Ma Tôn Mở Công Ty
Chương 140: Thôn Phệ
Chương 140

Thôn Phệ

Tin tức đến lúc tám giờ sáng, qua ba kênh cùng lúc: Tiểu Linh nhắn, Giang Hà gọi, và màn hình tài chính trong phòng họp tầng chín nhảy đỏ.

Meridian nâng cổ phần. Mua thêm hai mươi mốt phần trăm Nova Tech trên thị trường mở, qua ba công ty môi giới ở Singapore, Hong Kong, và London, trong hai mươi bốn giờ. Tổng cổ phần Meridian: năm mươi mốt phần trăm. Kiểm soát tuyệt đối.

Hắn đọc tin trên màn hình, mặt không biểu cảm. Nhưng Tô Vãn, ngồi bên cạnh, thấy: tay hắn nắm chặt trên mặt bàn đến trắng ngón.

– Họ mua trên thị trường mở, Tô Vãn nói, giọng bình nhưng nhanh hơn bình thường. Cổ đông nhỏ của Nova Tech bán vì giá cao: Meridian trả gấp rưỡi giá thị trường. Hai mươi mốt phần trăm chỉ tốn thêm khoảng tám trăm tỷ. Với ngân sách Meridian, đó là tiền lẻ.

– Bạch Dạ?

– Chưa liên lạc được. Điện thoại tắt.

Tắt máy. Bạch Dạ tắt máy. Không phải vì bận. Vì không muốn nghe. Vì khi năm mươi mốt phần trăm nằm trong tay Meridian, mọi cuộc gọi đều vô nghĩa. Không còn gì để nói. Không còn gì để giữ.

Năm mươi mốt phần trăm. Kiểm soát tuyệt đối. Meridian có thể bãi nhiệm giám đốc điều hành, thay toàn bộ Ban giám đốc, đổi chiến lược, đổi sản phẩm, đổi tên. Nova Tech, trên giấy, vẫn tồn tại. Trên thực tế, đã chết.

Giang Hà bước vào, điện thoại trong tay, mặt căng.

– Park vừa ra thông cáo. Meridian nâng cổ phần lên năm mươi mốt phần trăm "để đảm bảo sự ổn định chiến lược cho Nova Tech trong giai đoạn tích hợp." Kèm: đề nghị Bạch Dạ "chuyển sang vai trò cố vấn chiến lược" thay vì giám đốc điều hành, với hợp đồng ba năm, lương giữ nguyên, quyền lực bằng không.

– Bạch Dạ sẽ chấp nhận?

– Không. Bạch Dạ sẽ bị bãi nhiệm tại họp cổ đông đặc biệt tuần sau nếu không tự rời. Park đang cho hắn cơ hội "rời đi trong danh dự" thay vì bị đuổi.

Rời đi trong danh dự. Kiểu nói đẹp cho "thua rồi thì đi cho êm." Kiếp trước, khi ta lật tông chủ Thanh Vân, ta cũng cho lão ta "rời đi trong danh dự." Lão ta từ chối, ta cắt. Bạch Dạ sẽ từ chối không? Hay...

Bạch Dạ sẽ từ chối. Vì Bạch Dạ là chính đạo. Chính đạo không rời đi trong danh dự giả. Chính đạo bị đuổi trong danh dự thật.

Hàn Kiêu gọi từ Bangkok, giọng rè qua loa ngoài:

– Anh An. Em vừa nhận tin. Nova Tech...

– Biết rồi.

– Liên minh. Razak vừa nhắn: Nusantara đang "đánh giá lại chiến lược." Siam Logic cũng. PinoyTech gọi hỏi: "Huyền Cơ có bị tiếp theo không?" MekongSoft im.

Dao động. Đúng như dự đoán. Khi con sói bắt được con cừu lớn nhất trong đàn, những con còn lại chạy. Bản năng. Không ai muốn là tiếp theo.

– Nói với tất cả: Huyền Cơ không phải Nova Tech. Nova Tech bán cổ phần trên thị trường mở. Huyền Cơ không bán. Tôi kiểm soát sáu mươi hai phần trăm cổ phần, không ai mua được nếu tôi không gật. Và tôi không gật.

– Em nói. Nhưng anh An, Razak hỏi em thẳng: "Anh Lục có kế hoạch gì?" Em nói gì?

– Nói: "Anh Lục có kế hoạch. Và kế hoạch đó cần bốn tháng nữa." Không nói thêm.

– Bốn tháng. Open ASEAN Cloud bản chính thức.

– Đúng. Khi bản chính thức chạy, liên minh có hạ tầng chung, có giao thức chung, có nền tảng không phụ thuộc Meridian. Bốn tháng. Cần giữ liên minh bốn tháng.

– Em giữ.

Cúp máy.

Trịnh Hải đi qua cửa phòng họp, dừng, nhìn vào. Mắt anh ta khác mọi ngày: không phải mắt kỹ sư nhìn mã nguồn, là mắt người nhìn sếp mà lo.

– Anh An. Đội kỹ thuật hỏi em: "Có ảnh hưởng gì không?" Em nói: "Không. Tiếp tục." Nói đúng không?

– Đúng. Tiếp tục. Open ASEAN Cloud là ưu tiên số một. Bốn tháng.

Trịnh Hải gật. Quay đi. Rồi dừng.

– Anh An. Em không giỏi chính trị, không giỏi đọc người, không giỏi nói hay. Nhưng em giỏi xây. Và em đang xây thứ tốt nhất em từng xây. Đừng lo phần em.

Hắn nhìn Trịnh Hải. Không nói thêm. Gật.

Trịnh Hải. Người xây. Không cần lời hay, không cần chiến lược lớn. Chỉ cần bàn, ghế, màn hình, và mã nguồn. Và khi mọi thứ xung quanh rung, bàn ghế của Trịnh Hải vẫn vững. Vì người xây không sợ bão. Người xây sợ không có gì để xây.

Buổi chiều, Bạch Dạ gọi lại. Giọng bình tĩnh. Kiểu bình tĩnh mà hắn đã nghe lần đầu cách đây sáu tuần, khi Bạch Dạ gọi lúc hai giờ sáng. Nhưng lần này khác. Lần trước là bình tĩnh của sợ hãi. Lần này là bình tĩnh của chấp nhận.

– Anh Lục. Năm mươi mốt phần trăm.

– Tôi biết.

– Park đề nghị tôi làm cố vấn. Tôi từ chối. Họp cổ đông đặc biệt thứ Sáu tuần sau. Tôi sẽ bị bãi nhiệm.

– Anh có thể chiến đấu pháp lý.

– Có thể. Trần Mỹ Anh nói có cơ sở. Nhưng chiến đấu pháp lý kéo dài sáu đến mười hai tháng, trong thời gian đó Park vẫn kiểm soát, và Nova Tech vẫn bị tích hợp. Khi tôi thắng trên tòa, nếu thắng, Nova Tech đã không còn là Nova Tech.

Im lặng. Hắn biết Bạch Dạ đúng. Luật pháp bảo vệ quyền sở hữu, nhưng không bảo vệ linh hồn. Khi sản phẩm đã tích hợp, khi nhân viên đã chuyển đổi, khi khách hàng đã bị khóa, thắng kiện cũng chỉ là thắng một cái xác.

– Anh sẽ làm gì?

– Rời đi. Nhưng không phải kiểu Park muốn. Không làm cố vấn, không ký hợp đồng ba năm, không giữ im. Tôi sẽ rời Nova Tech sạch: trả lại mọi thứ, không giữ cổ phần, không ràng buộc. Và khi non-compete hết hạn, tôi quay lại.

– Non-compete bao lâu?

– Ba năm.

Ba năm. Một nghìn ngày. Bạch Dạ ba mươi lăm tuổi, ba năm nữa ba mươi tám. Vẫn trẻ. Vẫn đủ sức. Nhưng ba năm là ba năm, và trong ba năm, thị trường thay đổi, công nghệ thay đổi, mọi thứ thay đổi. Bạch Dạ quay lại lúc ba mươi tám sẽ không phải Bạch Dạ rời đi lúc ba mươi lăm.

Nhưng Bạch Dạ biết điều đó. Và vẫn chọn rời đi sạch. Không cửa hậu, không ràng buộc, không đổi lương lấy tự do giả. Đó là chính đạo: khi thua, thua sạch. Không bẩn tay, không cúi đầu, không giữ thứ không phải của mình.

– Bạch Dạ. Khi anh quay lại. Tôi sẽ ở đây.

– Tôi biết.

– Và Meridian cũng sẽ ở đây.

– Tôi cũng biết.

Im lặng. Rồi Bạch Dạ nói, giọng nhẹ hơn, gần thì thầm:

– Anh Lục. Tám năm trước, tôi vẽ logo Nova Tech bằng bút chì. Hôm nay tôi đặt bút chì đó vào ngăn kéo, khóa lại, mang chìa khóa theo. Logo không phải của tôi nữa. Nhưng bút chì vẫn là.

Bút chì. Thứ khởi đầu. Thứ mà cả Meridian, cả tám trăm tỷ đô la, không mua được. Vì bút chì không có giá. Nó có nghĩa.

– Tôi hiểu.

– Tôi biết anh hiểu. Đó là lý do tôi gọi anh, không phải luật sư.

Cúp máy.

Hắn đặt điện thoại xuống.

Mở ngăn kéo khóa. Lấy chiếc thẻ nhớ đen hai gram mà Lão Từ trao. Nhìn nó trên lòng bàn tay, nhỏ hơn ngón tay cái, nhẹ hơn lá trà. Ba mươi năm bằng chứng. Liên kết Meridian. Hệ thống kiểm soát. Tên, ngày, số, địa chỉ.

Bây giờ chưa. Nhưng sắp rồi.

Khi Park nghĩ cô ta đã thắng. Khi Meridian nghĩ họ đã kiểm soát. Khi mọi ánh mắt nhìn Huyền Cơ và nghĩ: "Sắp thua." Đó là lúc ta dùng.

Vì vũ khí mạnh nhất không phải vũ khí nhanh nhất. Là vũ khí đúng lúc.

Đặt thẻ nhớ lại ngăn kéo. Khóa. Bỏ chìa vào túi.

Ngồi im. Phòng làm việc tầng chín, cửa đóng, đèn tắt, chỉ ánh sáng màn hình tài chính nhảy số đỏ trên tường đối diện. Cổ phiếu Nova Tech tăng mười hai phần trăm (thị trường coi Meridian kiểm soát là "ổn định"). Cổ phiếu Huyền Cơ giảm chín phần trăm (thị trường coi mất đồng minh là "yếu").

Mất Bạch Dạ. Mất Nova Tech. Mất hai mươi hai phần trăm thị phần sẽ trở thành vũ khí đánh mình. Cổ phiếu giảm. Liên minh dao động. Meridian mạnh hơn bao giờ hết.

Tô Vãn mở cửa, không gõ, vào, ngồi cạnh, im lặng. Không mang trà. Không mang phân tích. Chỉ ngồi.

Kiếp trước, đại chiến cuối cùng: ta mất ba đồng minh, bảy phân đà, và đệ tử thân tín. Rồi ta chết.

Kiếp này: mất Bạch Dạ. Mất Nova Tech. Mất hai đồng minh Đông Nam Á đang đàm phán riêng với Meridian. Cổ phiếu rơi. Meridian mạnh hơn.

Nhưng kiếp này, ta không chết. Vì ta không đánh một mình.

Nhìn sang Tô Vãn. Cô đang nhìn màn hình tài chính, mắt bình, tay nắm nhẹ trên đùi, lưng thẳng, kiểu ngồi của người sẵn sàng chiến đấu tiếp bất cứ lúc nào.

– Cô không hỏi "sao hả?"

– Vì tôi biết anh đang nghĩ. Và khi anh nghĩ xong, sẽ có kế hoạch.

Hắn nhìn cô. Lâu hơn bình thường.

– Lần này... nghĩ cùng tôi.

Tô Vãn gật. Không nói thêm.

Hai người ngồi trong phòng tối, ánh đỏ của màn hình tài chính chiếu trên mặt, cổ phiếu vẫn nhảy, thành phố bên ngoài vẫn sáng, và cuộc chiến vẫn tiếp tục.

Mất bạn. Mất đồng minh. Mất thị phần.

Nhưng còn người ngồi cạnh.

Đã đủ lý do để tiếp tục.

Ch.140/175
1.719 từ