Ma Tôn Mở Công Ty
Chương 33: Kẻ Thù Vô Hình
Chương 33

Kẻ Thù Vô Hình

Hàn Kiêu đi gặp mười khách hàng tiềm năng trong hai tuần.

Gã chuẩn bị kỹ hơn bất kỳ đợt bán hàng nào trong đời. Mỗi sáng đến văn phòng trước tám giờ, ngồi đọc danh sách Tiểu Linh gửi từ đêm trước, ghi chú tên người, ngành nghề, quy mô, rồi gọi điện. Giọng gã trên điện thoại khác hẳn khi nói chuyện bình thường: thấp hơn, chậm hơn, kiểu giọng của người bán bất động sản giá trị cao, loại người biết cách khiến đối phương không cúp máy trong ba mươi giây đầu tiên.

Mười cuộc hẹn. Mười quán cà phê khác nhau trải khắp thành phố. Gã lái xe máy, mang theo một chiếc cặp da cũ mượn của Tô Vãn, bên trong chỉ có sổ tay và một tập tài liệu mỏng giới thiệu Huyền Cơ mà Tô Vãn soạn qua đêm.

Kết quả sau hai tuần:

Ba người từ chối thẳng. "Không quan tâm." "Tôi không cần phần mềm." "Công ty chú mới quá, chưa tin được." Ba câu giống nhau, ba kiểu khác nhau, nhưng ý giống: đi đi.

Bốn người nói "để xem." Kiểu lịch sự của người không muốn nói không nhưng cũng không định nói có. Hàn Kiêu biết loại này. Năm năm bán bất động sản dạy gã phân biệt "để xem" thật và "để xem" giả trong nửa giây. Cả bốn đều giả. Đợi một tuần gọi lại, họ sẽ bận. Đợi hai tuần, họ quên tên gã.

Ba người nói một câu giống nhau.

"Tụi tôi đang dùng DataFlow rồi."

Lần đầu nghe, tại quán cà phê trên đường Hai Bà Trưng, từ miệng ông Nguyễn Thanh Bình, chủ chuỗi ba quán ăn. Gã vừa mở tài liệu giới thiệu Huyền Cơ, chưa kịp nói hết câu đầu tiên, ông Bình đã xua tay:

– Phần mềm phân tích hả? Có rồi. DataFlow. Con gái tui cài cho tui hai tuần trước. Miễn phí.

Ông Bình lấy điện thoại ra, mở, xoay cho gã xem. Biểu đồ thanh xanh lá, đỏ, hiển thị doanh thu ba quán theo ngày, mũi tên xanh chỉ lên, mũi tên đỏ chỉ xuống. Giao diện sáng, tròn, dễ nhìn.

– Coi nè, hôm qua quán Tân Bình bán được ba mươi hai triệu, quán Phú Nhuận hai mươi tám. Bấm cái là ra. Khỏi cần hỏi nhân viên.

Hàn Kiêu nhìn. Nuốt nước bọt. Không phải vì biểu đồ đẹp mà vì mặt ông Bình lúc đó. Ông vui. Kiểu vui của người vừa được giải quyết vấn đề mà không mất đồng nào.

Lần thứ hai, tại văn phòng nhỏ ở quận Tân Phú. Lần thứ ba, tại xưởng sản xuất linh kiện ở khu công nghiệp. Cùng một câu. Cùng một cái tên.

DataFlow.

Hàn Kiêu về văn phòng chiều thứ Sáu, mặt cau, bước nhanh, quẳng cặp da lên bàn. Tiếng cặp va mặt nhựa vang trong phòng. Lâm giật mình nhìn lên, rồi cúi xuống tiếp.

– Sếp.

Hắn ngẩng lên từ laptop.

– Gì?

Hàn Kiêu kéo ghế, ngồi đối diện. Lấy sổ tay ra, lật trang, đặt trước mặt hắn.

– Em đi mười khách. Ba từ chối, bốn hẹn hẹn rồi quên. Còn ba, ba thằng khác nhau, ba ngành khác nhau, đều nói một câu: "Tụi tôi đang dùng DataFlow rồi."

Hắn nhìn sổ tay. Ba cái tên: Minh Phát Logistics, Hoàng Gia Electronics, Thanh Bình F&B. Ba ngành: vận tải, điện tử, ẩm thực. Bên cạnh mỗi tên, Hàn Kiêu ghi bằng bút đỏ: "DataFlow."

– DataFlow là cái gì?

Hàn Kiêu lắc đầu:

– Em hỏi rồi. Phần mềm phân tích dữ liệu, y chang mình đang làm. Nhưng miễn phí.

Im. Cả phòng nghe thấy. Trương Phong ngẩng lên. Tô Vãn quay ghế lại.

– Miễn phí?

– Miễn phí sáu tháng đầu. Sau đó tính tiền. Nhưng mấy ông chủ nhỏ nghe miễn phí là xong, ai cần biết sau sáu tháng thế nào.

Hắn nhìn Hàn Kiêu. Đọc. Gã không chỉ thất vọng vì mất khách. Gã sợ. Kiểu sợ của người đã từng phá sản một lần, biết mùi của thứ sắp sụp, và bây giờ ngửi thấy mùi đó lần nữa.

– Kể thêm. Mọi thứ cô biết.

Hàn Kiêu hít một hơi:

– DataFlow ra mắt hai tháng trước. Em không để ý vì lúc đó mình chưa có sản phẩm, chưa đi bán. Sản phẩm giao diện đẹp, dễ dùng, kết nối mấy hệ thống bán hàng phổ biến. Ông chủ Thanh Bình, ổng cho em xem trên điện thoại, ổng bấm bấm, biểu đồ hiện lên, ổng nói: "Coi nè, doanh thu hôm qua, bấm cái là ra."

Trương Phong đứng dậy, đi qua, ngồi cạnh:

– Giao diện đẹp là một chuyện. Dữ liệu có chính xác không?

– Em không rành kỹ thuật. Nhưng ông Thanh Bình tin. Ổng đang dùng.

Hắn gõ ngón tay lên bàn. Chậm. Đều.

– CEO DataFlow là ai?

– Em hỏi rồi. Hạ Minh Đức. Ba mươi bốn tuổi. Trước làm tài chính, quỹ đầu tư gì đó. Chuyển sang công nghệ hai năm nay. Không phải dân kỹ thuật.

Không phải dân kỹ thuật mà làm sản phẩm kỹ thuật. Có hai khả năng: hoặc hắn có đội ngũ giỏi, hoặc có người đứng sau.

– Tô Vãn.

Cô đã ngồi cạnh từ lúc nào, sổ tay mở, bút sẵn.

– Tôi nghe. DataFlow. Hạ Minh Đức. Em tra ngay.

Cô quay về bàn, mở laptop, bắt đầu tìm.

Hắn nhìn Hàn Kiêu:

– Buồn không?

Hàn Kiêu ngạc nhiên:

– Buồn?

– Hai tuần đi mười nơi. Không ký được hợp đồng nào. Có buồn không?

Gã cười, kiểu cười méo xệch:

– Buồn chó gì, sếp. Em bán bất động sản năm năm, tháng đầu đi gõ cửa ba trăm nhà, ký được một cái. Mười trên mười không ký thì có gì mà buồn. Nhưng...

– Nhưng?

– Nhưng miễn phí thì em chịu. Em bán được mọi thứ trừ thằng cho không. Nó cho không, em nói gì cũng thành thừa.

Hắn nhìn gã. Lâu.

– Sai một chỗ.

Hàn Kiêu nhíu mày.

– Cho không nghĩa là sản phẩm không có giá trị trong mắt họ. Khách hàng dùng vì không mất gì, không phải vì nó tốt. Đó là điểm yếu, không phải điểm mạnh.

Hàn Kiêu nghĩ. Miệng hơi mở, như sắp nói, rồi đóng lại. Gã chưa hiểu hết, nhưng gã tin. Gã luôn tin hắn.

– Vậy mình làm gì?

– Chờ. Tôi cần biết DataFlow là ai trước khi biết đánh nó thế nào.

Tô Vãn mất ba ngày.

Ba ngày cô biến thành một người khác. Không phải Tô Vãn bình thường, loại ngồi ngay ngắn, sổ tay mở, bút sẵn. Mà là Tô Vãn săn mồi. Ngồi trước laptop từ sáu giờ sáng đến mười giờ tối, cà phê đen uống đến cốc thứ sáu thì chuyển sang nước lọc, mắt dán màn hình, tay gõ xen kẽ với tay ghi sổ. Không nói chuyện với ai ngoài mấy cuộc gọi ngắn bằng giọng thấp.

Ngày đầu: cô đọc hồ sơ đăng ký kinh doanh DataFlow, tra cấu trúc cổ đông qua cơ sở dữ liệu công khai, tìm tên Hạ Minh Đức trên báo chí ngành. Ngày hai: gọi cho hai người quen cũ ở ngân hàng, hỏi vài câu "ngoài lề" về luồng tiền quỹ đầu tư ngoại. Ngày ba: chui vào hồ sơ doanh nghiệp Singapore qua các nền tảng tra cứu quốc tế, theo dấu vết tiền qua hai lớp quỹ.

Hắn quan sát cô trong ba ngày đó. Không nói gì. Nhưng ghi nhận: khi Tô Vãn tập trung, cô có một thói quen không ai để ý. Cô cắn môi dưới, nhẹ, gần như không thấy, và mắt cô thu hẹp lại như đang nhìn xuyên qua lớp số liệu vào thứ gì đó phía sau. Hắn đã thấy kiểu mắt này trước đây. Kiếp trước, quân sư của hắn cũng có đôi mắt giống thế khi đọc trận đồ.

Chiều thứ Hai, cô đặt một tờ A4 lên bàn hắn. Viết tay, chữ nhỏ, gạch đầu dòng. Chữ cô viết khi tập trung khác chữ thường, nhỏ hơn, đều hơn, kiểu chữ của người muốn nén nhiều nhất có thể vào ít không gian nhất.

– DataFlow. Thành lập mười bốn tháng trước, lĩnh vực phân tích dữ liệu doanh nghiệp vừa và nhỏ. CEO Hạ Minh Đức, ba mươi bốn tuổi, trước đó làm phó giám đốc đầu tư tại Quỹ Hải Phong Capital. Rời quỹ mười tám tháng trước, lập DataFlow sáu tháng sau.

Hắn đọc. Không ngắt lời.

– Gọi vốn vòng đầu: năm mươi tỷ.

Hắn dừng. Nhìn lên.

– Năm mươi tỷ vòng đầu?

– Năm mươi. Vòng đầu. Cho một startup phân tích dữ liệu mới thành lập, chưa có doanh thu, chưa có khách hàng trả tiền. Con số này bất thường.

Hắn biết. Năm tỷ mà hắn đang cố gọi đã gần như không thể. DataFlow gọi được năm mươi tỷ, gấp mười lần, với một sản phẩm chưa ra thị trường. Tiền đó không phải tiền đầu tư. Tiền đó là tiền có mục đích.

– Nguồn?

Tô Vãn lật trang:

– Đây là phần khó. Vốn đến qua hai lớp quỹ. Lớp một: Quỹ Đông Phương Ventures, đăng ký tại Singapore. Lớp hai: Quỹ Đông Phương nhận vốn từ Horizon Capital Partners, cũng Singapore.

Cô dừng. Nhìn hắn.

– Horizon Capital Partners. Tôi mất hai ngày tra quỹ này. Đăng ký nước ngoài, không có trang chủ, không có danh sách danh mục đầu tư công khai. Nhưng có một chi tiết: một trong ba giám đốc sáng lập của Horizon, Nguyễn Hoàng Minh, từng là giám đốc pháp chế của Quỹ Vĩnh An.

Hắn không nói gì. Không cần.

Quỹ Vĩnh An. Cái tên hắn đã biết từ Vạn Lý. Từ Đại Phú. Lão Từ.

Tô Vãn tiếp, giọng thấp hơn:

– Tôi không có bằng chứng trực tiếp Lão Từ sở hữu Horizon hay đổ tiền vào DataFlow. Dấu vết chỉ đến đây: một người cũ của Vĩnh An nằm trong quỹ mẹ. Nhưng nếu hỏi tôi có phải trùng hợp không...

– Không phải.

Hắn nói, giọng bằng.

– Không phải trùng hợp. Lão Từ biết ta mở công ty. Hắn dựng DataFlow để chặn đường. Hắn không cần DataFlow thắng. Chỉ cần ta thua.

Im. Cả phòng. Lâm và Hiếu đã về từ lâu. Trương Phong ngồi góc xa, tai nghe treo cổ, mắt nhìn sang. Hàn Kiêu đứng tựa cửa, tay khoanh, mặt cứng.

Tô Vãn gấp tờ giấy, đặt trước mặt hắn:

– Anh muốn làm gì?

Hắn không trả lời ngay. Đứng dậy. Đi ra cửa sổ. Con hẻm bên dưới tối, đèn vàng nhấp nháy từ tiệm tạp hóa cuối hẻm. Mùi cơm chiều vẫn vương, pha với mùi nhựa đường ẩm sau mưa.

Lão Từ.

Ta rời Vạn Lý, hắn không đuổi theo. Ta mở Huyền Cơ, hắn không phá trực tiếp. Hắn dựng một thứ khác, từ trước khi ta bắt đầu, và chờ.

Kiểu chơi này... ta quen. Kiếp trước, Thái Hư Cung cũng thế. Không đánh Huyền Minh Tông. Đánh vào nguồn cung linh thạch. Cắt đường buôn bán, dựng tông phái nhỏ xung quanh, bao vây bằng thế thay vì bằng kiếm. Mất ba mươi năm mới thấy bẫy, và lúc đó đã muộn.

Lần này, ta thấy trong ba tuần.

Nhưng thấy sớm không có nghĩa là thoát được.

Hắn quay lại. Nhìn ba người còn trong phòng.

– Trương Phong.

– Gì?

– Sản phẩm DataFlow, anh đánh giá thế nào?

Trương Phong nghĩ. Gãi cằm.

– Tôi tải bản dùng thử chiều nay, sau khi Hàn Kiêu nói. Giao diện tốt, tốt hơn mình hiện tại, vì mình chưa có gì cả. Nhưng kiến trúc phía sau...

Anh ta lấy laptop, mở, xoay màn hình cho hắn thấy:

– Nông. Kết nối nhiều nền tảng nhưng xử lý thô. Chỉ gom dữ liệu và hiển thị, không phân tích sâu. Kiểu làm nhanh cho có, đủ để demo, đủ để khách thấy biểu đồ đẹp. Nhưng khi dữ liệu lớn lên, hoặc khách cần so sánh phức tạp, nó sẽ chậm. Hoặc sai.

– Bao lâu thì khách nhận ra?

– Ba đến sáu tháng. Đúng lúc hết miễn phí.

Hắn gật. Đúng như hắn nghĩ.

Pháp khí rẻ tiền. Nhìn sáng nhưng không chịu được lực. Luyện khí thì dùng tốt, trúc cơ thì gãy.

– Hàn Kiêu.

– Dạ.

– Hàn Kiêu nói ba khách đang dùng DataFlow. Họ trả tiền chưa?

– Chưa. Miễn phí mà.

– Họ ký hợp đồng gì không?

Hàn Kiêu nhớ lại:

– Ông Thanh Bình nói không ký gì. Chỉ đăng ký tài khoản, nhập thông tin, tự động kết nối. Xong.

– Không ký hợp đồng nghĩa là không cam kết. Không cam kết nghĩa là có thể bỏ bất cứ lúc nào. Ghi nhớ điều đó.

Hàn Kiêu gật, chậm.

Hắn quay sang Tô Vãn:

– Hạ Minh Đức. Background tài chính, không phải kỹ thuật. Từng ở quỹ đầu tư. Loại người này quản lý tiền giỏi nhưng quản lý sản phẩm dở. Cô tìm thêm cho tôi: đội kỹ thuật DataFlow là ai, CTO là ai, họ tuyển bao nhiêu người, ở đâu.

– Được.

– Và một việc nữa. Tìm xem DataFlow có bao nhiêu khách hàng thật sự đang dùng. Không phải số trên web. Số thật.

Tô Vãn ghi vào sổ. Gấp. Đứng dậy.

– Tôi cần một tuần.

– Cô có năm ngày.

Cô nhìn hắn. Thở ra. Kiểu thở quen thuộc.

– Được.

Khuya. Mọi người đã về. Hắn ngồi một mình trước bảng trắng.

Ba cột cũ vẫn còn. Dấu chấm hỏi đỏ của Tô Vãn vẫn ở góc phải. Hắn lấy bút lông đen, viết bên dưới, chữ to, nét đậm:

DataFlow.

Rồi bên cạnh, nhỏ hơn:

Lão Từ?

Hắn đứng lùi lại. Nhìn bảng. Ba cột. Một dấu hỏi đỏ. Một cái tên mới. Một dấu hỏi đen.

Năm mươi tỷ. Gấp mười số tiền ta đang cố gọi. Miễn phí sáu tháng. Sản phẩm đã ra thị trường. Khách hàng đã dùng.

Còn ta? Sản phẩm chưa có. Tiền gần hết. Sáu người trong sáu mươi mét vuông.

Nếu là tu sĩ bình thường, lúc này sẽ sợ. Nhưng ta không phải tu sĩ bình thường. Ta đã từng đứng trước mười hai đại tông phái vây hãm, mỗi tông phái mạnh gấp mười Huyền Minh Tông. Và ta vẫn đứng. Cho đến khi không đứng được nữa.

Nhưng lần này, ta không cần đứng một mình.

Hắn viết thêm dưới cái tên DataFlow:

"Ma Tu cấp thấp. Nhiều linh thạch, ít tu vi."

Và dưới nữa, một dòng:

"Chiến lược: không đánh trực diện. Đánh vào chỗ tiền không mua được."

Hắn nhìn dòng cuối. Chưa viết tiếp. Vì hắn chưa biết chỗ đó là gì. Chưa.

Lòng tin.

Từ đó hiện lên trong đầu hắn như một tiếng chuông. Rõ ràng, không nghi ngờ.

DataFlow cho không sản phẩm. Khách hàng dùng vì không mất gì. Nhưng không mất gì cũng có nghĩa là không đầu tư gì. Không cam kết. Không tin. Chỉ thử. Và người chỉ thử thì sẽ bỏ khi có lý do.

Hắn viết dòng cuối lên bảng:

"Lòng tin."

Gạch chân. Hai lần.

Sáng hôm sau, hắn gọi cả nhóm họp trước giờ làm. Bảy giờ. Sáu người quanh bàn nhựa, cà phê sữa đá từ quán góc hẻm, bánh mì kẹp thịt Lâm mua. Trương Phong mắt đỏ vì thức đêm đọc mã nguồn DataFlow. Hàn Kiêu tóc rối vì mới ngủ dậy. Tiểu Linh sổ tay mở sẵn, bút cầm tay. Tô Vãn cà phê đen, không đường.

– Tình hình.

Hắn đứng trước bảng trắng, chỉ vào cái tên DataFlow.

– Chúng ta có đối thủ. Startup tên DataFlow, sản phẩm gần giống, ra trước hai tháng, miễn phí, đang lấy khách. Vốn năm mươi tỷ vòng đầu, có dấu hiệu liên quan đến Lão Từ.

Im. Lâm và Hiếu không biết Lão Từ là ai. Nhưng thấy mặt ba người còn lại, họ hiểu đây không phải tin tốt.

– Tôi nói thẳng: DataFlow được dựng lên để giết chúng ta. Không phải để cạnh tranh. Để giết. Nó cho không sản phẩm, đốt năm mươi tỷ mua thị phần, chờ Huyền Cơ hết tiền thì xong.

Hàn Kiêu nuốt nước bọt. Hiếu nhìn Lâm. Lâm nhìn xuống bàn.

– Nhưng.

Hắn dừng. Nhìn từng người.

– DataFlow có tiền, nhưng không có gốc. Sản phẩm nông, CEO không phải dân kỹ thuật, khách hàng dùng miễn phí nhưng không cam kết. Trong ba đến sáu tháng, khi sản phẩm bắt đầu lộ lỗi, khi giai đoạn miễn phí kết thúc, khi khách hàng cần thứ thật sự hoạt động, DataFlow sẽ mất người.

Hắn viết lên bảng:

"3 tháng: ra sản phẩm. 6 tháng: thu hoạch khách DataFlow bỏ."

– Chúng ta không đánh trực diện. Không giảm giá, không cho không, không chạy đua đốt tiền vì chúng ta không có tiền. Chúng ta đánh vào chỗ tiền không mua được: lòng tin.

Hắn nhìn Trương Phong:

– Anh có ba tháng. Không phải ba tháng để ra sản phẩm đẹp. Ba tháng để ra sản phẩm đúng. Đúng từ dữ liệu. Khi khách hàng so sánh biểu đồ của DataFlow với biểu đồ của chúng ta, số của chúng ta phải chính xác hơn. Mỗi con số phải kiểm chứng được.

Trương Phong gật:

– Hiểu. Chính xác hơn đẹp.

– Hàn Kiêu.

– Dạ.

– Ngừng đi bán. Hai tuần tới, đi gặp lại mười khách hàng đó. Không bán. Hỏi. Hỏi họ dùng DataFlow thấy sao, có vấn đề gì, có cái gì không đúng. Ghi lại mọi thứ. Mỗi lời phàn nàn là một viên đạn cho sau này.

Hàn Kiêu cười, kiểu cười bắt đầu hiểu:

– Thu thập đạn. Được.

– Tiểu Linh.

Cô ngẩng lên.

– Cô theo dõi DataFlow mỗi ngày. Mạng xã hội, bài viết, tuyển dụng, sự kiện. Bất kỳ thay đổi nào, báo tôi.

– Dạ.

– Tô Vãn.

Cô nhìn hắn, sổ tay đã ghi đầy trang.

– Tài liệu gọi vốn. Thêm một phần: phân tích đối thủ. Không nói xấu DataFlow, nhưng chỉ ra điểm yếu cấu trúc. Nhà đầu tư thông minh sẽ thấy: đốt năm mươi tỷ mua khách miễn phí không phải chiến lược, là tự sát chậm.

Tô Vãn gật. Không thở dài lần này.

Lâm giơ tay, rụt rè. Lần đầu tiên cậu ta nói trong họp:

– Anh Lục, em hỏi... DataFlow có bao nhiêu lập trình viên?

Hắn nhìn Lâm. Cậu ta hai mươi sáu tuổi, gầy, tóc dài che tai, mắt sáng sau cặp kính tròn. Từ ngày đến Huyền Cơ, cậu ta chỉ viết mã và nghe nhạc, chưa bao giờ nói gì ngoài "em hiểu" và "xong rồi anh."

– Chưa biết. Tô Vãn đang tìm.

– Em hỏi vì... nếu họ gọi năm mươi tỷ, họ sẽ tuyển nhiều. Mười, hai mươi người. Nhưng tuyển nhanh thì không tuyển giỏi. Em thấy sản phẩm họ viết kiểu... kiểu vội. Có mấy chỗ em đọc mã nguồn bản web, lỗi cơ bản, kiểu sinh viên mới ra trường viết.

Trương Phong nhìn Lâm, gật nhẹ. Mắt anh ta có gì đó giống tự hào.

Hắn nhìn Lâm. Ghi nhận. Cậu ta im lặng hai tuần, nhưng không phải vì không quan sát. Vì chưa có gì đáng nói.

Tốt. Người im mà nhìn thấy, giá trị hơn người nói mà mù.

Hắn nhìn cả phòng. Sáu người. Sáu cốc cà phê. Một bảng trắng.

– Một điều nữa.

Im.

– DataFlow có năm mươi tỷ. Chúng ta có tám trăm triệu, và đang cạn. Nhưng DataFlow không có thứ chúng ta có.

Hàn Kiêu hỏi:

– Thứ gì?

Hắn nhìn gã. Rồi nhìn Trương Phong. Tô Vãn. Tiểu Linh. Lâm. Hiếu.

– Người.

Im.

Linh thạch mua được pháp khí, mua được linh dược, mua được lãnh thổ. Nhưng không mua được đệ tử nguyện chết cùng sư phụ. Huyền Minh Tông khởi đầu với bốn người trong cái hang đá. DataFlow khởi đầu với năm mươi tỷ.

Ta đã thấy kết cục của cả hai kiểu khởi đầu đó. Hang đá thành tông phái. Và những kẻ giàu có, rồi cũng tàn.

Nhưng ta cũng đã thấy hang đá tàn. Vì ta tin sai người.

Lần này, ta sẽ không tin sai.

Hắn quay lại bảng trắng. Nhìn dòng chữ "Lòng tin" được gạch chân hai lần.

Thêm một dòng cuối, nhỏ, ở góc dưới bảng, chỗ không ai nhìn thấy từ bàn họp:

"Và lòng tin bắt đầu từ ta."

Rồi xóa. Nhanh. Trước khi ai kịp đọc.

Ch.33/175
3.510 từ