Ma Tôn Mới
Hắn về đến Hà Nội lúc bốn giờ sáng. Không ngủ trên máy bay (dù đã nhắm mắt, dù Singh tưởng hắn ngủ, hắn không ngủ, vì mỗi lần nhắm mắt thì giọng Hale quay lại: "cùng một thứ, khác cách gọi"). Tắm, thay đồ, đến văn phòng lúc sáu giờ ba mươi. Penthouse tầng hai mươi ba, đèn bàn bật, trà tự pha, và trước mặt hắn: bản phân tích mười bảy trang của Tô Vãn, phong bì Lão Từ, và sổ tay với dòng cuối cùng viết trên máy bay.
Tại sao cần ngồi?
Hắn đọc lại bản phân tích của Tô Vãn. Trang năm: "Phương án A: phản đối sửa đổi luật tại cả ba nước, pháp lý, thời gian ước tính sáu đến mười hai tháng, xác suất thành công ba mươi phần trăm." Trang tám: "Phương án B: xây liên minh chính sách đối trọng, vận động chính phủ rút sửa đổi, cần quan hệ cấp bộ trưởng trở lên, thời gian ba đến sáu tháng." Trang mười hai: "Phương án C: mua cổ phần chiến lược vào các công ty mà Monarch dùng làm kênh, cắt nguồn ảnh hưởng tại gốc. Chi phí ước tính: năm trăm đến tám trăm tỷ. Rủi ro: biến Huyền Cơ thành kẻ thao túng giống đối thủ."
Trang mười hai. Dòng cuối của phương án C. Tô Vãn viết bằng bút, không phải đánh máy:
"Phương án C hiệu quả nhất. Cũng nguy hiểm nhất. Không phải nguy hiểm từ bên ngoài. Nguy hiểm từ bên trong."
Nguy hiểm từ bên trong. Cô ấy đã nói trước. Trên giấy. Bằng mực. Để ta đọc.
Và ta sẽ chọn phương án C.
Họp lúc tám giờ. Phòng họp lớn tầng hai mươi hai, mười hai người. Đủ mặt: Tô Vãn, Bạch Dạ, Giang Hà, Mỹ Anh, Từ Thiên Hành, Tiểu Linh, Trịnh Hải, Châu Lệ Hoa, Hàn Kiêu (qua video từ Jakarta), Nguyễn Thanh Lan, và hai quản lý cấp cao.
Hắn đứng ở đầu bàn. Không ngồi. Khi hắn đứng, phòng họp im.
– Phản công.
Một từ. Phòng nghe.
– Giang Hà. Mua cổ phần mười phần trăm ba công ty vận động hành lang mà Monarch đang sử dụng ở Đông Nam Á: Strategic Global Partners ở Singapore, Nexus Policy ở Bangkok, và Horizon Advisory ở Jakarta. Tổng chi: tám trăm tỷ. Tiền lấy từ quỹ dự phòng chiến lược.
Giang Hà ghi nhanh. Mắt cô tính, nhanh: tám trăm tỷ là ba mươi phần trăm quỹ dự phòng, và quỹ dự phòng là thứ mà cô xây suốt ba năm cho tình huống khẩn cấp. Cô gật, nhưng tay cầm bút siết hơn bình thường.
– Thiên Hành. Vận động chính sách đối trọng. Liên hệ bà Phương, liên hệ Widodo qua Hàn Kiêu, liên hệ đại diện Bộ Kinh tế số Thái Lan. Cung cấp phân tích cho thấy Điều 14a tạo lỗ hổng bảo mật quốc gia. Bà Phương sẽ nghe vì bà ấy đã ký luật gốc.
Từ Thiên Hành gật. Cây bút trên tay, sổ đã mở, viết trước khi hắn nói xong.
– Singh phối hợp. Bà ấy có mạng lưới chính sách quốc tế, từng làm Ngân hàng Thế giới, quen các nhóm tư vấn chính phủ ở cả ba nước.
Hắn quay sang Hàn Kiêu trên màn hình.
– Hàn Kiêu. Danh sách đối tác đang liên kết với Monarch ở Indonesia, Thái Lan, Philippines. Hai lựa chọn: chuyển sang Huyền Cơ, hoặc mất Huyền Cơ.
Hàn Kiêu gật trên màn hình. Mắt anh nhìn hắn, nhìn lâu, kiểu nhìn mà hắn biết: Hàn Kiêu đang nghĩ thứ gì đó nhưng không nói trước mười hai người.
– Mỹ Anh. Kiện phản đối sửa đổi luật tại cả ba nước. Đồng thời soạn đơn tố giác nặc danh gửi cơ quan chống tham nhũng: bằng chứng Monarch chi tiền cho quan chức tham gia soạn thảo Điều 14a.
Mỹ Anh ghi. Không ngẩng. Cô biết khi nào hắn nói nghĩa là đã quyết, và việc của cô không phải hỏi mà là làm.
Bạch Dạ ngồi ở giữa bàn, đối diện hắn. Mắt cô nhìn hắn, không nhíu mày (lần này không nhíu, vì nhíu mày là cảnh báo nhẹ, và lần này Bạch Dạ đã qua giai đoạn cảnh báo nhẹ). Cô không nói gì trong cuộc họp. Ghi chú trên máy tính bảng. Thỉnh thoảng nhìn Tô Vãn. Tô Vãn nhìn lại. Hai người trao đổi gì đó bằng mắt mà hắn đọc được nhưng giả vờ không đọc.
Hai người đang bàn. Không bằng lời. Bằng mắt. Về ta.
Tô Vãn ngồi ở đầu bàn đối diện, bút trên tay, sổ mở. Cô ghi. Không ngắt. Không hỏi. Không nhìn hắn. Ghi.
Cô ấy đang ghi. Như mọi khi. Nhưng hôm nay cô ấy ghi nhiều hơn. Vì hôm nay có nhiều thứ cần ghi. Nhiều thứ mà sau này, khi mọi chuyện qua rồi, biên bản sẽ cho thấy: cô đã ở đây, cô đã nghe, và cô không đồng ý.
Họp kết thúc trong hai mươi phút. Mười hai người ra. Hắn đứng ở cửa kính, nhìn họ đi, từng người, qua hành lang kính, về bàn, về phòng, về thế giới mà hắn vừa ra lệnh thay đổi bằng tám trăm tỷ đồng.
Ba tuần.
Ba tuần mà hắn di chuyển nhanh hơn bất kỳ giai đoạn nào trong sáu năm. Nhanh hơn khi đánh Lão Từ. Nhanh hơn khi đánh Meridian. Vì lần này hắn không xây, hắn phá. Và phá thì nhanh hơn xây.
Tuần một. Giang Hà hoàn thành mua mười phần trăm cổ phần Strategic Global Partners (Singapore). Chi: hai trăm tám mươi tỷ. Qua bốn lớp pháp nhân (Mỹ Anh soạn). Hắn duyệt giao dịch lúc mười một giờ đêm, không qua Board (Board họp tháng sau, hắn quyết trước, thông báo sau).
Tuần hai. Từ Thiên Hành gặp bà Phương. Bà Phương: "Tôi không biết về Điều 14a trước khi công bố. Ai đó ở Bộ ký mà không tham vấn tôi." Mắt bà tối, kiểu tối của người vừa biết mình bị qua mặt trong chính hệ thống mà mình thuộc về. Thiên Hành trình bày phân tích lỗ hổng. Bà Phương gật. "Tôi sẽ nói chuyện với Bộ trưởng." Một câu. Đủ.
Đồng thời, Singh vận động ở Jakarta và Bangkok. Cung cấp báo cáo cho ủy ban quốc hội, gặp các nhóm tư vấn chính sách, "thông tin" cho phóng viên chuyên mảng kinh tế. Thông tin đúng. Nhưng được chọn lọc. Được đóng khung theo hướng mà hắn muốn: Điều 14a là mối đe dọa chủ quyền, là cửa sau cho vốn ngoại kiểm soát dữ liệu quốc gia.
Thông tin đúng. Đóng khung theo hướng ta muốn. Hale nói gì? "Cùng một thứ, khác cách gọi."
Hắn biết. Biết mình đang làm gì. Biết "cung cấp thông tin" và "thao túng nhận thức" chỉ cách nhau một lớp sơn mỏng. Nhưng hắn không dừng.
Tuần ba. Hàn Kiêu ở Jakarta. Gặp bốn đối tác đang làm việc với cả Huyền Cơ và Monarch: PT Nusantara Digital, Bangkok Cloud Solutions, PhilData Corp, MalaysiaConnect. Bốn cuộc gặp, cùng một thông điệp: "Chọn phe. Huyền Cơ hoặc Monarch. Không có giữa."
Hai chọn Huyền Cơ. Một chọn Monarch. Một xin thời gian.
Hắn gọi người xin thời gian (FutureData, Bangkok): "Hai mươi bốn giờ."
FutureData chọn Huyền Cơ sau mười hai giờ. Giám đốc FutureData gọi Hàn Kiêu lúc ba giờ sáng giờ Bangkok, giọng khô: "Chúng tôi chọn. Nhưng xin ghi nhận: đây không phải lựa chọn tự do." Hàn Kiêu nói: "Tôi hiểu. Tôi sẽ chuyển lời." Hắn đọc tin nhắn. Không trả lời.
"Đây không phải lựa chọn tự do."
Đúng. Không phải. Hắn biết. Và vẫn làm.
Đồng thời, Mỹ Anh nộp đơn phản đối sửa đổi luật tại tòa hành chính cả ba nước. Bốn mươi bảy trang, ba ngôn ngữ, căn cứ: vi phạm quy trình lập pháp (không tham vấn công chúng trong thời hạn quy định), mâu thuẫn với hiến pháp (quyền bảo vệ thông tin cá nhân). Bà Phương đã gọi cho Bộ trưởng. Widodo ra lệnh rà soát nội bộ. Bangkok chưa phản hồi, nhưng hai phóng viên Thái Lan đã viết bài điều tra dựa trên tài liệu mà Singh cung cấp (tài liệu đúng sự thật, được Singh chọn lọc kỹ, và được viết theo góc nhìn mà hắn muốn: "chủ quyền dữ liệu bị đe dọa bởi vốn ngoại").
Tài liệu đúng. Góc nhìn chọn lọc. Thao túng nhận thức mà không cần nói dối.
Hale làm vậy bốn mươi năm. Hắn mới làm ba tuần.
Ép chọn phe. "Huyền Cơ hoặc mất Huyền Cơ." Không có lựa chọn thứ ba.
Kiểu ép giống ai?
Lão Từ. Lão Từ ép Minh Châu Digital chọn phe. "Với tôi hoặc chống tôi." Main đã thấy cách đó. Đã ghê tởm cách đó. Đã thề không bao giờ làm vậy.
Và hôm nay, hắn làm y hệt. Với FutureData. Với giọng bình tĩnh. Với lý do "bảo vệ hệ sinh thái." Cùng một thứ. Khác cách gọi.
Bạch Dạ gõ cửa penthouse. Tối. Chín giờ. Hắn vẫn ở văn phòng (bây giờ hắn ở văn phòng đến mười, mười một giờ mỗi đêm, và Tô Vãn không còn mang trà lên vì cô về lúc bảy, theo lệnh của chính hắn: "Cô cần nghỉ," hắn nói, và cô nghe, không phải vì đồng ý mà vì biết rằng cãi cũng không thay đổi gì).
– Anh Lục.
Bạch Dạ bước vào. Veston đen, tóc buộc, mắt sắc. Cô không ngồi. Đứng giữa phòng, tay đan trước ngực, nhìn hắn ở sau bàn.
– Hôm qua anh ép FutureData chọn phe. Hai mươi bốn giờ. Không thương lượng.
Hắn nhìn cô. Không trả lời. Đợi.
– Giống cách Lão Từ ép Minh Châu. Giống y chang.
Im lặng. Hắn nghe. Nghe từng từ. Và mỗi từ đều đúng, đều chính xác, đều trúng vào chỗ mà hắn không muốn bị trúng.
– Khác. Hắn nói. Tôi ép vì bảo vệ. Lão Từ ép vì kiểm soát.
Bạch Dạ nhìn hắn. Mắt cô, sáu năm trước, nhìn hắn từ trên cao, kiểu nhìn kiến. Mắt cô bây giờ nhìn ngang, kiểu nhìn người ngang hàng. Nhưng hôm nay, lần đầu tiên, mắt cô có thứ gì đó mà hắn chưa thấy ở Bạch Dạ: lo ngại.
Bạch Dạ lo. Bạch Dạ không bao giờ lo. Bạch Dạ tính toán, phân tích, ra quyết định. Bạch Dạ không lo. Nhưng hôm nay cô ấy lo.
– Anh chắc chắn biết sự khác biệt? Bạch Dạ hỏi, giọng nhẹ, kiểu giọng mà cô dùng khi hỏi thật, không phải hỏi để thử. Vì từ ngoài nhìn vào, anh Lục, giống nhau.
Giống nhau.
Từ ngoài.
Hale nói: "cùng một thứ, khác cách gọi." Bạch Dạ nói: "từ ngoài nhìn vào, giống nhau." Tô Vãn nói: "nguy hiểm từ bên trong."
Ba người. Ba câu khác nhau. Cùng nói một điều.
Hắn muốn cãi. Muốn nói: "Tôi biết mình đang làm gì. Tôi khác Lão Từ. Tôi khác Hale. Tôi có Tô Vãn, có đội ngũ, có người hỏi tại sao." Nhưng hắn nhìn Bạch Dạ, và trong mắt cô, hắn thấy: cô không muốn nghe hắn cãi. Cô muốn nghe hắn nghe.
– Tôi biết mình đang làm gì.
Bạch Dạ nhìn hắn. Lâu. Rồi gật, một cái, ngắn.
– Tôi hy vọng vậy.
Cô dừng. Nhìn ra cửa kính penthouse, nhìn thành phố phía dưới, rồi quay lại nhìn hắn.
– Anh Lục. Tôi về Huyền Cơ vì anh khác Nova Tech. Khác Meridian. Khác Lão Từ. Ngày tôi quyết định ở lại, tôi nghĩ: "Kẻ này xây khác." Nếu một ngày tôi nhìn vào và không còn thấy sự khác biệt đó nữa...
Cô không nói hết câu. Không cần. Hắn hiểu. Và hắn biết: Bạch Dạ không đe dọa. Bạch Dạ trình bày sự thật.
Bạch Dạ về vì ta khác. Nếu ta không khác nữa, cô ấy đi. Và nếu Bạch Dạ đi, đó không phải mất một người. Đó là mất bằng chứng rằng ta từng khác.
Cô quay lưng. Đi ra. Không đóng cửa (Bạch Dạ không bao giờ đóng cửa khi rời đi sau cuộc nói chuyện khó, vì đóng cửa là kết thúc, và cô để cửa mở nghĩa là: cuộc nói chuyện này chưa xong).
Đêm. Penthouse. Một mình. Cửa mở.
Hắn ngồi ở bàn gỗ sẫm. Đèn bàn bật, ánh vàng nhạt. Ngoài cửa kính, Hà Nội lên đèn, sông Hồng phản chiếu ánh thành phố ở phía xa.
Nhìn tay mình.
Bàn tay gầy, xương, ngón dài. Bàn tay của thân xác Lục Trường An. Bàn tay này sáu năm trước viết đơn xin việc bằng bút bi hai nghìn đồng. Bàn tay này ba năm trước ký hợp đồng mua Thiên Vân Cloud một trăm tỷ. Bàn tay này tuần trước ký lệnh chi tám trăm tỷ mua cổ phần ba công ty vận động hành lang mà không qua Board.
Bàn tay này đang nắm bao nhiêu người?
Hắn đếm. Thử đếm.
Một nghìn năm trăm nhân viên. Bốn trăm hai mươi ba khách hàng doanh nghiệp. Năm đối tác liên minh. Tám chính phủ đang hợp tác. Hàng triệu người dùng cuối. Và bây giờ: ba công ty vận động hành lang, bốn đối tác bị ép chọn phe, ba chính phủ bị "cung cấp thông tin," và một ông già ở London uống trà và chờ.
Kiếp trước: ngàn đệ tử, trăm trưởng lão, mười hai sư huynh đệ.
Số lượng khác. Cảm giác giống.
Quyền lực.
Và quyền lực luôn hỏi cùng một câu: thêm nữa?
Hắn nhìn bàn tay. Lật. Nhìn lòng bàn tay. Vân tay, đường chỉ tay, kiểu bàn tay bình thường, kiểu bàn tay mà nếu ai đó nhìn trên đường phố sẽ nghĩ: bàn tay nhân viên văn phòng. Không ai nhìn bàn tay này mà nghĩ: bàn tay nắm tám nghìn tỷ.
Tám trăm tỷ mua cổ phần. Không qua Board. "Cơ hội không đợi Board."
Lão Từ cũng nói vậy. "Cơ hội không đợi." "Thị trường không đợi." "Đối thủ không đợi." Luôn có lý do. Luôn có lý do hợp lý để không hỏi ai, không bàn ai, không nghe ai.
Và kẻ có luôn có lý do hợp lý là kẻ nguy hiểm nhất. Vì kẻ đó không bao giờ thấy mình sai.
Hắn nắm tay lại. Chặt. Rồi mở.
Hale nói: "Trong mười năm, anh sẽ là chúng tôi."
Bạch Dạ nói: "Từ ngoài nhìn vào, giống nhau."
Tô Vãn nói: "Nguy hiểm từ bên trong."
Singh nói: "Lựa chọn thứ ba."
Lựa chọn thứ ba. Không gia nhập hệ thống. Không phá hệ thống. Thì làm gì?
Hắn đứng dậy. Đi đến cửa kính. Đặt trán lên mặt kính lạnh. Nhìn xuống. Tầng hai mươi ba. Thành phố.
Kiếp trước, đứng trên đỉnh Cửu U Sơn, nhìn xuống, nghĩ: "Ta mạnh nhất." Rồi chết.
Kiếp này, đứng trên tầng hai mươi ba, nhìn xuống, nghĩ: "Ta đang bảo vệ." Nhưng bảo vệ bằng cách ép. Ép bằng cách kiểm soát. Kiểm soát bằng cách thao túng. Và thao túng thì... giống Lão Từ. Giống Hale. Giống Ma Tôn.
Ma Tôn mới.
Hắn rút trán khỏi kính. Nhìn phản chiếu mờ trên mặt kính: khuôn mặt gầy, mắt sâu, ánh đèn thành phố lấp loáng phía sau. Khuôn mặt Lục Trường An. Nhưng đôi mắt, nếu nhìn kỹ, nếu biết nhìn, không phải mắt Lục Trường An nữa. Mắt đó sâu hơn, lạnh hơn, mệt hơn. Mắt của kẻ đã cầm quyền quá lâu.
Bàn tay này sáu năm trước cầm bút viết đơn xin việc. Bàn tay này hôm nay ký lệnh chi tám trăm tỷ mà không hỏi ai.
Bàn tay này đang nắm bao nhiêu người?
Hắn nhìn. Đếm. Rồi dừng.
Không đếm được. Và sợ đếm.
Điện thoại rung. Tô Vãn. Tin nhắn ngắn:
"Về đi. Muộn rồi."
Hai từ. Không hỏi hắn đang làm gì. Không hỏi hắn có ổn không. Chỉ "về đi." Kiểu Tô Vãn: cô không hỏi vì cô biết. Và cô nói "về đi" không phải vì lo hắn mệt. Vì lo hắn ở đây quá lâu sẽ nghĩ quá nhiều, và kẻ nghĩ quá nhiều trên đỉnh sẽ hoặc leo tiếp hoặc nhảy, và cô không muốn hắn làm cả hai.
Hắn nhìn tin nhắn. Nhìn lâu. Rồi tắt đèn bàn. Đứng dậy. Đi ra cửa (cửa vẫn mở, từ lúc Bạch Dạ rời đi).
Bước vào thang máy. Nhấn nút sảnh. Gương phản chiếu: khuôn mặt, mắt, và bàn tay. Bàn tay gầy, xương. Bàn tay bình thường. Bàn tay đang nắm quá nhiều.
Về. Tô Vãn nói về. Thì về.
Ít nhất hôm nay, khi Tô Vãn nói, hắn nghe.
Kiếp trước không có ai nói "về đi."
Kiếp trước chỉ có đỉnh. Và cô đơn. Và gió.
Thang máy dừng. Cửa mở. Sảnh tối, bảo vệ gật đầu. Hắn bước ra đêm Hà Nội, tháng ba, lạnh nhẹ, không mưa. Đi bộ qua bãi xe. Không đợi tài xế.
Một mình. Lại một mình. Nhưng lần này, có tin nhắn hai từ trong túi: "Về đi."
Và hắn về.