Ma Tôn Mở Công Ty
Chương 205: Ngày Cuối
Chương 205

Ngày Cuối

Lục Trường An dậy lúc sáu giờ sáng.

Phòng penthouse, lần cuối. Anh ta đã dọn đồ cá nhân từ tuần trước, từng thứ một vào buổi tối muộn khi không còn ai trong văn phòng. Những gì còn lại trên bàn là đồ công ty: laptop, bút, bloc ghi chú với dòng chữ cuối cùng từ hôm qua. Ghế da, không mang đi, không phải của anh ta, của công ty. Kính nhìn ra thành phố, vẫn vậy, thành phố không thay đổi vì ai đi hay ở.

Anh ta pha trà.

Thiết Quan Âm, nhạt, loại trà anh ta uống mỗi sáng trong sáu năm. Đứng cạnh bàn, nhìn ra kính, uống. Trà nóng, buổi sáng sớm, thành phố chưa hẳn thức dậy hoàn toàn, ánh đèn đường vẫn bật, ánh sáng mặt trời mới bắt đầu chạm đến các tòa nhà cao nhất.

Ngàn năm kiếp trước, buổi sáng cuối cùng trong đại điện Huyền Minh cũng có trà. Cũng nhìn ra bầu trời. Cũng im lặng một mình.

Khác biệt: sáng đó, ta không biết là sáng cuối cùng.

Kiếp này, ta biết. Ta chọn.

Điều đó khác biệt hơn ta nghĩ.

Anh ta uống hết tách trà.

Đặt xuống bàn. Nhìn tách trà còn hơi ấm trên mặt bàn gỗ. Sáu năm, cùng một loại trà, cùng bàn này, những buổi sáng sớm khi văn phòng chưa có ai, chỉ anh ta và trà và những thứ cần làm trong ngày. Bình thường đến mức không bao giờ chú ý.

Bây giờ chú ý.

Anh ta không rửa tách, ai đó sẽ dọn dẹp sau. Ai đó sẽ tiếp tục làm mọi thứ sau.

Đó là mục tiêu.

Mặc vest xám. Cà vạt không, không dùng cà vạt trong sáu năm, không bắt đầu hôm nay. Chỉnh lại cổ áo. Nhìn vào gương một giây.

Không nhận ra gì đặc biệt. Vẫn là khuôn mặt đó. Mắt đó.

Đi xuống.

Họp toàn thể lúc mười giờ sáng.

Thông báo gửi đêm qua, ký tên Tô Vãn, điều đó tự nói lên một phần, nhưng không đủ để người ta hiểu. Nội dung thông báo không có agenda: "Họp toàn thể bắt buộc. 10h sáng. Phòng Đại sảnh tầng 5. Video conference toàn cầu. Tham dự: tất cả nhân viên." Dấu chấm. Không lý do.

Khi không có lý do, người ta đoán.

Sáng hôm đó, nhóm chat nội bộ của Huyền Cơ hoạt động từ bảy giờ sáng. Đủ loại đoán, niêm yết cổ phiếu, mua lại công ty lớn, mở văn phòng mới, thay đổi chính sách nội bộ, công bố đối tác chiến lược mới. Người lạc quan thì đoán điều tốt. Người thận trọng thì im và đợi. Một số người đoán gần đúng nhưng không ai đoán chính xác. Không thể đoán chính xác vì chính xác là điều không ai làm.

Lục Trường An đến tầng năm lúc chín giờ năm mươi lăm.

Tiểu Linh đứng ở cửa phòng, mặt cô bình thường, không khác ngày thường, nhưng anh ta biết cô đã ở đây từ tám giờ kiểm tra mọi thứ. Kỹ thuật viên chạy test cuối cho bốn màn hình video conference lớn, Jakarta, Kuala Lumpur, Manila, Bangkok đang hiện trực tiếp, người ngồi đợi, khuôn mặt nhỏ trên màn hình nhìn vào ống kính.

– Anh. Mọi thứ sẵn sàng.

– Ai biết nội dung chưa?

– Tô Vãn, Bạch Dạ, Hàn Kiêu, Trương Phong. Em. Không ai khác.

– Trịnh Hải?

– Chưa. Anh muốn em báo trước?

– Không cần. Để anh ấy nghe cùng mọi người.

Tiểu Linh gật. Không hỏi thêm, cô đã quen với cách anh ta ra quyết định mà không cần giải thích.

Anh ta nhìn cô một giây.

– Tiểu Linh.

– Dạ.

– Anh nói điều này một lần. Anh ta nhìn thẳng vào cô. Cô sẽ ổn. Không phải vì ai đó nói cô sẽ ổn — vì cô biết mình đang làm gì và tại sao.

Tiểu Linh đứng im.

– Cô không cần lịch họp tháng sau để biết điều đó.

Mắt cô hơi sáng lên, không phải vui, là nhận ra. Rồi cô gật đầu. Một lần.

– Em biết.

Anh ta gật lại. Bước vào phòng.

Lục Trường An nhìn qua cửa vào phòng.

Một nghìn năm trăm người, hai phần ba trực tiếp trong phòng, một phần ba qua màn hình. Phòng Đại sảnh được thiết kế cho sự kiện lớn, trần cao mười hai mét, hệ thống âm thanh phủ đều toàn phòng, sức chứa đến hai nghìn chỗ nếu xếp sát. Hôm nay không cần xếp sát, vẫn đầy. Những hàng ghế từ bục phía trước ra đến tường phía sau. Không ai đứng ở hành lang. Không ai ngồi sai chỗ.

Anh ta bước vào.

Một số người nhìn thấy anh ta đi vào từ cửa bên, tiếng xì xào nhỏ, rồi lan ra. Rồi im.

Khi Lục Trường An bước lên bục, phòng im lại hoàn toàn.

Không phải lệnh im. Tự im. Kiểu im của đám đông khi nhận ra điều quan trọng chuẩn bị xảy ra và không biết chắc là gì.

Anh ta không cầm micro, hệ thống âm thanh phòng không cần. Mặc vest xám như mọi lần họp lớn. Mắt sâu. Không cười.

Đứng im một nhịp. Nhìn xuống.

Một nghìn năm trăm người. Mỗi người có lý do riêng để ngồi ở đây sáng nay, dự án đang làm dở, người đồng nghiệp ngồi cạnh, thứ họ đang xây mà chưa xong. Họ nhìn lên bục và không biết gì sắp thay đổi.

Kiếp trước, ngàn đệ tử trong đại điện Huyền Minh, cũng không biết gì sắp xảy ra. Cũng nhìn lên ngai vàng.

Khác biệt lần này: những người này sẽ có quyền chọn tiếp tục hay không. Không bị ràng buộc bởi tông môn, bởi thiên mệnh, bởi bất kỳ thứ gì ngoài ý muốn của chính họ.

Đó là điều Huyền Cơ đã làm đúng từ đầu.

– Huyền Cơ bắt đầu trong căn phòng sáu mươi mét vuông, giọng anh ta nói, không vội, không chậm — đủ rõ để cả phòng nghe mà không cần cố lắng. Bốn người. Tám trăm triệu đồng. Một bảng trắng và một danh sách thứ cần xây.

Phòng im.

– Hôm nay — một nghìn năm trăm người. Tám quốc gia. Tám nghìn tỷ vốn hóa. Ba nước Đông Nam Á giữ luật chủ quyền dữ liệu mà Huyền Cơ đã tham gia xây. Nền tảng BI/AI mà năm mươi sáu nghìn doanh nghiệp đang dùng trên toàn khu vực.

Anh ta dừng.

– Đó là thành tựu của các bạn. Không phải của tôi.

Kiểu im của người đang nghe và bắt đầu cảm nhận hướng câu chuyện đi đến đâu.

– Tôi đứng ở đây để thông báo ba điều.

Anh ta nhìn thẳng xuống, không vào điểm giữa của đám đông như người diễn thuyết thông thường, nhìn thẳng như nhìn vào từng người. Một số người cảm thấy điều đó. Sau này họ nói: "Kỳ lạ, nhưng lúc đó tôi tưởng anh ấy nhìn thẳng vào mình."

– Thứ nhất: Huyền Cơ sẽ open source toàn bộ nền tảng lõi — hệ thống phân tích dữ liệu, engine xử lý AI, hạ tầng điện toán đám mây cốt lõi. Bất kỳ ai trên thế giới đều có thể sử dụng, phát triển, cải tiến. Miễn phí. Vĩnh viễn.

Phòng im phắc.

Không phải im ngạc nhiên, im vì không ai kịp xử lý điều vừa nghe. Mấy giây sau tiếng xì xào bắt đầu, nhỏ, lan ra.

– Tên tác giả của mọi phần mã nguồn trong các tập tin sẽ được giữ nguyên. Người viết ra thứ gì — tên họ ở đó. Mãi mãi. Bất kể ai dùng về sau.

Dừng lại.

– Đó là điều ít nhất chúng ta có thể làm cho những người đã xây.

Tiếng xì xào lớn hơn. Rồi ai đó im, và cả phòng im theo.

Trịnh Hải ngồi hàng thứ tám, giữa phòng. Khuôn mặt anh ta, không đọc được trong một giây. Rồi anh ta nhìn xuống tay mình. Bàn tay từng gõ những dòng mã nguồn ở DataFlow rồi biến mất khi công ty sụp. Từ ngày mai, tên anh ta trong mọi tập tin nguồn, mãi mãi. Anh ta gật đầu nhẹ. Không ai ngồi cạnh biết anh ta đang nghĩ gì.

– Thứ hai.

Lục Trường An dừng.

– Tôi từ chức Chủ tịch Tập đoàn Huyền Cơ. Có hiệu lực ngay hôm nay.

Lần này phòng không im.

Tiếng ồn tăng lên đột ngột, nhiều giọng cùng lúc, tiếng ghế dịch chuyển, tiếng ai đó hỏi to "gì cơ?" từ phía cuối. Trên các màn hình video, khuôn mặt người ở Jakarta, Kuala Lumpur, Manila, Bangkok đồng loạt thay đổi, miệng há, tay che miệng, người quay sang nhìn người ngồi cạnh.

Lục Trường An không ngắt tiếng ồn. Đứng im cho đến khi phòng tự im lại, mất mười lăm giây.

– CEO mới của Huyền Cơ: Tô Vãn.

Tô Vãn ngồi hàng thứ ba, không lên bục, ngồi đó. Khi tên cô được nhắc, người xung quanh quay nhìn cô. Cô không quay lại nhìn ai. Nhìn thẳng lên bục, lưng thẳng, tay đặt trên đùi.

– President: Bạch Dạ. Hội đồng lãnh đạo cốt lõi: Hàn Kiêu, Trương Phong, Trịnh Hải, Châu Lệ Hoa, Từ Thiên Hành.

– SẾP AN?!

Tiếng hét từ giữa phòng.

Giọng Hàn Kiêu, to, rõ, không che giấu gì. Anh ta đứng bật dậy, không ngồi xuống, tay nắm lại cạnh hông, nhìn lên bục với kiểu nhìn mà anh ta chưa bao giờ nhìn anh Lục như vậy, không phải tức, không phải không hiểu, là biết và không chịu đựng được việc biết.

Lục Trường An nhìn về phía Hàn Kiêu.

Gật đầu. Nhẹ. Một lần.

Không phải "đúng rồi." Không phải "im đi." Là: tôi thấy anh. Anh hiểu. Tôi cần anh ngồi xuống.

Hàn Kiêu đứng thêm ba giây.

Rồi ngồi xuống. Không nhìn đi đâu khác. Nhìn thẳng lên bục. Hàm bặt lại. Không nói gì nữa.

Phòng nhận ra khoảnh khắc đó, không ai nói thêm.

– Thứ ba, giọng Lục Trường An tiếp tục, bình thường như hai tuyên bố trước. Lý do.

Anh ta nhìn xuống khán phòng.

– Huyền Cơ không nên thuộc về một người. Chưa bao giờ nên như vậy. Một hệ thống phụ thuộc vào một người — dù người đó giỏi đến đâu — là hệ thống mỏng manh. Mọi thứ chúng ta xây ở đây được xây để tồn tại lâu hơn bất kỳ ai trong phòng này.

Anh ta dừng.

– Tôi không rời đi vì thất bại. Không rời đi vì bị ép. Rời đi vì đây là lúc đúng — khi mọi thứ đang tốt nhất, khi đội ngũ đủ mạnh để không cần tôi, khi tôi còn đủ tỉnh táo để nhận ra điều đó.

Im lặng.

– Di sản tôi muốn để lại không phải quyền lực. Là hệ thống mở, đội ngũ mạnh, sản phẩm cho thế giới dùng mà không cần hỏi ai đó xin phép.

Anh ta dừng lại.

– Đó là đủ.

Phòng im.

Không phải im vì không biết phản ứng gì, im vì điều vừa được nói đúng với mức không cần thêm gì nữa. Kiểu im khác hẳn im lúc đầu, không phải im đợi, là im sau khi nghe xong và chưa biết thứ nào trong mình cần xử lý trước.

Lục Trường An bước xuống bục.

Không hỏi có ai thắc mắc không. Không nói "cảm ơn các bạn đã tin tưởng." Không câu kết kiểu diễn thuyết. Bước xuống như bước ra khỏi phòng họp sau khi kết thúc nội dung.

Anh ta đi qua khán phòng.

Hành lang giữa các hàng ghế, người ngồi hai bên. Không ai đứng dậy. Không ai vỗ tay. Không ai nói gì. Mắt nhiều người theo dõi anh ta đi, không biết làm gì khác ngoài nhìn.

Hàng thứ nhất. Thứ hai. Tô Vãn hàng thứ ba, khi anh ta đi qua, cô không quay đầu nhìn. Nhìn thẳng về phía trước, vai thư giãn, không cứng.

Anh ta đi qua mà không dừng.

Hàng thứ tư. Thứ năm. Hàn Kiêu hàng thứ sáu, khi anh ta đến gần, Hàn Kiêu nhìn thẳng về phía bục. Không nhìn sang. Hàm vẫn bặt. Vai căng. Không nói gì.

Anh ta đi qua.

Hành lang dài. Bước chân anh ta trên sàn gạch, âm thanh duy nhất trong phòng. Một nghìn năm trăm người, im.

Tiểu Linh đứng sát tường bên phải, khuôn mặt bình thường, không khóc, không cười. Nhìn theo. Khi anh ta đi qua, cô không nói gì.

Từ Thiên Hành đứng gần cửa thoát hiểm, vai tường, tay khoanh. Nhìn anh ta đi với kiểu nhìn của người đã biết từ trước và không ngạc nhiên nhưng vẫn nhìn, vì có những thứ phải nhìn dù đã biết.

Cửa cuối phòng.

Anh ta đẩy cửa ra. Bước vào hành lang. Đi đến thang máy. Bấm nút.

Cửa mở. Bước vào. Cửa đóng.

Một mình trong thang máy, nhìn vào cửa thép đóng kín.

Thang máy đi xuống.

Tầng tư. Tầng ba. Tầng hai. Tầng một.

Hàn Kiêu sẽ ổn, anh ta không biết mình ổn nhưng sẽ ổn.

Tiểu Linh đã biết mình ổn từ trước khi gặp anh ta.

Tô Vãn đã chuẩn bị ghế CEO mới từ hai tuần trước.

Và Trịnh Hải, sáng nay Trịnh Hải sẽ nhìn vào code của mình và biết tên mình ở đó.

Xong.

Cửa mở.

Ánh sáng ban ngày. Không khí ngoài trời.

Gió nhẹ trên vỉa hè, khác không khí trong tòa nhà, có bụi, có mùi của thành phố buổi sáng, có tiếng xe và tiếng người. Người qua lại không nhìn anh ta. Một người đàn ông mặc vest bước ra từ tòa nhà văn phòng, không có gì đặc biệt.

Lục Trường An đứng trên vỉa hè.

Nhìn lên tòa nhà Huyền Cơ, kính xanh, mười ba tầng, logo trên tầng cao nhất. Từ đây nhìn lên, không thấy penthouse, không thấy sân thượng, không thấy phòng Đại sảnh tầng năm nơi một nghìn năm trăm người đang ngồi với điều vừa được nói.

Không cần thấy.

Anh ta đứng nhìn tòa nhà.

Sáu năm. Từ phòng sáu mươi mét vuông đến đây. Từ bốn người đến một nghìn năm trăm. Từ tám trăm triệu đến tám nghìn tỷ. Từ một danh sách mục tiêu đến thứ anh ta chưa bao giờ lên kế hoạch, nhận ra mình đang trở thành gì và chọn dừng.

Đó là điều kiếp trước không có. Không phải quyền lực. Không phải trí tuệ. Không phải đội ngũ. Là nhận ra, và có lựa chọn.

Đủ rồi.

Anh ta nhìn tòa nhà thêm một lúc.

Không phải vì lưỡng lự. Vì muốn nhớ. Không phải nhớ theo kiểu hoài niệm, nhớ theo kiểu ghi lại thứ đã thật sự tồn tại trước khi bước đi. Tòa nhà này, logo này, cái cảm giác đứng dưới nhìn lên thứ mình đã xây và biết nó sẽ tiếp tục tốt khi mình không còn ở đó.

Cảm giác đó không có tên.

Hoặc có, nhưng anh ta không cần đặt tên cho nó.

Lục Trường An quay lưng lại với tòa nhà.

Đi.

Không nhìn lại.

Vỉa hè sáng bình thường, tiếng động thành phố, ánh nắng chưa gắt, người đi bộ và xe cộ và cuộc sống tiếp tục theo đúng nhịp của nó. Một người đàn ông mặc vest bước đi giữa đường phố. Không ai nhìn lâu hơn một giây.

Bước chân anh ta trên vỉa hè, giày da, tiếng gõ nhịp trên bê tông, giữa tiếng ồn của thành phố đang thức dậy. Giống mọi sáng bước từ xe vào tòa nhà. Nhưng hướng ngược lại. Đi ra, không đi vào. Và lần này không có điểm đến nào đã định sẵn.

Trước mặt là thành phố. Sau lưng là tòa nhà. Không quay lại.

Huyền Cơ tiếp tục mà không có anh ta.

Như nó vốn nên là.

Ch.205/210
2.724 từ