Ma Tôn Mở Công Ty
Chương 61: Thị Trường Mới
Chương 61

Thị Trường Mới

Phòng họp tầng bảy yên tĩnh hơn mọi khi.

Sáu chiếc ghế xoay đã đầy. Tô Vãn ngồi bên trái Lục Trường An, laptop mở sẵn, bản trình bày chiếu lên màn hình tivi treo tường. Trịnh Hải góc phải, tay xoay bút, mắt dán vào biểu đồ trên slide đầu tiên. Hàn Kiêu lưng tựa ghế, chân gác lên thanh ngang bàn, cốc trà đá cầm tay. Diệp Kính đến muộn ba phút, kéo ghế cuối, mở sổ da nâu, không nhìn ai.

Trương Phong đứng cạnh cửa sổ, tay khoanh trước ngực, im lặng như mọi lần.

Lục Trường An nhìn lướt một vòng. Sáu người. Mười sáu tháng trước, hắn ngồi một mình trong quán cà phê hẻm, bút bi và tờ giấy A4 gấp tư. Bây giờ là phòng họp kính, sáu mươi nhân viên dưới ba tầng, một trăm năm mươi khách hàng, hai tỷ doanh thu mỗi tháng.

Nhưng hai tỷ không phải đích đến. Hai tỷ là bệ phóng.

– Bắt đầu, hắn nói.

Tô Vãn gật đầu, chuyển trang trình bày.

– Thị trường doanh nghiệp vừa và nhỏ, cô nói, giọng đều, mắt nhìn thẳng vào từng người. Mười tám tháng qua, Huyền Cơ tăng trưởng từ không lên một trăm năm mươi khách hàng. Con số ấn tượng. Nhưng...

Cô dừng lại, bấm sang trang tiếp theo. Đường cong tăng trưởng bắt đầu uốn ngang.

– Thị trường SME đang bão hòa cho chúng ta. Không phải bão hòa tuyệt đối, mà bão hòa tương đối. Khách hàng mới đến chậm hơn, chi phí thu hút tăng, biên lợi nhuận co lại. Nếu giữ nguyên mô hình này, mười tám tháng nữa chúng ta vẫn đứng ở mức hai tỷ rưỡi, cộng trừ hai trăm triệu.

Hàn Kiêu hạ chân xuống.

– Vậy muốn tăng trưởng mười lần thì sao?

– Enterprise. Tô Vãn chuyển slide. Ngân hàng. Bảo hiểm. Tập đoàn bán lẻ. Sản xuất. Khách hàng enterprise trả gấp năm mươi lần SME. Một hợp đồng tập đoàn bán lẻ lớn bằng ba mươi khách hàng nhỏ cộng lại.

Cô dừng, nhìn Hàn Kiêu.

– Nhưng cũng khó gấp năm mươi.

Im lặng hai giây. Trịnh Hải ngừng xoay bút.

– Khó ở chỗ nào? Hàn Kiêu hỏi.

Tô Vãn liệt kê, đếm trên đầu ngón tay.

– Một, quy trình mua hàng dài, sáu tháng đến một năm. Hai, cần chứng minh năng lực triển khai quy mô lớn, không phải demo trên điện thoại. Ba, lobby nội bộ, mỗi tập đoàn có mười tầng phê duyệt. Bốn, đối thủ enterprise đã ở đó từ lâu, có quan hệ sâu, có hợp đồng dài hạn.

Cô nhìn thẳng vào camera phòng họp, nơi biểu đồ thị phần đang hiện.

– Và năm, tên đối thủ chính: Nova Tech. Bạch Dạ đang ngồi trên bảy mươi phần trăm thị phần BI enterprise khu vực.

Phòng họp lặng đi.

Lục Trường An nghe mọi thứ, mặt không đổi. Bảy mươi phần trăm. Con số ấy lớn. Nhưng hắn từng đối mặt với những con số lớn hơn nhiều.

Thanh Vân Kiếm Phái chiếm chín mươi phần trăm lãnh thổ chính đạo. Huyền Minh Tông bắt đầu với một đỉnh núi và chín mươi bảy đệ tử. Cuối cùng, ta lấy được bốn mươi phần trăm trong ba mươi năm.

Ba mươi năm. Ở đây, ta có mười tám tháng.

– Trịnh Hải, hắn nói. Sản phẩm.

Trịnh Hải đứng dậy, cắm USB vào tivi, mở bản trình bày kỹ thuật. Trang đầu tiên: "Huyền Cơ Enterprise, Nền tảng BI + AI Predictions cho doanh nghiệp lớn".

– Kiến trúc hiện tại của mình phục vụ SME, anh nói, giọng nhanh, mắt sáng lên khi nói về kỹ thuật. Dashboard đơn giản, dữ liệu từ một nguồn, báo cáo theo ngày. Enterprise cần kiến trúc khác hoàn toàn.

Anh chuyển slide, hiện sơ đồ kiến trúc.

– Nhiều nguồn dữ liệu cùng lúc, POS, ERP, CRM, kho vận, nhân sự. Xử lý dữ liệu hàng triệu dòng mỗi ngày. Phân quyền phức tạp, mỗi phòng ban chỉ thấy phần của mình. Bảo mật cấp ngân hàng. Và quan trọng nhất: khả năng tuỳ chỉnh theo từng khách hàng, không phải giải pháp đóng gói.

Hàn Kiêu nhíu mày.

– Mất bao lâu?

– Sáu tháng phát triển, ba tháng thử nghiệm. Trịnh Hải không ngần ngại. Cần hai mươi tỷ đầu tư. Tuyển thêm mười kỹ sư, thuê hạ tầng đám mây riêng, mua giấy phép bảo mật.

Lục Trường An nhìn Tô Vãn.

– Có bao nhiêu?

– Sau Series A, còn mười tám tỷ trong tài khoản, cô trả lời không cần mở sổ. Doanh thu trang trải chi phí vận hành, không phải rút từ quỹ. Nhưng hai mươi tỷ cho sản phẩm enterprise nghĩa là gần cạn. Nếu sản phẩm thất bại hoặc chậm tiến độ, chúng ta không có đệm.

– Nói cách khác, Hàn Kiêu chen vào, tất tay.

Tô Vãn gật.

– Gần như vậy.

Im lặng. Trương Phong vẫn đứng cạnh cửa sổ, mắt nhìn ra ngoài, nhưng tai nghe rõ từng từ. Anh không nói, nhưng tay khoanh chặt hơn. Anh hiểu: đây không phải cuộc họp thông thường. Đây là lúc quyết định công ty đi đâu trong hai năm tới.

Hàn Kiêu đặt cốc trà xuống.

– Tôi nói thẳng. Enterprise là sân Nova Tech. Bạch Dạ đang ngồi trên bảy mươi phần trăm. Mình nhảy vào là đánh thẳng mặt hắn. Anh ta nhìn Lục Trường An. Anh An chắc chưa?

Lục Trường An nhìn Hàn Kiêu. Ánh mắt hắn tĩnh, không dao động.

– Đúng. Đó là lý do phải đánh.

Hàn Kiêu chớp mắt.

– Lý do... phải đánh?

– Nếu enterprise là sân trống, bất kỳ ai cũng nhảy vào được. Chẳng có giá trị chiến lược. Nhưng bảy mươi phần trăm của một người nghĩa là thị trường đã được chứng minh, khách hàng đã có nhu cầu, và kẻ thống trị đã trở nên lười biếng.

Hắn nói chậm, mỗi từ cân nhắc.

– Bạch Dạ không lười. Nhưng Nova Tech lớn, và công ty lớn có quán tính. Họ tối ưu cho lợi nhuận, không tối ưu cho đổi mới. Đó là khe hở.

Diệp Kính mở miệng lần đầu.

– Tôi cần nói vài điều.

Mọi người quay sang. Diệp Kính ngồi thẳng lưng, bút chì kẹp giữa hai ngón, mắt bình thản.

– Enterprise có hợp đồng phức tạp. Đấu thầu. Vấn đề tuân thủ. Điều khoản bảo mật. Phạt vi phạm. Luật chơi khác SME hoàn toàn. Anh cần chuẩn bị pháp lý nghiêm túc. Không phải kiểu tôi soạn hợp đồng hai trang rồi ký. Enterprise cần mười trang, hai mươi trang, với mỗi điều khoản đều có thể trở thành vũ khí.

Anh dừng lại, gõ bút chì lên sổ.

– Và điều quan trọng hơn: khi anh đánh vào sân của Nova Tech, Bạch Dạ sẽ dùng luật pháp như tuyến phòng thủ đầu tiên. Hắn có đội ngũ pháp lý mười người, có tiền lệ hợp đồng mười năm. Mình cần sẵn sàng cho điều đó.

Lục Trường An nghe, quan sát.

Diệp Kính phân tích chính xác. Mọi luận điểm đều đúng. Nhưng...

Hắn nhìn vào mắt Diệp Kính. Luật sư nhìn lại, bình thản.

Hào hứng quá. Kiểu hào hứng của kẻ nhìn thấy sân chơi lớn hơn cho bản thân. Diệp Kính không phải kẻ tham tiền. Nhưng hắn tham vị trí. Tham vai trò. Quân sư pháp lý cho startup SME khác xa quân sư pháp lý cho công ty enterprise chuẩn bị lên sàn.

Bạch Vô Nhai ngày xưa cũng thế. Khi Huyền Minh Tông còn nhỏ, Bạch Vô Nhai trung thành tuyệt đối. Nhưng khi tông môn lớn mạnh, ta bắt đầu thấy hắn nhìn bản đồ lâu hơn nhìn ta.

Không sao. Tham vọng không phải tội. Chỉ cần biết tham vọng đó hướng về đâu.

Hắn gật đầu.

– Chuẩn bị pháp lý. Tôi cần Diệp Kính soạn bộ khung hợp đồng enterprise trong một tháng.

Diệp Kính gật, ghi vào sổ.

Lục Trường An đứng dậy, bước đến bảng trắng treo trên tường. Hắn cầm bút dạ đen, viết.

Ba dòng.

Mục tiêu 18 tháng:

1. Sản phẩm enterprise

2. 10 khách hàng enterprise

3. IPO

Phòng họp im phắc.

Tô Vãn nhìn chữ "IPO". Mắt cô chớp một lần. Cô quay sang hắn.

– Anh muốn lên sàn?

– Muốn xây tông môn bất diệt, phải có gốc rễ công khai. Lục Trường An đặt bút xuống, quay lại. Không ai phá được thứ cả thế giới đang nhìn.

Kiếp trước, Huyền Minh Tông mạnh nhất tu tiên giới. Nhưng tông môn hoạt động trong bóng tối, đệ tử ẩn danh, tài sản không ai biết. Khi liên minh chính đạo tấn công, không một kẻ bên ngoài lên tiếng. Bởi vì không ai biết Huyền Minh Tông thực sự là gì.

Kiếp này, ta chọn khác. Phơi bày. Công khai. IPO nghĩa là hàng nghìn nhà đầu tư biết tên Huyền Cơ. Nghĩa là mỗi cuộc tấn công vào Huyền Cơ đều bị thị trường nhìn thấy. Nghĩa là Lão Từ không thể ra đòn trong bóng tối nữa.

Ánh sáng. Vũ khí mạnh nhất mà Ma Tôn kiếp trước chưa bao giờ dùng.

Hàn Kiêu huýt sáo nhỏ.

– IPO. Nghe ghê thật.

Trịnh Hải nhíu mày, nhưng không phải lo lắng, mà tính toán.

– Nếu IPO, cần kiểm toán quốc tế, cần chuẩn hoá hệ thống tài chính, cần lịch sử tăng trưởng ba năm. Mình mới mười sáu tháng.

– Mười tám tháng nữa là ba mươi bốn, Tô Vãn nói. Nếu bắt đầu kiểm toán từ bây giờ, đủ thời gian. Nhưng...

Cô ngập ngừng.

– Nhưng gì? Lục Trường An hỏi.

– IPO nghĩa là công khai mọi thứ. Doanh thu. Lợi nhuận. Cổ đông. Chiến lược. Không giấu được gì nữa.

Hắn nhìn cô.

– Tôi biết.

Tô Vãn nhìn lại. Trong mắt cô có một câu hỏi không nói ra: Anh sẵn sàng cho điều đó chưa?

Hắn không trả lời câu hỏi ấy. Không phải vì không muốn, mà vì câu trả lời cần thời gian.

– Bước tiếp theo, hắn nói. Trịnh Hải, lập kế hoạch phát triển sản phẩm enterprise, tuần sau trình bày. Tô Vãn, tổng hợp danh sách mười tập đoàn tiềm năng nhất, xếp theo khả năng tiếp cận. Hàn Kiêu, nghiên cứu cấu trúc bán hàng enterprise, chúng ta cần đội ngũ mới hay đào tạo đội hiện tại.

Hắn nhìn Diệp Kính.

– Diệp Kính, ngoài khung hợp đồng, tôi cần bản phân tích pháp lý thị trường enterprise: rào cản gia nhập, rủi ro, và điểm yếu pháp lý của Nova Tech.

Diệp Kính ngẩng đầu, ánh mắt sắc lên một khắc.

– Điểm yếu pháp lý?

– Mọi công ty lớn đều có. Hợp đồng độc quyền, điều khoản ép buộc, phí phạt phi lý. Tìm cho tôi.

Diệp Kính gật, chậm.

Sân chơi lớn hơn. Đúng như ta nghĩ. Hắn đang tính.

Cuộc họp kết thúc sau bốn mươi phút. Mọi người đứng dậy, ghế xoay kéo trên sàn gạch, tiếng laptop gập lại, cốc trà va nhẹ vào mặt bàn.

Trương Phong ra sau cùng. Anh dừng ở cửa, quay lại.

– Anh An.

Lục Trường An ngẩng đầu.

– Enterprise cần hạ tầng khác. Tôi sẽ làm việc với Trịnh Hải về kiến trúc hệ thống. Nhưng hai mươi tỷ... có thể chưa đủ nếu tính cả bảo mật và tuân thủ.

– Bao nhiêu?

– Hai mươi lăm. Có thể ba mươi.

Lục Trường An nhìn anh.

– Làm với hai mươi trước. Nếu cần thêm, tìm thêm.

Trương Phong gật, bước ra. Cửa đóng lại.

Phòng họp còn hai người. Tô Vãn chưa đi.

Cô đứng cạnh bảng trắng, nhìn ba dòng chữ hắn vừa viết. Ngón tay cô chạm nhẹ vào mép bảng.

– Mười tám tháng, cô nói, giọng nhẹ. Ba mục tiêu. Bình thường một công ty mất năm năm cho một mục tiêu trong số này.

– Huyền Cơ không bình thường.

Tô Vãn quay lại nhìn hắn. Không cười, nhưng khoé mắt dịu đi.

– Tôi biết. Cô nói. Chỉ là... khi anh viết lên bảng, tôi nghĩ đến mười tám tháng trước. Anh viết "tầm nhìn 5 năm" trên tờ A4 gấp tư trong quán cà phê. Tôi nghĩ anh nói quá. Bây giờ anh viết "IPO" trên bảng trắng phòng họp kính.

Cô dừng.

– Lần này tôi không nghĩ anh nói quá.

Hắn nhìn cô. Trong mắt hắn có thứ gì đó hiếm khi xuất hiện: không phải ấm, nhưng không lạnh. Một dạng công nhận lặng lẽ.

– Vãn.

– Dạ?

– Danh sách mười tập đoàn. Đặt Phúc Long lên đầu.

Tô Vãn nhíu mày.

– Phúc Long? Chuỗi bán lẻ? Năm trăm cửa hàng, doanh thu nghìn tỷ? Họ đang dùng Nova Tech. Hợp đồng ba năm.

– Đúng. Và hợp đồng đó sắp hết một năm.

Cô nhìn hắn, hiểu ra.

– Anh muốn bắt đầu bằng khách hàng lớn nhất của Nova Tech.

– Bắt đầu bằng khách hàng bất mãn nhất của Nova Tech.

Tô Vãn mở laptop, ghi lại. Ngón tay cô gõ nhanh, chính xác, không cần hỏi thêm. Mười sáu tháng làm việc cùng nhau đã dạy cô một điều: khi Lục Trường An nói "bất mãn nhất", nghĩa là anh đã biết.

Cô gập máy, kẹp vào nách, bước ra cửa.

– Vãn.

Cô dừng.

– Lần này sẽ khác, hắn nói. Kiếp trước... Hắn dừng, sửa lại. Trước đây, tôi xây thứ chỉ những kẻ mạnh mới nhìn thấy. Lần này, tôi xây thứ cả thế giới đều thấy.

Tô Vãn đứng yên một giây. Cô không hiểu hết ý nghĩa câu nói ấy, nhưng cô cảm nhận được trọng lượng của nó.

– Tôi sẽ chuẩn bị, cô nói, rồi bước ra.

Lục Trường An một mình trong phòng họp.

Hắn quay lại nhìn bảng trắng. Ba dòng chữ. Mực đen trên nền trắng, nét bút thẳng, không run.

Mười tám tháng.

Thanh Vân Kiếm Phái. Chín mươi phần trăm lãnh thổ chính đạo. Huyền Minh Tông bắt đầu bằng một đỉnh núi ở rìa Cửu U Sơn, chín mươi bảy đệ tử, không đồng minh, không tài nguyên. Ta quyết định thách thức vì một lý do duy nhất: nếu Ma Đạo muốn tồn tại, phải có người dám bước vào lãnh thổ của chính đạo và nói "đây cũng là đất của ta".

Ba mươi năm chiến tranh. Huyền Minh Tông mất sáu nghìn đệ tử, mười một trưởng lão, ba ngọn núi. Nhưng cuối cùng, Thanh Vân phải ký hòa ước, nhường bốn mươi phần trăm lãnh thổ, và từ đó, mỗi khi nhắc đến Ma Đạo, họ nói hai chữ "Ma Tôn" bằng giọng run.

Bạch Dạ không phải Thanh Vân Kiếm Phái. Nhưng hắn đủ nguy hiểm để thú vị.

Hắn tắt đèn phòng họp, bước ra.

Hành lang tầng bảy vắng. Ánh nắng chiều xuyên qua kính, đổ bóng dài trên sàn gạch. Từ đây nhìn xuống, thấy tầng sáu bộ phận kỹ thuật đang làm việc, màn hình xanh đỏ lập lòe, tiếng gõ phím lọt qua cầu thang.

Hắn dừng ở lan can, nhìn xuống.

Sáu mươi người. Mười sáu tháng trước là bốn. Mười tám tháng nữa sẽ là bao nhiêu? Hai trăm? Ba trăm?

Nhiều hơn. Và nhiều hơn không chỉ nghĩa là mạnh hơn. Nhiều hơn nghĩa là nhiều kẻ có thể phản bội hơn. Nhiều cặp mắt nhìn vào lưng ta hơn. Nhiều dao hơn.

Nhưng cũng nhiều người đi cùng hơn.

Hắn nhớ lời Tô Vãn trên sân thượng, đêm tiệc cuối năm. Cảm giác đó gọi là không cô đơn.

Điện thoại rung. Tin nhắn từ Hàn Kiêu.

"Anh An, em vừa kiểm tra. Enterprise Nova Tech có 15 khách hàng lớn. 3 trong số đó hợp đồng sắp hết năm nay. Phúc Long là 1 trong 3. Anh nói đúng."

Hắn không trả lời. Đặt điện thoại vào túi, bước xuống cầu thang.

Tầng sáu. Trịnh Hải đã ngồi vào bàn, hai màn hình mở song song, tay trái vẽ sơ đồ kiến trúc, tay phải gõ tin nhắn cho nhóm kỹ sư. Trương Phong kéo ghế ngồi cạnh, hai người nói chuyện nhỏ, thỉnh thoảng gật đầu hoặc lắc.

Tầng năm. Hàn Kiêu đang họp nhanh với đội bán hàng, mười hai người quây quanh bàn dài, giấy A4 trải khắp, bút dạ nhiều màu. Tiểu Linh ngồi góc phòng, sổ tay mở, ghi chép gì đó, thỉnh thoảng ngẩng đầu quan sát từng khuôn mặt.

Lục Trường An đi qua không dừng lại. Nhưng hắn nhìn. Hắn luôn nhìn.

Hàn Kiêu vẫn tốt. Mười sáu tháng, lòng trung thành kiểu con chó giữ nhà, không bao giờ thay đổi. Kiêu không phản bội vì Kiêu không biết cách phản bội. Đó vừa là điểm mạnh, vừa là giới hạn.

Tiểu Linh... khác. Sổ tay cô ghi không phải nội dung cuộc họp, mà là biểu cảm từng người khi nghe tin enterprise. Ai hào hứng, ai lo, ai im lặng, ai gật đầu quá nhanh.

Đệ tử ruột.

Hy vọng kiếp này đừng lặp lại.

Hắn về phòng làm việc tầng bảy. Đóng cửa. Ngồi xuống ghế.

Mở sổ tay đen.

Trang cuối cùng hắn viết, đêm tiệc cuối năm: "Kiếp trước dùng người. Kiếp này giữ người."

Hắn lật sang trang mới. Viết:

"Trúc Cơ. Xây nền. Đối thủ: Nova Tech (Bạch Dạ). Kẻ giấu mặt: Lão Từ. Mục tiêu: enterprise + IPO. Vũ khí: ánh sáng."

Rồi phía dưới, nhỏ hơn:

"Ghi nhớ: Diệp Kính hào hứng quá. Theo dõi."

Hắn gập sổ.

Ngoài cửa sổ, thành phố nhộn nhịp giờ tan tầm. Xe máy, ô tô, tiếng còi, ánh đèn vàng. Sáu mươi người đang làm việc dưới ba tầng lầu, mỗi người một cuộc đời, mỗi người một lý do ở lại.

Mười tám tháng trước, hắn không có gì.

Bây giờ, hắn có tông môn.

Và tông môn chuẩn bị bước vào cuộc chiến lớn nhất kể từ khi thành lập.

Hắn mỉm cười.

Lần thứ tám.

Ch.61/175
3.068 từ