James Liu vs Trần Mỹ Anh
Phiên tòa đầu tiên diễn ra bảy ngày sau Ngày D, tại Tòa án Tối cao Singapore, tầng sáu, phòng xử 6C, hai giờ chiều giờ địa phương.
Hắn không đến. Mỹ Anh nói: "Anh Lục ngồi ở hàng ghế khán giả nghĩa là Meridian có bằng chứng ảnh Huyền Cơ 'đứng sau.' Anh ở Hà Nội. Tôi ở Singapore."
Tô Vãn theo dõi từ phòng làm việc tầng chín, kênh truyền hình trực tiếp Channel NewsAsia, cạnh đó mở song song cửa sổ chat mã hóa với Mỹ Anh.
James Liu bước vào phòng xử trước, đúng một giờ bốn mươi lăm. Sớm mười lăm phút. Áo vest đen, sơ mi trắng, cà vạt xanh đậm, cặp da nâu, và hai trợ lý phía sau mang theo bốn hộp tài liệu. Bốn hộp. Kiểu mang tài liệu nhiều không phải vì cần dùng hết, mà vì muốn đối phương nhìn và thấy: "Chúng tôi có nguồn lực."
Mỹ Anh bước vào lúc một giờ năm mươi lăm. Một mình. Một cặp tài liệu. Không trợ lý. Áo vest xám nhạt, quần tây đen, giày bằng (gót thấp, luôn luôn gót thấp, vì "luật sư cần chạy được"), tóc búi gọn. Cô ngồi bàn bị đơn, mở cặp, sắp tám tập tài liệu thành hàng dọc, đều nhau, kiểu sắp của người có ít hơn đối phương nhưng biết chính xác mình cần gì.
Mỹ Anh. Một người. Một cặp. Ngồi đối diện luật sư hàng đầu của tập đoàn bảy mươi tỷ đô la có bốn hộp tài liệu và hai trợ lý. Và không sợ. Không phải vì dũng cảm. Vì chuẩn bị.
Thẩm phán Ho Peng Kee, sáu mươi bốn tuổi, kinh nghiệm ba mươi năm, nổi tiếng với phong cách: ít nói, hỏi ít nhưng trúng.
Liu đứng dậy. Giọng tiếng Anh rõ ràng, không nhanh không chậm:
– Thưa thẩm phán. Thân chủ của tôi, Meridian Group, đã phát hiện rằng ông Bạch Dạ Hàn, cựu giám đốc điều hành Nova Tech, đã sử dụng tài khoản kế thừa để truy cập trái phép hệ thống nội bộ Nova Tech sau khi hợp đồng lao động chấm dứt, tải xuống hàng trăm tài liệu mật, và chuyển giao cho bên thứ ba nhằm mục đích gây tổn hại cho Meridian.
– Về đơn bảo vệ người tố giác: chúng tôi phản đối. Hành vi truy cập trái phép diễn ra từ ngày mười hai tháng sáu, trong khi đơn bảo vệ được nộp ngày bốn tháng bảy. Hai mươi hai ngày SAU. Bảo vệ người tố giác không có hiệu lực hồi tố đối với hành vi phạm tội đã xảy ra.
Mạnh. Liu đánh đúng chỗ yếu nhất: timeline.
Mỹ Anh đứng dậy. Không cầm giấy, vì những gì cô nói đã ở trong đầu từ trước khi bước vào phòng xử:
– Thưa thẩm phán. Về luận điểm timeline, tôi xin trình bày ba điểm.
– Điểm một. Đạo luật Bảo vệ Người tố giác Singapore 2024, Phần IV, Mục 12, khoản 2: "Bảo vệ có hiệu lực kể từ thời điểm người tố giác HÌNH THÀNH Ý ĐỊNH tố giác, được chứng minh bằng hành vi cụ thể." Bị đơn có bằng chứng: ngày mười lăm tháng năm, tức hai mươi tám ngày TRƯỚC khi truy cập hệ thống, ông Bạch Dạ Hàn gửi email mã hóa cho Tổng biên tập báo Kompas, thông báo ý định cung cấp tài liệu về hoạt động vi phạm pháp luật của Meridian. Email này, có chữ ký số và mã thời gian xác minh được, chứng minh ý định tố giác tồn tại TRƯỚC hành vi truy cập.
Mỹ Anh. Cô ấy dùng email Bạch Dạ gửi Kompas, không dùng thư từ giữa Bạch Dạ và ta. Đường vòng mà không lộ Huyền Cơ. Giỏi.
– Điểm hai. Hành vi "truy cập trái phép" thực chất là truy cập bằng tài khoản kế thừa chưa bị vô hiệu hóa. Ông Bạch đăng nhập bằng tài khoản và mật khẩu mà Meridian cấp và CHƯA THU HỒI. Trong tiền lệ Ng Eng Ghee kiện Credit Suisse năm 2017, tòa Singapore phán: "Truy cập hệ thống bằng thông tin xác thực hợp lệ chưa bị thu hồi không cấu thành truy cập trái phép theo Đạo luật Lạm dụng Máy tính."
Liu nhìn sang. Lần đầu. Mắt hẹp, nhẹ, kiểu hẹp của luật sư vừa nghe đối phương dẫn tiền lệ mà mình chưa chuẩn bị phản biện.
– Điểm ba. Thỏa thuận bảo mật mà bên nguyên đơn viện dẫn, ký ngày hai mươi ba tháng ba, có Điều 15 quy định không tiết lộ bất kỳ thông tin nào liên quan đến hoạt động kinh doanh của Meridian. Bên bị đơn lập luận rằng thỏa thuận này VÔ HIỆU, theo Mục 172 Luật Hợp đồng Singapore: "Hợp đồng có mục đích hoặc hiệu quả che giấu hành vi vi phạm pháp luật là vô hiệu ngay từ đầu."
Mỹ Anh lấy tập tài liệu thứ ba, đưa cho thư ký tòa.
– Bằng chứng B-7: bản ghi nội bộ Meridian, cuộc họp ngày mười một tháng hai, có mặt James Liu và Marcus Webb (qua video). Trích dẫn: "Liu đề xuất: mở rộng phạm vi thỏa thuận bảo mật hiện tại để bao phủ các hoạt động mới." Nghĩa là: thỏa thuận bảo mật được MỞ RỘNG có chủ đích để che giấu hành vi chuyển dữ liệu trái phép mà Meridian BIẾT là vi phạm luật.
Im lặng trong phòng xử. Thẩm phán Ho đọc tài liệu, chậm, không vội.
Mỹ Anh. Cô ấy không chỉ phá luận điểm Liu. Cô ấy lật ngược: thỏa thuận bảo mật không phải vũ khí của Meridian, mà là bằng chứng chống lại Meridian.
Phiên tòa kéo dài hai giờ rưỡi. Liu trình bày thiệt hại tài chính (cổ phiếu giảm chín phần trăm, mất hơn mười tỷ đô la vốn hóa), thiệt hại uy tín, thiệt hại kinh doanh.
Mỹ Anh phản biện từng cái. Không dùng biểu đồ, chỉ dùng lời và tài liệu in. Cô phản biện: "Cổ phiếu giảm vì thị trường phản ứng với THÔNG TIN mới, không phải vì hành vi ông Bạch. Nếu thông tin sai, cổ phiếu đã phục hồi. Cổ phiếu không phục hồi nghĩa là thị trường tin thông tin đúng. Bên nguyên đơn đang kiện người nói sự thật vì sự thật gây thiệt hại cho người nói dối."
Bốn giờ ba mươi. Thẩm phán Ho tuyên bố:
– Tòa ghi nhận trình bày của cả hai bên. Về lệnh cấm tạm thời: bác. Tài liệu đã công khai, lệnh cấm không có ý nghĩa thực tế. Về đơn bảo vệ người tố giác: tòa cần thêm thời gian xem xét bằng chứng B-7 và luận điểm Mục 172. Tạm giữ hiệu lực đơn bảo vệ cho đến phiên tiếp theo. Phiên tiếp theo: hai tuần.
Lệnh cấm: bác. Đơn bảo vệ: giữ. Phiên một: hòa. Nhưng hòa ở phiên một nghĩa là Mỹ Anh giữ được lá chắn, và Liu mất vũ khí.
Mỹ Anh gọi từ sảnh tòa án:
– Anh Lục. Kết quả như dự kiến. Liu gặp tôi ở sảnh sau phiên. Nói nhỏ: "Good first round, Ms. Trần." Rồi đi thẳng.
– Anh ta đánh giá cô.
– Tôi biết. Phiên một Liu thử. Phiên hai Liu đánh thật. Sẽ khó hơn.
– Cô lo?
Im lặng hai giây. Rồi Mỹ Anh nói, giọng phẳng, kiểu phẳng của bê tông:
– Không. Liu giỏi. Nhưng Liu bảo vệ bên sai. Tôi bảo vệ bên đúng. Và tòa Singapore, với tất cả khuyết điểm, vẫn là tòa phân biệt được đúng sai. Tôi tin hệ thống.