Ma Tôn Mở Công Ty
Chương 79: Không Quân Sư
Chương 79

Không Quân Sư

Một tuần sau khi Diệp Kính rời đi, lỗ hổng bắt đầu lộ.

Không phải ngay. Hai ngày đầu, mọi thứ vẫn chạy. Hồ sơ pháp lý Kính để lại hoàn hảo, mỗi hợp đồng đều kín kẽ, mỗi điều khoản đều chuẩn. Nhưng đến ngày thứ ba, Tô Vãn gọi.

– Hợp đồng Đại Nam Dược phẩm cần gia hạn. Điều khoản bảo mật dữ liệu phải cập nhật theo quy định mới của Bộ Công Thương, có hiệu lực từ tháng tới. Kính thường xử lý loại này trong một ngày. Tôi cần ba ngày.

– Ba ngày chấp nhận được.

– Nhưng anh Lục, đó chỉ là một hợp đồng. Còn hai hợp đồng enterprise khác đang chờ ký mới. Vụ chống độc quyền cần người theo dõi phiên điều trần tuần sau. Và hồ sơ IPO thiếu luật sư chủ trì.

Hắn nghe. Không ngắt.

– Tổng cộng, bao nhiêu việc pháp lý đang treo?

– Bảy. Ba hợp đồng, một vụ kiện chờ, một đơn khiếu nại chống độc quyền, một hồ sơ IPO, và một yêu cầu giải trình từ Ủy ban Chứng khoán về cấu trúc cổ đông.

Bảy. Một mình Kính xử lý hết. Bây giờ không có ai.

– Tôi sẽ phụ trách hồ sơ IPO và vụ chống độc quyền. Cô lo ba hợp đồng. Còn lại chờ Trần Mỹ Anh.

– Anh chắc không? Cô hỏi, giọng không nghi ngờ nhưng lo. IPO là hồ sơ phức tạp nhất. Cần luật sư chuyên ngành.

– Tôi đã đọc toàn bộ hồ sơ Kính để lại. Đủ để giữ cho đến khi Mỹ Anh vào.

Đủ. Không giỏi. Đủ.

Lục Trường An dành bốn ngày liên tục trong phòng làm việc. Cửa đóng. Chỉ mở khi Tiểu Linh mang cơm hoặc trà.

Hồ sơ IPO: ba trăm hai mươi trang. Kính đã soạn đến phần "Cấu trúc cổ đông và phân bổ quyền biểu quyết." Trang ba trăm hai mốt dang dở, câu cuối cùng chưa viết xong. Hắn nhìn con trỏ nhấp nháy trên trang đó.

Kính dừng ở đây. Ngày cuối cùng hắn làm việc cho Huyền Cơ, vẫn đang soạn hồ sơ. Vừa soạn vừa bán. Kiểu kẻ giỏi nhất: làm thật cho đến phút cuối.

Hắn đọc lại từ đầu. Trí nhớ ngàn năm tu luyện giúp hắn ghi từng chi tiết. Nhưng hiểu là chuyện khác. Luật chứng khoán không giống luật tông môn. Tông môn có luật đơn giản: mạnh thì đúng. Chứng khoán có nghìn điều khoản, mỗi điều khoản có ngoại lệ, mỗi ngoại lệ có tiền lệ, mỗi tiền lệ có bối cảnh riêng.

Ngày thứ hai. Hắn gọi Lâm Khải.

– Tôi cần anh giải thích quy trình niêm yết từ góc nhà đầu tư. Không phải pháp lý, mà logic. Tại sao Ủy ban yêu cầu những thứ này, mục đích bảo vệ ai, rủi ro nếu thiếu.

Lâm Khải giải thích hai giờ. Hắn nghe, ghi chép, hỏi ngược. Khải ngạc nhiên:

– Lục, anh hỏi câu hỏi như người đã làm chứng khoán hai mươi năm. Nhưng anh chưa từng niêm yết công ty nào.

– Tôi quen đọc luật. Kiểu... khác.

Khải không hỏi thêm.

Ngày thứ ba. Hợp đồng Hoàng Phát xây dựng cần ký mới. Tô Vãn soạn bản thảo, nhưng thiếu điều khoản phạt vi phạm mà Kính luôn đưa vào. Hắn đọc, bổ sung, gửi lại.

– Anh viết điều khoản này từ đâu? Tô Vãn hỏi.

– Từ hồ sơ cũ của Kính. Hợp đồng Phúc Long, điều khoản 14.3.

– Anh nhớ số điều khoản?

– Tôi nhớ mọi thứ tôi đã đọc.

Cô nhìn hắn. Lâu. Rồi gật đầu, không bình luận.

Cô ấy đang nghĩ: anh ta kỳ lạ. Trí nhớ không bình thường. Nhưng Tô Vãn không hỏi. Cô ấy không phải kiểu người hỏi thứ không cần biết.

Ngày thứ tư. Vụ chống độc quyền. Ủy ban Cạnh tranh yêu cầu bổ sung tài liệu cho phiên điều trần. Danh sách: báo cáo tài chính VietCloud năm năm, hợp đồng cung cấp dịch vụ đám mây giữa VietCloud và Huyền Cơ, bằng chứng tăng giá, và "thuyết minh tác động thị trường."

Hắn viết bản thuyết minh. Mười hai trang. Dùng số liệu Tô Vãn cung cấp, cấu trúc logic theo kiểu Kính hay dùng: vấn đề, bằng chứng, tác động, kết luận. Bốn phần rõ ràng, không thừa chữ.

Gửi Tô Vãn đọc.

– Tốt. Cô nói sau hai giờ. Có hai chỗ cần sửa thuật ngữ pháp lý, nhưng logic chặt. Kính viết kiểu này.

– Tôi học từ Kính.

– Nhanh thật đấy.

– Không có lựa chọn nào khác.

Nhưng đến ngày thứ năm, hắn gặp giới hạn.

Ủy ban Chứng khoán gửi công văn: yêu cầu giải trình cấu trúc cổ đông Huyền Cơ trước khi tiếp tục xem xét hồ sơ IPO. Lý do: "Có thông tin cho thấy cấu trúc sở hữu chéo phức tạp cần làm rõ."

Hắn đọc công văn ba lần. "Thông tin cho thấy." Thông tin từ đâu? Ai cung cấp?

Lão Từ. Ông ta không chỉ đánh bằng báo chí. Đánh bằng cơ quan quản lý. Kiểu đánh cần mối quan hệ sâu, loại quan hệ xây hai mươi năm.

Cấu trúc cổ đông Huyền Cơ không phức tạp. Main sở hữu 62%, Lâm Khải (qua quỹ) 18%, nhân viên ESOP 10%, hai nhà đầu tư thiên thần 10%. Không có sở hữu chéo. Nhưng giải trình cần trình bày theo đúng mẫu Ủy ban, đúng thuật ngữ, đúng quy cách. Sai một chi tiết, bị trả lại, mất thêm hai tuần.

Hắn nhìn mẫu giải trình. Hai mươi ba trang. Biểu mẫu A4-03, phụ lục 2B, bảng kê khai 7. Hắn đọc mỗi trang, hiểu logic nhưng không chắc thuật ngữ.

Đây là lúc cần luật sư chuyên ngành. Không phải trí thông minh, không phải trí nhớ. Cần kinh nghiệm. Cần người đã điền mẫu này hai mươi lần, biết Ủy ban muốn gì ở từng ô.

Kính biết. Kính đã điền mẫu này cho năm công ty khác trước Huyền Cơ.

Mất quân sư. Đau. Nhưng cụ thể hơn đau: nguy hiểm.

Hắn đặt mẫu xuống. Nhấc điện thoại.

– Hàn Kiêu. Trần Mỹ Anh hẹn gặp khi nào?

– Chiều nay. Ba giờ. Quán cà phê Tùng, Lý Tự Trọng.

– Tốt. Nói cô ấy mang hồ sơ niêm yết gần nhất cô ấy từng làm.

Ba giờ chiều. Quán cà phê Tùng. Lục Trường An đến trước mười phút.

Quán nhỏ, kiểu cũ. Bàn gỗ, quạt trần, cà phê đen không đường. Loại quán mà CEO hai mươi bảy tuổi không hay đến. Nhưng Hàn Kiêu nói Mỹ Anh chọn quán này. "Bà ấy không thích chỗ đẹp. Thích chỗ yên."

Trần Mỹ Anh bước vào lúc ba giờ đúng. Bốn mươi hai tuổi. Tóc búi cao, không một sợi xổ. Mặt nghiêm, mắt nhỏ, miệng mỏng. Áo sơ mi trắng, quần tây đen, giày bệt. Không trang sức, không trang điểm, không gì thừa.

Cô mang theo một cặp da cũ, kiểu cặp mà luật sư dùng mười năm không thay vì "vẫn tốt."

Ngồi xuống. Nhìn hắn. Không chào xã giao.

– Lục tổng. Hàn Kiêu kể về anh. Tôi cũng đọc bài báo Thương Trường. Và bài trên Kinh Tế Thời Đại.

– Cả hai?

– Cả hai. Bài Thương Trường cho tôi biết anh thông minh. Bài Kinh Tế Thời Đại cho tôi biết anh có kẻ thù giỏi.

Hắn nhìn cô. Đánh giá.

Nói thẳng. Không vòng vo. Không cười xã giao. Kiểu luật sư không mất thời gian xây mối quan hệ, chỉ tập trung vào công việc.

Khác Kính. Kính cười trước. Mỹ Anh nhìn trước.

– Hàn Kiêu nói cô từng ở hãng luật với Diệp Kính.

– Cùng hãng. Năm năm. Kính giỏi nhất hãng, tôi giỏi thứ ba. Khi hãng sập, Kính đi trước. Tôi ở lại dọn dẹp. Bốn tháng dọn dẹp. Thanh lý hợp đồng, hoàn tiền khách hàng, nộp hồ sơ giải thể. Tôi là người cuối cùng tắt đèn.

– Tại sao ở lại?

– Vì ai đó phải làm. Và vì tôi không biết bỏ dở.

"Không biết bỏ dở." Kiểu trung thành cũ. Không phải trung thành vì lợi ích. Vì nguyên tắc.

Hắn mở cặp. Lấy ra công văn Ủy ban Chứng khoán.

– Cô đọc cái này.

Mỹ Anh đọc. Hai phút. Chậm, kỹ.

– Giải trình cấu trúc cổ đông. Mẫu A4-03. Phải nộp trong mười lăm ngày làm việc. Cô nhìn lên. Ai soạn hồ sơ IPO trước đó?

– Diệp Kính.

– Kính không còn ở Huyền Cơ.

Không phải câu hỏi. Câu khẳng định.

– Đúng vậy.

– Vì bài Kinh Tế Thời Đại.

Hắn gật đầu. Không cần nói thêm.

Mỹ Anh gật đầu. Không hỏi thêm. Không cần hỏi thêm.

– Hồ sơ IPO đến đâu rồi?

– Ba trăm hai mươi trang. Thiếu phần cổ đông, phần rủi ro, và phần cam kết quản trị.

– Ba phần quan trọng nhất.

– Và cũng là ba phần Kính chưa xong.

Im lặng. Cô uống cà phê. Đắng. Không nhăn mặt.

– Lục tổng. Tôi không giỏi bằng Kính. Kính có trực giác pháp lý, kiểu nhìn một hợp đồng biết ngay lỗ hổng ở đâu trong ba mươi giây. Tôi cần ba mươi phút. Nhưng tôi tìm được. Và tôi không bán.

Hắn nhìn cô. Câu cuối, sáu chữ. "Và tôi không bán." Nói bằng giọng bình thường, không nhấn, không diễn. Vì đó là sự thật, không cần nhấn.

– Tôi cần ba thứ, hắn nói. Một: hoàn thành hồ sơ IPO trong mười ngày. Hai: soạn giải trình cổ đông cho Ủy ban Chứng khoán trong bảy ngày. Ba: tiếp quản vụ chống độc quyền từ phiên điều trần tuần sau.

– Ba việc. Mười ngày. Mỹ Anh gật đầu. Cần truy cập toàn bộ hồ sơ pháp lý Huyền Cơ.

– Tô Vãn sẽ cấp quyền chiều nay.

– Và tôi cần gặp anh ít nhất một tiếng mỗi ngày trong tuần đầu. Tôi cần hiểu công ty, không chỉ hồ sơ.

– Được. Sáng chín giờ, phòng họp A.

Mỹ Anh mở cặp da cũ. Lấy ra một hồ sơ niêm yết dày, đánh dấu bốn màu.

– Đây là hồ sơ niêm yết tôi làm gần nhất. Công ty phần mềm, quy mô nhỏ hơn Huyền Cơ, nhưng cấu trúc tương tự. Niêm yết thành công sau năm tháng. Không bị trả hồ sơ lần nào.

Hắn lật qua. Sạch. Chuẩn. Không hoa mỹ, không thừa chữ. Mỗi phần đúng mẫu, đúng thuật ngữ, đúng quy cách.

Không thiên tài. Nhưng kỹ. Kiểu kỹ của người đã làm một nghìn lần và không cho phép mình sai.

Khác Kính. Kính là kiếm sắc: nhanh, chính xác, nguy hiểm. Mỹ Anh là tường thành: chậm nhưng không thủng.

Ta đã có kiếm. Kiếm phản. Bây giờ cần tường.

– Cô bắt đầu khi nào?

– Ngay khi có quyền truy cập. Mỹ Anh đóng cặp. Và Lục tổng.

– Gì?

– Tôi biết Kính. Biết hắn giỏi thế nào, biết hắn tham thế nào. Hắn bán vì nghĩ mình đáng giá hơn thứ anh trả. Không phải vì hắn ghét anh.

Hắn nhìn cô.

– Tôi biết.

– Tôi nói để anh biết: tôi không đánh giá mình cao. Tôi biết giá trị của tôi ở đâu. Và giá đó không đủ để ai mua.

Hắn gần cười. Gần thôi.

– Cảm ơn cô. Bắt đầu.

Tối. Văn phòng.

Lục Trường An ngồi ở bàn. Hồ sơ pháp lý xung quanh hắn, xếp thành ba chồng. Chồng "xong" mỏng. Chồng "đang làm" dày. Chồng "chờ Mỹ Anh" dày nhất.

Tô Vãn gõ cửa.

– Cập nhật. Ông Lưu đọc giải trình, hài lòng, hợp đồng Phúc Long không ảnh hưởng. Á Đông đang họp nội bộ, chưa kết luận. Đại Nam và Hoàng Phát bình thường, không phản ứng.

– Thăng Long Capital?

– Vẫn tạm dừng. Phạm Quang Hưng nói chờ "tín hiệu rõ ràng."

– Tín hiệu rõ ràng là gì?

– Bài phản bác trên báo uy tín. Hoặc kết luận chính thức từ Ủy ban.

Hắn gật đầu.

– Và anh Lục... cô dừng. Anh có muốn biết Kính đang ở đâu không?

– Không cần.

– Anh chắc?

– Kính ở đâu không ảnh hưởng đến những gì tôi phải làm. Hắn nhìn cô. Tập trung vào phía trước.

Cô gật đầu. Quay đi. Ở cửa, dừng.

– Anh Lục. Tôi từng nghĩ Kính là người không thể thay thế. Bây giờ tôi nghĩ: không ai không thể thay thế. Chỉ có người mất thì đau hơn.

– Đau hơn nhưng không chết.

– Không chết. Cô gật đầu. Chúc anh ngủ sớm.

Cô đi. Hắn ngồi lại.

Mất quân sư. Tuần đầu tiên. Sống sót.

Huyền Minh Tông ngàn năm trước cũng sống sót tuần đầu tiên sau khi mất Bạch Vô Nhai. Tuần thứ hai khó hơn. Tuần thứ ba thì quen. Tháng thứ hai thì quên. Năm thứ nhất thì... không quên, nhưng bớt nghĩ.

Kiếp này nhanh hơn. Mọi thứ nhanh hơn. Nhưng đau thì bằng.

Hắn nhìn chồng hồ sơ. Mở trang tiếp theo. Đọc.

Phải đủ giỏi. Phải đủ lạnh. Phải đủ nhanh.

Và phải tin rằng tường thành chắc hơn kiếm.

Đèn bàn sáng. Bên ngoài, thành phố tối. Hắn đọc đến hai giờ sáng, một mình, trong im lặng, như ngàn năm trước ngồi một mình trên đỉnh Cửu U Sơn, đọc cổ thư trong bóng tối.

Khác là bây giờ có đèn. Và có người sẽ đến sáng mai.

Trần Mỹ Anh. Tường thành. Hy vọng đủ.

Ch.79/175
2.311 từ