Trúc Cơ
Hai tuần sau khi tích hợp xong.
Diệp Kính gọi lúc chín giờ sáng, giọng bình thản, kiểu bình thản của người đã biết kết quả trước khi thông báo.
— Kết luận kiểm tra thuế ra rồi. Sạch. Không có vi phạm. Toàn bộ hồ sơ phù hợp.
Hắn ngồi im. Bốn tháng. Bốn tháng kéo dài thay vì sáu tuần như quy định. Ai đó đã cố kéo, và hắn biết ai. Nhưng sạch là sạch. Không ai bẻ được kết luận thuế khi hồ sơ không có vết.
— Kết luận công khai bao giờ?
— Thứ Sáu tuần này. Sau khi công khai, bất kỳ nhà đầu tư nào tra cứu Huyền Cơ đều thấy: sạch. Không phải "đang bị kiểm tra" nữa.
— Cảm ơn, Kính.
— Đừng cảm ơn. Trả phí đúng hạn là được.
Diệp Kính cúp máy. Hắn nhìn điện thoại.
Sạch. Bốn tháng bị treo, giờ sạch. Cánh cửa gọi vốn vừa mở.
Trưa. Phòng họp tầng bảy. Tô Vãn mở bản trình bày trên màn hình lớn.
— Ba quỹ liên hệ trong hai tuần qua, Tô Vãn nói, đọc từ sổ tay. Minh Đức Capital, Saigon Founders Fund, và Thiên Phong Ventures.
Hắn ngồi đầu bàn. Trương Phong bên phải, Trịnh Hải bên trái. Hàn Kiêu nghiêng ghế, nghe.
— Minh Đức?
— Quỹ tầm trung, chuyên giai đoạn đầu, Tô Vãn nói. Muốn rót mười tỷ. Uy tín ổn, hệ sinh thái nhỏ. Không có gì đặc biệt.
— Saigon Founders?
— Mười lăm tỷ. Hệ sinh thái hai mươi công ty, giới thiệu khách hàng chéo. Tốt hơn Minh Đức. Nhưng điều kiện nặng: hai ghế trong hội đồng quản trị, quyền phủ quyết quyết định nhân sự cấp cao.
Hắn lắc đầu. Không cần nghe thêm. Ai đòi quyền phủ quyết nhân sự là đang mua quyền kiểm soát, không phải đang đầu tư.
— Thiên Phong?
Tô Vãn nhìn hắn. Lâu hơn.
— Thiên Phong Ventures. Quỹ lớn, trụ sở chính ở Singapore, văn phòng đại diện tại Việt Nam. Chuyên đầu tư vòng A cho công ty công nghệ doanh nghiệp. Danh mục: hai mươi ba công ty, bảy đã thoái vốn thành công. Người quản lý quỹ: Trần Thiên Phong, bốn mươi hai tuổi, cựu giám đốc chiến lược của một tập đoàn viễn thông châu Á.
— Điều kiện?
— Ba mươi tỷ, định giá Huyền Cơ một trăm năm mươi tỷ. Một ghế quan sát trong hội đồng quản trị, không có quyền biểu quyết. Không can thiệp nhân sự. Điều kiện thoái vốn tiêu chuẩn.
Im lặng.
Hàn Kiêu huýt sáo.
— Ba mươi tỷ. Một trăm năm mươi tỷ. Mười bốn tháng trước mình ngồi bàn gỗ bốn mươi triệu.
Trịnh Hải nhìn Tô Vãn.
— Định giá một trăm năm mươi tỷ. Cơ sở?
— Doanh thu tháng hiện tại hai trăm bốn mươi triệu, Tô Vãn nói. Tăng trưởng hai mươi phần trăm mỗi tháng trong bốn tháng liên tiếp. Một trăm hai mươi khách hàng trả tiền. Sản phẩm phiên bản ba chấm không với trí tuệ nhân tạo dự đoán sắp ra. Thị trường phân tích dữ liệu doanh nghiệp nhỏ ở Việt Nam chưa ai chiếm lĩnh. Thiên Phong dùng bội số doanh thu hàng năm lần năm mươi, kèm chiết khấu tăng trưởng. Một trăm năm mươi tỷ là hợp lý.
Trịnh Hải gật. Kiểu gật của người tính xong và đồng ý với kết quả.
Hắn nhìn Tô Vãn.
— Thiên Phong muốn gặp khi nào?
— Thứ Tư tuần sau. Trần Thiên Phong bay từ Singapore.
— Tốt. Chuẩn bị.
Thứ Tư. Phòng họp kính tầng bảy.
Trần Thiên Phong đến đúng hai giờ chiều. Bốn mươi hai tuổi, tóc ngắn gọn, kính gọng đen mảnh, bước đi thẳng lưng. Không trợ lý, không đoàn tùy tùng. Một mình, cặp da, áo sơ mi trắng không cà vạt. Kiểu người đủ lớn để không cần chứng minh mình lớn.
Phía Huyền Cơ: hắn, Tô Vãn, Trịnh Hải. Ba người. Cũng không cần đông.
Trần Thiên Phong nhìn quanh phòng. Mắt dừng ở bảng trắng, nơi vẫn còn dòng chữ từ cuộc họp sáng: Phiên bản 3.0, tiến độ 65%, ra mắt tháng sau. Gật nhẹ. Kiểu gật của người thấy công ty đang chạy thật, không phải đang diễn.
— Anh Lục, Trần Thiên Phong nói, ngồi xuống. Tôi đọc hồ sơ rồi. Mười bốn tháng, từ bảy người trong phòng sáu mươi mét vuông đến bốn mươi lăm người, ba tầng, một trăm hai mươi khách hàng. Ấn tượng. Nhưng tôi không đến vì ấn tượng. Tôi đến vì tò mò. Anh mua DataFlow, đối thủ có bốn mươi tỷ vốn, bằng một tỷ rưỡi. Thế nào?
Hắn nhìn Trần Thiên Phong. Đọc. Mắt bình tĩnh, tay không cử động, hơi thở đều. Không phải kiểu nhà đầu tư tìm cơ hội kiếm tiền nhanh. Kiểu người tìm hiểu trước khi tin, và khi tin thì tin lâu.
— DataFlow có sản phẩm tốt và đội kỹ thuật giỏi, hắn nói. Nhưng người lãnh đạo là con rối. Khi người giật dây bỏ cuộc, con rối ngã. Tôi chỉ đến đúng lúc.
— Người giật dây?
— Từ Đại Phú. Ông biết.
Trần Thiên Phong nhìn hắn. Nửa giây. Kiểu nhìn của người vừa nghe điều mình đã đoán nhưng chưa ai nói thẳng.
— Tôi biết. Nhưng ít người dám nói thẳng.
— Tôi không dám. Tôi chỉ không sợ.
Im lặng. Trần Thiên Phong gật. Chậm.
— Được. Trình bày đi.
Hắn đứng dậy, bước đến bảng trắng, xóa dòng tiến độ rồi cầm bút.
Không dùng màn hình, không trình chiếu, không bản mẫu đầu tư. Bút lông xanh trên bảng trắng, kiểu trình bày của người không cần đồ họa để thuyết phục.
Viết ba dòng:
1. Vấn đề.
2. Giải pháp.
3. Tầm nhìn.
— Vấn đề, hắn nói. Doanh nghiệp nhỏ ở Việt Nam có dữ liệu nhưng không đọc được. Bảy trăm nghìn doanh nghiệp nhỏ và vừa. Tám mươi phần trăm quản lý bằng sổ tay, bảng tính, hoặc trí nhớ. Biết doanh thu tháng trước khi tháng sau đã bắt đầu. Biết hàng tồn kho khi hàng đã hết. Biết khách hàng rời đi khi đã đi rồi.
Dừng. Viết một con số.
700.000 doanh nghiệp. 80% mù dữ liệu.
— Giải pháp. Huyền Cơ biến dữ liệu thành quyết định. Không phải biểu đồ, không phải báo cáo, mà quyết định. Phiên bản ba chấm không có trí tuệ nhân tạo dự đoán: doanh thu tuần tới, tồn kho hai tuần nữa, khách hàng nào sắp rời. Chủ doanh nghiệp mở điện thoại, thấy ngay phải làm gì hôm nay. Ba mươi giây. Không cần đọc bảng tính mười trang.
Trịnh Hải đứng dậy. Mở máy tính, chiếu bản thử nghiệm phiên bản ba chấm không lên màn hình. Biểu đồ doanh thu dự đoán, đường cong tồn kho, cảnh báo đỏ cho ba sản phẩm sắp hết. Giao diện sạch, nhanh, tiếng Việt hoàn toàn.
Trần Thiên Phong nhìn màn hình. Mắt dừng ở dòng "Dự đoán doanh thu 7 ngày tới: độ chính xác 87%." Nhíu mày.
— Tám mươi bảy phần trăm? Với dữ liệu từ doanh nghiệp nhỏ?
— Tám mươi bảy trên tập huấn luyện ba năm từ DataFlow, Trịnh Hải nói. Bốn trăm nghìn dòng mã, sáu nghìn doanh nghiệp, dữ liệu sạch. Khi Huyền Cơ có năm trăm khách hàng trả tiền, tôi tính sẽ lên chín mươi hai.
Trần Thiên Phong nhìn Trịnh Hải. Rồi nhìn hắn. Rồi nhìn lại Trịnh Hải.
— Anh là CTO cũ của DataFlow.
— Đúng.
— Và anh chọn ở đây.
Trịnh Hải nhìn Trần Thiên Phong bình thản.
— Ở DataFlow, tôi xây thứ người ta bảo. Ở đây, tôi xây thứ tôi muốn. Và người ngồi đầu bàn kia hỏi đúng câu hỏi: "Sản phẩm này có giải quyết vấn đề thật không?" Hai năm ở DataFlow, Hạ Minh Đức chưa bao giờ hỏi câu đó.
Im lặng. Trần Thiên Phong ghi gì đó vào sổ.
Hắn quay lại bảng trắng.
— Tầm nhìn. Mười tám tháng nữa: năm trăm khách hàng trả tiền. Ba năm: ba nghìn. Năm năm: mười nghìn doanh nghiệp nhỏ và vừa dùng Huyền Cơ để ra quyết định mỗi ngày. Doanh thu năm thứ ba: năm mươi tỷ. Năm thứ năm: hai trăm tỷ.
Dừng. Nhìn Trần Thiên Phong.
— Ba mươi tỷ vòng này. Dùng vào: hai mươi tỷ xây sản phẩm và hạ tầng, năm tỷ mở rộng đội kinh doanh, năm tỷ dự phòng. Không đốt tiền cho quảng cáo. Không thuê trụ sở đẹp hơn cần thiết. Không bơm số liệu.
Trần Thiên Phong nhìn hắn. Lâu.
— Anh Lục. Tôi gặp ba mươi công ty một năm. Hai mươi chín trình bày bằng bản mẫu đẹp, số liệu bóng loáng, và mười phút cuối hỏi "Anh có câu hỏi gì không?" Anh là người đầu tiên viết bằng bút lông trên bảng trắng và nói thẳng tên Từ Đại Phú. Tôi thích cách làm này.
Dừng.
— Nhưng tôi cần thêm một câu. Tại sao anh làm việc này?
Im lặng.
Hắn nhìn Trần Thiên Phong. Câu hỏi đơn giản nhất và khó trả lời nhất.
Kiếp trước, câu trả lời là: vì quyền lực. Vì ta sinh ra để cai trị. Vì không ai xứng đáng đứng trên ta.
Kiếp này...
Hắn nhìn ra cửa kính. Tầng dưới, Hàn Kiêu đang gọi điện, tay vung, giọng to. Trương Phong ngồi trước máy tính, lưng hơi cong, bên cạnh là cốc cà phê nguội. Tiểu Linh đi giữa hai dãy bàn, sổ tay kẹp nách, bút sau tai.
— Bốn mươi lăm người, hắn nói. Bốn mươi lăm người tin rằng tháng sau vẫn có lương. Tin rằng sản phẩm họ xây có giá trị. Tin rằng công ty này sẽ sống. Mười bốn tháng trước, chỉ có một người tin, là tôi. Bây giờ bốn mươi lăm. Tôi không muốn bốn mươi lăm người đó sai.
Im lặng.
Trần Thiên Phong nhìn hắn. Gật. Kiểu gật của người nghe đủ.
— Tôi sẽ gửi bản thỏa thuận nguyên tắc trước thứ Sáu. Rà soát tài chính bốn tuần. Nếu sạch, giải ngân.
Bốn tuần sau. Thứ Năm. Phòng họp kính.
Luật sư Thiên Phong, Diệp Kính, Tô Vãn, hắn. Bốn người, bốn bộ hồ sơ.
Ký xong.
Hợp đồng mười hai trang. Ba mươi tỷ, định giá một trăm năm mươi tỷ tiền đầu tư. Thiên Phong nhận hai mươi phần trăm cổ phần sau vòng. Một ghế quan sát, không biểu quyết. Điều kiện thoái vốn: năm năm, hoặc khi có sự kiện thanh khoản.
Hắn ký trang cuối. Bút bi đen, nét chắc.
Ba mươi tỷ. Mười bốn tháng trước, vốn gom bốn người là tám trăm triệu.
Trần Thiên Phong bắt tay hắn.
— Hoan nghênh. Anh Lục, tôi nói thật: đây là khoản đầu tư nhanh nhất tôi từng quyết định. Thường mất ba tháng. Với anh, bốn tuần.
— Vì hồ sơ sạch, Diệp Kính nói, xếp giấy tờ. Tôi rà soát trước hai lần. Không có gì để tìm.
Trần Thiên Phong nhìn Diệp Kính. Cười nhẹ.
— Luật sư giỏi. Giữ cho chặt.
Diệp Kính gật, không cười lại. Mắt sau kính tròn bình thản, kiểu bình thản của người không cần khen để biết mình giỏi.
Chiều. Quán trà Lão Trần, đường Nguyễn Du.
Hắn ngồi đối diện Lâm Khải. Trà Thái Nguyên, bình đất, hai ly nhỏ.
Lâm Khải bốn mươi sáu tuổi bây giờ, tóc hoa râm thêm vài sợi so với lần gặp đầu ở Phúc Long. Vẫn bút bi đen mua tạp hóa, vẫn không vest, vẫn áo sơ mi nhăn kiểu người không để ý quần áo vì đang để ý thứ khác.
— Thiên Phong vừa ký, hắn nói. Ba mươi tỷ.
Lâm Khải nhấp trà. Không ngạc nhiên. Kiểu người đã biết từ lâu rằng ngày này sẽ đến, chỉ không biết chính xác khi nào.
— Định giá?
— Một trăm năm mươi tỷ tiền đầu tư.
Lâm Khải đặt ly xuống. Im một lúc.
— Hai tỷ hai của tôi, mười lăm phần trăm. Sau pha loãng vòng này... còn khoảng mười hai phần trăm. Giá trị trên giấy... khoảng mười tám tỷ.
Hắn gật.
Lâm Khải nhìn hắn. Lâu. Rồi cười. Không phải cười vui vì tiền, kiểu cười của người đã mất công ty đầu vì tin sai người, và hai mươi năm sau tìm được đúng người để tin.
— Mười tám tỷ. Từ hai tỷ hai. Mười bốn tháng.
— Ông tin tôi khi không ai tin, hắn nói. Bốn nhà đầu tư từ chối vì nghe tên Từ Đại Phú. Ông không hỏi.
Lâm Khải lắc đầu.
— Tôi có hỏi. Hỏi chính mình. Rồi tự trả lời: thằng này đang bị Từ Đại Phú đánh mà không bỏ chạy, nghĩa là hoặc ngốc, hoặc biết mình sẽ thắng. Tôi nhìn mắt anh, không phải mắt người ngốc.
— Tôi cũng có thể là kẻ liều.
— Kẻ liều không uống nước lọc khi nhân viên ăn mừng.
Im lặng.
Hắn nhìn Lâm Khải. Ông già bốn mươi sáu tuổi, bút bi rẻ, quán trà bình dân, hai mươi năm sau thất bại vẫn đầu tư vào con người.
Kiếp trước, ta không có ai như Lâm Khải. Đệ tử đến vì sợ hoặc vì tham. Đồng minh đến vì lợi ích. Không ai đến vì tin.
Ông này tin. Không phải tin mù, tin vì đã mất đủ để biết thế nào là đáng tin.
— Ông Lâm.
— Gì?
— Tôi sẽ không để ông thất vọng. Không phải vì tiền. Vì ông tin đúng người, và tôi muốn điều đó luôn đúng.
Lâm Khải nhìn hắn. Gật. Rồi rót thêm trà.
— Uống đi. Trà nguội rồi.
Tối. Phòng giám đốc tầng bảy. Ánh sáng màn hình máy tính hắt lên mặt bàn.
Tô Vãn gõ cửa. Bước vào. Mắt sau kính mảnh sắc hơn bình thường.
— Anh An. Tôi tìm được thứ này.
Đặt một tờ giấy lên bàn. Hắn nhìn.
Sơ đồ cấu trúc quỹ Thiên Phong Ventures. Bốn tầng: quỹ mẹ ở Singapore, ba quỹ con. Dưới quỹ mẹ, mục nhà đầu tư góp vốn có sáu tên. Tô Vãn khoanh đỏ tên thứ tư.
Pacific Bridge Capital.
— Pacific Bridge Capital, Tô Vãn nói. Quỹ chuyên đầu tư vào hạ tầng công nghệ Đông Nam Á. Trụ sở Singapore. Thành lập ba năm trước.
— Và?
— Cổ đông sáng lập Pacific Bridge có hai người. Một người tên Nguyễn Thanh Tùng, cựu giám đốc chiến lược của Nova Tech.
Im lặng.
Hắn nhìn tờ giấy. Nhìn cái tên. Nhìn đường nối từ Pacific Bridge đến Thiên Phong đến Huyền Cơ.
— Nova Tech, hắn nói. Bạch Dạ.
— Có thể trùng hợp, Tô Vãn nói. Cựu nhân viên đi ra, lập quỹ riêng, đầu tư vào quỹ khác. Chuyện bình thường.
Hắn nhìn cô. Tô Vãn nhìn lại. Mắt sau kính không dao động.
— Anh nghĩ đó là trùng hợp?
— Không, hắn nói.
Im lặng. Quạt trần quay. Nắng chiều đã tắt, đèn văn phòng sáng đều.
— Bạch Dạ đề nghị đầu tư mười tỷ, hai mươi lăm phần trăm. Tôi từ chối. Hắn nhìn tờ giấy. Cô ấy không quay lại. Cô ấy đi vòng.
Tô Vãn ngồi xuống ghế đối diện.
— Nếu Bạch Dạ cố ý đặt tiền vào Thiên Phong để gián tiếp hộ trì Huyền Cơ, nghĩa là...
— Nghĩa là cô ấy vẫn muốn kết nối với Huyền Cơ. Không qua cửa trước thì qua cửa sau.
— Đó là điều tốt hay xấu?
Hắn đứng dậy. Bước ra cửa sổ. Thành phố tối dần, đèn đường bật, xe chạy.
Bạch Dạ. Thiên Hư Đạo Nhân kiếp này. Chưởng giáo Thái Hư Cung kiếp trước, kẻ ra lệnh bao vây Cửu U Sơn. Nhưng kiếp trước, Thiên Hư không phải kẻ xấu. Chỉ là kẻ tin mình đúng.
Kiếp này, Bạch Dạ cũng vậy. Cô ấy không đầu tư vào Huyền Cơ vì thiện ý. Cũng không vì ác ý. Vì cô ấy muốn hiểu ta. Muốn gần ta. Muốn biết ta là loại người gì.
Và khi đã biết... sẽ quyết định: đồng minh hay kẻ thù.
— Chưa rõ tốt hay xấu, hắn nói, quay lại. Nhưng bây giờ, tiền đã trong tài khoản. Thiên Phong là nhà đầu tư của mình, Pacific Bridge là nhà đầu tư của Thiên Phong, và Bạch Dạ là bóng đằng sau Pacific Bridge. Ba lớp. Không ai có quyền trực tiếp lên Huyền Cơ qua đường này.
— Nhưng cô ấy có thông tin. Qua Thiên Phong, cô ấy biết tài chính, chiến lược, số liệu tăng trưởng của Huyền Cơ.
Hắn gật.
— Đúng. Và ta cũng biết cô ấy đang nhìn.
Im lặng.
Tô Vãn hít thở.
— Anh An. Lão Từ ở phía đối diện. Bạch Dạ ở phía sau. Anh có lo không?
Hắn nhìn Tô Vãn.
— Lo. Nhưng không sợ. Kiếp trước, ta có kẻ thù ở mọi hướng và vẫn đứng hai trăm năm. Kiếp này... chưa đến hai năm.
Tô Vãn nhìn hắn. Mắt sau kính dịu đi, chỉ nửa giây, rồi lại sắc.
— Tôi sẽ theo dõi Pacific Bridge. Nếu có chuyển động lạ, anh sẽ biết trước.
— Tốt.
Tô Vãn đứng dậy. Bước đến cửa. Dừng. Quay lại.
— Anh An.
— Gì?
— Ba mươi tỷ. Một trăm năm mươi tỷ. Anh... vui không?
Hắn nhìn cô.
Vui không?
Kiếp trước, khi Huyền Minh Tông lần đầu được liệt vào thập đại tông phái, ta không vui. Chỉ gật và hỏi: "Tông phái thứ mấy?" Đệ tử nói: "Thứ chín." Ta nói: "Vậy còn tám tông phái phía trên."
Kiếp này...
— Vui, hắn nói.
Tô Vãn chớp mắt. Kiểu chớp mắt của người nghe câu trả lời không đoán trước.
— Vui vì ba mươi tỷ?
— Không. Vui vì ông Lâm Khải uống trà với tôi chiều nay mà không hỏi về tiền. Chỉ hỏi trà còn nóng không.
Tô Vãn nhìn hắn. Lâu. Rồi gật. Bước ra.
Hắn quay lại bàn. Mở máy tính. Màn hình hiện thông cáo Tô Vãn soạn sẵn:
"Huyền Cơ hoàn tất vòng gọi vốn Series A, huy động 30 tỷ đồng từ Thiên Phong Ventures. Vốn sẽ được sử dụng để phát triển sản phẩm trí tuệ nhân tạo và mở rộng thị trường."
Hắn đọc. Đọc lại. Rồi mở sổ tay. Viết:
Luyện Khí hoàn thành.
Mười bốn tháng trước, ta có tám trăm triệu và một căn phòng sáu mươi mét vuông.
Bây giờ: một trăm năm mươi tỷ. Bốn mươi lăm người. Một trăm hai mươi khách hàng. Sản phẩm phiên bản ba chấm không đang xây. Tiền ba mươi tỷ trong tài khoản.
Luyện Khí: nền móng. Gom người, tạo sản phẩm, sống sót qua bão.
Trúc Cơ: xây trụ. Mở rộng, vào thị trường lớn, đối mặt kẻ thù tầm cao hơn.
Gấp sổ. Đứng dậy. Bước ra cửa sổ.
Thành phố đêm, đèn cao ốc, mắt cửa sổ sáng rải rác. Đâu đó trong thành phố này, Lão Từ đang ngồi trong biệt thự, đọc tin Huyền Cơ gọi vốn thành công. Đâu đó, Bạch Dạ đang nhìn cùng tin đó từ văn phòng Nova Tech, biết mình đã đặt mảnh ghép đầu tiên mà người ta chưa biết.
Lão Từ ở trước mặt. Bạch Dạ ở sau lưng. Tiền trong tay. Người bên cạnh.
Kiếp trước, Huyền Minh Tông lên đến Trúc Cơ thì bắt đầu có kẻ muốn hủy. Vì khi một thế lực đủ lớn để đe dọa, nó trở thành mục tiêu.
Kiếp này cũng vậy. Một trăm năm mươi tỷ là đủ lớn để Lão Từ không thể bỏ qua. Và đủ lớn để Bạch Dạ muốn gần hơn.
Hắn nhìn xuống. Ba tầng bên dưới, đèn đã tắt, ghế trống, bàn sạch. Bốn mươi lăm người đã về nhà.
Sáng mai, họ sẽ quay lại. Bốn mươi lăm người. Và sẽ thêm.
Trúc Cơ.
Bước tiếp theo.
Tắt đèn. Khóa cửa. Xuống thang máy.
Ngoài đường, gió tháng hai, nhẹ và ấm. Hắn đi bộ. Không gọi xe. Thành phố lúc mười giờ đêm, quán xá vẫn sáng, xe máy vẫn chạy, mùi cà phê sữa đá từ quán vỉa hè thoảng qua.
Bốn mươi lăm người. Ba mươi tỷ. Một trăm năm mươi tỷ.
Và một Ma Tôn vừa nói "vui" lần đầu tiên trong hai kiếp sống.