Ma Tôn Mở Công Ty
Chương 142: All Is Lost
Chương 142

All Is Lost

Hai tuần sau khi Bạch Dạ rời Nova Tech, Meridian bắt đầu dùng Nova Tech như vũ khí.

Không phải vũ khí kiểu đao kiếm, trực diện, đẫm máu. Vũ khí kiểu nước: chảy vào mọi kẽ hở, ngấm từ từ, và khi nhận ra thì đã ngập. Park không phá Nova Tech. Park biến Nova Tech thành bàn đạp: bốn trăm nhân viên, năm mươi khách hàng doanh nghiệp, hai mươi hai phần trăm thị phần, tám năm uy tín Bạch Dạ xây, giờ đều phục vụ Meridian.

Tiểu Linh trình bày lúc chín giờ sáng, phòng họp tầng chín, màn hình chiếu bảy slide, mỗi slide một tin xấu.

– Slide một: Meridian tích hợp Nova Tech vào hệ sinh thái. Khách hàng Nova Tech giờ được chào gói Meridian Enterprise với giá ưu đãi, giảm bốn mươi phần trăm so với giá thị trường, kèm cam kết hỗ trợ hai mươi bốn trên bảy.

– Slide hai: Bốn khách hàng chung giữa Huyền Cơ và Nova Tech nhận thông báo: "Meridian sẵn sàng tích hợp toàn bộ hệ thống sang nền tảng thống nhất Meridian-Nova Tech. Miễn phí sáu tháng đầu."

– Slide ba: Hai trong bốn khách hàng đó đang dùng thử song song. Phúc Hưng và Tân Đại Việt. Chưa ký, nhưng đang dùng thử.

Hắn ngồi nghe. Mặt không biểu cảm. Nhưng mỗi trang trình bày là một nhát cắt, và hắn đếm: bảy nhát.

– Slide bốn, Tiểu Linh nói, giọng đều hơn bình thường, kiểu đều của người cố giữ bình tĩnh khi đọc tin. Cổ phiếu Huyền Cơ: giảm thêm sáu phần trăm trong hai tuần. Tổng tích lũy từ khi Meridian mua Nova Tech: mười lăm phần trăm. Vốn hóa mất khoảng hai trăm hai mươi tỷ.

Im lặng trong phòng. Giang Hà nhìn xuống bàn. Trịnh Hải nhìn thẳng vào màn hình, kiểu nhìn của kỹ sư đọc báo cáo lỗi: không sợ, nhưng biết lỗi nghiêm trọng. Tô Vãn ngồi bên phải hắn, bút bi trên tay, ghi chép, không ngẩng lên.

– Tiếp đi.

– Slide năm: Liên minh Đông Nam Á. Hàn Kiêu báo từ Jakarta sáng nay. Nusantara Digital và Siam Logic đang nhận cuộc gọi từ Meridian. Không phải cuộc gọi đe dọa. Cuộc gọi mời: "Meridian muốn hợp tác kỹ thuật song phương, không cần thông qua liên minh."

– Họ trả lời sao?

– Nusantara: "Đang xem xét." Siam Logic: "Chưa quyết." PinoyTech: im. MekongSoft: im. TechViet: gọi hỏi Hàn Kiêu ba lần trong hai ngày.

Nusantara đang xem xét. Siam Logic chưa quyết. Ngôn ngữ ngoại giao cho "đang tìm đường thoát." Razak là doanh nhân, không phải chiến binh. Hắn theo liên minh vì lợi ích, không vì tình nghĩa. Khi lợi ích nghiêng về Meridian, Razak sẽ nghiêng theo. Đó không phải phản bội. Đó là bản năng sống sót.

Kiếp trước, đại chiến cuối cùng: ta có mười hai tông phái liên minh. Khi Thanh Vân phát động, bốn tông phái rút trong ba ngày. Ba tông phái quay giáo. Chỉ có năm tông phái chiến đến cùng. Và năm tông phái đó đều bị xóa sổ. Cùng với ta.

– Slide sáu, Tiểu Linh nói, giọng thấp hơn. Park vừa gửi đề xuất riêng cho từng thành viên liên minh. Gọi là "Meridian Regional Partnership." Nội dung: hợp tác kỹ thuật trực tiếp với Meridian, truy cập nền tảng Meridian miễn phí hai năm, hỗ trợ mở rộng thị trường, kèm đầu tư thiểu số mười đến hai mươi phần trăm nếu muốn.

– Đề xuất riêng. Không thông qua liên minh.

– Đúng. Park chia để trị. Mỗi công ty nhận đề xuất riêng, điều khoản khác nhau, không biết công ty khác được gì. Kinh điển.

Chia để trị. Kinh điển. Vì kinh điển nên hiệu quả. Và Park biết: liên minh năm công ty nhỏ chỉ mạnh khi đoàn kết. Khi một công ty rời, bốn công ty còn lại yếu hơn. Khi hai rời, ba còn lại gần như vô nghĩa. Park không cần phá liên minh. Chỉ cần kéo hai.

– Slide bảy?

Tiểu Linh nhìn hắn. Hơi do dự, kiểu do dự hiếm thấy ở Tiểu Linh, người luôn đọc tin xấu bằng giọng phẳng.

– Thị phần. Meridian cộng Nova Tech: bốn mươi bốn phần trăm thị phần doanh nghiệp Việt Nam. Huyền Cơ: mười chín phần trăm. Giảm hai điểm trong hai tuần. Khoảng cách: hai mươi lăm điểm. Sáu tháng trước, khoảng cách là bốn điểm.

Bảy trang. Bảy nhát cắt. Hắn đếm xong.

Trịnh Hải nói, giọng trầm, tay đan trên bàn:

– Anh An. Open ASEAN Cloud bản alpha chạy ổn bốn tuần rồi. Bản chính thức cần thêm ba tháng rưỡi. Nếu Nusantara rời liên minh, mất nút Indonesia, mất năm mươi phần trăm lượng test. Mã nguồn vẫn chạy, nhưng không có đối tác test thực tế, bản chính thức sẽ ra muộn. Và ra muộn nghĩa là liên minh tan trước khi sản phẩm xong.

– Bao lâu nếu mất Nusantara?

– Thêm hai tháng. Tổng: năm tháng rưỡi thay vì ba tháng rưỡi.

Năm tháng rưỡi. Razak chưa chắc chờ hai tháng, nói gì năm. Vòng xoáy: mất đồng minh thì sản phẩm chậm, sản phẩm chậm thì mất thêm đồng minh. Park không cần phá Open ASEAN Cloud. Chỉ cần kéo Razak rời là đủ.

Giang Hà thêm, mặt căng:

– Bộ trưởng Trần Đại Nghĩa vẫn giữ lộ trình nghị định. Nhưng Park đang vận động từ phía khác: hai mươi ba doanh nghiệp ký thư chung nói nghị định "quá sớm và cứng nhắc." Một số tờ báo bắt đầu đăng bài "cân nhắc hai mặt." Dư luận chưa quay, nhưng đang lắc.

Phòng họp giải tán. Mọi người đi, mang theo gương mặt khác nhau: Giang Hà căng, Trịnh Hải trầm, Tiểu Linh phẳng, Trương Phong cúi. Tô Vãn ở lại, gấp sổ ghi chép, nhìn hắn.

– Mười chín phần trăm.

– Tôi nghe.

– Nếu mất thêm Phúc Hưng và Tân Đại Việt, mười bảy. Nếu Nusantara rời liên minh, Open ASEAN Cloud mất đối tác lớn nhất. Nếu Siam Logic rời, mất nút Thái Lan.

– Tôi biết.

– Anh biết. Nhưng anh có kế hoạch?

Hắn im. Lâu. Không phải không có câu trả lời. Vì câu trả lời chưa đủ rõ để nói thành lời.

– Chưa hoàn chỉnh.

Tô Vãn gật. Không hỏi thêm. Đứng dậy, đi ra cửa, rồi dừng.

– Anh An. Tôi nói thẳng. Đội đang sợ. Không phải sợ Meridian. Sợ mất anh. Sợ anh gánh một mình rồi gãy. Lần trước anh gánh một mình, bán căn hộ, suýt mất Trương Phong. Lần này lớn hơn. Đừng lặp lại.

Hắn nhìn cô. Nhớ. Tháng thứ mười tám, bán căn hộ tầng hai mươi, đưa Trương Phong một trăm tám mươi triệu, nói "đó là lỗi của tôi," và lần đầu tiên nói "tôi sai" trước cả đội. Lần đó gần mất tất cả vì gánh một mình.

– Tôi không gánh một mình. Tôi đã nói: nghĩ cùng.

– Thì nghĩ cùng. Nhưng nghĩ cùng khác nghĩ xong rồi nói cho tôi nghe. Nghĩ cùng là từ đầu. Từ khi chưa có gì.

Hắn nhìn cô. Gật.

Tô Vãn đi.

Tô Vãn đúng. Ta quen gánh. Ngàn năm gánh một mình, điều khiển muôn quân bằng mệnh lệnh, không bao giờ hỏi ý kiến. Kiếp trước, đệ tử gọi ta "chủ nhân," ta gật. Kiếp này, cộng sự gọi ta "anh An," và ta phải học: "anh An" nghĩa là ngang hàng. Ngang hàng nghĩa là cùng gánh. Cùng gánh nghĩa là để người khác thấy ta yếu.

Khó. Khó hơn đánh Meridian.

Buổi chiều, Hàn Kiêu gọi từ Jakarta. Giọng mệt, kiểu mệt của người chạy ngoại giao mười hai tiếng một ngày trong hai tuần liên tục.

– Anh An. Razak muốn gặp riêng anh. Gọi trực tiếp. Không qua em.

– Khi nào?

– Tối nay. Razak nói: "Tôi cần nghe trực tiếp từ ông Lục. Không phải qua đại diện."

Hắn gọi Razak lúc tám giờ tối, giờ Việt Nam, chín giờ Jakarta. Razak nói tiếng Anh, giọng trầm, chậm hơn bình thường.

– Ông Lục. Tôi nói thẳng. Meridian đề xuất hợp tác song phương. Đầu tư mười lăm phần trăm Nusantara, truy cập nền tảng miễn phí, hỗ trợ mở rộng sang Malaysia và Philippines. Điều kiện: rời liên minh kỹ thuật với Huyền Cơ.

Im lặng.

– Tôi chưa trả lời. Nhưng ông Lục, tôi có ba trăm nhân viên. Gia đình của ba trăm người. Tôi không thể để gia đình họ chịu thiệt vì lòng trung thành với liên minh mà liên minh đang thua.

Razak không sai. Ba trăm nhân viên. Ba trăm gia đình. Doanh nhân không phải chiến binh, không thể nói "chết vì nghĩa lớn" rồi kéo ba trăm người chết theo. Razak phải sống sót. Và Meridian đang đưa cho hắn phao cứu sinh.

– Ông Razak. Tôi hiểu. Tôi không yêu cầu anh ở lại vì lòng trung thành. Tôi yêu cầu anh ở lại vì lợi ích.

– Lợi ích nào? Huyền Cơ đang mất thị phần. Cổ phiếu giảm. Nova Tech đã mất. Liên minh đang rã.

– Open ASEAN Cloud. Bốn tháng nữa bản chính thức. Khi bản chính thức chạy, anh có hạ tầng độc lập, không phụ thuộc Meridian. Meridian cho miễn phí hai năm, nhưng năm thứ ba tăng giá. Và khi anh phụ thuộc, giá sẽ gấp ba. Hỏi Nova Tech. Hỏi Bạch Dạ.

Im lặng dài.

– Bốn tháng.

– Bốn tháng. Nếu sau bốn tháng Open ASEAN Cloud không chạy, tôi sẽ tự nói anh rời. Nhưng nếu chạy, anh sẽ có thứ Meridian không bán: tự do.

– ...tôi cho anh hai tháng. Không phải bốn. Hai tháng. Nếu không thấy tiến triển rõ ràng, tôi ký với Meridian.

– Hai tháng. Được.

Cúp máy.

Hai tháng. Sáu mươi ngày. Trịnh Hải cần bốn tháng. Razak cho hai. Khoảng cách: sáu mươi ngày. Sáu mươi ngày ta phải tìm cách lấp.

Hoặc sáu mươi ngày ta phải làm Meridian chậm lại.

Mười giờ đêm. Văn phòng tầng chín vắng, đèn tắt, chỉ ánh sáng từ màn hình máy tính và đèn đường bên ngoài cửa kính. Hắn lên sân thượng.

Tầng mười hai, cửa sắt ra ban công kỹ thuật, gió tháng sáu ấm và ẩm, mùi bê tông nóng chưa nguội từ ban ngày, thành phố trải ra bên dưới, đèn vàng đèn trắng đèn đỏ, xe chạy về nhà, và ở xa, tòa nhà Nova Tech ba mươi tầng sáng đèn, logo xanh của Nova Tech vẫn chiếu trên đỉnh, nhưng phía sau logo là Meridian.

Hắn đứng, tay vịn lan can, nhìn thành phố.

Mất Bạch Dạ. Mất Nova Tech. Mất hai phần trăm thị phần trong hai tuần. Sắp mất hai đồng minh. Cổ phiếu rơi mười lăm phần trăm. Meridian mạnh hơn bao giờ hết.

Kiếp trước, đại chiến cuối cùng: ta mất ba đồng minh, bảy phân đà, và đệ tử thân tín nhất phản bội. Tuyết rơi trên Huyền Minh Sơn, máu loang trên đá, và ta đứng trên đỉnh núi, một mình, nhìn xuống thung lũng đầy xác, và biết: xong rồi. Ngàn năm, xong trong một đêm.

Kiếp này: đứng trên sân thượng tầng mười hai, thành phố bên dưới thay thung lũng, đèn đường thay tuyết, và ta vẫn nhìn xuống, vẫn biết: đang thua.

Nhưng kiếp này khác.

Kiếp trước, ta đứng một mình trên đỉnh núi. Không ai đến. Không ai muốn đến. Vì Ma Tôn không có người đứng cạnh. Ma Tôn có quân cờ, có đệ tử, có kẻ phục tùng. Không ai đứng cạnh vì muốn đứng cạnh.

Kiếp này, ta có Tô Vãn nói "nghĩ cùng." Có Trịnh Hải nói "đừng lo phần em." Có Hàn Kiêu giữ liên minh mười hai tiếng một ngày. Có Bạch Dạ, dù đã rời, vẫn nhắn "đừng thua."

Kiếp trước, ta chết vì đánh một mình.

Kiếp này, ta không chết.

Gió thổi. Mồ hôi khô trên trán, lạnh hơn lẽ ra phải lạnh. Thành phố sáng bên dưới, hàng triệu người đang sống cuộc đời của họ, không biết, không cần biết, rằng trên sân thượng tòa nhà mười hai tầng ở quận Bảy, một người đàn ông đứng nhìn xuống và nghĩ về ngàn năm trước.

Nhưng khác ở chỗ then chốt.

Kiếp trước, khi đứng trên đỉnh Huyền Minh Sơn lần cuối, ta nhìn xuống và thấy: tất cả những gì ta xây đều bằng sợ hãi. Đệ tử theo ta vì sợ. Đồng minh theo ta vì lợi. Không ai theo vì muốn. Và khi ta yếu, sợ hãi biến thành phản bội, lợi ích biến thành kẻ thù.

Kiếp này, Trịnh Hải nói "đừng lo phần em" bằng mắt kỹ sư nhìn sếp mà lo. Tô Vãn nói "nghĩ cùng" bằng giọng không một chút nịnh. Hàn Kiêu bay Jakarta mười hai tiếng một ngày vì tin, không phải vì sợ.

Khác. Khác hoàn toàn. Và sự khác đó là thứ duy nhất ta có mà Meridian không mua được.

Hắn quay vào. Xuống cầu thang. Về phòng làm việc tầng chín. Mở ngăn kéo khóa. Lấy thẻ nhớ Lão Từ, nhìn nó trên lòng bàn tay, nhỏ, đen, hai gram, ba mươi năm bằng chứng.

Không phải lúc than. Lúc đánh.

Park nghĩ cô ta đã thắng. Meridian nghĩ đã kiểm soát. Liên minh nghĩ đang thua. Thị trường nghĩ Huyền Cơ sắp gục.

Tốt. Khi tất cả nghĩ ta thua, đó là lúc đánh mạnh nhất. Vì kẻ thù không phòng bị kẻ đang gục.

Đặt thẻ nhớ xuống bàn. Lấy điện thoại. Gọi Tô Vãn.

– Cô nói nghĩ cùng. Từ đầu. Từ khi chưa có gì.

– Đúng.

– Thì bây giờ. Đến văn phòng. Mang Giang Hà. Và Trần Mỹ Anh.

– Mười giờ rưỡi đêm.

– Tôi biết.

Im lặng ngắn. Rồi Tô Vãn nói, giọng bình, không một chút ngạc nhiên:

– Hai mươi phút.

Hai mươi phút. Không hỏi tại sao. Không hỏi làm gì. Chỉ "hai mươi phút." Đó là Tô Vãn. Đó là lý do ta cần cô.

Đặt điện thoại xuống. Nhìn thẻ nhớ trên bàn. Nhìn thành phố qua cửa kính. Logo Nova Tech vẫn sáng ở xa.

Bạch Dạ. Anh nói "đừng thua." Ta không thua.

Ta chỉ chưa đánh.

Ch.142/175
2.429 từ