Ma Tôn Mở Công Ty
Chương 163: Ngày D-3
Chương 163

Ngày D-3

Mười tám ngày trôi. Còn ba ngày.

Trịnh Hải hoàn thành phân loại tập tin vào ngày thứ năm, sớm hai ngày so với hẹn, vì Trịnh Hải không phải người hoàn thành đúng hạn, mà sớm hơn, luôn sớm hơn, kiểu sớm của kỹ sư giỏi coi đúng hạn là thất bại và sớm là bình thường. Sáu trăm tập tin rút xuống hai trăm mười bảy trang then chốt, chia thành bốn phần: kế hoạch Trident (ai, khi nào, bao nhiêu), bằng chứng giấu danh tính Meridian sau Nova Tech (hợp đồng, email nội bộ, biên bản họp), bằng chứng chuyển dữ liệu khách hàng về máy chủ Mỹ (nhật ký hệ thống, lệnh chuyển, xác nhận nhận), và bằng chứng sử dụng dữ liệu Nova Tech huấn luyện trí tuệ nhân tạo Meridian (tài liệu kỹ thuật, biên bản họp nghiên cứu phát triển, báo cáo nội bộ ghi rõ "training data source: Nova Tech customer base — 4.2M records").

Hai trăm mười bảy trang. Hắn đọc hết trong một đêm.

Không phải đọc nhanh. Đọc kỹ. Mỗi trang một lần, có trang hai lần, có trang dừng lại nghĩ mười phút rồi đọc lại. Khi đọc xong, ba giờ sáng, hắn ngồi lại, nhắm mắt, và để toàn bộ hai trăm mười bảy trang xếp lại trong đầu thành một bức tranh.

Trident. Kế hoạch của Meridian đơn giản đến mức gần như không thèm giấu. Bước một: mua Nova Tech, giữ thương hiệu, giữ nhân viên, giữ khách hàng. Bước hai: dùng uy tín Nova Tech mua ba công ty Đông Nam Á mà Nova Tech có quan hệ sẵn (DataVN, InnoThai, Nusantara). Bước ba: sau khi mua xong, sáp nhập tất cả vào Meridian APAC, xóa Nova Tech, kiểm soát dữ liệu năm nước Đông Nam Á lớn nhất. Bước bốn: dùng 4,2 triệu bản ghi dữ liệu khách hàng Nova Tech huấn luyện trí tuệ nhân tạo Meridian, mà không thông báo cho khách hàng, không xin phép, không tuân thủ luật bảo vệ dữ liệu của bất kỳ nước nào.

Đơn giản. Tàn nhẫn. Và nếu không có Bạch Dạ, không ai biết.

Sáng. Gặp bà Phương lần hai. Mười lăm phút.

Phòng tiếp khách Phủ Thủ tướng vẫn vậy: tường trắng, bàn gỗ gụ, trà Thái Nguyên, ảnh Bác trên tường. Bà Phương vẫn vậy: áo vest xám, tóc ngắn, mắt sáng, đồng hồ mặt tròn nhỏ. Nhưng khác ở một chi tiết: lần trước, tập tài liệu trên bàn bà mỏng, do cố vấn chuẩn bị. Lần này, tập tài liệu dày hơn, và bên cạnh có thêm một tập khác, đánh dấu bằng giấy dán nhiều màu, kiểu đánh dấu của người đã đọc kỹ và muốn hỏi lại.

Bà ấy đã đọc. Tập tài liệu bốn mươi trang ta để lần trước. Đọc kỹ. Đánh dấu. Và chuẩn bị câu hỏi.

– Ông Lục. Sớm hơn hai tháng. Tôi nghe.

Hắn đặt ổ USB trên bàn. Nhỏ, đen, không nhãn.

– Hai trăm mười bảy trang. Bằng chứng Project Trident. Kế hoạch Meridian dùng Nova Tech mua ba công ty Đông Nam Á. Bằng chứng giấu danh tính, bằng chứng chuyển dữ liệu trái phép, bằng chứng sử dụng dữ liệu khách hàng huấn luyện trí tuệ nhân tạo mà không thông báo.

Bà Phương nhìn ổ USB. Không cầm. Nhìn hắn.

– Nguồn?

– Người tố giác bên trong Nova Tech. Đã nộp đơn bảo vệ tại tòa Singapore. Danh tính bảo mật cho đến khi tòa quyết định.

– Xác minh độc lập?

– Tôi đề nghị bà cho đội kỹ thuật Bộ Thông tin và Truyền thông kiểm tra. Đặc biệt phần chuyển dữ liệu: nhật ký hệ thống có mã thời gian, có địa chỉ IP máy chủ đích, có dung lượng chuyển. Không giả mạo được.

Bà Phương im. Mười giây. Dài. Rồi cầm ổ USB, cẩn thận, bằng hai ngón tay, kiểu cầm của người biết thứ trong tay nhỏ nhưng nặng.

– Ông Lục. Nếu xác minh đúng, tôi sẽ đề xuất lên Thủ tướng. Nhưng tôi cần thời gian xác minh. Không thể hành động dựa trên ổ USB chưa kiểm.

– Bao lâu?

– Năm ngày làm việc.

– Năm ngày. Tôi hiểu. Nhưng tôi muốn bà biết trước: ba ngày nữa, tài liệu này sẽ xuất hiện trên báo chí. Ba tờ báo lớn ở ba nước Đông Nam Á. Đồng loạt.

Bà Phương nhìn hắn. Mắt hẹp, nhẹ, kiểu đánh giá người nói chứ không phải thông tin.

– Ông báo trước cho tôi. Tại sao?

– Vì bà không nên đọc tin lần đầu trên báo. Bà nên đọc trước. Và khi báo chí đăng, khi phóng viên hỏi "Chính phủ Việt Nam phản ứng thế nào?," bà đã có câu trả lời. Không phải "chúng tôi đang xem xét." Là: "chúng tôi đã biết và đang xác minh."

Im lặng. Bà Phương nhìn ổ USB trong tay. Rồi nhìn hắn. Rồi gật, một lần, chậm, kiểu gật của người đã quyết.

– Ông Lục. Tôi sẽ cho đội kỹ thuật bắt đầu ngay chiều nay. Và tôi sẽ chuẩn bị tuyên bố. Nhưng nội dung tuyên bố do tôi quyết, không phải ông.

– Tôi không có quyền quyết nội dung tuyên bố của Phó Thủ tướng.

– Đúng. Nhưng tôi nói để ông hiểu: tôi hành động vì lợi ích quốc gia, không phải vì Huyền Cơ. Nếu xác minh cho thấy Huyền Cơ cũng có vi phạm, tôi xử lý cả hai.

Thẳng. Thép. Và đúng.

– Tôi mong bà xử lý bất kỳ ai vi phạm, hắn nói. Kể cả Huyền Cơ.

Bà Phương nhìn hắn. Lần đầu, có gì đó thay đổi trong mắt bà, nhẹ, gần như không thấy, nhưng hắn thấy: tôn trọng. Không phải tin. Chưa. Nhưng tôn trọng. Kiểu tôn trọng dành cho người nói thẳng trong phòng mà ai cũng nói vòng.

– Mười lăm phút hết rồi, ông Lục.

– Cảm ơn bà.

Ra xe. Tô Vãn lái. Trời chiều Hà Nội, nắng nhạt dần, đường Hoàng Diệu rợp bóng cây sấu, lá đã chuyển vàng hẳn, kiểu vàng của tháng bảy khi mùa hạ bắt đầu nghiêng sang thu.

– Sao? Tô Vãn hỏi.

– Bà ấy nhận. Cho đội kỹ thuật Bộ xác minh. Năm ngày. Và sẽ chuẩn bị tuyên bố.

Tô Vãn gật. Lái xe im lặng qua ngã tư Nguyễn Du. Rồi nói:

– Kompas xác nhận rồi. Sáng nay. Tổng biên tập đồng ý đăng cùng ngày, cùng giờ. Tám giờ sáng giờ Hà Nội, tức chín giờ sáng giờ Jakarta. Nhưng có điều kiện.

– Gì?

– Kompas muốn phỏng vấn nguồn ẩn danh. Trịnh Hải xác nhận tính xác thực kỹ thuật của tài liệu: metadata, mã thời gian, cấu trúc tập tin, dấu vết máy chủ. Không phải nguồn, mà chuyên gia kỹ thuật xác nhận tài liệu không bị chỉnh sửa. Kompas chấp nhận nếu Trịnh Hải ký tên thật và chịu trách nhiệm.

Điện thoại rung. Trịnh Hải.

– Anh Lục. Tô Vãn vừa gọi. Về Kompas. Tôi đồng ý.

Nhanh. Trịnh Hải trả lời trước khi hắn về đến văn phòng. Kiểu nhanh của người đã nghĩ xong trước khi được hỏi.

– Liu sẽ kiện anh.

– Liu kiện ai thì kiện. Tôi ký vì tài liệu thật. Và tôi là người xác minh kỹ thuật tốt nhất trong công ty này. Nếu tôi không ký, ai ký?

Trịnh Hải. Bốn năm rưỡi trước, cậu ta ngồi ở DataFlow uống cà phê thứ tư trong ngày, bất mãn, lạnh, kiểu lạnh của kỹ sư giỏi bị đặt sai chỗ. Ta kéo cậu ta về Huyền Cơ bằng một câu: "Tôi cần người xây, không cần người vá." Bốn năm rưỡi sau, cậu ta sẵn sàng ký tên mình vào tài liệu mà sẽ bị tập đoàn năm trăm tỷ đô kiện. Không phải vì dũng cảm. Vì đúng.

– Cảm ơn.

– Đừng cảm ơn. Cho tôi thêm máy chủ dự phòng sau vụ này. Hai cái. Đà Nẵng và Singapore.

Hắn gần như cười. Gần.

– Được.

Cúp máy. Sông Hồng bên dưới cầu Long Biên, nước đỏ phù sa, rộng, chảy chậm, mang theo bao nhiêu thứ mà mắt không thấy: bùn, cát, lịch sử, và thời gian.

Ba ngày. Bảy mươi hai giờ. Trịnh Hải đang xếp tài liệu. Mỹ Anh đang hoàn thiện đơn Indonesia. Hàn Kiêu đang ở Jakarta, đã gặp Widodo hai lần, lần thứ hai mang theo bản dịch Bahasa, Widodo đọc và mặt thay đổi. Tiểu Linh báo: Liu ở Singapore vẫn soạn thư cảnh cáo, chưa biết gì. Webb ở Mỹ, không có hoạt động bất thường.

Điện thoại rung lần cuối trước khi hắn tắt đèn. Từ Thiên Hành.

"Anh Lục. Em quay lại làm việc ngày mai. Sớm hơn một tuần. Ba dặn em không bỏ. Em không bỏ."

Hắn nhìn tin nhắn. Thiên Hành quay lại sớm. Không phải vì hết đau. Vì đã quyết định đau và làm cùng lúc. Kiểu quyết định mà Lão Từ muốn con trai học, và cái chết của Lão Từ dạy.

Trả lời: "Tốt. Sáng mai. Có việc cho cậu."

Cất điện thoại. Tắt đèn. Bóng tối tầng chín quen thuộc, chỉ có ánh đèn đường lọt qua cửa kính, vạch sáng mỏng trên trần, và tiếng máy lạnh đều đều, kiểu đều mà sau bốn năm rưỡi đã thành tiếng ru.

Đếm ngược.

Ch.163/175
1.533 từ