. Đơn giản. Kiểu bình thường mà hắn không có từ khi Ma Tôn thức dậy.

Tô Vãn. Sáu năm. Cô ấy đi theo ta từ Vạn Lý. Qua mọi trận đánh. Không hỏi tại sao ta giỏi, tại sao ta biết trước, tại sao mắt ta đọc được mọi người. Cô ấy tin. Và hôm nay cô ấy nói: "Niềm tin có hạn sử dụng."

Hạn sử dụng. Niềm tin không phải vô hạn. Mỗi lần ta giấu, mỗi lần ta bỏ qua, mỗi lần ta chi tiền không bàn, niềm tin đó mòn đi. Và khi niềm tin hết...

Kiếp trước, đệ tử phản. Vì mất niềm tin. Vì Ma Tôn ngồi quá cao, nghe quá ít, tin rằng mình luôn đúng. Và đệ tử, những kẻ từng thề trung thành, quay giáo.

Kiếp này. Tô Vãn chưa quay. Bạch Dạ chưa quay. Nhưng Tô Vãn đã nói "hạn sử dụng." Bạch Dạ đã bỏ phiếu trắng. Giang Hà đã báo President thay vì im lặng.

Dấu hiệu. Cùng dấu hiệu. Kiếp trước ta không đọc được vì không ai dám nói. Kiếp này họ nói. Câu hỏi là: ta có nghe không?

Hắn dừng lại. Giữa đường ven hồ. Nhìn mặt nước.

Mặt nước phẳng, tối, phản chiếu đèn đường và bóng hắn. Bóng gầy, đứng một mình trên đường, mười một giờ đêm, giữa thành phố mà hắn từng nói "thuộc về tất cả mọi người" nhưng đang biến thành sân chơi riêng.

Gương. Mặt nước là gương. Và ta nhìn thấy... gì?

Không nhìn thấy CEO. Không nhìn thấy nhà sáng lập. Không nhìn thấy Ma Tôn.

Nhìn thấy kẻ đang thua. Không thua Hale. Không thua Monarch. Thua chính mình.

Điện thoại rung. Tô Vãn. Tin nhắn:

"Anh ở đâu?"

Hắn nhìn tin nhắn. Ba chữ. Không có "anh có sao không." Không có "em lo." Chỉ "anh ở đâu." Tô Vãn, ngay cả khi giận, vẫn quan tâm. Ngay cả khi nói "niềm tin có hạn sử dụng," vẫn nhắn hỏi. Vì cô ấy là Tô Vãn. Vì sáu năm không thể xóa bằng một ngày.

"Đi bộ."

"Lúc này? Ở đâu?"

"Hồ Tây."

Ba chấm. Tô Vãn gõ. Dừng. Gõ lại.

"Về đi. Khuya rồi."

Hai từ. Giống tin nhắn cô gửi sau trận Monarch, sau trận Meridian, sau mỗi lần hắn ở lại văn phòng quá khuya. "Về đi." Đơn giản. Không giảng đạo. Không phân tích. Chỉ: về đi.

Về đâu? Về penthouse? Căn phòng trống trên tầng hai mươi ba, nơi tách trà luôn nguội và sổ tay luôn mở? Về nơi mà "về" chỉ là thay đổi địa điểm cô đơn?

Hay về... căn hộ studio tầng sáu? Hai mươi lăm mét vuông? Ba triệu rưỡi một tháng?

Không. Không về được. Đã đi quá xa. Đã leo quá cao. Không có đường xuống mà không ngã.

Hắn nhìn mặt hồ lần nữa. Bóng hắn lung linh trên mặt nước, méo đi khi gió thổi, rồi lại thẳng, rồi lại méo.

Kiếp trước, đứng trên đỉnh Huyền Minh, nhìn xuống ngàn đệ tử, ta nghĩ: đây là đỉnh cao. Đây là tất cả. Và ta đã sai. Kiếp trước, "đỉnh cao" chỉ là nơi cao nhất để ngã.

Kiếp này...

Kiếp này phải khác. PHẢI khác. Nhưng khác bằng cách nào?

Singh nói: "Lựa chọn thứ ba."

Hale nói: "Vòng lặp không bao giờ dừng. Trừ khi ai đó bước đi."

Bước đi. Không phải thua. Không phải đầu hàng. Bước đi là... là gì?

Chưa biết.

Hắn bỏ điện thoại vào túi. Đi tiếp. Về phía tòa nhà Huyền Cơ, vì dù sao thì penthouse tầng hai mươi ba vẫn là nơi hắn ở, dù nơi đó trống, dù nơi đó lạnh, dù nơi đó giống Đại điện Huyền Minh nhiều hơn hắn muốn thừa nhận.

Đi. Mỗi bước vang trên vỉa hè, nhỏ, gọn, kiểu bước chân của người nặng đầu hơn nặng thân.

Ngang qua công viên nhỏ, ghế đá dưới cây bàng, một người đàn ông trung niên đang ngồi hút thuốc. Ánh đỏ đầu điếu thuốc sáng lên, tắt, sáng lên. Người đó nhìn hắn đi qua. Không nhận ra. Không quan tâm. Với người đó, hắn chỉ là ai đó đi bộ khuya, có thể là nhân viên về muộn, có thể là kẻ mất ngủ, có thể là chồng vừa cãi vợ ra ngoài cho thoáng. Bình thường. Vô hình.

Vô hình. Lần cuối ta vô hình là khi nào? Bao giờ cũng có người nhìn. Ở văn phòng, một nghìn năm trăm nhân viên nhìn. Ở sự kiện, truyền thông nhìn. Ở Board meeting, bảy thành viên nhìn. Ở London, Hale nhìn. Ở Singapore, chính phủ nhìn. Luôn có mắt. Luôn bị đo lường.

Nhưng ở đây, trên vỉa hè Hà Nội mười một giờ đêm, không ai nhìn. Và sự vô hình đó nhẹ hơn mọi thứ ta sở hữu.

Và trong đầu, câu hỏi cuối cùng trước khi về đến nơi:

Nếu ta không dừng, ta sẽ trở thành Hale. Nếu ta dừng, Hale sẽ thắng. Nếu ta bước đi...

Bước đi nghĩa là gì?

Sổ tay viết: "Tìm."

Vẫn đang tìm.

Cửa xoay tầng trệt. Bảo vệ gật đầu. Thang máy. Tầng hai mươi ba.

Mở cửa. Tối. Lạnh. Máy điều hòa chạy cả ngày cho căn phòng không ai ở.

Bật đèn. Ánh sáng trắng tràn vào, sắc, lạnh, không giống ánh đèn vàng ấm xuyên qua rèm mỏng ở căn studio tầng sáu. Hắn cởi giày Oxford đen, đặt gọn trên kệ, và nhận ra: đế giày dính bụi vỉa hè, bụi Hà Nội, bụi thật, không phải bụi sàn gỗ penthouse.

Ngồi xuống. Mở sổ tay.

Dưới dòng "Hôm nay đánh bẩn. Biết bẩn mà vẫn đánh," viết thêm:

"Đi bộ. Vạn Lý. Studio cũ. Hồ Tây."

"Nhìn thấy mình trong gương."

"Không thích thứ mình thấy."

Gấp sổ. Tắt đèn. Nằm xuống. Không ngủ.

Bên ngoài, Hà Nội vẫn thở, vẫn sống, vẫn nóng. Và Lục Trường An nằm trên giường trong penthouse tầng hai mươi ba, mắt mở, nhìn trần nhà trắng, và nghĩ: sáu năm trước, nằm trên giường xếp tầng sáu, cũng nhìn trần nhà, cũng không ngủ. Nhưng lúc đó mất ngủ vì lo tiền thuê nhà. Bây giờ mất ngủ vì... không biết mình là ai.

Cái nào tệ hơn?

Câu hỏi không cần trả lời. Vì hắn đã biết.

Ch.190/210
2.930 từ