Nova Tech Lung Lay
Tin tức lan trước khi hắn kịp uống xong chén trà sáng.
Bảy giờ mười lăm phút. Hắn ngồi trong phòng làm việc tầng chín, chén trà Long Tỉnh còn nửa, màn hình máy tính hiển thị bảng theo dõi giá cổ phiếu. Cổ phiếu Huyền Cơ giảm năm phần trăm khi mở sàn, đường biểu đồ đỏ trượt xuống đều, kiểu trượt của thị trường đang phạt một quyết định. Tiêu đề tin: "Huyền Cơ từ chối Meridian, cổ phiếu giảm mạnh nhất 6 tháng."
Bên cạnh, cổ phiếu Nova Tech tăng tám phần trăm. Đường xanh lá vọt lên. Tiêu đề: "Nova Tech mở đàm phán chiến lược với Meridian Group, thị trường hào hứng."
Hắn nhìn hai đường biểu đồ cạnh nhau: đỏ xuống, xanh lên. Cùng một sự kiện, hai phản ứng ngược. Thị trường thưởng kẻ phục tùng và phạt kẻ cứng đầu.
Kiếp trước cũng vậy. Khi Thái Hư Cung gửi thiệp mời và Huyền Minh từ chối, các tiểu tông phái đổ xô về phía Thái Hư. Không phải vì Thái Hư đúng. Vì Thái Hư lớn, và đứng cạnh kẻ lớn thì an toàn.
Kiếp này, thị trường là các tiểu tông phái. Và Meridian là Thái Hư mới.
Điện thoại rung. Bạch Dạ.
Hắn nhấn nhận. Không video lần này, chỉ giọng nói. Giọng Bạch Dạ bình tĩnh, nhưng hắn nghe ra: khô hơn bình thường, kiểu khô của người đã nói quá nhiều trong quá ít thời gian.
– Kết quả: năm chọi bốn. Chấp nhận đàm phán.
Im lặng. Hắn đã biết trước, nhưng nghe vẫn nặng.
– Anh bỏ phiếu chống.
– Đúng. Bốn người bỏ phiếu chống. Tôi, Minh, Đặng, Lan. Nhưng năm người kia nghe tiếng cổ phiếu tăng tám phần trăm và đổi ý. Có người đã hứa bỏ chống mà cuối cùng bỏ thuận.
– Ai?
– Không quan trọng. Đã xong.
Cay đắng. Hắn nghe rõ. Không phải vì thua, mà vì bị người mình tin phản.
– Bạch Dạ.
– Gì?
– Hội đồng chấp nhận đàm phán. Nghĩa là chưa ký. Giữa đàm phán và ký hợp đồng còn bao lâu?
– Ba đến sáu tháng. Thẩm định, điều khoản, phê duyệt cổ đông lớn. Nhưng Meridian có đội luật sư năm mươi người, họ làm nhanh hơn bất kỳ ai.
– Nghĩa là anh còn thời gian.
Im lặng dài. Hắn nghe tiếng Bạch Dạ thở, kiểu thở mà hắn chỉ nghe qua điện thoại khi đối phương mệt đến mức quên giữ nhịp.
– Anh Lục. Tôi vẫn là CEO. Nhưng bàn cờ đã nghiêng. Mỗi quyết định tôi muốn đưa ra, Hội đồng sẽ hỏi: "Điều này có ảnh hưởng đến đàm phán Meridian không?" Và câu trả lời luôn là có.
– Anh bị trói.
– Chưa trói. Nhưng dây đã quàng.
Lần đầu tiên Bạch Dạ dùng ẩn dụ thay vì số liệu. Nghĩa là hắn đang nói từ chỗ sâu hơn bình thường.
– Huyền Cơ sẽ làm gì? Bạch Dạ hỏi.
– Chiến đấu. Không phải vì Huyền Cơ đủ mạnh. Vì không có lựa chọn nào khác.
– Nếu Meridian vào Nova Tech, liên minh chúng ta sẽ ra sao?
Câu hỏi thật sự. Hắn nghe được ý phía sau: "Anh có bỏ tôi không, nếu tôi thuộc về Meridian?"
– Anh vẫn là Bạch Dạ. Dù Meridian có cổ phần hay không.
Im lặng. Rồi Bạch Dạ nói, giọng nhẹ hơn, kiểu nhẹ mà hắn ít khi nghe từ người này:
– Cảm ơn.
Cuộc gọi kết thúc.
Hắn đặt điện thoại xuống. Nhìn ra cửa sổ. Nắng sáng, trời xanh, thành phố bình thường. Cổ phiếu Huyền Cơ vẫn đỏ trên màn hình.
Tô Vãn gõ cửa. Hai nhát, đều, kiểu gõ mà hắn nhận ra không cần nhìn.
– Vào.
Cô vào. Sổ tay mở, kính gọng mảnh, tóc buộc cao, kiểu Tô Vãn mỗi sáng: sẵn sàng. Nhưng mắt cô liếc nhanh qua màn hình, thấy đường đỏ, và hắn biết cô đã biết trước khi bước vào.
– Nova Tech chấp nhận đàm phán, cô nói.
Không phải hỏi, là xác nhận.
– Năm chọi bốn.
– Tôi đoán sáu chọi ba. Hắn mạnh hơn tôi nghĩ.
Cô nói "hắn" khi nhắc đến Bạch Dạ, kiểu nói của người tôn trọng nhưng giữ khoảng cách. Tô Vãn không thích ai mà cô chưa đánh giá xong, và với Bạch Dạ, cô vẫn đang đánh giá.
– Cổ phiếu Huyền Cơ giảm năm phần trăm, cô tiếp tục. Không nghiêm trọng. Phản ứng cảm tính. Sẽ hồi trong hai tuần nếu kết quả kinh doanh quý này tốt.
– Kết quả quý này?
– Tốt. Doanh thu tăng mười hai phần trăm so với quý trước, biên lợi nhuận giữ mười bốn phần trăm. Thiên Vân Cloud đóng góp hai mươi hai phần trăm tổng doanh thu, tăng từ mười tám. Tôi đã chuẩn bị báo cáo, công bố tuần tới.
Hắn nhìn cô. Bình tĩnh. Số liệu đã sẵn, kế hoạch đã có, không cần ai nói. Kiểu Tô Vãn: luôn đi trước vấn đề, không phải vì cô tiên tri, mà vì cô không bao giờ ngừng tính toán.
– Nhưng vấn đề không phải cổ phiếu, cô nói, giọng thấp hơn một chút. Vấn đề là nếu Meridian vào Nova Tech, mọi thứ thay đổi.
– Nói tiếp.
– Nova Tech có ba mươi lăm phần trăm thị phần doanh nghiệp ở khu vực. Huyền Cơ có hai mươi hai phần trăm. Cộng lại gần sáu mươi phần trăm. Đó là lý do liên minh của chúng ta hiệu quả, vì khi hai người nắm sáu mươi phần trăm, không ai dám phớt lờ. Nhưng nếu Meridian nắm Nova Tech, sáu mươi phần trăm đó chia đôi. Và phần của Meridian sẽ lớn dần.
Cô dừng. Nhìn hắn thẳng.
– Nếu mất Bạch Dạ, ta đối mặt Meridian một mình.
Hắn gật. Chậm.
– Ta đã đối mặt Lão Từ một mình. Đối mặt vụ kiện DataFlow một mình. Đối mặt bài báo một mình.
– Lần này khác. Meridian không phải Lão Từ.
Im lặng. Hắn biết cô đúng. Lão Từ là tài phiệt nội địa, mạng lưới mười hai công ty, vài trăm tỷ tài sản. Meridian là tám trăm tỷ đô la, năm mươi quốc gia, hai mươi hai năm lịch sử. Khoảng cách giữa Lão Từ và Meridian giống khoảng cách giữa một tông phái trung lưu và một trong Tứ Đại Tông Phái. Cùng là tu sĩ, nhưng một bên có thể xóa sổ bên kia bằng một chiếu chỉ.
– Tôi biết, hắn nói. Lâu hơn hắn muốn thừa nhận. Rồi nhìn Tô Vãn. Nhưng ta không đánh một mình.
Cô nhìn hắn. Mắt cô không thay đổi, vẫn kiểu mắt bình thản, phân tích, đánh giá. Nhưng hắn đọc được, sâu hơn lớp ngoài: cô ghi nhận. Ghi nhận rằng hắn nói "ta" thay vì "tôi," và "ta" đó bao gồm cô.
– Được. Thì nghĩ. Cô đóng sổ tay. Bước ra cửa. Dừng. Quay lại.
– Anh Lục. Tin nhắn cuối cùng của Bạch Dạ hôm qua, "đừng nghĩ đó là vì tôi không cố." Cô ngập ngừng nhẹ, kiểu ngập ngừng hiếm hoi từ Tô Vãn. Anh trả lời gì?
– Tôi nói anh ấy vẫn là đồng minh.
Cô gật. Rồi nói nhẹ:
– Tốt. Vì nếu anh trả lời khác, tôi sẽ lo.
Đi ra. Cửa đóng.
Bạch Dạ.
Hắn ngồi lại một mình. Màn hình vẫn hiển thị hai đường biểu đồ, đỏ và xanh, như hai con đường đi về hai phía.
Lần đầu tiên trong liên minh này, Bạch Dạ yếu hơn ta. Bốn năm, hắn luôn ở vị thế cao hơn: công ty lớn hơn, cổ phiếu đắt hơn, mạng lưới rộng hơn. Ta là kẻ đuổi theo, hắn là đích. Giờ, hắn bị Hội đồng ép, bị cổ đông ép, bị Meridian ép. Và ta, kẻ nhỏ hơn, lại là người đứng vững.
Kiếp trước, Thiên Hư Đạo Nhân cũng bị trưởng lão đoàn ép khi chấp nhận liên minh với Cổ Ma Tộc. Chưởng giáo mà mất quyền trước trưởng lão, không khác gì CEO mất quyền trước Hội đồng Quản trị. Thiên Hư cuối cùng giữ được ghế, nhưng mất linh hồn. Mỗi quyết định sau đó đều là quyết định của người khác, ông ta chỉ gật đầu.
Bạch Dạ sẽ trở thành Thiên Hư? Hay sẽ tìm cách thoát?
Và ta, nếu mất đồng minh lớn nhất, sẽ ra sao?
Câu hỏi treo trong phòng, không ai trả lời. Hắn uống nốt chén trà. Nguội rồi. Vị đắng đậm hơn khi trà nguội, kiểu đắng mà hắn quen, vì hắn hay quên uống trà khi đang nghĩ.
Mở tài liệu mới trên máy tính. Gõ tiêu đề: "Kịch bản: Meridian vào Nova Tech."
Dưới tiêu đề, ba kịch bản:
1. Meridian mua 25% Nova Tech. Bạch Dạ giữ CEO, quyền hạn chế. Liên minh HC-NT yếu nhưng còn. 2. Meridian mua 30%+. Bạch Dạ mất quyền kiểm soát. Nova Tech thành cánh tay Meridian. Liên minh tan. 3. Meridian hostile takeover. Bạch Dạ bị đẩy ra. Nova Tech chết.
Nhìn ba kịch bản. Kịch bản nào cũng tệ. Kịch bản 1 tệ nhẹ. Kịch bản 3 tệ nặng. Và dựa trên lịch sử Meridian ở Nhật Bản, Hàn Quốc, Indonesia, kịch bản 2 hoặc 3 là chắc chắn. Chỉ là vấn đề thời gian.
Không cứu được Nova Tech bằng tiền, vì Huyền Cơ không có đủ tiền. Không cứu được bằng luật, vì luật chưa có. Cứu được bằng gì?
Bằng thời gian. Nếu kéo dài đàm phán Meridian-Nova Tech đủ lâu, đủ lâu để Huyền Cơ xây lợi thế nội địa, đủ lâu để khung pháp lý thay đổi, đủ lâu để Meridian mệt.
Nhưng Meridian không mệt. Tám trăm tỷ đô la không biết mệt.
Đóng file. Đứng dậy. Đi ra hành lang. Xuống tầng bảy, đi ngang phòng Tô Vãn, không dừng, cô đang gõ máy, không ngẩng lên. Xuống tầng năm, đi ngang phòng Hàn Kiêu, trống, cô vẫn ở Jakarta. Đi ngang phòng Tiểu Linh, cô đang nói điện thoại với khách hàng, giọng nhẹ nhàng kiên nhẫn, kiểu giọng mà hắn dạy cô: lắng nghe trước khi nói. Đi ngang phòng kỹ thuật, Trịnh Hải ngồi trước ba màn hình, tai đeo tai nghe, tay gõ phím không ngừng.
Năm trăm người. Mười lăm quốc gia. Nghìn năm trăm tỷ.
Và tất cả đang nhìn hắn, dù họ không biết. Nhìn hắn vì hắn đã nói "không" với ba nghìn tỷ, và bây giờ phải chứng minh "không" đó đúng.
Kiếp trước, mười vạn đệ tử cũng nhìn ta vậy. Mỗi quyết định ta đưa ra, mười vạn cuộc đời thay đổi theo. Áp lực đó không nhẹ đi theo thời gian, chỉ quen hơn. Và quen không phải không sợ, là sợ mà vẫn bước.
Quay lại tầng chín. Vào phòng chiến lược. Mở máy chiếu. Gọi Tô Vãn, Trịnh Hải, Trần Mỹ Anh. Giang Hà đang ở Vạn Phúc, gọi qua video.
Mười lăm phút sau, bốn người có mặt. Tô Vãn ngồi bên phải hắn, sổ tay mở. Trịnh Hải bên trái, tóc rối, mắt đỏ nhẹ vì thức khuya sửa lỗi, nhưng tỉnh. Mỹ Anh đối diện, bút bi xoay chậm, tập hồ sơ dày trước mặt. Giang Hà trên màn hình, tóc chải gọn, nền phía sau là phòng làm việc Vạn Phúc.
– Meridian sẽ tấn công, hắn nói. Không lời mở đầu, không ngữ cảnh. Cả bốn người đã biết. Câu hỏi là: đánh thế nào, và ta chống thế nào.
Trịnh Hải lên tiếng trước.
– Sản phẩm. Meridian có đội thiết kế hai trăm người. Giao diện của họ đẹp hơn mình. Trải nghiệm người dùng tốt hơn. Nếu họ tung phiên bản miễn phí cho doanh nghiệp, mình mất khách.
Hắn gật.
– Nhân sự, Tô Vãn tiếp. Meridian sẽ tuyển từ Huyền Cơ. Lương gấp ba, thương hiệu toàn cầu, cơ hội ra nước ngoài. Khó giữ bằng tiền.
– Giang Hà?
Giang Hà trên màn hình nghiêng người về trước.
– Tài chính. Meridian có thể đốt năm nghìn tỷ trong ba năm ở khu vực mà không ảnh hưởng báo cáo quý toàn cầu. Năm nghìn tỷ đồng với họ là tiền lẻ. Với ta là ba lần vốn hóa.
– Mỹ Anh?
– Pháp lý. Meridian sẽ lobby: đối đầu trực diện với chính sách bảo hộ nội địa. Họ có đội vận động hành lang ở mọi quốc gia họ vào. Kinh nghiệm hai mươi hai năm.
Bốn mũi tấn công. Sản phẩm, nhân sự, tài chính, pháp lý. Hắn nhìn bốn người. Mỗi người chuyên một lĩnh vực, mỗi người thấy rõ mối đe dọa trong lĩnh vực mình. Đó là ưu điểm của đội ngũ giỏi: nhìn ra vấn đề nhanh. Và nhược điểm: mỗi người chỉ nhìn phần mình.
– Tất cả đều đúng, hắn nói. Và tất cả đều sai.
Bốn cặp mắt nhìn hắn.
– Meridian mạnh hơn ta ở mọi mặt trận. Sản phẩm, nhân sự, tài chính, pháp lý. Nếu đánh trực diện bất kỳ mặt trận nào, ta thua. Vậy đừng đánh trực diện.
– Vậy đánh gì? Trịnh Hải hỏi.
Hắn nhìn bản đồ khu vực trên màn hình.
– Đánh thứ Meridian không có. Thứ tám trăm tỷ đô la không mua được.
Im lặng. Cả phòng chờ.
– Đất. Hắn nói. Đất này là của ta. Khách hàng ta hiểu hơn họ. Chính phủ ta tiếp cận được, họ không. Văn hóa kinh doanh ta biết, họ phải học. Và thời gian. Họ đốt tiền, tiền có hạn. Ta đốt ý chí, ý chí không có hạn.
Tô Vãn viết nhanh. Không ngẩng lên, nhưng hắn biết cô đang tính: thời gian bao lâu, chi phí bao nhiêu, lộ trình thế nào. Cô luôn tính trước khi hắn nói xong.
– Cụ thể hơn, cô nói.
– Tuần tới. Tôi sẽ trình kế hoạch phòng thủ chi tiết. Giờ, mỗi người một việc. Trịnh Hải: đánh giá sản phẩm Meridian, điểm mạnh điểm yếu, hai tuần. Mỹ Anh: rà soát khung pháp lý dữ liệu doanh nghiệp, xem có kẽ hở nào ta khai thác được. Giang Hà: đánh giá tài chính Meridian khu vực, xem họ đốt được bao lâu. Tô Vãn: chuẩn bị báo cáo quý, công bố sớm, ổn định cổ phiếu.
Bốn người gật. Mỗi người ra đi với một nhiệm vụ. Giang Hà tắt video. Trịnh Hải đứng dậy, vươn vai, lầm bầm "hai trăm designer" rồi đi ra. Mỹ Anh gấp hồ sơ, gật đầu, đi.
Tô Vãn ở lại cuối cùng. Đóng sổ. Nhìn hắn.
– Anh nói "ý chí không có hạn." Nhưng tiền có. Mười tám tháng. Nếu Meridian đốt mạnh, ta mất khách nhanh hơn dự kiến. Mười tám tháng có thể thành mười hai.
– Tôi biết.
– Và Bạch Dạ?
– Bạch Dạ sẽ cố giữ. Nhưng nếu Meridian vào Nova Tech, hắn mất quyền. Và ta mất đồng minh.
Tô Vãn nhìn hắn. Lâu. Kiểu nhìn mà cô nhìn hắn khi muốn nói gì đó ngoài công việc nhưng chưa cho phép mình nói.
– Thì chiến đấu, cô nói. Kiểu giọng nhẹ, dứt khoát, không sến, không hùng hồn. Kiểu Tô Vãn.
Cô đi ra.
Hắn ngồi lại. Nhìn màn hình. Cổ phiếu Huyền Cơ vẫn đỏ, nhưng đã hồi nhẹ: từ âm năm phần trăm lên âm ba phẩy hai. Thị trường đang nghĩ lại, kiểu nghĩ lại chậm, cần thời gian.
Mở điện thoại. Tin nhắn cuối cùng từ Bạch Dạ, gửi lúc tám giờ sáng, sau khi kết quả bỏ phiếu công bố:
"Tôi sẽ cố giữ. Nhưng không hứa được."
Hắn đọc. Không trả lời. Không phải vì không biết nói gì. Vì mọi thứ hắn có thể nói đều nhẹ hơn sự thật. Và Bạch Dạ xứng đáng hơn những lời nhẹ.
Lần đầu tiên trong bốn năm, ta muốn giúp ai đó mà không biết cách.
Kiếp trước, ta không giúp ai. Ai yếu thì chết, ai mạnh thì sống. Luật tu tiên giới. Luật ma đạo. Và ta tuân thủ ngàn năm.
Kiếp này, có người gọi điện lúc bảy giờ mười lăm sáng, giọng bình tĩnh che một tiếng nứt, và ta muốn giúp. Muốn thật sự. Không phải vì lợi ích, không phải vì liên minh, không phải vì chiến lược. Vì hắn là Bạch Dạ. Và Bạch Dạ xứng đáng không mất thứ hắn xây.
Nhưng muốn không đủ. Cần biết cách.
Và ta chưa biết.
Đặt điện thoại xuống. Nhìn ra cửa sổ. Nắng đã lên cao, mười giờ sáng, thành phố sáng rõ, đường phố đông, cuộc sống tiếp tục. Trên sàn giao dịch, con số đỏ và xanh nhảy nhấp nháy, quyết định giá trị của những thứ mà con người mất cả đời xây dựng.
Cổ phiếu Huyền Cơ đóng cửa hôm đó ở âm ba phẩy bảy phần trăm. Nova Tech tăng tám phẩy hai.
Thị trường đã nói. Nhưng hắn không nghe thị trường.
Hắn nghe tiếng Bạch Dạ: "Tôi sẽ cố giữ."
Và tiếng mình: "Tôi chưa biết cách."
Lần đầu tiên, hai câu đó cùng tồn tại trong đầu hắn, và hắn không biết câu nào nặng hơn.