Ai Là Lục Trường An?
Bài báo lên lúc sáu giờ sáng, khi Lục Trường An đang pha trà trong căn bếp nhỏ.
Điện thoại rung. Một lần. Hai lần. Ba lần liên tiếp. Hắn không nhìn, vẫn rót nước nóng vào ấm sứ, nhìn lá trà xoay chậm trong dòng nước đục. Long Tỉnh mua ở cửa hàng gần nhà, không phải loại Hàng Châu như của Lão Từ, nhưng đủ thơm cho buổi sáng.
Lần thứ tư, hắn cầm điện thoại lên.
Tiểu Linh. Bốn tin nhắn liên tiếp, không có dấu chấm câu ở tin cuối, nghĩa là cô đang hoảng.
"Anh Lục, có bài báo."
"Trần Đức Minh viết. Đăng trên Kinh Tế Thời Đại, trang chủ, bài nổi bật."
"Tiêu đề: Ai Thật Sự Là Lục Trường An, CEO Nghìn Tỷ Không Có Quá Khứ?"
"Anh đọc chưa"
Hắn đặt chén trà xuống. Mở bài báo.
Ba nghìn hai trăm chữ. Giọng văn trung lập, không cáo buộc, không vu khống. Chỉ câu hỏi. Và đó chính là thứ nguy hiểm nhất.
"Lục Trường An, 29 tuổi, Chủ tịch Tập đoàn Huyền Cơ, vốn hóa 1.500 tỷ đồng, là một trong những CEO trẻ nhất lịch sử ngành công nghệ khu vực. Nhưng điều kỳ lạ nhất về ông không phải sự thành công, mà là sự vắng mặt hoàn toàn của quá khứ."
"Trước khi bước vào Công ty Vạn Lý với vị trí nhân viên nhập liệu cách đây hơn ba năm, Lục Trường An gần như không tồn tại trong bất kỳ hồ sơ xã hội nào. Không bạn bè thời đại học nhớ mặt. Không đồng nghiệp cũ kể được một câu chuyện. Không ảnh cá nhân trên mạng xã hội, không bài đăng, không bình luận. Một khoảng trắng kéo dài hai mươi mấy năm, rồi đột ngột bùng nổ."
Hắn cuộn xuống. Trần Đức Minh phỏng vấn mười hai người, tất cả nói cùng một điều: không nhớ. Chủ trọ cũ không giữ hợp đồng. Bạn đại học biết tên nhưng không thân. Bác ruột từ chối trả lời. Giảng viên hướng dẫn nói "có vẻ quen."
"Mọi doanh nhân thành công đều có dấu hiệu từ sớm. Tính cách lãnh đạo, khả năng thuyết phục, sự nổi bật trong nhóm. Lục Trường An không có gì. Hoàn toàn không có gì. Như thể con người này bắt đầu tồn tại từ ngày bước vào Vạn Lý."
Hắn đóng bài báo. Đặt điện thoại xuống bàn, màn hình úp.
Câu hỏi đúng. Giọng đúng. Thời điểm đúng. Lão Từ không còn sức đánh trực diện, nên đánh bằng sương mù.
Rót trà. Uống. Vị đắng nhẹ lan trên lưỡi.
Kiếp trước, Bạch Nhật Thần Quân từng phái sứ giả đến Huyền Minh Tông, hỏi trước mặt tám trưởng lão: "Chủ nhân các ngươi lấy linh thạch ở Cửu U Sơn, có hỏi ý thiên đạo không?" Không cần cáo buộc. Câu hỏi đủ to để bảy trong tám trưởng lão quay sang nhìn ta. Bạch Nhật không cần ta trả lời. Ông ta cần ta phải giải thích.
Giải thích là thừa nhận câu hỏi có giá trị. Và ta sẽ không lặp lại sai lầm đó.
Điện thoại rung tiếp. Hàn Kiêu.
– Sếp, bài báo dở hơi trên Kinh Tế Thời Đại, anh đọc chưa? Để em gọi tòa soạn, ép gỡ.
– Không gỡ.
Im lặng hai giây.
– Sếp nói gì?
– Để nguyên. Nếu gỡ, người ta sẽ nghĩ tôi sợ. Nếu để, người ta sẽ tự đọc và tự kết luận.
Hàn Kiêu thở ra, tiếng gió qua micro.
– Nhưng cổ đông sẽ hỏi. Board sẽ họp. Mấy tay phân tích chứng khoán đang chia sẻ bài rồi.
– Biết. Gọi Tô Vãn, báo cô ấy chuẩn bị phòng họp tầng chín. Mười giờ sáng. Mời toàn bộ đội ngũ chính.
– Rồi. Sếp có cần em làm gì với thằng phóng viên?
– Không làm gì. Trần Đức Minh viết đúng quy trình, không vu khống, không vi phạm. Đánh phóng viên chỉ tạo thêm bài báo.
Hàn Kiêu gác máy.
Hắn ngồi lại. Nhìn chén trà. Mặt nước phẳng, không gợn, phản chiếu trần nhà trắng đục. Ở đâu đó trong thành phố, hàng trăm nghìn người đang đọc bài báo đó, đang nhìn ảnh hắn trên trang chủ Kinh Tế Thời Đại, đang tự hỏi: kẻ này là ai?
Câu hỏi Tô Vãn hỏi tối qua. Câu hỏi Lão Từ hỏi suốt ba năm. Câu hỏi ta tự hỏi mỗi sáng trước gương.
Và bây giờ, cả thành phố đang hỏi.
Hắn uống trà. Lạnh rồi. Vị đắng kéo dài trên lưỡi, ngấm chậm, giống tin xấu ngấm chậm vào thị trường. Không ai chết vì một bài báo. Nhưng trong thương trường, nghi ngờ giết chậm hơn bằng chứng mà giết sâu hơn.
Trần Đức Minh. Tay phóng viên này giỏi. Không vu khống, không bóp méo, chỉ xếp sự thật theo thứ tự tạo nghi ngờ. Kiểu đánh của kẻ biết luật chơi.
Nhưng người giao kiếm cho cậu ta là Lão Từ. Và Lão Từ đã hết kiếm.
Mười giờ. Phòng họp tầng chín.
Tô Vãn đã ngồi sẵn, bên phải bảng trắng, tay cầm bút đỏ. Mỹ Anh ngồi đối diện, laptop mở, tab luật truyền thông đang hiển thị. Tiểu Linh đứng cạnh cửa, điện thoại dán mắt, theo dõi phản ứng mạng xã hội theo thời gian thực. Hàn Kiêu ngồi ghế cuối, chân gác lên thanh ngang, mặt đỏ vì giận.
Hắn bước vào. Đóng cửa. Ngồi xuống.
– Tình hình.
Tiểu Linh đọc:
– Bài đăng sáu giờ sáng. Đến giờ: một trăm bốn mươi nghìn lượt xem, hai nghìn ba trăm chia sẻ, ba trăm bình luận. Xu hướng chia đôi. Nửa nói "CEO tay trắng, đáng nể." Nửa nói "không có quá khứ, chắc có bí mật." Ba kênh phân tích tài chính đã đăng video bình luận. Hai ủng hộ, một trung lập. Chưa có kênh nào đánh.
Tô Vãn nối tiếp:
– Cổ phiếu mở cửa giảm bốn phần trăm. Quỹ Thiên Phong chưa động. Lâm Khải gọi, hỏi có cần phát biểu không, tôi nói chờ. Vương Gia nhắn tin: "Anh Lục, tôi không quan tâm bài báo. Nhưng board sẽ quan tâm."
Mỹ Anh:
– Về mặt pháp lý, bài báo không vi phạm. Không cáo buộc, không thông tin sai. Chỉ đặt câu hỏi và trích dẫn nguồn có thật. Kiện không được, mà kiện cũng chỉ tạo thêm tiêu đề.
Hắn gật. Nhìn quanh bàn. Bốn khuôn mặt. Bốn cách lo lắng khác nhau. Hàn Kiêu giận, muốn đánh. Tiểu Linh lo, muốn kiểm soát thông tin. Mỹ Anh bình tĩnh, muốn giải pháp pháp lý. Tô Vãn, mặt không đổi, nhưng ngón tay gõ nhẹ lên bàn, hai nhịp một lần, kiểu gõ khi cô đang tính toán nhanh.
– Phương án, hắn nói.
Tô Vãn đứng dậy. Viết lên bảng trắng, chữ gọn, mực đỏ.
"1. Im lặng hoàn toàn, để thị trường tự tiêu hóa."
"2. Phản bác, đưa bằng chứng, kể câu chuyện."
"3. Họp báo ngắn, nói ít, nói đúng, nói xong đi."
Quay lại nhìn hắn.
– Im lặng: lợi là không tiếp thêm lửa, hại là ai đó sẽ lấp khoảng trống bằng suy đoán. Phản bác chi tiết: lợi là kiểm soát câu chuyện, hại là càng giải thích càng có vẻ như đang bào chữa. Họp báo ngắn: chỉ nói một lần, rõ ràng, rồi để kết quả kinh doanh nói tiếp.
Hắn nhìn bảng. Ba phương án. Trong đầu hắn, ba con đường cũ hiện lên, giống hệt ba mươi năm trước ở Huyền Minh Đại Lục khi Bạch Nhật gửi sứ giả.
Lần đó, ta chọn im lặng. Sai. Vì im lặng trong tu tiên giới nghĩa là thừa nhận. Lần này khác. Thương trường không phải tu tiên giới. Ở đây, kết quả kinh doanh là thiên đạo. Số liệu không nói dối.
– Phương án ba. Họp báo. Nhưng không phải họp báo lớn. Một thông cáo ngắn, gửi cho năm tờ báo lớn nhất, đồng thời đăng trên trang chủ Huyền Cơ. Tôi viết, Mỹ Anh duyệt.
Mỹ Anh gật.
– Nội dung? Tô Vãn hỏi.
Hắn nhìn ra cửa kính. Thành phố nắng, giao thông dưới đường chảy như mọi ngày. Không ai dưới đó biết rằng trên tầng chín này, một Ma Tôn ngàn tuổi đang chuẩn bị giải thích mình là ai.
– Sự thật. Phiên bản mà thế giới này chấp nhận được.
Im lặng. Mỹ Anh gõ bút bi lên bàn, nhịp đều. Tiểu Linh ngẩng lên từ điện thoại, chờ. Hàn Kiêu nhìn hắn, mắt hẹp, kiểu nhìn của người sẵn sàng chạy theo bất kỳ lệnh nào nhưng cần biết lệnh là gì.
Hắn bắt đầu nói. Không nhìn ai, nhìn bảng trắng, như đang đọc từ tấm bảng trống một bài viết chưa tồn tại.
– Tôi lớn lên mồ côi. Học trường bình thường. Làm công việc bình thường. Không ai nhớ tôi trước Vạn Lý, vì không có gì đáng nhớ. Đó là sự thật. Không cần thêm, không cần bớt.
Tô Vãn nhíu mày nhẹ. Nhẹ đến mức chỉ hắn nhận ra, vì hắn đã nhìn khuôn mặt đó mỗi ngày ba năm nay, biết từng sợi cơ nào co khi cô nghi ngờ, sợi nào giãn khi cô đồng ý.
Cô biết đó không phải toàn bộ. Nhưng cô không hỏi. Vì cô tin đủ rồi.
– Rồi nói gì về Huyền Cơ? Mỹ Anh hỏi, bút bi dừng gõ.
– Số liệu. Ba năm. Từ nhân viên nhập liệu đến tập đoàn nghìn tỷ. Mỗi hợp đồng đều có hồ sơ. Mỗi quyết định đều có biên bản. Kết quả kinh doanh không cần quá khứ của tôi để giải thích.
Hàn Kiêu gật mạnh.
– Đúng. Kết quả nói hết. Ai muốn nghi thì nghi, nhưng cổ phiếu tám trăm tỷ không phải tự nhiên mà có.
– Nghìn năm trăm, Tiểu Linh sửa, không ngẩng đầu.
– Ờ, nghìn năm trăm. Càng tốt. Ai xây được nghìn năm trăm tỷ từ con số không mà bảo giả thì mời ra đây xây thử.
Hắn nhìn Hàn Kiêu. Trong mắt hắn, đệ tử đầu tiên thu phục ngoài công ty, ba năm trước là tay đòi nợ giang hồ, giờ mặc vest, nói được từ "cổ phiếu", nhưng vẫn giữ nguyên kiểu trung thành bản năng: không hỏi tại sao, chỉ hỏi đánh ai.
Hàn Kiêu. Kiếp trước, người như cậu ta là chiến khuyển trên chiến trường, chết vì chủ mà không hỏi vì sao. Kiếp này, ta cần cậu ta sống. Sống lâu hơn ta nếu cần.
– Mỹ Anh viết bản nháp theo ý đó. Tôi duyệt. Tô Vãn phân phối. Trước mười hai giờ phải phát đi.
Mười hai giờ trưa. Bản tuyên bố phát đi.
"Tôi là Lục Trường An, Chủ tịch Tập đoàn Huyền Cơ. Tôi đọc bài báo sáng nay của nhà báo Trần Đức Minh trên Kinh Tế Thời Đại.
Bài báo đúng ở một điểm: tôi không có quá khứ nổi bật. Tôi lớn lên mồ côi, học trường bình thường, làm công việc bình thường, sống cuộc sống bình thường. Không ai nhớ tôi, vì tôi không có gì đáng nhớ.
Ba năm trước, tôi bước vào Vạn Lý Group với vị trí nhân viên nhập liệu. Từ đó đến nay, tôi xây dựng Huyền Cơ từ con số không. Mỗi hợp đồng, mỗi quyết định, mỗi con số đều có hồ sơ. Kết quả kinh doanh của Huyền Cơ không cần quá khứ của tôi để giải thích.
Tôi không xấu hổ vì mình là người bình thường. Nhiều người bắt đầu từ nơi không ai nhìn thấy. Điều đó không khiến họ kém đáng tin.
Đây là lần duy nhất tôi nói về chuyện này. Từ giờ, kết quả kinh doanh sẽ trả lời thay tôi.
Lục Trường An Chủ tịch Tập đoàn Huyền Cơ"
Tô Vãn đọc xong bản nháp, nhìn hắn.
– Ngắn.
– Đủ.
– "Người bình thường." Anh dùng từ đó có chủ đích?
– Có. Vì đó là thứ mọi người muốn nghe. Ai cũng muốn tin rằng một người bình thường có thể làm được điều phi thường. Câu chuyện tay trắng lập nghiệp bán chạy hơn bí ẩn.
Tô Vãn nhìn hắn lâu. Mắt cô hẹp nhẹ, kiểu nhìn khi cô biết hắn đang nói sự thật nhưng không phải toàn bộ sự thật.
– Anh không bình thường, cô nói, giọng nhẹ, chỉ đủ hai người nghe.
– Biết.
– Nhưng anh cũng không nói dối.
– Không. Tôi chỉ... chọn phần nào để nói.
Im lặng. Nắng trưa nghiêng qua cửa kính, vẽ hình chữ nhật trên sàn, cắt ngang khoảng cách giữa hai người.
Tô Vãn quay đi. Gõ gì đó trên điện thoại. Rồi nói, không nhìn lại:
– Phát đi rồi. Năm tờ báo. Trang chủ Huyền Cơ. Mạng xã hội nội bộ.
Hai giờ chiều. Phản ứng bắt đầu đến.
Tiểu Linh cập nhật mỗi ba mươi phút, giọng ngày càng bớt căng:
– Một giờ rưỡi sau khi phát: xu hướng đảo chiều. Cụm từ "tay trắng đến nghìn tỷ" lên xu hướng. Ba trang tin lớn chạy bài "CEO Huyền Cơ phản hồi: tôi là người bình thường." Tone tích cực. Bình luận chia sáu bốn, sáu ủng hộ bốn nghi ngờ.
– Tốt, hắn nói.
– Kênh phân tích tài chính lớn nhất, năm trăm nghìn người theo dõi, vừa đăng video. Tiêu đề: "Huyền Cơ, kết quả hay quá khứ quan trọng hơn?" Phân tích trung lập, nhưng kết luận: "Nhìn báo cáo tài chính, tôi tin vào số hơn tin vào nghi ngờ."
Hàn Kiêu thở ra, vai xụi bớt.
– Vậy là ổn?
– Chưa, Tô Vãn đáp. Cổ phiếu mới là thước đo.
Ba giờ chiều. Cổ phiếu HCO: từ âm bốn phần trăm hồi lại âm một phẩy hai phần trăm. Volume giao dịch tăng gấp đôi ngày thường, nghĩa là có người bán nhưng cũng có người mua. Quỹ Thiên Phong không bán. Lâm Khải nhắn: "Ổn. Tôi giữ."
Bốn giờ chiều. HCO đóng cửa ở âm không phẩy bảy phần trăm. Gần như bằng. Thị trường phán quyết: chưa tin hoàn toàn, nhưng không sợ.
Hắn ngồi trong phòng làm việc. Bốn giờ chiều, nắng nhạt, bóng tòa nhà đối diện đổ dài trên mặt kính.
Điện thoại rung. Bạch Dạ.
– Đọc bài báo. Đọc thông cáo. Thông cáo hay. Nhưng anh biết tôi sẽ hỏi gì.
– Hỏi đi.
– Anh thật sự là ai?
Im lặng. Dài. Hắn nghe tiếng Bạch Dạ thở đều ở đầu bên kia, bình tĩnh, không gấp. Câu hỏi không phải tò mò. Là đánh giá. Bạch Dạ liên minh với hắn, chuẩn bị đối mặt Meridian cùng nhau. Người ta không vào chiến trận với kẻ mình không hiểu.
– Tôi là người ngồi cạnh anh trên chuyến bay về từ Singapore. Đó là tất cả những gì anh cần biết.
Bạch Dạ cười nhẹ. Tiếng cười ngắn, kiểu cười khi nhận được câu trả lời không thỏa mãn nhưng đủ.
– Được. Tạm chấp nhận. Nhưng một ngày nào đó, tôi sẽ hỏi lại. Và lần đó, anh phải trả lời thật.
– Nếu ngày đó đến, tôi sẽ cân nhắc.
Bạch Dạ gác máy. Không nói thêm.
Hắn đặt điện thoại xuống. Nhìn ra cửa kính. Nắng chiều nghiêng, vàng đặc, phủ lên mặt kính tòa nhà đối diện như lớp men gốm mỏng. Ở góc đường, một chiếc xe hơi đen đậu lâu rồi, có thể của ai đó, có thể không. Hắn không quan tâm. Ba năm trước, hắn còn đi bộ năm cây số đến Vạn Lý mỗi sáng vì không đủ tiền đi xe buýt. Giờ có người thuê thám tử điều tra hắn. Có phóng viên viết bài về hắn. Có cổ đông lo vì hắn. Có Bạch Dạ gọi hỏi hắn là ai.
Thế giới này quan tâm đến ta rồi. Khác với hai mươi mấy năm trước, khi thân xác này đi qua thành phố mà không ai quay đầu nhìn.
Khác với ngàn năm trước, khi ta đứng trên Cửu U Sơn, thiên hạ biết tên nhưng không ai muốn đến gần.
Bây giờ... người ta muốn biết ta là ai. Không phải vì sợ. Vì muốn hiểu.
Đó là thứ mới. Thứ kiếp trước không có.
Sáu giờ chiều. Mọi người rời văn phòng. Tiểu Linh gửi báo cáo tổng kết: dư luận ổn định, cổ phiếu hồi, board không yêu cầu họp bất thường. Vương Gia nhắn: "Xong. Đừng lo board, tôi xử lý." Hàn Kiêu gọi, giọng đã bớt căng: "Sếp, em thấy thông cáo hay. Kiểu... thật. Mà cũng không thật. Nhưng nghe được."
Hắn cười nhẹ. Hàn Kiêu không bao giờ biết mình vô tình nói đúng nhất.
Thật. Mà cũng không thật. Nhưng nghe được.
Đó là mô tả chính xác nhất cho toàn bộ sự tồn tại kiếp này của ta.
Phòng làm việc. Một mình. Màn hình laptop tắt. Trà đã nguội từ chiều, hắn không rót thêm. Ánh đèn đường bên ngoài bắt đầu bật, từng cụm, vàng nhạt, lan ra như lửa nhỏ trong đêm sắp tới.
Hắn đứng dậy. Đi đến tấm kính lớn. Nhìn xuống thành phố.
Hàng triệu người. Mỗi người một quá khứ. Ký ức, bạn bè, gia đình, ảnh cũ, tin nhắn, email, bài đăng. Mỗi người để lại dấu vết, nhiều đến mức họ không biết mình đang tạo ra bao nhiêu bằng chứng cho sự tồn tại của chính mình mỗi ngày.
Hắn không có những thứ đó.
Quá khứ của Lục Trường An gốc là một khoảng trắng, vì người đó sống hai mươi mấy năm mà không chạm đến ai. Và quá khứ thật của hắn, ngàn năm trên Huyền Minh Đại Lục, nằm trong đầu, trong máu, trong cách hắn đọc người, trong cách hắn đặt chiến lược, trong cách hắn nhìn thế giới, nhưng không nằm ở bất kỳ đâu có thể chứng minh.
Trần Đức Minh viết đúng. Lục Trường An không tồn tại trước Vạn Lý.
Vì Lục Trường An, con người thật sự ngồi trong phòng này, mới chỉ ba năm tuổi.
Quay lại bàn. Ngồi xuống. Nhìn bàn tay mình, bàn tay phàm nhân, không có linh lực, không có tu vi, chỉ có mười ngón và những vết chai mờ từ thời gõ bàn phím nhập liệu ở Vạn Lý.
Ai là Lục Trường An?
Huyền Minh Ma Tôn, ngàn tuổi, từng đứng trên đỉnh tu tiên giới, cô đơn đến mức chỉ bóng mình làm bạn trên Cửu U Sơn?
Hay CEO xây tập đoàn nghìn tỷ từ bàn làm việc cạnh nhà vệ sinh, người có bốn người tin, một người khiến hắn sợ mất?
Hay kẻ mồ côi hai mươi mấy năm không ai nhớ mặt, không ai biết tên, sống như bóng rồi chết như bóng, để lại thân xác cho một linh hồn ngàn năm tuổi chiếm dụng?
Nhắm mắt.
Cả ba.
Kiếp trước, ta là Ma Tôn. Quyền lực tuyệt đối. Nhưng không ai đợi ta về.
Kiếp này...
Mở mắt. Nhìn điện thoại trên bàn. Tin nhắn cuối cùng trong ngày, từ Tô Vãn, gửi lúc năm giờ bốn mươi bảy:
"Ngày mai chín giờ họp quý. Tài liệu tôi để trên bàn anh. Đừng thức khuya."
Bốn câu. Không hỏi han. Không an ủi. Chỉ công việc và một câu nhắc nhở mà cô không cần nói nhưng vẫn nói.
Kiếp này, có người nhắn "đừng thức khuya" lúc gần sáu giờ chiều.
Cả ba. Nhưng cái thứ ba, kiếp này, quan trọng nhất.
Hắn đứng dậy. Tắt đèn. Khóa cửa. Đi về.
Không nhìn lại bài báo lần nào nữa.