Ma Tôn Mở Công Ty
Chương 160: Chương 160: Lão Từ Mất
Chương 160

Chương 160: Lão Từ Mất

Điện thoại rung lúc ba giờ bốn mươi bảy phút sáng.

Hắn tỉnh ngay. Không phải tỉnh từ giấc ngủ sâu, vì hắn không ngủ sâu từ sau tin nhắn của Bạch Dạ tối qua. Nằm trên giường, mắt mở, nhìn trần nhà, nghe thành phố ngoài cửa sổ im dần rồi im hẳn, rồi lại có tiếng xe rác chạy qua lúc ba giờ, và nghĩ.

Nghĩ về Bạch Dạ ở Seoul. Nghĩ về bà Phương ở Phủ Thủ tướng. Nghĩ về Webb ở Singapore. Nghĩ về Lão Từ ở bệnh viện Việt Pháp, tầng bảy, phòng riêng, máy nhịp tim đếm chậm dần.

Điện thoại rung. Từ Thiên Hành.

Hắn nhìn tên trên màn hình. Biết trước nội dung cuộc gọi. Biết từ lúc nghe nhịp tim Lão Từ đếm sáu mươi tám, sáu mươi bảy, sáu mươi sáu chiều qua. Biết từ lúc Lão Từ nói "sắp sống" về con trai, kiểu nói của người đã sắp xếp xong mọi thứ và chỉ đợi.

Hắn nghe.

– Anh Lục.

Im lặng. Thiên Hành thở. Không phải thở nói, thở sau khóc, kiểu thở đứt, hít vào ngắn, thở ra dài, kiểu thở của người đang cố giữ giọng để nói được một câu hoàn chỉnh.

– Ba mất rồi.

Ba chữ. Hắn nghe. Nghe rõ. Nghe cả tiếng máy nhịp tim phát liên tục phía sau, tiếng kêu phẳng, dài, không ngắt, tiếng của đường thẳng thay vì sóng.

– Mấy giờ?

– Ba giờ hai mươi ba. Bác sĩ nói xuất huyết nội. Nhanh. Ba không đau.

Không đau. Câu bác sĩ nói với người nhà. Có thể đúng, có thể không. Nhưng Thiên Hành cần nghe câu đó nên bác sĩ nói.

– Tôi đến.

– Dạ.

Cúp máy. Hắn ngồi dậy. Chân chạm sàn lạnh. Phòng tối, chỉ có ánh đèn đường lọt qua rèm, vạch sáng mỏng trên tường. Im lặng. Thành phố im lặng. Và trong cái im lặng đó, hắn ngồi, hai tay đặt trên đầu gối, nhìn xuống sàn, và không làm gì.

Một phút. Hai phút. Ba phút.

Lão Từ chết rồi.

Nguyên Anh tu sĩ cuối cùng mà ta từng đọ sức. Ba mươi năm tài phiệt. Ba năm chiến tranh với ta. Một năm bệnh tật. Và một đêm, lúc ba giờ hai mươi ba, khi con trai ngồi cạnh, khi thành phố ngủ, khi ta nằm trên giường nhìn trần nhà, ông ta đi.

Ngàn năm trước, khi ta giết kẻ thù, ta không nhìn lại. Kiếm chém, người ngã, bước tiếp. Đó là quy tắc của tu tiên giới: kẻ thù chết là chuyện bình thường, không cần cảm xúc, không cần ghi nhớ, vì đường tu dài và kẻ thù nhiều, nếu dừng lại cho mỗi người thì không bao giờ đến đỉnh.

Hôm nay, ta ngồi trong phòng, ba giờ năm mươi sáng, và kẻ thù cũ vừa chết ở bệnh viện cách đây mười ki-lô-mét, và ta...

Ta muốn ông ta sống.

Không phải vì thương. Không phải vì quen. Vì Lão Từ đã trở thành thứ mà ngàn năm trước ta không có: kẻ thù mà ta tôn trọng. Kẻ thua mà thua đúng cách. Kẻ biết mình sắp chết và chọn trao vũ khí cho người đúng thay vì giữ cho người thân. Kiểu chết mà, nếu ngàn năm trước có ai chết vậy trước mặt ta, có lẽ ta đã hiểu tu tiên không chỉ là sức mạnh.

Hắn đứng dậy. Rửa mặt. Thay áo. Áo sơ mi đen, quần đen. Không cần nghĩ, tay tự chọn, vì hắn đã biết từ tối qua rằng hôm nay sẽ mặc đồ đen.

Gọi Tô Vãn. Chuông đổ hai lần.

– Anh Lục?

– Lão Từ mất. Ba giờ hai mươi ba. Tôi đến bệnh viện. Cô báo cho Trịnh Hải và Mỹ Anh. Cuộc họp sáng hoãn.

– Hiểu. Tôi lái.

– Không cần. Tôi tự lái.

– Tôi lái, Tô Vãn nói, giọng nhẹ nhưng không phải đề nghị. Mười lăm phút.

Cúp máy. Hắn đứng ở cửa sổ. Hà Nội lúc bốn giờ sáng, trời chưa sáng, đèn đường vàng, phố vắng, chỉ có vài xe máy sớm của người bán rau chạy về chợ đầu mối. Yên tĩnh đến mức nghe được tiếng gió.

Lão Từ. Ông nợ ta một cuộc cờ. Lần trước ông nói: "Lần tới, đánh cờ tử tế. Không Ma Tâm Quan. Cờ thật." Ta gật. Và lần tới không đến.

Bệnh viện Việt Pháp. Tầng bảy. Bốn giờ ba mươi sáng.

Hành lang bệnh viện lúc này trống, đèn neon trắng sáng đều, kiểu sáng không đổi dù ngày hay đêm, kiểu sáng làm người ta mất cảm giác thời gian. Mùi thuốc sát trùng, mùi vải ga, mùi hoa cúc héo từ bình hoa ai đó quên thay. Tiếng giày hắn trên sàn gạch, đều, chậm, không vội, vì không có lý do vội nữa.

Tô Vãn đi sau hắn. Không nói gì. Bước nhẹ, đều, cách hắn nửa bước, kiểu đi của người biết khi nào nên im.

Phòng Lão Từ. Cửa khép hờ. Ánh đèn bên trong vàng nhạt hơn hành lang, ai đó đã tắt đèn neon và bật đèn ngủ. Từ Thiên Hành ngồi trên ghế cạnh giường, lưng cong, hai tay đặt trên đầu gối, nhìn xuống sàn. Mắt đỏ, sưng, nhưng không khóc lúc này, có lẽ đã khóc xong, hoặc đã khóc hết.

Lão Từ nằm trên giường. Máy nhịp tim đã tắt. Ống oxy đã rút. Ga trải trắng kéo đến ngực, hai tay đặt trên bụng, ngón tay gầy, xương, da vàng sẫm, nhưng mặt bình thản, kiểu bình thản của người đã quyết định xong từ lâu và chỉ đợi cơ thể theo kịp quyết định.

Hắn đứng ở cửa. Nhìn.

Nhỏ. Trên giường bệnh viện, Lão Từ nhỏ. Nhỏ hơn lúc sống. Nhỏ hơn lúc ngồi ở bàn đàm phán, nhỏ hơn lúc đứng ở sảnh Vạn Lý Group, nhỏ hơn lúc nắm tay ta nói "Thắng giùm tôi." Cái chết làm nhỏ mọi thứ. Ngàn năm trước ta biết điều này. Kiếp này ta nhìn thấy lại.

Từ Thiên Hành ngẩng đầu. Nhìn hắn. Đứng dậy, muốn nói gì đó, nhưng chỉ mở miệng rồi đóng lại, vì không biết nói gì, vì mọi câu đều sai khi cha vừa mất.

Hắn bước vào. Đặt tay lên vai Thiên Hành. Không nói. Chỉ đặt tay. Vai Thiên Hành run, nhẹ, kiểu run không phải vì lạnh.

Thiên Hành khóc. Không tiếng, chỉ nước mắt, chảy xuống má, xuống cằm, rơi trên áo. Kiểu khóc của người lớn đã khóc nhiều và không còn sức khóc to, nhưng nước mắt vẫn chảy, vì nước mắt không cần sức.

Hắn đứng đó. Tay trên vai Thiên Hành. Nhìn Lão Từ.

Ta không khóc. Không phải vì không muốn. Vì không biết cách. Ngàn năm, chưa bao giờ học. Kiếp trước: Ma Tôn không khóc, vì khóc là yếu, và yếu là chết. Kiếp này: Lục Trường An không khóc, vì đã quên cách, vì bốn mươi năm sống và ngàn năm trước đó, không ai dạy cách khóc đúng.

Nhưng mắt đỏ. Ta biết mắt mình đỏ. Cảm giác nóng ở khóe mắt, cảm giác ướt mà không rơi, cảm giác cơ thể muốn phản ứng nhưng ta không cho phép, hoặc không biết cách cho phép.

Điều này... có lẽ đủ. Lão Từ sẽ hiểu.

Tô Vãn đứng ở cửa phòng. Không vào. Nhìn hắn, nhìn Thiên Hành, nhìn Lão Từ. Rồi nhìn xuống, nhẹ, kiểu nhìn xuống của người đang cho không gian riêng cho người khác.

Đám tang tổ chức ba ngày sau. Nhà tang lễ bệnh viện Việt Pháp, phòng lớn tầng một, hoa trắng, nhạc nhẹ, ảnh Lão Từ trên bàn thờ: ảnh chụp năm năm trước, lúc còn khỏe, lúc còn là chủ tịch Vạn Lý Group, khuôn mặt vuông, mắt sắc, miệng mỏng, kiểu mặt của người quen ra lệnh.

Người đến đông. Giới doanh nhân Hà Nội, chính khách, đối tác cũ, nhân viên Vạn Lý cũ, và cả những người hắn không biết tên nhưng biết mặt vì đã gặp ở hội nghị, ở bàn tiệc, ở hành lang các cuộc đàm phán. Lão Từ có nhiều kẻ thù, nhưng cũng có nhiều người đến tang lễ, vì ở tầm Lão Từ, kẻ thù và người kính trọng thường là cùng một người.

Hắn đứng phía sau. Không ngồi hàng đầu dù Thiên Hành mời. Nói: "Chỗ đó dành cho gia đình." Thiên Hành nhìn hắn, muốn nói gì, rồi gật.

Tô Vãn đứng cạnh hắn. Mặc áo dài đen, tóc buộc thấp, không trang điểm. Trịnh Hải đứng sau, âm thầm, mắt nhìn quanh, kiểu nhìn của trưởng phòng an ninh kể cả ở đám tang. Mỹ Anh ở hàng giữa, áo vest đen, mắt hơi đỏ, vì Mỹ Anh đã làm việc với Lão Từ suốt ba năm qua, gián tiếp, qua các hợp đồng, các thỏa thuận, và cô tôn trọng ông ta dù đứng bên đối lập.

Thiên Hành đọc điếu văn. Giọng run lúc đầu, rồi vững dần, rồi run lại ở cuối, khi nói đến câu cuối: "Ba tôi không phải người hoàn hảo. Ba tôi bận. Ba tôi khó. Ba tôi dạy tôi bằng im lặng thay vì bằng lời. Nhưng ba tôi... là ba tôi." Và ở đó Thiên Hành dừng, hai giây, ba giây, rồi tiếp: "Và hôm nay, lần đầu tiên, tôi nói câu này mà ba không nghe: con thương ba."

Phòng im. Ai đó khóc nhẹ ở hàng sau. Ai đó hỉ mũi.

Hắn đứng, không khóc, không nói, mắt đỏ, hai tay buông hai bên, nhìn thẳng vào ảnh Lão Từ trên bàn thờ, ảnh mà trong đó Lão Từ nhìn thẳng lại hắn, kiểu nhìn mà lúc sống hai người nhìn nhau qua bàn đàm phán, qua hội nghị, qua bao nhiêu cuộc chiến, và bây giờ qua khung ảnh, qua hoa trắng, qua nhang khói, nhìn lần cuối.

"Ba tôi là ba tôi." Câu Thiên Hành nói. Đơn giản. Nhưng ta nghe và thấy nặng. Vì ta không có câu đó để nói. Kiếp trước: không cha. Kiếp này: cha Lục Trường An chết năm ta mười hai, chưa kịp hiểu cha là gì. Không ai dạy. Và bây giờ, đứng ở đám tang Lão Từ, nghe con trai ông nói "ba tôi là ba tôi," ta hiểu rằng ta thiếu thứ gì.

Không phải thiếu cha. Thiếu khả năng nói ba chữ đó. Thiếu người để nói.

Tô Vãn đứng cạnh. Tay cô chạm tay hắn. Nhẹ, nhanh, ngón tay chạm mu bàn tay, một giây, rồi rút lại. Không ai thấy. Không ai cần thấy.

Hắn không giật tay. Không nhìn sang. Không phản ứng gì nhìn thấy được. Nhưng ngón tay hắn khẽ co lại, nhẹ, vô thức, kiểu co của bàn tay muốn nắm lấy thứ vừa chạm vào nhưng không kịp.

Một giây. Tô Vãn chạm tay ta một giây. Và trong một giây đó, ta cảm nhận nhiều hơn cả ngàn năm tu tiên. Vì tu tiên giới không có ai chạm tay ta lúc ta đau. Đau thì chịu. Yếu thì giấu. Chạm thì... không. Ma Tôn bất khả xúc phạm, bất khả tiếp cận, bất khả... chạm.

Kiếp này, một cô gái hai mươi tám tuổi chạm tay ta ở đám tang kẻ thù cũ. Và ta không giật tay.

Tiến bộ.

Sau lễ. Thiên Hành đưa hắn phong bì trắng, dán kín, chữ viết tay trên ngoài: "Cậu Lục."

– Ba viết trước khi vào viện lần cuối. Dặn tôi đưa cho anh Lục khi ba mất.

Hắn cầm phong bì. Nhẹ, mỏng, bên trong nhiều nhất hai tờ giấy. Lão Từ không phải người viết dài.

– Cảm ơn.

Thiên Hành đứng đó, nhìn hắn, rồi nói, giọng nhỏ: "Anh Lục. Ba nói... ba nói anh là kẻ thù đáng giá nhất đời ba. Và ba vui vì... thua đúng người."

Thua đúng người. Lão Từ nói câu đó. Kiếp trước, kẻ thù của ta không nói câu đó, họ nói "ta sẽ báo thù" hoặc "kiếp sau ta không tha," vì tu tiên giới không có khái niệm thua đúng người. Chỉ có thắng và thua. Thua là nhục, không phải bài học.

Kiếp này. Thế giới này. Kẻ thù thua rồi nói: "Thua đúng người." Và ý không phải khiêm tốn, không phải đầu hàng. Ý là: tôi thua, nhưng tôi chọn đúng kẻ để thua. Kiểu tự hào cuối cùng của người đã chấp nhận kết quả.

– Ông ấy không thua, hắn nói. Ông ấy chọn bên đúng.

Thiên Hành nhìn hắn. Gật. Mắt ướt, nhưng không khóc, vì đã khóc đủ, và bây giờ là lúc đứng thẳng.

Xe về. Tô Vãn lái. Im lặng dọc đường, qua phố Hà Nội ban trưa, nắng, xe máy, tiếng còi, tiếng người, thành phố sống bình thường dù vừa có người chết, vì thành phố mười triệu người không dừng lại cho một người.

Hắn ngồi ghế sau. Phong bì trên đùi. Chưa mở. Nhìn ra cửa kính, thấy phố phường quen, thấy quán cà phê nơi hắn và Lão Từ ngồi đối diện lần đầu, cách đây hơn ba năm, lúc đó Lão Từ còn là tài phiệt quyền lực nhất Hà Nội và hắn chỉ là phó phòng kinh doanh mới thăng chức, và hai bên bàn cà phê đó, cả hai đều không biết rằng ba năm sau, một người sẽ xây đế chế và một người sẽ nằm trong quan tài.

Cuộc sống. Ngàn năm tu tiên, ta tưởng đã hiểu sinh tử. Chưa. Tu tiên là kéo dài sự sống, trì hoãn cái chết, dùng linh khí và đan dược và pháp thuật để giả vờ rằng cái chết không đến. Thế giới này thẳng thắn hơn. Người sống. Người chết. Không có thuốc nào trì hoãn. Không có tầng nào đủ cao để thoát. Lão Từ sống bảy mươi hai năm, nhiều hơn trung bình, ít hơn ông ta muốn, và đủ để hiểu thứ mà nhiều tu sĩ ngàn tuổi không hiểu: quan trọng không phải sống bao lâu mà để lại gì.

Lão Từ để lại: một đế chế đã trao, một con trai đang học cách tự đứng, một danh sách bốn cái tên, một phong bì viết tay, và một câu: "Thắng giùm tôi."

Đủ. Hơn đủ. Nhiều tu sĩ sống ngàn năm không để lại nửa chừng ấy.

Tô Vãn nhìn qua gương chiếu hậu. Thấy hắn cầm phong bì, chưa mở, nhìn ra cửa kính.

– Anh Lục. Về văn phòng hay về nhà?

Hắn nghĩ. Về nhà thì ngồi một mình trong căn hộ, nhìn trần nhà, nghĩ. Về văn phòng thì có việc, có người, có thứ để làm.

– Văn phòng. Bạch Dạ gửi gì chưa?

Tô Vãn im nửa giây, kiểu im của người muốn nói "anh vừa đi tang về, nghỉ đi" nhưng biết nói cũng vô ích.

– Chưa. Từ tối qua chưa có tin.

Chưa có tin. Bạch Dạ gửi "IT tìm ra nhật ký, đẩy nhanh" rồi im. Im nghĩa là đang bận. Hoặc đang chạy. Hoặc...

Không. Đừng nghĩ. Bạch Dạ vẫn ổn. Phải ổn.

– Khi nào có tin, báo tôi ngay. Bất kỳ giờ nào.

– Hiểu.

Hắn nhìn phong bì. Chữ "Cậu Lục" viết tay, nét run, nét của người viết khi tay yếu, khi thuốc làm run, khi biết đây là thứ cuối cùng mình viết nên cố gắng viết đẹp dù không được. Nét chữ Lão Từ mà hắn quen: vuông, gọn, kiểu chữ tài phiệt, kiểu chữ ký hợp đồng, nhưng bây giờ run ở góc, nghiêng ở nét cuối, và chính cái run đó nói nhiều hơn mọi lời.

Hắn không mở phong bì. Chưa. Cất vào túi áo trong, gần ngực, nơi tim đập.

Đọc sau. Khi nào sẵn sàng. Hoặc khi nào cần.

Bây giờ, về văn phòng. Vì Lão Từ nói "thắng giùm tôi," và ta không thể thắng nếu ngồi nhà đọc thư.

Xe qua cầu Nhật Tân. Nắng trưa chiếu trên sông Hồng, mặt nước lấp lánh, rộng, chảy chậm, kiểu chảy của thứ đã tồn tại trước mọi người và sẽ tồn tại sau mọi người. Hắn nhìn sông, và trong một khoảnh khắc rất ngắn, khoảnh khắc mà nếu không chú ý sẽ bỏ lỡ, mắt hắn nhấp nháy nhanh hơn bình thường, ba lần, bốn lần, kiểu nhấp nháy của người đang kìm thứ gì đó ở khóe mắt.

Tô Vãn nhìn thẳng trước mặt. Lái xe. Không quay lại. Không nhìn gương. Cho hắn khoảnh khắc đó.

Lão Từ. Phong bì của ông trong túi áo ta. Thư cuối cùng. Nợ cờ cuối cùng. Câu "thắng giùm tôi" cuối cùng.

Ta sẽ thắng. Không vì ông nhờ. Vì ông đúng.

Xe vào phố. Hà Nội trưa nắng gắt, oi, ẩm, kiểu nắng tháng bảy không tha ai, không tha người sống, không tha người vừa đi tang, không tha xe ô tô chạy qua cầu với phong bì trắng trong túi áo và mắt đỏ giấu sau kính râm.

Điện thoại rung. Trịnh Hải.

– Anh Lục. Bạch Dạ vừa gửi. Kênh mã hóa chính.

Hắn tháo kính râm. Mắt vẫn đỏ, nhưng giọng bình thản, kiểu bình thản đã tập ngàn năm.

– Đọc.

– "Bảy mươi ba phần trăm. Rút đêm nay. An toàn."

Bảy mươi ba phần trăm. Bạch Dạ rút. An toàn.

Rút đêm nay. Nghĩa là Bạch Dạ quyết định không chờ hết hạn bảy ngày. Rút sớm. Vì IT đã tìm ra nhật ký. Vì bảy mươi ba phần trăm là đủ. Vì Bạch Dạ biết khi nào dừng, dù ta nghĩ anh ta không biết.

Lão Từ. Ông nói "thắng giùm tôi." Bạch Dạ vừa lấy được bảy mươi ba phần trăm vũ khí để thắng. Và Bạch Dạ an toàn.

Hôm nay mất một người. Nhưng không mất thêm.

– Tốt, hắn nói. Chuẩn bị nhận dữ liệu.

Cúp máy. Nhìn ra cửa kính. Hà Nội chạy qua, nắng, bụi, xe máy, sống.

Bảy mươi ba phần trăm. Đủ chưa? Chưa biết. Nhưng Bạch Dạ sống. Lão Từ đã mất. Và cuộc chiến này vẫn tiếp.

Như mọi cuộc chiến.

Ch.160/175
3.071 từ