Top 50
Thứ Ba. Sáu tuần sau Ngày D. Hà Nội.
Hắn biết trước khi Forbes Asia đăng.
Giang Hà gửi tin nhắn lúc năm giờ bốn mươi bảy sáng: "Forbes Asia Annual 50 công bố 8 giờ sáng nay. Nguồn tin xác nhận: Huyền Cơ nằm trong danh sách. Vị trí chính xác chưa rõ."
Hắn đang uống trà ở nhà, đọc tin nhắn, đặt cốc xuống. Không vui. Không buồn. Chỉ nhìn bốn chữ "nằm trong danh sách" rồi gấp điện thoại lại, uống tiếp cốc trà.
Top 50 châu Á. Ý nghĩa thực tế: không nhiều. Danh sách Forbes là danh sách, không phải doanh thu, không phải lợi nhuận, không phải sức mạnh thật sự. Nhưng ý nghĩa biểu tượng: rất lớn. Vì top 50 nghĩa là thế giới biết, không chỉ Đông Nam Á biết. Top 50 nghĩa là khi ta gõ cửa bất kỳ phòng họp nào trên châu Á, người trong phòng đã biết tên Huyền Cơ trước khi ta ngồi xuống.
Và đó là vũ khí. Kiểu vũ khí mà ngàn năm trước gọi là "danh" (tiếng tăm). Ma Tôn không cần danh, vì Ma Tôn đủ mạnh để không cần ai biết. Nhưng Lục Trường An cần, vì kiếp này sức mạnh đo bằng thị trường, và thị trường tin vào cái tên mà nó biết.
Tám giờ sáng. Forbes Asia đăng.
Hắn ngồi ở tầng chín, cửa đóng, đèn bàn bật dù ngoài trời đã sáng (thói quen, đèn bàn luôn bật khi làm việc, bất kể ngày đêm). Mở bài viết trên máy tính.
"Forbes Asia 50: The Companies Shaping the Future of the Continent."
Cuộn xuống. Bốn mươi bảy.
"#47, Huyền Cơ Holdings (Vietnam). Market cap: ~$340M. Revenue: $85M/year. Employees: 1,500. Countries: 8. Sector: Enterprise BI/AI/Cloud. CEO: Lục Trường An."
Bên dưới, đoạn nhận xét ngắn:
"The biggest winner of Meridian's Southeast Asian retreat, Huyền Cơ has gone from a scrappy Vietnamese startup to the undisputed leader of enterprise tech in the region. Under the enigmatic Lục Trường An, the company has built what no one thought possible: a Southeast Asian tech champion that competes head-to-head with Silicon Valley, and wins."
"Enigmatic." Forbes dùng từ "enigmatic" cho ta. Kiểu từ mà báo chí dùng khi họ không hiểu một người nhưng phải viết gì đó nghe hay. Ngàn năm trước, tu tiên giới gọi ta là "bất khả đoán." Kiếp này, Forbes gọi ta là "enigmatic." Cùng nghĩa. Khác font.
Đóng máy tính. Không chia sẻ bài viết cho ai. Không gửi vào nhóm công ty. Không đăng lên bất kỳ đâu.
Vì nếu ta chia sẻ, mọi người sẽ nghĩ ta muốn khoe. Và ta không muốn khoe. Ta muốn mọi người tự tìm thấy. Tự đọc. Tự biết. Kiểu biết mà không ai nói cho mình thì nhớ lâu hơn.
Chín giờ sáng. Tin tức lan.
Tô Vãn gõ cửa. Mở cửa vào, cốc trà trên tay, đặt lên bàn hắn (cốc thứ hai trong ngày, cốc đầu tiên từ tay Tô Vãn). Ngồi xuống ghế đối diện.
– Tôi biết rồi.
– Tôi cũng biết cô biết.
Im lặng ba giây. Tô Vãn nhìn hắn, mắt bình thường, không sáng hơn bình thường, không ướt hơn bình thường. Nhưng cô mang trà đến cho hắn mà không ai nhờ, và Tô Vãn không bao giờ mang trà khi không có lý do.
– Bốn mươi bảy.
– Bốn mươi bảy.
– Năm năm rưỡi.
Hắn không nói gì. Vì "năm năm rưỡi" không cần phản hồi. Nó là sự thật, kiểu sự thật mà đặt trên bàn thì nặng hơn bất kỳ bản báo cáo nào. Năm năm rưỡi từ phó phòng kinh doanh ở Vạn Lý đến top bốn mươi bảy châu Á.
– Anh Lục. Tôi đề xuất: tối nay, ăn tối cùng team. Toàn bộ core team, cộng Trương Phong, Châu Lệ Hoa, và Từ Thiên Hành. Mười hai người. Nhà hàng, không phải văn phòng. Mời anh chọn địa điểm.
– Cô chọn.
– Tôi đã chọn rồi. Nhà hàng Tùng Lâm, quận Ba. Phòng riêng, tầng hai. Đặt bàn mười hai người lúc bảy giờ.
Tô Vãn "đề xuất" nhưng đã đặt bàn rồi. Kiểu Tô Vãn: hỏi ý kiến sau khi đã quyết. Không phải vì cô không tôn trọng ý kiến ta. Mà vì cô biết câu trả lời trước khi hỏi. Và nếu ta nói "không," cô sẽ hủy bàn, nhưng cô biết ta không nói "không," vì hôm nay là ngày mà kể cả Ma Tôn cũng không nên ngồi một mình.
– Tùng Lâm. Chỗ tôi gặp Bạch Dạ lần đầu sau khi anh ấy rời Nova Tech.
– Tôi biết.
Cô biết. Và cô chọn Tùng Lâm vì biết. Vì Tùng Lâm là nơi mà ta và Bạch Dạ trở thành bạn, và hôm nay là ngày đánh dấu mọi thứ đã đi bao xa kể từ đó. Tô Vãn không nói điều này ra. Cô chỉ đặt bàn.
Mười giờ sáng đến sáu giờ chiều. Ngày bình thường. Hắn làm việc. Duyệt hai hợp đồng khách hàng Meridian cũ (Tiểu Linh gửi). Đọc báo cáo tiến độ mở rộng máy chủ của Trịnh Hải (đúng lịch, sáu tuần). Nghe Từ Thiên Hành cập nhật về tổ công tác luật dữ liệu (đang soạn dự thảo lần hai, Bộ mời Huyền Cơ góp ý kỹ thuật). Gọi Mỹ Anh hỏi tiến độ GDPR (Schmidt và Krause gửi bản trả lời yêu cầu thông tin đầu tiên của Ireland, mười hai tháng nữa mới có kết quả, nhưng áp lực lên Meridian đã đủ).
Không ai nhắc Forbes trong ngày làm việc. Vì ở tầng chín, công việc là công việc, và Forbes là Forbes. Hai thứ khác nhau.
Nhưng hắn biết mọi người đã đọc. Biết vì Trương Phong gửi một biểu tượng cảm xúc (ngón tay cái) trong nhóm chat, và Trương Phong không bao giờ gửi biểu tượng cảm xúc. Biết vì Châu Lệ Hoa đặt hoa ở sảnh tầng chín (không nói lý do, không ai hỏi). Biết vì nhân viên tầng bảy vỗ tay khi Tiểu Linh đi qua (và Tiểu Linh cúi đầu, đỏ mặt, vì cô ghét được chú ý nhưng hôm nay không có cách nào tránh).
Bảy giờ tối. Nhà hàng Tùng Lâm. Quận Ba.
Phòng riêng tầng hai. Bàn tròn. Mười hai ghế. Đèn vàng ấm, kiểu đèn mà nhà hàng Việt Nam thích dùng vì nó làm mọi thứ trông đẹp hơn thực tế, kể cả khuôn mặt người.
Hắn đến đúng bảy giờ. Tô Vãn đã ở đó (tất nhiên, Tô Vãn luôn đến trước, kiểu đến trước mà cô coi là nghĩa vụ chứ không phải đức hạnh). Trương Phong đến thứ hai (thầm lặng, ngồi góc, rót trà cho mình). Trịnh Hải đến thứ ba (cầm máy tính xách tay, đặt dưới ghế, Tô Vãn nhìn máy tính, nhìn Trịnh Hải, Trịnh Hải đẩy máy tính xa hơn dưới ghế).
Mỹ Anh đến thứ tư, vừa bay từ Singapore về (trễ máy bay một giờ, vào phòng vẫn mặc đồ công sở, tóc hơi xổ, nhưng mặt bình thường, kiểu bình thường của người quen bay mỗi tuần và coi máy bay như xe buýt). Giang Hà đến cùng lúc, ngồi cạnh Mỹ Anh, hai người gật đầu chào nhau (kiểu chào của hai luật sư: ngắn, lịch sự, và hoàn toàn không nói gì thừa).
Tiểu Linh đến, kéo theo Châu Lệ Hoa. Hai người ngồi cạnh nhau, Tiểu Linh nói gì đó khẽ, Châu Lệ Hoa cười, kiểu cười mà chỉ bạn thân mới tạo được.
Từ Thiên Hành đến, áo sơ mi, quần tây, giày tây. Ngồi đối diện hắn, gật đầu, mắt lặng, kiểu lặng mà hắn nhận ra: Thiên Hành đang nghĩ đến cha, vì Thiên Hành luôn nghĩ đến cha mỗi khi Huyền Cơ đạt điều gì đó lớn, vì mỗi thành tựu của Huyền Cơ cũng là bằng chứng rằng cha cậu đã thua đúng người.
Hàn Kiêu đến cuối cùng. Trễ mười lăm phút. Bay từ Jakarta về Hà Nội chiều nay, kẹt xe từ sân bay, chạy vào phòng, mồ hôi ướt cổ áo, mặt đỏ.
– Xin lỗi! Kẹt xe.
– Ngồi đi.
Hàn Kiêu ngồi. Nhìn quanh bàn, đếm. Mười một người. Nhìn ghế trống duy nhất.
– Bạch Dạ?
– Không đến. Anh ấy nói: "Tôi chưa chính thức. Đây là bữa tối của Huyền Cơ. Khi nào tôi chính thức, bữa tối đầu tiên mà tôi đến, tôi mang rượu."
Hàn Kiêu cười. Kiểu cười rộng, hở răng, kiểu cười mà sáu năm trước hắn thấy lần đầu khi Hàn Kiêu được mua bộ vest đầu tiên trong đời.
Bạch Dạ không đến. Và cách anh ấy từ chối là cách đúng nhất: không phải vì không muốn, mà vì tôn trọng ranh giới. Bạch Dạ chưa phải người của Huyền Cơ. Chưa ký. Chưa công bố. Và Bạch Dạ là người mà ranh giới quan trọng bằng lời hứa. Khi nào anh ấy chính thức, anh ấy sẽ đến. Và mang rượu. Và rượu của Bạch Dạ không bao giờ rẻ.
Bữa tối. Hai giờ rưỡi.
Hắn ngồi ở đầu bàn (vị trí mà Tô Vãn xếp, không hỏi hắn muốn ngồi đâu, vì câu trả lời hiển nhiên). Không nói nhiều. Nghe.
Nghe Hàn Kiêu kể chuyện Jakarta (say bia lon thứ ba, giọng lớn hơn bình thường, kể chuyện Widodo đãi anh ăn sate kambing và anh cay đến nỗi uống hai chai nước mà vẫn chảy nước mắt, và Widodo cười, và anh cũng cười, và hai người cười mà không nói cùng ngôn ngữ). Nghe Trương Phong im lặng (Trương Phong cười mỗi khi Hàn Kiêu nói gì đó to, kiểu cười không tiếng, chỉ mắt và miệng, kiểu cười mà chỉ người quen mới thấy). Nghe Trịnh Hải nói về máy chủ Jakarta (anh nói chuyện kỹ thuật như nói chuyện bình thường, và mọi người không hiểu nhưng gật, vì gật khi Trịnh Hải nói là cách tôn trọng). Nghe Tiểu Linh kể chuyện nhân viên tầng bảy vỗ tay (cô đỏ mặt lần thứ hai trong ngày, và Châu Lệ Hoa vuốt tóc cô, kiểu vuốt mà chị gái vuốt em).
Nghe Mỹ Anh và Giang Hà tranh luận nhẹ về điều khoản GDPR (hai luật sư tranh luận ở bữa tối là cách hai luật sư thể hiện tình bạn, vì họ không biết cách nào khác). Nghe Từ Thiên Hành nói ít, ăn ít, nhìn nhiều (cậu nhìn mọi người quanh bàn bằng ánh mắt mà hắn nhận ra: ánh mắt của người đang ghi nhớ, vì biết khoảnh khắc này không lặp lại, và khoảnh khắc không lặp lại thì phải nhớ).
Mười một người quanh bàn tròn. Mỗi người một câu chuyện. Hàn Kiêu: từ trốn nợ trong hẻm đến CSO bay tám nước. Trương Phong: từ nhân viên bị cô lập đến quản lý vùng im lặng nhất và đáng tin nhất. Trịnh Hải: từ kỹ sư nửa nghỉ việc đến CTO xây đám mây cho tám quốc gia. Tiểu Linh: từ nhân viên kinh doanh nhút nhát đến giám đốc bán hàng mà khách hàng nhớ tên. Mỹ Anh: từ luật sư trẻ chưa ai biết đến CLO thắng kiện Meridian ở Singapore. Giang Hà: từ cố vấn pháp lý bên ngoài đến kiến trúc sư chiến lược tài chính. Châu Lệ Hoa: từ trợ lý hành chính đến giám đốc vận hành giữ cả tầng chín chạy trơn. Từ Thiên Hành: từ con trai kẻ thù đến VP Strategy mà hắn tin.
Và Tô Vãn. Từ nhân viên kế toán ở Vạn Lý đến COO tập đoàn top 50 châu Á. Người mà hắn không bao giờ mô tả bằng chức danh, vì chức danh không đủ. COO là cái tên trên danh thiếp. Tô Vãn là cái tên trong... trong gì? Trong phần mà Ma Tôn ngàn năm trước để trống, vì ngàn năm trước không cần điền, vì ngàn năm trước không có ai để điền.
Chín giờ rưỡi. Bàn gần hết đồ ăn. Bia lon trên bàn (Hàn Kiêu uống bốn lon, đỏ mặt, giọng lớn hơn nữa). Trà trên bàn (hắn uống trà, như mọi khi, không bia). Rượu vang trên bàn (Mỹ Anh mang, chai Pháp, uống cùng Giang Hà).
Hắn đứng dậy.
Bàn im. Mười người nhìn hắn (Hàn Kiêu nhìn bằng mắt say, nhưng vẫn nhìn).
Hắn nhìn từng người. Chậm. Từ trái sang phải. Trương Phong. Trịnh Hải. Tiểu Linh. Châu Lệ Hoa. Hàn Kiêu. Từ Thiên Hành. Giang Hà. Mỹ Anh. Tô Vãn.
– Tôi không giỏi nói.
Hàn Kiêu suýt phì cười nhưng nuốt lại. Trương Phong nhìn xuống bàn (giấu cười). Mỹ Anh nhìn thẳng, mặt không đổi.
– Nhưng hôm nay phải nói. Vì hôm nay Forbes bảo chúng ta ở top bốn mươi bảy châu Á. Và tôi muốn nói một thứ mà tôi chưa nói bao giờ.
Im lặng.
– Năm năm rưỡi trước, tôi ngồi bàn cạnh nhà vệ sinh ở Vạn Lý. Ngô Hải giao cho tôi khách "chết." Không ai nghĩ tôi làm được gì. Kể cả tôi.
Nói dối. Ta biết ta làm được. Ma Tôn biết. Nhưng Lục Trường An không biết. Và câu chuyện này thuộc về Lục Trường An, không phải Ma Tôn.
– Rồi Trương Phong theo tôi. Người đầu tiên. Không hỏi tại sao. Rồi Trịnh Hải. Rồi Tiểu Linh. Rồi Hàn Kiêu, anh Hàn Kiêu không biết tôi là ai nhưng gọi "sếp" từ ngày đầu. Rồi Tô Vãn. Rồi Châu Lệ Hoa. Rồi Mỹ Anh. Rồi Giang Hà. Rồi Thiên Hành.
Nhìn ghế trống.
– Rồi Bạch Dạ. Chưa ngồi ở đây. Nhưng sẽ.
Im lặng hai giây. Hắn cầm cốc trà (nguội, như mọi khi).
– Forbes nói "top bốn mươi bảy." Tôi không quan tâm con số. Tôi quan tâm mười người ngồi quanh bàn này. Vì nếu không có mười người này, không có top bốn mươi bảy. Không có Huyền Cơ. Không có gì.
Hàn Kiêu mắt ướt (bia hay cảm xúc, không biết, có thể cả hai). Trương Phong nhìn lên, mắt sáng, kiểu sáng mà chỉ xuất hiện khi Trương Phong xúc động thật sự (hiếm, rất hiếm). Tiểu Linh cúi đầu, môi mím. Châu Lệ Hoa nắm tay Tiểu Linh dưới bàn. Từ Thiên Hành nhìn thẳng vào hắn, mắt ướt (không giấu, không lau, cậu đã học được rằng không phải lúc nào cũng cần giấu).
Thiên Hành khóc. Không phải vì Forbes. Vì cha. Vì "top 50 châu Á" là câu mà Lão Từ muốn nghe suốt ba mươi năm nhưng không bao giờ đạt. Và bây giờ Thiên Hành ngồi trong phòng mà câu đó thuộc về, nhưng cha không còn. Kiểu đau mà chỉ con trai mất cha mới biết: thành công là cách tốt nhất để nhớ ra người đã mất không thấy mình thành công.
Hắn nâng cốc trà.
– Cám ơn. Tất cả.
Mười cốc nâng lên (bia, trà, rượu, nước lọc). Không ai nói gì. Không cần.
Cám ơn. Hai từ. Ma Tôn ngàn năm trước nói "cám ơn" bao nhiêu lần? Không lần nào. Vì Ma Tôn không cám ơn, Ma Tôn ban. Ban quyền lực, ban sức mạnh, ban cơ hội. Nhưng không cám ơn. Vì cám ơn nghĩa là thừa nhận mình cần người khác, và Ma Tôn không cần ai.
Kiếp này, ta nói "cám ơn" trước mười người. Và nghe nó nặng hơn bất kỳ câu nào ta từng nói trong ngàn năm.
Mười giờ. Bàn vỡ thành nhóm nhỏ.
Hàn Kiêu ôm Trương Phong (Trương Phong đứng yên cho ôm, không ôm lại, nhưng không đẩy ra, kiểu Trương Phong chấp nhận tình cảm). Trịnh Hải mở máy tính dưới ghế (Tô Vãn nhìn, không nói, vì đã quá mười giờ và quy tắc "không làm việc" chỉ áp dụng trong bữa ăn). Mỹ Anh và Giang Hà vẫn tranh luận (giờ là về quản lý tài sản trí tuệ trong luật EU, chủ đề mà chỉ hai người quan tâm nhưng cả hai quan tâm rất nhiều). Tiểu Linh và Châu Lệ Hoa chụp ảnh (Tiểu Linh chụp, Châu Lệ Hoa cười, kiểu ảnh mà năm sau nhìn lại sẽ nhớ chính xác đêm này).
Từ Thiên Hành đứng ở góc phòng, một mình, cốc nước lọc trên tay. Hắn đi đến. Đứng cạnh.
– Thiên Hành.
– Anh Lục.
– Cha anh sẽ tự hào.
Thiên Hành nhìn hắn. Mắt ướt. Nhưng không khóc (đã khóc xong ở bàn, giờ chỉ còn vệt ướt trên mi).
– Tôi không biết. Ba muốn tự mình ở vị trí này. Không phải con trai ba ở vị trí này dưới tay người khác.
– Cha anh trao danh sách bốn ông lớn cho tôi. Không phải cho người khác. Cho người mà ông ấy thua. Ông ấy chọn trao vũ khí cho kẻ thù thay vì giấu đi. Đó là tự hào. Kiểu tự hào mà chỉ người dám thua mới có.
Im lặng lâu. Thiên Hành gật.
– Cám ơn anh.
– Đừng cám ơn. Làm tốt là đủ.
"Làm tốt là đủ." Ta nói với Thiên Hành câu mà ngàn năm trước ta nói với đệ tử. Nhưng ngàn năm trước, "làm tốt" nghĩa là mạnh hơn, giết được kẻ thù, sống sót. Kiếp này, "làm tốt" nghĩa là ký cam kết với Bộ mà không cần hỏi ta, gọi đúng người, nói đúng giọng, và về nhà biết mình đã làm đúng. Khác. Nhưng nặng giống nhau.
Mười giờ ba mươi. Mọi người bắt đầu về.
Trương Phong về đầu tiên (như mọi khi, Trương Phong về sớm, ngủ sớm, dậy sớm, kiểu sống mà hắn tôn trọng vì nó nhất quán đến mức gần như khắc kỷ). Trịnh Hải về thứ hai (về vì "cần kiểm tra cụm máy chủ Bangkok," nhưng thực ra vì Trịnh Hải chỉ chịu được giao tiếp xã hội hai giờ rưỡi, sau đó cần ở một mình). Tiểu Linh và Châu Lệ Hoa về cùng nhau. Mỹ Anh đi cùng Giang Hà (vẫn đang tranh luận, giờ là về quản lý xung đột lợi ích, chủ đề thứ ba trong đêm).
Hàn Kiêu về sau khi Tô Vãn gọi cho anh một xe (anh say lon thứ sáu, đứng không vững, nhưng mắt sáng, kiểu sáng của người hạnh phúc mà bia giúp không cần giấu).
Từ Thiên Hành về cuối cùng trước hắn. Ở cửa, quay lại, gật đầu. Không nói gì. Đi.
Mười một giờ. Phòng trống. Bàn bừa. Ly trà, lon bia, chai rượu.
Hắn và Tô Vãn. Hai người cuối cùng.
Tô Vãn đứng, lấy túi xách. Dừng.
– Anh Lục.
– Gì?
– "Cám ơn" lúc nãy. Anh nói thật.
Không phải câu hỏi. Câu xác nhận. Tô Vãn không hỏi "anh nói thật không?" vì cô biết. Cô chỉ nói ra để hắn biết cô biết.
– Thật.
– Tôi biết.
Im lặng. Tô Vãn nhìn hắn, ba giây, rồi quay đi.
Ở cửa:
– Ngày mai. Bình thường.
– Bình thường.
"Ngày mai. Bình thường." Kiểu Tô Vãn. Hôm nay là hôm nay: Forbes, top 50, bữa tối, cám ơn. Nhưng ngày mai là ngày mai: kế hoạch tiếp nhận, hợp đồng, máy chủ, luật dữ liệu. Tô Vãn không để hôm nay tràn sang ngày mai. Vì tràn sang nghĩa là mất tập trung, và mất tập trung là thứ xa xỉ mà COO tập đoàn top 50 châu Á không được phép có.
Nhưng hắn nghe giọng cô khi nói "bình thường." Giọng nhẹ hơn bình thường. Mềm hơn. Kiểu mềm mà Tô Vãn chỉ để lộ khi phòng chỉ có hai người và đêm đã khuya và mọi thứ đã qua.
Tô Vãn đi. Hắn ngồi lại. Một mình. Nhà hàng Tùng Lâm, phòng riêng tầng hai, đèn vàng, bàn bừa.
Huyền Minh Tông ngàn năm trước cũng có đêm như thế này. Đêm ta đánh bại Thanh Vân lần đầu, chiếm lĩnh Hắc Phong Lĩnh. Đêm mà bốn đệ tử quỳ trước mặt ta, dâng kiếm, thề trung thành muôn đời. Ta ngồi trên ngai vàng, uống rượu, nhìn lửa cháy, và nghĩ: "Đây là nhà. Đây là tất cả."
Rồi hai trăm năm sau, nhà đó cháy. Bốn đệ tử, ba phản, một chết. Ngai vàng thành tro. Rượu thành máu.
Kiếp này. Bàn tròn thay ngai vàng. Trà thay rượu. Mười người thay bốn đệ tử. Và ta không ngồi trên cao nhìn xuống. Ta ngồi cùng bàn.
Nhưng nỗi sợ vẫn đó. Nỗi sợ mà Ma Tôn không bao giờ thừa nhận: sợ mất. Ngàn năm trước sợ mất quyền lực. Kiếp này sợ mất người.
Top 50 châu Á. Vốn hóa tám nghìn tỷ. Một nghìn năm trăm nhân viên. Tám quốc gia. Và mười người quanh bàn tròn mà ta... muốn giữ.
"Kiếp này, ta sẽ giữ. PHẢI giữ."
Đứng dậy. Tắt đèn. Ra cửa.
Ngoài nhà hàng, phố Tùng Lâm. Gió tháng mười. Xe máy. Đèn đường. Quán phở đầu ngõ vẫn mở, khói bay lên, mùi nước dùng ấm.
Hắn đi bộ về nhà. Không gọi xe. Vì đêm nay, hắn muốn đi trên đường phố này, kiểu đi mà ngàn năm trước Ma Tôn không bao giờ đi: chậm, không mục đích, chỉ đi.
Vì đi là cách duy nhất để nhớ rằng ta vẫn là người. Và người thì đi bộ. Về nhà. Sau một ngày dài.