Road Show
Mười thành phố. Ba tuần. Bốn mươi cuộc gặp.
Lục Trường An, Tô Vãn, Lâm Khải. Ba người. Một chiếc vali mỗi người. Một bộ slide. Một câu chuyện.
Thành phố thứ nhất. Phòng họp tầng hai mươi, quỹ đầu tư Thăng Long Capital. Mười hai người ngồi quanh bàn dài. Hưng ngồi đầu, mắt kính lấp lánh ánh đèn.
Lục Trường An đứng trước màn chiếu. Vest đen, sơ mi trắng, micrô cài ve áo. Slide đầu tiên: logo Huyền Cơ, con số, biểu đồ tăng trưởng.
Hắn bắt đầu.
— Huyền Cơ thành lập hai mươi tháng trước. Doanh thu năm nay: bốn mươi hai tỷ. Tám mươi nhân viên. Mười khách hàng enterprise. Biên lợi nhuận mười một phần trăm. Tăng trưởng doanh thu quý gần nhất: bốn mươi hai phần trăm.
Số liệu. Chuẩn. Hắn nói bằng giọng bằng phẳng, như đọc báo cáo. Mỗi câu một con số. Mỗi con số là sự thật.
Mười lăm phút. Xong.
Im lặng. Hưng nhìn quanh bàn. Mười một người kia nhìn nhau.
Một người hỏi:
— Tại sao Huyền Cơ, không phải Nova Tech?
— Vì Huyền Cơ nhanh hơn, rẻ hơn, và dịch vụ tốt hơn.
— Bằng chứng?
— Mười khách hàng đang trả tiền hàng tháng. Bằng chứng tốt nhất.
Buổi họp kết thúc. Hưng bắt tay.
— Rõ ràng. Nhưng khô.
Trên đường về khách sạn, Tô Vãn ngồi ghế sau, mở sổ tay.
— Anh trình bày như đọc bảng cân đối. Nhà đầu tư muốn số liệu, nhưng cũng muốn câu chuyện. Tại sao anh xây Huyền Cơ? Con người đằng sau công ty. Họ đầu tư vào người, không chỉ vào bảng tính.
Hắn nhìn ra cửa kính xe. Đèn đường chạy qua, vệt sáng dài.
— Tôi không giỏi kể chuyện.
— Không cần giỏi. Cần thật. Cô đóng sổ. Tối nay ngồi lại, tôi giúp anh viết phần mở đầu mới.
Kể chuyện. Ngàn năm trước, ta nói trước ngàn đệ tử trong đại điện Huyền Minh. Nhưng lúc đó, ta nói từ ngai vàng. Đệ tử nghe vì sợ. Nhà đầu tư không sợ ta. Họ cần lý do tin.
Tối. Phòng khách sạn. Bàn nhỏ cạnh cửa sổ, hai tách cà phê, một sổ tay.
Tô Vãn viết. Hắn nói.
— Tôi từng là nhân viên văn phòng thất bại. Nợ nần. Bị coi thường.
— Tiếp.
— Tôi nhìn thấy thế giới kinh doanh vận hành bằng dữ liệu sai. Quyết định sai vì dữ liệu sai. Người giỏi bị đánh giá thấp vì không có công cụ đúng. Tôi xây Huyền Cơ vì tin rằng dữ liệu đúng giúp người bình thường ra quyết định giỏi.
Tô Vãn ghi. Đọc lại. Gật đầu.
— Thật không?
— Thật. Nhưng không phải toàn bộ sự thật.
— Toàn bộ sự thật là gì?
Hắn im lặng. Nhìn cô. Đèn bàn chiếu nửa mặt cô, kính hơi trễ, tóc buộc vội, cổ áo hơi nhăn sau một ngày dài. Kiểu đẹp của người không cố đẹp.
— Toàn bộ sự thật là tôi xây vì đó là thứ duy nhất tôi biết làm. Cai quản. Xây dựng. Thu phục. Tôi đã làm điều đó... rất lâu.
Cô nhìn hắn. Nhíu mày nhẹ.
— Anh nói như người đã sống nhiều hơn hai mươi bảy năm.
— Có lẽ.
Cô không hỏi thêm. Ghi vào sổ.
— Dùng câu đầu. "Tôi từng là nhân viên thất bại. Tôi xây Huyền Cơ vì tin dữ liệu đúng giúp người bình thường quyết định giỏi." Đủ thật. Đủ ngắn. Đủ để nhà đầu tư nhớ.
— Và phần còn lại?
— Phần còn lại giữ cho anh. Không phải mọi sự thật đều cần chia sẻ.
Cô ấy biết tôi giấu. Không hỏi giấu gì. Chỉ giúp tôi chọn phần nào để nói.
Tô Vãn. Kiểu người không đòi biết tất cả. Chỉ cần biết đủ để làm việc. Và đủ để tin.
Thành phố thứ ba. Quỹ Minh Phong Capital. Tám người.
Lục Trường An mở đầu khác.
— Hai năm trước, tôi là nhân viên văn phòng. Nợ năm trăm triệu. Không ai tin tôi có thể làm gì. Tôi nhìn thấy một vấn đề: doanh nghiệp Việt Nam ra quyết định bằng trực giác, không bằng dữ liệu. Và tôi nghĩ: nếu cho họ công cụ đúng, mọi thứ sẽ khác. Huyền Cơ bắt đầu từ đó.
Khác. Ấm hơn. Có con người hơn.
Tám người nghe. Không ai nhìn điện thoại.
Sau đó, số liệu. Biểu đồ. Chiến lược. Nhưng phần mở đầu đã giữ họ.
Buổi kết thúc. Giám đốc quỹ bắt tay:
— Anh kể hay. Nhưng số liệu hay hơn. Chúng tôi quan tâm.
Trên đường ra, Lâm Khải cười.
— Lục, hai buổi đầu anh cứng như gỗ. Bây giờ đã biết kể rồi.
— Tô Vãn dạy.
— Cô ấy dạy giỏi.
Tô Vãn ngồi ghế sau, mở sổ, không nhìn lên. Nhưng hắn thấy khóe miệng cô hơi nhếch. Nửa giây. Rồi phẳng lại.
Thành phố thứ năm. Thứ bảy. Thứ chín.
Mỗi buổi pitch, hắn tốt hơn một chút. Không phải vì học thuộc. Vì bắt đầu tin câu chuyện mình kể.
"Tôi từng là nhân viên thất bại."
Thật. Thân xác này đúng là vậy.
"Tôi tin dữ liệu đúng thay đổi mọi thứ."
Thật. Ngàn năm trước, thông tin là quyền lực. Kiếp này cũng vậy.
"Huyền Cơ không phải công ty công nghệ. Huyền Cơ là công cụ giúp người bình thường ra quyết định ngang hàng với người giỏi nhất."
Thật. Nhưng cũng là thứ ta dùng để xây đế chế. Không khác Huyền Minh Tông. Chỉ đổi tên.
Sự thật có nhiều tầng. Nhà đầu tư thấy tầng một. Ta biết tất cả.
Buổi pitch cuối cùng. Thành phố thứ mười. Quỹ quốc tế, phòng họp kính, nhìn ra vịnh. Mười lăm người, bốn quốc tịch, phiên dịch ngồi cạnh.
Hắn nói mười tám phút. Mượt. Tự tin. Không cần nhìn slide. Mỗi con số chảy ra tự nhiên. Mỗi câu chuyện đúng chỗ.
Kết thúc. Im lặng. Rồi vỗ tay. Nhẹ, kiểu nhà đầu tư vỗ tay: không phải khen, là tín hiệu "tôi muốn nghe thêm."
Người phụ trách quỹ hỏi:
— Rủi ro lớn nhất của Huyền Cơ là gì?
Câu hỏi quen. Mỹ Anh đã chuẩn bị đáp án: rủi ro cạnh tranh, rủi ro nhân sự, rủi ro pháp lý.
Nhưng hắn không nói đáp án chuẩn.
— Tôi.
Im lặng.
— Huyền Cơ phụ thuộc quá nhiều vào tôi. Đó là rủi ro lớn nhất. Và đó cũng là lý do tôi IPO: để xây hệ thống quản trị không phụ thuộc một người. Để nếu ngày mai tôi không còn, Huyền Cơ vẫn chạy.
Mười lăm người nhìn hắn. Không ai nói. Rồi người phụ trách gật đầu.
— Thẳng thắn. Tôi thích.
Trên đường ra, Lâm Khải vỗ vai.
— Câu "Tôi" đó, thiên tài. Không ai nói rủi ro lớn nhất là bản thân mình.
— Không phải thiên tài. Là sự thật.
Ngàn năm trước, Huyền Minh Tông sụp vì ta. Không phải vì kẻ thù mạnh. Vì ta tập trung quyền lực quá nhiều, và khi ta ngã, không ai đỡ được. Kiếp này, ta sẽ không lặp lại.
Sổ đặt mua. Kết quả.
Lâm Khải gọi từ phòng khách sạn, giọng run nhẹ vì phấn khích.
— Vượt ba lần. Sổ đặt mua IPO vượt mong đợi ba lần. Hai mươi bảy quỹ đăng ký. Tổng giá trị đặt mua gấp ba số cổ phần phát hành. Hưng nói chưa từng thấy startup nào có sổ đặt mua như vậy.
— Tốt.
— Tốt? Khải suýt hét. Lục, đây là IPO tốt nhất ngành tech năm nay. "Tốt" là tất cả anh nói?
— Vẫn chưa lên sàn. Nhiều thứ có thể xảy ra.
Khải thở ra.
— Anh giống ông già bảy mươi. Không bao giờ mừng sớm.
Ông già ngàn tuổi, thực ra. Nhưng Khải không cần biết.
Chuyến bay về. Tối. Máy bay qua mây.
Lâm Khải ngủ hàng trước, ngáy nhẹ. Hắn ngồi cạnh cửa sổ, hàng sau.
Tô Vãn ngồi cạnh. Mắt nhắm, kính tháo đặt trên đùi, đầu nghiêng sang phải. Ngủ.
Hắn nhìn cô.
Tóc rối. Kính trễ. Cổ áo nhăn. Bàn tay trái vẫn cầm bút, sổ tay mở trên lòng, trang cuối ghi: "Sổ đặt mua 3x. Timeline: 4 tuần đến ngày giao dịch." Chữ cô nhỏ, đều, thẳng hàng ngay cả khi viết trên máy bay.
Cô ấy đi theo ta từ Vạn Lý. Từ ngày ta chỉ là nhân viên văn phòng ngồi bàn cạnh nhà vệ sinh. Qua DataFlow. Qua enterprise. Qua Diệp Kính phản. Qua Lão Từ đánh. Qua họp cổ đông. Qua mười thành phố, bốn mươi buổi pitch, ba tuần không ngủ đủ giấc.
Chưa bao giờ hỏi tại sao.
Chưa bao giờ nói "tôi mệt."
Chưa bao giờ bỏ đi.
Cô nhúc nhích trong giấc ngủ. Đầu nghiêng thêm, gần chạm vai hắn. Không chạm. Gần thôi.
Hắn không nhúc nhích. Ngồi im. Nhìn cô ngủ.
Ngàn năm trước. Không có ai ngủ cạnh ta. Trên ngai Cửu U Sơn, đêm chỉ có gió và bóng tối. Đệ tử quỳ ban ngày, về phòng ban đêm. Không ai ở lại.
Kiếp này...
Cô hít thở đều. Nhẹ. Bình yên kiểu chỉ có khi ngủ, khi bỏ hết lớp giáp xuống.
Có lẽ không cần hỏi tại sao. Có lẽ câu trả lời nằm ở đây: cô chọn ở lại, không phải vì hợp đồng, không phải vì lương, không phải vì sợ. Vì chọn.
Và đó là thứ ta không bao giờ có ở kiếp trước.
Hắn quay nhìn ra cửa sổ. Mây trắng. Rất cao. Ánh trăng rải trên mặt mây, sáng lạnh.
IPO. Bốn tuần nữa. Lên sàn. Phơi bày. Ma Tôn bước ra ánh sáng hoàn toàn.
Sẽ mất thứ gì đó. Luôn mất khi bước ra ánh sáng. Mất bóng tối. Mất sự ẩn mình. Mất lợi thế của kẻ không ai biết mặt.
Nhưng được thứ khác. Được đứng dưới mặt trời. Được xây thứ không ai phá được vì cả thế giới đang nhìn.
Và được ngồi đây. Trên máy bay. Bên cạnh người đang ngủ. Trong ba tuần mệt nhất cuộc đời kiếp này.
Đủ.
Hắn nhắm mắt. Không ngủ. Chỉ nghỉ. Lần đầu tiên trong ba tuần.
Máy bay xuyên qua mây. Phía dưới, thành phố sáng đèn. Phía trước, nhà.
Bốn tuần nữa. Rồi mọi thứ sẽ khác.
Nhưng bây giờ, có mây. Có trăng. Có người bên cạnh.
Đủ rồi.