Chương 151: Non-Compete
Sáu tháng sau.
Huyền Cơ không còn là startup. Mười sáu tầng tòa nhà Hạ Long Tower, quận Cầu Giấy, logo sáng trên mặt kính phản chiếu trời Hà Nội đầu năm mới, xám, lạnh, kiểu trời khiến người ta muốn vào nhà uống trà hơn là ra ngoài chiến đấu. Nhưng bên trong tòa nhà, một nghìn người không uống trà. Họ làm việc.
Một nghìn nhân viên. Sáu quốc gia. Vốn hóa ba nghìn tỷ đồng. Doanh thu hai trăm tỷ mỗi năm. Dẫn đầu phân tích dữ liệu doanh nghiệp và hạ tầng đám mây toàn Đông Nam Á. Huyền Cơ Group, công ty mà năm năm rưỡi trước là năm người ngồi trong phòng thuê sáu mươi mét vuông ở Bình Thạnh, giờ chiếm mười sáu tầng, có phòng server riêng, có nhà ăn riêng, có phòng tập riêng, và có kẻ thù riêng.
Kẻ thù đang im.
Lục Trường An ngồi trong phòng tổng giám đốc tầng chín, đọc báo cáo quý của Từ Thiên Hành. Sáu tháng thử việc đã qua, Thiên Hành chính thức phó giám đốc chiến lược, ba tháng chính thức, và bản báo cáo trước mắt hắn là bản thứ hai kể từ khi bổ nhiệm.
Tốt. Chuyên nghiệp. Phân tích thị trường bốn nước, dự báo xu hướng doanh nghiệp Đông Nam Á mười hai tháng tiếp, đề xuất ba hướng mở rộng: Ấn Độ (dài hạn), Myanmar (khi ổn định chính trị), và mảng phân tích dữ liệu tài chính cho ngân hàng nội địa (ngắn hạn).
Hắn dùng bút đỏ khoanh vào đề xuất Ấn Độ. Không phải vì sai. Vì đúng nhưng sớm quá. Ấn Độ là thị trường tỷ dân, nhưng mỗi tỷ dân đi kèm một tỷ rào cản: quy định, thuế, chính trị bang, và hàng trăm đối thủ nội địa đã cắm rễ từ trước. Đi Ấn Độ bây giờ giống như luyện khí mà đòi đánh Hóa Thần.
Thiên Hành nhìn đúng hướng nhưng chưa biết đo khoảng cách. Cậu ta thấy Ấn Độ là cơ hội, mà chưa thấy Ấn Độ là bẫy. Bài học cần thêm thời gian.
Cửa phòng gõ nhẹ. Tô Vãn bước vào, tay cầm cốc trà Long Tỉnh, đặt lên bàn hắn rồi ngồi xuống ghế đối diện. Thói quen. Mỗi sáng, cô mang trà, ngồi mười phút, báo cáo miệng những thứ không cần viết ra giấy.
– Thiên Hành thế nào?
– Tốt, hắn nói, đẩy bản báo cáo về phía cô. Nhìn rộng. Nghĩ xa. Nhưng đề xuất Ấn Độ sớm mười tám tháng.
Tô Vãn liếc qua. Gật.
– Tôi cũng nghĩ vậy. Nhưng ít nhất cậu ta dám đề xuất. Sáu tháng trước, cậu ta chỉ dám phân tích.
– Đúng. Cậu ta đang học thật. Không còn kiêu.
Tô Vãn nhìn hắn, mắt hơi nghiêng, kiểu nhìn khi cô muốn nói thứ gì đó mà cô biết hắn không muốn nghe.
– Hoặc giỏi giấu kiêu hơn.
– Có thể. Nhưng kết quả không giả được.
Im lặng ngắn. Tô Vãn uống trà. Rồi chuyển sang thứ quan trọng hơn, giọng thấp hơn một bậc, kiểu giọng dành cho thông tin mà không nên nói to trong văn phòng dù cửa đã đóng.
– Tiểu Linh báo sáng nay. Meridian.
Hắn đặt cốc trà xuống. Không ngạc nhiên, nhưng lắng nghe.
– Meridian đang tuyển người ở Singapore, Jakarta, Bangkok. Âm thầm. Không qua kênh chính thức, không qua trang tuyển dụng, không qua headhunter lớn. Dùng mạng lưới cá nhân, email trực tiếp, gặp riêng.
– Bao nhiêu người?
– Tiểu Linh ước khoảng bốn mươi đến sáu mươi vị trí. Cấp trung trở lên. Kỹ sư dữ liệu, quản lý sản phẩm, phát triển kinh doanh. Và ba vị trí cấp cao: giám đốc quốc gia Singapore, Thailand, Indonesia.
Hắn nhìn bản đồ năm nước trên tường. Năm chấm xanh, năm văn phòng Huyền Cơ, năm ngọn cờ mà hắn đã cắm trong ba năm. Và bây giờ, ai đó đang cắm cờ ngầm bên cạnh.
– Họ không rút.
– Không, Tô Vãn nói. Họ tập hợp lại.
Meridian. Sáu tháng im ắng kể từ khi rút khỏi hoạt động trực tiếp ở Đông Nam Á. Sáu tháng mà ta tưởng là thua cuộc. Nhưng Meridian không phải loại thua cuộc. Họ là loại rút lui để lập lại đội hình. Kiếp trước, Thanh Vân Tông cũng từng rút lui ba năm trước khi tấn công Huyền Minh Tông. Ba năm im lặng, rồi một đêm, bảy tông phái bao vây Cửu U Sơn.
Sáu tháng. Chưa đủ để triển khai. Nhưng đủ để lên kế hoạch.
– Có gì thêm không?
Tô Vãn lắc đầu.
– Chỉ dấu hiệu. Chưa có hành động cụ thể. Nhưng tôi để Tiểu Linh theo dõi hằng ngày.
Hắn gật. Uống trà. Nhìn bản đồ. Rồi đổi chủ đề, nhưng không thật sự đổi, vì mọi thứ ở tầng này đều liên quan đến nhau.
Trưa. Quán trà Tĩnh Tâm, quận Ba. Nơi hắn gặp Lão Từ lần cuối, gặp Thiên Hành lần đầu. Quán nhỏ, bốn bàn, im, kiểu im mà Hà Nội chỉ có ở những quán không cần khách.
Lâm Khải ngồi đối diện. Bốn mươi sáu tuổi, tóc hoa râm nhiều hơn sáu tháng trước, bút bi đen giắt túi áo kiểu mua tạp hóa, và cốc trà nhài mà ông gọi mỗi lần gặp. Thói quen cũ: mỗi tháng uống trà một lần, điều kiện duy nhất khi đầu tư hai tỷ hai.
– Lục, ông nói, kiểu ông gọi hắn từ lần đầu, không thêm "tổng" hay "giám đốc" vì Lâm Khải không gọi ai bằng chức danh. Tôi đọc báo cáo quý rồi. Tốt. Nhưng tôi không gặp anh vì báo cáo quý.
– Meridian.
Lâm Khải gật, chậm, kiểu gật của người đã nghĩ kỹ trước khi nói.
– Tôi nghe. Không phải từ Tiểu Linh. Từ người của tôi. Meridian đang gặp bốn quỹ đầu tư ở Singapore. Không phải gọi vốn, vì Meridian không thiếu tiền. Gặp để mua thông tin. Về thị trường Đông Nam Á. Về Huyền Cơ.
Lâm Khải. Nhà đầu tư cá nhân, không ghế hội đồng quản trị, không quyền biểu quyết, chỉ 12% equity và mỗi tháng một cốc trà. Nhưng tai của ông ấy dài hơn bất kỳ ai tôi biết. Ông ấy nghe được thứ mà cả Tiểu Linh lẫn Trịnh Hải không nghe được, vì ông ấy nghe từ tầng khác: tầng tiền.
– Họ mua thông tin gì?
– Cơ cấu cổ đông Huyền Cơ. Điểm yếu chuỗi cung ứng. Mối quan hệ với chính phủ các nước. Và một thứ nữa, Lâm Khải dừng, uống trà, rồi nói nhẹ hơn. Họ hỏi về Bạch Dạ. Cụ thể: non-compete của Bạch Dạ hết bao giờ, và anh ta dự định làm gì sau đó.
Im lặng. Gió thổi qua cửa sổ hé mở, lạnh, mang mùi phở từ quán bên cạnh, mùi Hà Nội tháng Giêng.
– Họ sợ Bạch Dạ quay lại.
– Đúng hơn, Lâm Khải nói, họ sợ Bạch Dạ quay lại với anh.
Meridian hiểu. Họ hiểu rằng Bạch Dạ một mình thì nguy hiểm, nhưng Bạch Dạ cộng Huyền Cơ thì chết người. Vì Bạch Dạ có thứ ta không có: uy tín quốc tế, mạng lưới đối tác toàn cầu, và kinh nghiệm xây công ty từ số không đến tỷ đô. Còn ta có thứ Bạch Dạ không có: quân đội, lãnh thổ, và khả năng đọc người.
Ghép hai thứ đó lại, Meridian có lý do sợ.
Hắn nhìn Lâm Khải. Ông ngồi lặng, ngón tay xoay cốc trà trên đĩa, chậm, đều, thói quen của người hay nghĩ khi uống trà. Quán vắng, chỉ còn bà chủ sau quầy lau ly, và nắng tháng Giêng chiếu xiên qua cửa sổ, hắt vệt sáng mỏng trên mặt bàn gỗ cũ.
– Ông nghĩ Meridian sẽ làm gì?
Lâm Khải đặt cốc trà xuống, nhìn ra cửa sổ, nơi một bà già đẩy xe rau qua vỉa hè hẹp, bánh xe kẽo kẹt trên gạch cũ.
– Lục, anh mạnh nhất từ trước đến giờ. Ba nghìn tỷ vốn hóa. Một nghìn người. Sáu nước. Nhưng tôi lo. Meridian không phải loại bỏ cuộc. Họ đang chuẩn bị vòng hai. Và vòng hai bao giờ cũng nặng hơn vòng một.
– Tôi biết. Đang đợi.
– Đợi gì?
– Đợi họ lộ mặt. Kẻ tấn công trước phải lộ hướng tấn công. Và kẻ lộ hướng trước thì thua, nếu bên kia biết đọc.
Lâm Khải nhìn hắn. Lâu. Rồi cười nhẹ, kiểu cười của người đã từng mất công ty và biết rằng tự tin quá mức cũng là một loại mù.
– Cẩn thận, Lục. Đừng để sự tự tin thành điểm mù. Tôi mất công ty năm hai nghìn lẻ năm vì tin rằng mình nhìn thấy mọi thứ.
– Tôi biết.
– Biết và làm là hai thứ khác nhau.
Im lặng. Hắn uống trà. Trà nhạt, loại trà mà quán Tĩnh Tâm pha cho khách quen, không cần đậm vì khách đến đây không vì trà.
Lâm Khải nói đúng. Điểm mù. Kiếp trước, ta đứng trên đỉnh Cửu U Sơn, nhìn xuống chín tầng trời, tin rằng không ai vượt được. Rồi bảy tông phái đến trong đêm, và ta phát hiện: đứng quá cao thì không thấy kẻ đang trèo.
Kiếp này, ta đứng ở ba nghìn tỷ. Cao nhất từ trước đến giờ. Và Meridian đang trèo. Im lặng. Trong bóng tối.
Chiều. Văn phòng tầng chín. Hắn gọi Bạch Dạ.
Thói quen mới. Mỗi tuần một cuộc gọi, thứ Năm, bốn giờ chiều, giờ Hà Nội, nghĩa là tám giờ tối Seoul. Bạch Dạ vẫn ở căn hộ thuê Seongbuk-dong, vẫn đợi non-compete hết hạn, vẫn đọc sách, vẫn chạy bộ mỗi sáng, vẫn cập nhật bảng tính thị trường Đông Nam Á mỗi tuần dù không ai yêu cầu.
Nhưng cuộc gọi thứ Năm không nói về thị trường. Không nói về Meridian. Không nói về chiến lược. Nói về sách. Về thời tiết Seoul. Về quán mì lạnh mà Bạch Dạ tìm được ở Hongdae. Về bộ phim Hàn mà Bạch Dạ xem rồi phân tích cấu trúc kịch bản như phân tích báo cáo tài chính.
Lần đầu trong đời, hai người nói chuyện như bạn bình thường.
– Anh Lục, Bạch Dạ nói, giọng qua loa điện thoại nhẹ hơn ngoài đời, bớt đi cái cứng của người điều hành, thêm vào cái mềm của người đã nghỉ ngơi đủ lâu để nhớ mình cũng là người. Tôi đọc xong cuốn của Yuval Harari. Sapiens. Anh đọc chưa?
– Chưa.
– Nên đọc. Ông ấy viết về cách loài người thống trị bằng câu chuyện. Không phải bằng sức mạnh, bằng khả năng kể chuyện mà người khác tin. Tiền là câu chuyện. Tôn giáo là câu chuyện. Công ty là câu chuyện.
– Tông môn cũng là câu chuyện.
– Gì?
– Không. Tiếp đi.
Bạch Dạ cười nhẹ, kiểu cười mà hắn chỉ nghe qua điện thoại, không bao giờ thấy khi gặp trực tiếp, vì khi gặp trực tiếp cả hai đều mặc áo giáp.
– Tôi nghĩ Huyền Cơ là một câu chuyện hay. Và câu chuyện hay thì khó giết hơn công ty hay. Vì công ty chết khi hết tiền, nhưng câu chuyện chết khi không ai tin.
Bạch Dạ. Mười tám tháng trước, anh ta mất Nova Tech, mất công ty xây tám năm, mất đội ngũ, mất thương hiệu. Bị Meridian nuốt, bị non-compete nhốt, bị bỏ ở Seoul như con cờ đã dùng xong. Và bây giờ, anh ta nằm trong căn hộ thuê, đọc Harari, phân tích phim Hàn, và nói về câu chuyện.
Chính đạo. Ngay cả khi bị giam, vẫn nhìn lên. Không oán, không hận, chỉ chờ. Kiểu chờ mà kiếp trước, ta gọi là "tĩnh tâm dưỡng khí." Bạch Dạ đang dưỡng khí.
– Bạch Dạ. Meridian đang tuyển người ở Đông Nam Á. Âm thầm.
Im lặng. Dài hơn bình thường. Hắn nghe tiếng thở nhẹ bên kia, không phải thở hổn hển, thở của người đang chuyển từ chế độ bạn sang chế độ chiến binh.
– Bao nhiêu?
– Bốn mươi đến sáu mươi vị trí. Ba giám đốc quốc gia.
– Và họ hỏi về tôi.
Không phải câu hỏi. Khẳng định.
– Ông biết.
– Tôi đoán. Nếu tôi là Meridian, tôi cũng sẽ hỏi về tôi. Non-compete tôi còn mười hai tháng. Mười hai tháng nữa, tôi tự do. Và Meridian biết: khi tôi tự do, tôi sẽ quay lại.
– Quay lại để làm gì?
Im lặng. Rồi Bạch Dạ, giọng nhẹ nhưng chắc, kiểu giọng của người đã nghĩ câu trả lời từ rất lâu:
– Để xây lại. Nhưng không phải một mình.
Hắn không nói gì. Bên ngoài cửa kính, trời Hà Nội tháng Giêng xám dần, đèn đường bắt đầu bật, và thành phố chuyển từ ngày sang đêm trong khoảng thời gian mà mắt thường không nhận ra, chỉ biết là đã tối khi nhìn lại.
– Mười hai tháng, Bạch Dạ nói. Đủ không?
– Đủ để chuẩn bị. Không đủ nếu Meridian đánh trước.
– Thì chuẩn bị nhanh hơn.
– Hoặc làm cho Meridian chậm lại.
Im lặng. Cả hai đều biết câu đó mang ý gì, nhưng không nói thêm, vì qua điện thoại thì không nói những thứ không nên nói, và cả hai đều đủ giỏi để biết ranh giới giữa nói và ngụ ý.
– Anh Lục. Thứ Năm sau, gọi lại.
– Gọi lại.
Cúp máy. Đặt điện thoại xuống. Nhìn bản đồ năm nước trên tường, mỗi nước một chấm xanh, mỗi chấm xanh là một văn phòng, mỗi văn phòng là một trận tuyến.
Mười hai tháng. Non-compete Bạch Dạ hết trong mười hai tháng. Mười hai tháng để chuẩn bị. Mười hai tháng để xây thêm. Mười hai tháng để đợi đồng minh duy nhất ở tầng này được tự do.
Nhưng Meridian không đợi.
Meridian đang tuyển. Đang mua thông tin. Đang vẽ bản đồ. Đang đếm quân.
Sáu tháng im ắng không phải rút lui. Là tập hợp. Và khi tập hợp xong, họ sẽ đánh. Không phải như lần trước, qua đối tác, qua Nova Tech, qua Sarah Park. Lần này, trực tiếp. Vì lần trước thua qua proxy thì lần này phải đánh trực tiếp.
Hắn nhìn lịch treo tường. Tháng Giêng. Năm mới. Đầu năm mới, mọi thứ sạch, mọi thứ mới, mọi thứ có thể.
Hóa Thần. Tầng này không chỉ đánh doanh nghiệp. Đánh hệ thống. Hệ thống toàn cầu. Kiếp trước, Thiên Đạo là hệ thống ta chống cả đời: luật trời, ý trời, trật tự trời đặt ra để giữ kẻ mạnh ở trên, kẻ yếu ở dưới. Ta phá Thiên Đạo vì tin rằng trật tự đó bất công. Và chết vì bảy tông phái bảo vệ Thiên Đạo vây giết.
Kiếp này, Thiên Đạo có tên khác. Có logo. Có trụ sở ở San Francisco. Có vốn hóa năm trăm tỷ đô.
Hắn nhìn bản đồ thế giới trên tường, bản đồ mà Hàn Kiêu treo từ khi mở văn phòng Jakarta, bản đồ có năm chấm xanh ở Đông Nam Á và một chấm đỏ ở Bắc Mỹ.
Thiên Đạo mới có logo Meridian.
Tắt đèn. Ra về. Thang máy xuống tầng trệt, bảo vệ chào, hắn gật. Ra cửa, gió lạnh thổi vào mặt, mùi Hà Nội tháng Giêng, mùi lá khô, mùi khói, mùi của năm cũ chưa đi hẳn và năm mới chưa đến hẳn.
Đi bộ về. Mười lăm phút, qua phố cũ, qua quán phở đầu ngõ đã đóng cửa, qua đèn đường vàng nhạt chiếu trên vỉa hè ẩm. Căn hộ quận Hai, hai phòng ngủ, sạch, trống, kiểu trống của người sống một mình nhưng không cô đơn, vì cô đơn cần thời gian để cảm nhận và hắn không có thời gian cho thứ đó.
Mở laptop. Bảng tính. Không phải bảng tính công ty, bảng tính riêng, loại mà Tô Vãn không biết, Hàn Kiêu không biết, không ai biết. Bảng tính đánh giá rủi ro: mười hai kịch bản Meridian có thể tấn công, xếp theo xác suất và mức độ thiệt hại.
Kịch bản một: mua lại đối tác Huyền Cơ ở các nước. Xác suất bốn mươi phần trăm. Thiệt hại cao.
Kịch bản hai: kiện bản quyền hạ tầng đám mây. Xác suất hai mươi phần trăm. Thiệt hại trung bình.
Kịch bản ba: dùng Nova Tech làm bình phong thâu tóm công ty công nghệ Đông Nam Á, xây mạng lưới song song. Xác suất sáu mươi phần trăm. Thiệt hại rất cao.
Hắn nhìn kịch bản ba. Lâu. Rồi gõ thêm một dòng bên dưới:
"Nếu Meridian dùng Nova Tech làm Trojan horse, ta cần người ở bên trong."
Đóng laptop. Tắt đèn. Nằm xuống. Nhìn trần nhà trong bóng tối, và nghĩ về Bạch Dạ, về mười hai tháng, về cái im lặng trên điện thoại khi cả hai đều biết thứ cần nói nhưng không nói.
Mười hai tháng. Đủ để chuẩn bị. Không đủ nếu Meridian đánh trước.
Nhưng Huyền Minh Ma Tôn chưa bao giờ đợi kẻ khác ra tay trước. Kiếp trước, ta đánh trước. Kiếp này, ta chuẩn bị trước. Và chuẩn bị tốt hơn đánh trước, vì kẻ chuẩn bị tốt thì đánh lúc nào cũng thắng.
Mười hai tháng.
Bắt đầu đếm.