Monarch Sụp
Tin đầu tiên đến lúc sáu giờ mười lăm sáng, qua điện thoại Tiểu Linh, giọng cô bình thản như đọc bản tin thời tiết.
– Indonesia rút. Chính thức. Bộ Thông tin và Truyền thông họp báo lúc sáu giờ, tuyên bố hoãn vô thời hạn dự thảo sửa đổi Luật Bảo vệ Dữ liệu Cá nhân. Lý do chính thức: "cần đánh giá thêm tác động." Lý do thật: ba nghị sĩ bảo trợ dự thảo bị báo chí truy nguồn tài trợ chiến dịch, dẫn về một quỹ đăng ký ở Singapore, quỹ đó dẫn về Monarch.
Hắn ngồi dậy trên giường penthouse, mắt vẫn còn nặng vì đêm qua không ngủ. Bên ngoài cửa kính, Hà Nội mờ trong sương sớm, những tòa nhà còn tắt đèn, đường phố mới có lác đác xe.
– Còn hai nước.
– Sẽ theo, Tiểu Linh nói. Thái Lan chiều nay. Việt Nam thì dự thảo vốn chưa vào nghị trình chính thức, chỉ cần Monarch rút tay là tự chết. Em cho anh Lục ba ngày. Sau ba ngày, cả ba dự thảo sửa đổi đều đóng băng.
Hắn không đáp ngay. Nhìn ra cửa kính. Ba tháng trước, khi Monarch bắt đầu vận động ba chính phủ Đông Nam Á nới lỏng luật chủ quyền dữ liệu, mở đường cho các tập đoàn công nghệ khổng lồ tràn vào thu gom dữ liệu người dùng bản địa, hắn đã nghĩ trận này sẽ kéo dài một năm. Có thể hơn.
Ba tháng. Chỉ ba tháng.
– Tốt, hắn nói. Còn Hale?
– Đó là phần hay, Tiểu Linh nói, và lần đầu trong cuộc gọi, giọng cô có gợn cảm xúc, dù rất nhỏ. Cơ quan Tiền tệ Singapore vừa gửi thư triệu tập Victor Hale giải trình về cơ cấu sở hữu và dòng vốn của các quỹ liên kết Monarch trên lãnh thổ Singapore. Không phải điều tra hình sự. Chưa. Nhưng khi Singapore gõ cửa một quỹ, bốn nước khác sẽ nhìn theo. Malaysia đã mở rà soát. Philippines đang cân nhắc. Ấn Độ thì Ủy ban Cạnh tranh của họ vốn ghét Monarch từ lâu, giờ có cớ.
– Năm nước.
– Năm nước, Tiểu Linh xác nhận. Cổ phần Monarch nắm ở bốn tập đoàn niêm yết bị đóng băng chờ rà soát. Không bán được, không mua thêm được. Một quỹ năm trăm tỷ đô mà tay bị trói.
Một nhịp im lặng trên đường dây.
– Anh Lục thắng.
Hắn cúp máy. Ngồi im trên giường một lúc, chờ cảm giác nào đó đến. Cảm giác của người vừa thắng.
Không đến.
Bảy giờ ba mươi, hắn vào tòa nhà Huyền Cơ. Thang máy lên tầng hai mươi ba. Cửa mở ra tầng điều hành, và điều đầu tiên hắn nhận thấy không phải tiếng reo, mà là sự im lặng khác thường của một buổi sáng đáng lẽ phải ồn.
Ai cũng đã biết tin. Màn hình lớn ở sảnh chờ đang chạy bản tin Bloomberg: "Monarch Fund Under Regulatory Scrutiny in Five Asian Markets." Bên dưới, dòng chữ chạy: cổ phiếu các công ty liên kết Monarch giảm ba đến bảy phần trăm trong phiên châu Á.
Hàn Kiêu là người đầu tiên chạy ra. Đúng kiểu Hàn Kiêu, không giấu được gì trên mặt.
– Sếp An!
Hàn Kiêu giơ điện thoại lên như thể hắn chưa thấy tin.
– Năm nước! Năm! Cái quỹ năm trăm tỷ đô đó, cái quỹ mà ba tháng trước ai cũng bảo mình điên khi dám đụng, giờ nó bị trói bốn chân! Hale bị Singapore gọi lên!
Anh cười, quay ra sau.
– Ê, mọi người đâu hết rồi? Sao im như đám tang vậy? Mình vừa thắng đấy!
Vài người ngẩng lên từ bàn làm việc. Vài nụ cười. Nhưng không ai đứng dậy. Không ai vỗ tay.
Ba tháng trước, khi Huyền Cơ thắng vụ Meridian, cả tầng đã reo. Có người mở rượu. Có người khóc. Có tấm ảnh tập thể chụp vội trong đó nửa số người nhắm mắt vì cười.
Hôm nay không có gì như thế. Chỉ có Hàn Kiêu, đứng giữa sảnh, tay giơ điện thoại, và tiếng cười của anh dần nhỏ lại khi nhận ra không ai cười cùng.
– Tốt lắm, Kiêu, hắn nói, đi ngang qua. Vào phòng họp. Chín giờ.
Hắn nghe tiếng Hàn Kiêu phía sau, hạ giọng, nói với Trương Phong:
– Sao kỳ vậy? Thắng mà không ai vui?
Và Trương Phong, khẽ:
– Không phải không vui. Là… không biết có nên vui không.
Hắn đi tiếp, không quay lại. Nhưng câu đó bám theo hắn vào phòng CEO, như mùi phở đã bám theo hắn hai mươi bước đêm qua.
Phòng họp lúc chín giờ. Core team đủ mặt. Tô Vãn ngồi đầu bàn bên phải, chỗ cô luôn ngồi, nhưng hôm nay không có tập tài liệu mở trước mặt, không có bút. Chỉ có tách trà, và hai tay đặt trên bàn, đan vào nhau.
Cô không nhìn hắn khi hắn vào. Nhìn ra cửa sổ.
Tiểu Linh trình bày. Ngắn gọn, chính xác, không thừa một chữ. Ba dự thảo sửa đổi luật ở ba nước đã hoặc sắp đóng băng. Năm cơ quan quản lý mở rà soát Monarch. Cổ phần Monarch bị treo. Victor Hale bị triệu tập. Mạng lưới vận động chính sách mà Monarch xây trong nhiều năm, một khi bị lôi ra ánh sáng, đang tự tháo rời từng mắt, vì không một nghị sĩ, không một quan chức nào muốn dính tên mình vào một quỹ đang bị năm nước soi.
– Nói ngắn gọn, Tiểu Linh kết. Monarch chưa chết. Một quỹ năm trăm tỷ đô không chết trong một quý. Nhưng khả năng vận hành ngầm của nó ở Đông Nam Á đã hỏng. Trong hai năm tới, nó sẽ phải hoạt động dưới ánh đèn. Và một con thú quen bóng tối, khi bị kéo ra đèn, không còn là con thú đó nữa.
Im lặng.
Hàn Kiêu, không nhịn được, đập nhẹ tay xuống bàn.
– Vậy là thắng chứ gì nữa? Sao mặt ai cũng như vừa ăn đám giỗ?
Không ai đáp. Hắn nhìn quanh bàn. Trịnh Hải cúi nhìn máy tính. Trương Phong nhìn Tiểu Linh. Từ Thiên Hành, người cũ của mạng lưới Lão Từ, người hiểu rõ hơn ai hết trận này đã đánh bằng vũ khí gì, nhìn thẳng vào mặt bàn, không biểu cảm.
Và Tô Vãn vẫn nhìn ra cửa sổ.
Hắn hiểu. Hắn đọc được cả căn phòng, vì Ma Tâm Quan không bao giờ tắt, và điều nó đọc được sáng nay không phải chiến thắng. Là một căn phòng đầy người thông minh, tất cả cùng biết một điều mà không ai muốn nói ra: họ vừa thắng, và cách họ thắng khiến họ không muốn nhìn vào gương.
– Cảm ơn Tiểu Linh, hắn nói. Còn một việc. Chiều thứ Năm, Board họp. Xét phê duyệt hồi tố khoản hai nghìn tỷ tuần trước.
Lần này Tô Vãn quay lại nhìn hắn. Cái nhìn ngắn. Không giận. Tệ hơn giận. Cái nhìn của người đo lường.
– Xét hồi tố, cô lặp lại, giọng đều. Nghĩa là tiền đã chi rồi, giờ Board bỏ phiếu để hợp thức hóa cái đã làm.
– Đúng.
– Và nếu Board bỏ phiếu chống?
Cả phòng im. Đây là câu hỏi không ai dám hỏi ba tháng qua.
– Board sẽ không chống, hắn nói. Vì nó đã hiệu quả.
Tô Vãn nhìn hắn thêm một giây. Rồi gật đầu, chậm, và quay lại nhìn ra cửa sổ.
– Vâng, cô nói. Vì nó đã hiệu quả.
Ba từ đó, trong miệng cô, không giống lời đồng ý. Giống một bản án.
Buổi trưa, hắn ăn một mình trong phòng CEO. Cơm hộp, do bếp công ty mang lên, hắn không đụng đũa nhiều. Trước mặt hắn, trên bàn gỗ lớn, là ba màn hình. Một chạy tin quốc tế. Một hiện bảng giá cổ phiếu các công ty liên quan Monarch, tất cả đỏ. Một mở tài liệu tổng kết chiến dịch mà Tiểu Linh gửi.
Hắn đọc lại tài liệu đó, từ đầu, chậm, không phải để tìm lỗi, mà để nhìn cho rõ hắn đã làm gì.
Bài báo đầu tiên gửi cho Financial Times và Bloomberg, tháng trước. Hắn nhớ mình đã chọn tài liệu nào để gửi, và giấu tài liệu nào. Những gì phơi bày Monarch, gửi hết. Những gì cho thấy Huyền Cơ cũng từng dùng vận động chính sách, cũng từng mượn uy tín chuyên gia để định hướng dư luận, giữ lại. Dàn dựng câu chuyện theo một chiều: Monarch là quỹ bóng tối thao túng chính sách, Huyền Cơ là công ty bảo vệ người dùng bị tấn công.
Nửa sự thật. Một nửa. Hắn biết nó là một nửa khi hắn gửi.
Rồi hai nghìn tỷ, chi trong một đêm, mua cổ phần chặn Monarch ở năm công ty, qua ba quỹ trung gian để không lộ tay Huyền Cơ. Không bàn Board. Không nói Tô Vãn. Cô biết khi đọc báo cáo tài chính, ba ngày sau, khi tiền đã đi.
Rồi Dr. Singh, người hắn thuê để vận động cấp chính phủ, người tin vào "hệ thống tốt hơn" thay vì "phá hệ thống," bị hắn dùng để đẩy một câu chuyện mà chính bà cũng ngần ngại. Bà đã nói thẳng với hắn: "Anh và Hale đang dùng cùng một bộ công cụ. Khác biệt duy nhất là anh tự nhủ mình đúng."
Rồi mạng lưới cũ của Lão Từ, qua Từ Thiên Hành, những đầu mối, những mối quan hệ, những kênh rỉ tai mà một thời Lão Từ dùng để kiểm soát Vạn Lý và cả nửa giới doanh nhân thành phố. Hắn đã thừa hưởng mạng lưới đó khi Lão Từ đổ. Và tháng qua, hắn đã dùng nó.
Ba tháng. Bốn vũ khí. Thao túng truyền thông. Chi tiền vượt quyền. Ép chuyên gia. Dùng mạng lưới ngầm.
Đây là cách ta thắng Monarch.
Hắn đặt đũa xuống. Nhìn ra cửa kính, thành phố dưới chân, sáng, rực, thật.
Và đây, chính xác, là bốn vũ khí Lão Từ dùng để xây Vạn Lý. Ta phơi bày Monarch bằng thứ ta lên án Monarch.
Ma Tâm Quan đọc người khác không đọc được chính mình. Nhưng có những lúc, rất hiếm, khi tấm gương đủ phẳng và ánh sáng đủ thẳng, hắn nhìn thấy mình rõ như nhìn một người lạ ngồi đối diện. Và người lạ đó, sáng nay, mặc vest xám, ngồi trong penthouse tầng hai mươi ba, vừa thắng một trận lớn, và trông không khác gì Lão Từ ngồi trong phòng làm việc tầng cao nhất Vạn Lý sáu năm trước.
Lão Từ cũng thắng. Nhiều lần. Và mỗi lần thắng, ông ấy tin mình đúng thêm một chút, tin mình cần thiết thêm một chút, tin rằng thế giới không thể vận hành nếu thiếu bàn tay ông ấy giữ dây. Cho đến khi ông ấy không còn phân biệt được đâu là bảo vệ, đâu là kiểm soát.
Ta đang ở đoạn nào của con đường đó?
Điện thoại rung. Không phải Tô Vãn. Một số quốc tế, mã vùng Anh. Hắn nhìn màn hình một lúc, không nhận. Để nó rung hết. Chưa đến lúc. Hắn biết ai gọi. Và hắn biết Victor Hale không phải người gọi hai lần vì vội. Hale sẽ gọi lại khi Hale muốn. Có lẽ tối nay. Có lẽ khi hắn cô đơn nhất.
Hắn gạt điện thoại úp xuống bàn, và quay lại nhìn bảng giá đỏ.
Buổi chiều, hắn xuống tầng làm việc chung, việc hắn ít khi làm dạo này. Đi giữa các dãy bàn. Nhân viên ngẩng lên, chào, "Chào anh Lục," và cúi xuống làm tiếp. Không khí không tệ. Không ai sợ hắn theo kiểu người ta sợ Lão Từ. Nhưng có một khoảng cách, mỏng, mới, mà một năm trước không có. Khoảng cách của người đứng cao nhìn xuống người đứng thấp, và cả hai đều biết mình đứng ở đâu.
Hắn dừng ở khu kỹ thuật, nơi Trịnh Hải và đội của anh ngồi. Trịnh Hải ngước lên, hơi ngạc nhiên.
– Anh Lục cần gì ạ?
– Không, hắn nói. Chỉ đi qua.
Trịnh Hải gật, rồi, sau một thoáng ngần ngại, nói:
– Anh Lục. Vụ Monarch. Em… mừng. Thật. Nhưng có một chuyện.
– Nói.
– Ba tháng qua, đội em nhận nhiều yêu cầu gấp. Rất gấp. Đẩy dữ liệu này, chạy phân tích kia, dựng báo cáo cho việc đối ngoại. Bọn em làm hết. Nhưng…
Anh do dự.
– Nhiều lần bọn em không biết dữ liệu đó dùng vào việc gì. Chỉ nhận lệnh, chạy, gửi lên. Trước đây không vậy. Trước đây anh Lục luôn nói bọn em biết mình đang xây cái gì. Ba tháng nay, bọn em chỉ… chạy.
Hắn nhìn Trịnh Hải. Người kỹ sư trẻ, giỏi nhất công ty về mặt kỹ thuật, người từng theo hắn từ những ngày DataFlow còn ngồi trong văn phòng thuê hai mươi mét vuông. Người chưa bao giờ phàn nàn.
– Xin lỗi, Trịnh Hải nói vội. Em không có ý gì…
– Không, hắn cắt ngang, nhưng giọng không gắt. Anh nghe rồi.
Anh nghe rồi. Nhưng hắn không nói thêm gì. Vì hắn không có câu trả lời đủ thật để nói ra mà không phải nói dối. Hắn gật đầu với Trịnh Hải, quay đi, và đi tiếp giữa các dãy bàn, mang theo một câu nữa để cộng vào cái danh sách đang dài ra trong đầu.
Trịnh Hải: "chỉ chạy." Tô Vãn: "hạn sử dụng." Bạch Dạ: phiếu trắng. Giang Hà: báo lên chủ tịch. Trương Phong: "không biết có nên vui không."
Năm người. Năm người không quỳ. Kiếp trước, không ai dám nói. Kiếp này, họ đang nói. Từng người một. Và ta…
Hắn dừng ở cửa thang máy. Nhìn lại tầng làm việc một lần. Một nghìn năm trăm con người, những người tin rằng họ đang xây một thứ khác với thứ Lão Từ từng xây.
Và ta đang nghe. Câu hỏi kiếp trước ta đặt sai. Không phải "họ có dám nói không." Là "khi họ nói, ta có nghe không."
Cửa thang máy mở. Hắn bước vào. Bấm tầng hai mươi ba.
Sáu giờ chiều. Hầu hết đã về. Tầng điều hành vắng. Hắn đứng ở cửa kính phòng CEO, tay cầm tách trà đã nguội, nhìn thành phố lên đèn.
Gõ cửa. Nhẹ. Hắn biết ai trước khi quay lại.
Tô Vãn. Đứng ở ngưỡng cửa, áo khoác vắt trên tay, chuẩn bị về. Cô không vào hẳn.
– Board thứ Năm, cô nói. Tôi sẽ bỏ phiếu thuận. Cho anh biết trước.
Hắn quay lại.
– Sao?
– Vì phủ quyết bây giờ vô nghĩa. Tiền đã chi. Trận đã thắng. Tôi phủ quyết thì chỉ để cho bản thân thấy mình còn nguyên tắc, và làm rối một thứ đã xong. Tôi không làm chính trị nội bộ.
Cô nhìn hắn, thẳng.
– Nên tôi bỏ phiếu thuận. Không phải vì tôi đồng ý với cách anh làm. Mà vì bỏ phiếu chống lúc này là diễn.
Hắn không đáp. Cô kéo áo khoác lên vai.
– Nhưng anh Lục nghe tôi nói một câu.
Cô dừng ở cửa.
– Ba tháng nay anh thắng ba trận. Meridian, rồi mấy quỹ trung gian, giờ là Monarch. Ba trận, và tôi chưa thấy anh vui lấy một lần. Anh biết tại sao không?
Hắn im.
– Vì trong lòng anh cũng biết.
Tô Vãn nói. Giọng không giận. Đó là điều khiến nó nặng.
– Anh biết anh thắng bằng cái mà anh xây cả công ty này để chống lại. Và không ai thắng được cảm giác thắng bẩn. Kể cả anh.
Cô mặc xong áo khoác.
– Về đi. Khuya rồi, cô nói, giống hệt tin nhắn đêm qua. Rồi quay đi.
Hắn nghe tiếng giày cô xa dần trên hành lang, tiếng thang máy mở, đóng. Rồi im lặng.
Hắn đứng một mình trong phòng CEO, thành phố dưới chân, tách trà nguội trong tay, và một trận thắng lớn nhất đời hắn nằm trên ba màn hình sáng.
Điện thoại rung lần nữa. Số Anh. Hale.
Hắn nhìn nó rung. Đếm. Một. Hai. Ba. Bốn.
Lần này hắn không tắt. Nhưng cũng không nghe. Để nó rung cho đến khi tự dừng.
Chưa. Không phải tối nay.
Hắn đặt tách trà xuống. Mở sổ tay. Dưới ba dòng đêm qua, "Đi bộ. Vạn Lý. Studio cũ. Hồ Tây," và "Nhìn thấy mình trong gương," và "Không thích thứ mình thấy," hắn viết thêm một dòng, bằng bút bi xanh, kiểu bút hắn dùng để vẽ bản đồ quyền lực đầu tiên sáu năm trước:
"Thắng Monarch. Cả phòng im. Không ai reo. Kể cả ta."
Rồi, dưới nó, nhỏ hơn:
"Thắng bằng bốn vũ khí của Lão Từ."
Gấp sổ. Đứng dậy. Nhìn ra cửa kính lần cuối trước khi tắt đèn.
Bên dưới, Hà Nội trải ra, đèn vàng, đèn trắng, dòng xe như sông. Một thành phố mà sáu năm trước hắn từng nói thuộc về tất cả mọi người. Đêm nay, đứng trên tầng cao nhất, nhìn xuống, hắn không còn chắc câu đó còn đúng.
Ta thắng. Và ta chưa bao giờ thấy mình giống Lão Từ đến thế.
Điện thoại rung lần thứ ba. Hale không bỏ cuộc.
Hắn nhìn màn hình sáng lên trong bóng tối căn phòng. Tên hiện: một dãy số lạ. Nhưng hắn biết.
Ngón tay hắn dừng trên nút xanh. Lâu.
Rồi hắn tắt đèn phòng, để điện thoại rung trên bàn, và bước ra thang máy. Cuộc gọi đó, hắn biết, sẽ đến. Ngày mai. Hay ngày kia. Hale sẽ nói điều mà cả phòng họp sáng nay đã im lặng nói, điều mà Tô Vãn vừa nói ở cửa, điều mà chính hắn vừa viết vào sổ.
Và khi đó, hắn sẽ phải nghe.
Nhưng chưa. Đêm nay, hắn chỉ muốn về căn phòng trống trên tầng hai mươi ba, nằm xuống, nhìn trần nhà trắng, và không ngủ, giống như đêm qua, giống như sáu năm trước trên giường xếp tầng sáu.
Chỉ khác một điều. Sáu năm trước hắn mất ngủ vì không biết ngày mai lấy tiền đâu trả nhà.
Đêm nay hắn mất ngủ vì đã thắng.