Meridian Đến
Thư đến vào lúc bảy giờ sáng, múi giờ Singapore.
Lục Trường An đọc trên điện thoại, đứng ở ban công căn hộ, trà trên tay, nắng sớm chưa nóng. Thư từ văn phòng Richard Chen, CC trợ lý, CC bộ phận pháp lý Meridian khu vực châu Á Thái Bình Dương.
"Kính gửi ông Lục Trường An, Chủ tịch Tập đoàn Huyền Cơ.
Sau quá trình rà soát sơ bộ, Meridian Group xác nhận quan tâm đến việc hợp tác chiến lược với Tập đoàn Huyền Cơ và Nova Tech tại thị trường Đông Nam Á.
Đề xuất: Meridian mua 30% cổ phần Huyền Cơ Holdings và 30% cổ phần Nova Tech Corporation. Tạo liên minh chiến lược ba bên, với Meridian cung cấp vốn, công nghệ, và kênh phân phối toàn cầu.
Chúng tôi đề nghị cuộc gặp chính thức tại Singapore trong hai tuần tới để thảo luận chi tiết.
Trân trọng, Văn phòng Richard Chen VP, Meridian Group APAC"
Hắn đọc hai lần. Đặt điện thoại xuống. Uống trà. Vị đắng kéo dài trên lưỡi, ngấm chậm.
Ba mươi phần trăm. Không phải hợp tác. Là mua. Ba mươi phần trăm nghĩa là ghế trong Hội đồng Quản trị, quyền phủ quyết chiến lược, quyền tiếp cận dữ liệu, quyền chỉ định giám đốc tài chính. Ba mươi phần trăm là chìa khóa mở cửa nhà mà chủ nhà vẫn tưởng mình đang kiểm soát.
Kiếp trước, Thanh Dương Thánh Địa cũng bắt đầu bằng "hợp tác." Gửi ba Hóa Thần tu sĩ đến Huyền Minh, nói muốn cùng khai thác Cửu U Sơn. Ta đồng ý. Sáu tháng sau, ba mươi phần trăm linh mạch thuộc về Thanh Dương, sáu mươi phần trăm nhân sự dưới Cửu U Sơn là người của họ, và ta nhận ra: "hợp tác" chỉ là cách nói khác của "thôn phệ chậm."
Không lặp lại.
Gọi Tô Vãn. Bảy giờ mười lăm. Cô bắt máy ngay, giọng tỉnh, kiểu giọng của người đã đọc thư trước hắn.
– Anh đọc rồi.
– Đọc rồi. Ba mươi phần trăm.
– Đúng. Bạch Dạ cũng nhận, cùng điều kiện. Anh ấy gọi tôi năm phút trước.
Hắn nhíu mày nhẹ.
– Bạch Dạ gọi cô, không gọi tôi?
– Anh ấy nói: "Gọi Tô Vãn trước, vì cô ấy tỉnh hơn Lục Trường An buổi sáng."
Im lặng. Rồi hắn cười nhẹ, kiểu cười khẽ qua mũi, không thành tiếng.
– Bạch Dạ ngày càng quen với việc nói đùa.
– Anh ấy không đùa. Đó là nhận xét.
Hắn không tranh luận. Tô Vãn đúng: hắn buổi sáng chậm hơn buổi chiều, và Bạch Dạ nhận ra điều đó từ chuyến bay Singapore.
– Phương án?
Tô Vãn im hai giây. Hắn nghe tiếng cô hít vào, nhẹ, kiểu hít khi cô đang chọn từ cẩn thận.
– Ba mươi phần trăm là mất kiểm soát. Không chấp nhận được. Nhưng từ chối thẳng cũng không được, vì Meridian sẽ tìm cách khác vào. Có thể qua đối thủ mới, có thể qua mua cổ phần trên sàn, có thể qua vận động chính phủ giống Lão Từ đã làm. Họ có tám trăm tỷ đô la, anh Lục. Không phải tỷ đồng. Tỷ đô la. Chúng ta có nghìn năm trăm tỷ đồng. Tỷ lệ là một chọi năm trăm.
– Biết.
– Vậy phương án là: đàm phán. Không đồng ý ba mươi. Đề xuất mười lăm, kèm điều kiện ràng buộc: quyền phủ quyết thuộc về đội ngũ hiện tại, cam kết không mua thêm trong năm năm, và Meridian không được bổ nhiệm giám đốc tài chính.
– Họ sẽ không chấp nhận.
– Có thể. Nhưng đàm phán không phải để được chấp nhận lần đầu. Đàm phán là để kéo dài thời gian. Và trong thời gian đó, chúng ta xây. Lớn hơn. Nhanh hơn. Đủ lớn để khi Meridian vào, họ cần chúng ta nhiều hơn chúng ta cần họ.
Hắn nhìn ra ban công. Thành phố phía dưới thức dậy, xe bắt đầu đông, tiếng còi loãng trong không khí sáng. Ở đâu đó bên kia đại dương, Meridian Group, tám trăm tỷ đô la, đang nhìn về phía này như nhìn một miếng đất chưa khai phá.
Hắn đặt chén trà xuống lan can. Nhìn ra thành phố. Mấy tầng dưới, ai đó mở cửa sổ, tiếng nhạc loãng vọng lên, bài hát cũ, giai điệu quen nhưng không nhớ tên. Ba năm trước, hắn đứng ở ban công nhà trọ mười lăm mét vuông, nhìn ra con hẻm tối, nghe tiếng chó sủa và tự hỏi thế giới này có đáng chinh phục không. Giờ đứng ở ban công căn hộ tầng hai mươi, nhìn ra đường lớn sáng đèn, và câu hỏi đã thay đổi: thế giới rộng hơn ta tưởng, có chinh phục nổi không?
– Gọi Bạch Dạ. Họp ba bên. Hôm nay.
– Đã hẹn. Hai giờ chiều. Quán trà Tùng Lâm.
Hắn gác máy. Đứng ban công thêm một lúc, nhìn trời sáng dần, mây trắng trôi chậm phía đông, nắng xiên vàng trên mái nhà cao tầng. Thành phố này, nhìn từ trên cao, nhỏ đến không ngờ. Một chấm trên bản đồ. Và Meridian nhìn nó cũng như vậy: một chấm.
Nhưng chấm này là nhà ta. Và ta không để ai lấy nhà.
Hắn mỉm cười. Không phải vì vui. Vì Tô Vãn đã hẹn trước khi hắn nói. Cô biết hắn sẽ muốn gặp Bạch Dạ. Cô biết hắn sẽ chọn Tùng Lâm. Cô biết, vì cô đã ngồi cạnh hắn ba năm và nhìn hắn ra mọi quyết định.
Kiếp trước, ta không có ai biết ta rõ đến vậy. Ngàn năm, trăm đệ tử, không ai đoán được ta sẽ làm gì. Kiếp này, một người. Ba năm. Đoán đúng gần hết.
Đó là điều đáng sợ nhất. Và cũng đáng quý nhất.
Hai giờ chiều. Quán trà Tùng Lâm.
Cùng bàn gốc. Cùng hai chiếc ghế gỗ. Cùng ấm trà trên khay tre. Nhưng không khí khác. Lần trước ngồi đây, hai tuần trước, là bàn liên minh chống Lão Từ. Lần này, Lão Từ đã hạ. Kẻ thù cũ rời sân. Kẻ thù mới lớn hơn gấp trăm lần.
Bạch Dạ đến đúng giờ. Áo sơ mi trắng, quần tây xám, không vest. Kiểu ăn mặc của người không cần vest để tỏ ra quan trọng. Ngồi xuống. Tự rót trà. Uống một ngụm rồi mới nói.
– Ba mươi phần trăm. Cùng điều kiện. Gửi đồng thời cho cả hai.
– Biết.
– Chen khôn. Gửi đồng thời nghĩa là: nếu một bên từ chối, bên kia sẽ biết và dao động. Nếu cả hai từ chối, Chen có cớ đi tìm đối tác khác trong khu vực. Dù thế nào, Chen cũng thắng.
Hắn gật. Bạch Dạ đặt chén xuống, nhìn hắn bằng mắt sắc, kiểu mắt mà hắn đã quen từ lần gặp đầu tiên ở hội nghị Hoàng Thành, mắt của kẻ không bao giờ nhìn mà không đánh giá.
– Anh nghĩ sao?
– Không đồng ý ba mươi. Đề xuất mười lăm mỗi bên. Quyền phủ quyết nội bộ. Cam kết không mua thêm năm năm.
Bạch Dạ nghiêng đầu.
– Họ sẽ không chấp nhận mười lăm.
– Có thể. Nhưng mười lăm là mở đầu, không phải kết thúc. Chen sẽ đẩy lên. Hai mươi, hai mươi lăm. Chúng ta sẽ giữ. Đàm phán kéo dài ba tháng, sáu tháng. Trong thời gian đó, chúng ta xây.
– Xây gì?
– Lợi thế không thể mua. Mạng lưới khách hàng sâu hơn. Hệ sinh thái sản phẩm mà Meridian không có ở khu vực này. Quan hệ chính phủ. Dữ liệu nội địa. Những thứ mà tám trăm tỷ đô la không mua được bằng tiền. Khi Meridian vào, nếu chúng ta có đủ những thứ đó, họ sẽ cần chúng ta nhiều hơn chúng ta cần họ. Và lúc đó, mười lăm phần trăm sẽ là con số họ phải chấp nhận.
Bạch Dạ nhìn hắn. Lâu. Rồi cười nhẹ, kiểu cười hiếm hoi, không phải lịch sự mà là thật.
– Anh biết không, Lục Trường An. Lần đầu tôi gặp anh, tôi nghĩ anh nguy hiểm. Lần thứ hai, tôi nghĩ anh giỏi. Bây giờ, tôi nghĩ anh cũng sợ.
– Đúng. Tôi sợ.
– Sợ Meridian?
– Sợ kiểu sợ của người chưa bao giờ đánh ở tầng này. Trước đây, tôi chỉ đánh trong ao. Bây giờ là biển. Và tôi chưa biết bơi ở biển.
Bạch Dạ nhìn hắn. Lâu. Rồi nhìn xuống chén trà, xoay chén giữa hai ngón tay, kiểu xoay khi anh ta đang nghĩ điều gì đó mà chưa quyết có nói không.
– Lần đầu tiên tôi và anh ở cùng một phía, Bạch Dạ nói, giọng nhẹ hơn bình thường. Và cùng không biết đáp án. Kỳ lạ. Nhưng cũng... đỡ cô đơn hơn.
Hắn nhìn Bạch Dạ. Câu nói đó, nếu ai khác nói, sẽ nghe sến. Nhưng từ miệng Bạch Dạ, CEO Nova Tech, người chưa bao giờ thừa nhận mình cần ai, câu đó nặng hơn bất kỳ hợp đồng nào.
Bạch Dạ cô đơn. Kiếp này, kiếp trước, tầng nào cũng cô đơn. Ta biết, vì ta cũng vậy. Hai kẻ cô đơn ngồi cùng bàn, không phải vì thích nhau. Vì biển quá lớn để một mình.
– "Trước đây." Anh hay nói kiểu đó. Như thể anh đã sống lâu hơn tuổi mình.
Hắn không đáp. Rót trà. Chén sứ nóng trong lòng bàn tay, hơi trà bốc lên mỏng, nhẹ, tan trong không khí trưa.
Bạch Dạ nhận ra. Không phải nhận ra ta trọng sinh. Nhận ra ta khác. Khác theo kiểu không giải thích được bằng ba năm kinh nghiệm. Khác theo kiểu ngàn năm.
Nhưng anh ta không hỏi. Vì anh ta cũng là kiểu người có bí mật. Và người có bí mật tôn trọng bí mật của người khác.
– Liên minh, hắn nói, chuyển chủ đề. Chúng ta giữ liên minh. Meridian đến, một mình ai cũng chết. Hai, có thể sống.
– Đồng ý. Nhưng tôi thêm một điều kiện.
– Gì?
– Nếu Meridian thất bại ở đây, nếu chúng ta đẩy lùi được họ, lúc đó liên minh kết thúc. Và chúng ta lại đánh nhau.
Hắn nhìn Bạch Dạ. Mỉm cười.
– Anh chờ ngày đó?
– Không chờ. Nhưng cũng không tránh. Anh và tôi, Lục Trường An, chúng ta là loại người không bao giờ ngừng đánh. Chỉ thay đối thủ.
– Kiếp nào cũng vậy.
Bạch Dạ nhướn mày.
– Kiếp nào?
– Cách nói, hắn đáp, rồi uống trà.
Bạch Dạ nhìn hắn. Không hỏi thêm. Rót trà cho mình. Hai người ngồi im một lúc, quán trà vắng buổi chiều, ánh nắng xiên qua rèm tre, vẽ sọc dài trên sàn gỗ. Chủ quán rót thêm nước nóng vào ấm, không hỏi, không nói, kiểu chủ quán đã quen với hai khách này và biết rằng im lặng giữa họ không phải khó xử mà là đang suy nghĩ.
Hắn nhìn Bạch Dạ. Trong quán trà nhỏ này, không có vest, không có phòng họp kính, hai CEO tập đoàn nghìn tỷ trông giống hai người đàn ông trung niên uống trà buổi chiều. Bình thường. Nhưng giữa hai chén trà là bàn cờ lớn nhất mà hắn từng ngồi vào kiếp này.
Bạch Dạ. Chính đạo. Kiếp trước, ta không bao giờ ngồi uống trà với chính đạo tu sĩ. Kiếp này, ngồi. Và thấy... cũng được.
– Vậy thống nhất, Bạch Dạ nói. Mười lăm phần trăm, quyền phủ quyết, năm năm. Đàm phán kéo dài. Xây trong lúc đàm. Tôi xử lý phía Nova Tech. Anh xử lý Huyền Cơ.
Hắn gật. Nhìn quanh quán trà. Tường gỗ cũ, tranh thủy mặc treo nghiêng, đồng hồ quả lắc chạy chậm, kiểu quán mà thời đại bỏ quên nhưng không chịu chết. Giống Lão Từ. Giống nhiều thứ trong thành phố này: cũ, nhưng vẫn đứng.
– Và Chen?
– Chen sẽ không vui. Nhưng Chen cũng không có nhiều lựa chọn. Chúng ta nắm chín mươi lăm phần trăm thị phần khu vực. Meridian muốn vào mà không có chúng ta, họ phải tự xây từ đầu. Mất ít nhất năm năm. Và trong năm năm đó, chúng ta đã lớn gấp đôi.
Hắn gật. Đứng dậy. Bạch Dạ cũng đứng.
Hai người nhìn nhau. Không bắt tay. Không cần. Giao ước đã ký từ lần đầu ngồi bàn này.
Hắn bước ra. Nắng chiều phả vào mặt, nóng hơn lúc vào. Dừng ở cửa.
– Bạch Dạ.
– Gì?
– Cảm ơn.
Bạch Dạ nhìn hắn. Nhướn mày nhẹ, kiểu nhướn mà hắn đã quen, mỗi lần hắn nói điều gì đó mà Bạch Dạ không mong đợi.
– Cảm ơn vì gì?
– Vì ngồi cùng bàn.
Bạch Dạ không đáp. Nhưng gật nhẹ. Kiểu gật của người hiểu mà không cần giải thích. Rồi quay lại bàn, rót thêm trà cho mình, ngồi lại, lấy điện thoại ra, bắt đầu gõ gì đó. Hình ảnh cuối cùng hắn thấy khi bước ra: Bạch Dạ ngồi một mình trong quán trà nhỏ, nắng chiều chiếu qua rèm tre lên vai áo trắng, tay cầm chén, mắt nhìn điện thoại, bình tĩnh như thể vừa bàn chuyện thời tiết chứ không phải chống lại tập đoàn tám trăm tỷ đô la.
Chính đạo tu sĩ. Kiếp trước, ta đánh họ cả đời. Kiếp này, ta uống trà với họ. Và cảm ơn.
Có lẽ đó là điều Mạc Huyền Cơ muốn ta hiểu, mà ta mất ngàn năm mới hiểu: kẻ mạnh nhất không phải kẻ đánh một mình. Là kẻ biết ngồi cùng bàn.
Tối. Văn phòng. Một mình.
Hắn đứng trước bản đồ thế giới trên tường phòng chiến lược. Tấm bản đồ lớn, hai mét nhân một mét hai, Giang Hà treo lên tuần trước, nói "bàn cờ mới cần bản đồ mới."
Huyền Cơ: một chấm đỏ nhỏ. Thành phố này. Một thành phố trong một quốc gia trong một khu vực trong một châu lục.
Nova Tech: một chấm xanh. Cũng thành phố này. Cũng nhỏ.
Meridian: cả nửa bản đồ. Mỹ, châu Âu, Đông Á, Ấn Độ. Chấm xám phủ kín. Mỗi chấm là một văn phòng, một trung tâm dữ liệu, một đội ngũ nghìn người. Tám trăm tỷ đô la. Hai trăm nghìn nhân viên. Bốn mươi quốc gia.
Một chấm đỏ. Một chấm xanh. Nửa bản đồ xám.
Hóa Thần. Tầng đó, kiếp trước ta đã đứng. Huyền Minh Ma Tôn, cực đỉnh, không ai dám thách thức. Nhưng để đến đó, ta mất ngàn năm.
Kiếp này, ta có bao lâu?
Quay lưng. Đi đến bàn. Ngồi xuống.
Điện thoại rung. Tô Vãn.
"Tài liệu đàm phán Meridian, bản nháp 1, trên bàn anh. 47 trang. Tôi đánh dấu 3 điểm cần quyết định. Ngày mai bàn. Ngủ đi."
Hắn nhìn tin nhắn. Bốn mươi bảy trang. Cô soạn từ chiều đến giờ. Trong lúc hắn ngồi với Bạch Dạ ở Tùng Lâm, cô đã viết bốn mươi bảy trang.
Tô Vãn. Cô không bao giờ ngồi chờ. Cô luôn xây trong lúc ta đánh.
Kiếp trước, ta đứng trên đỉnh một mình. Kiếp này, nếu phải lên đỉnh lần nữa, ta sẽ không đi một mình.
Và đó... có lẽ là lý do duy nhất ta tin mình có thể đánh ở tầng này.
Lật tài liệu trên bàn. Bốn mươi bảy trang, chữ nhỏ, bảng biểu gọn, chú thích chi tiết. Tô Vãn soạn, mỗi trang đều có dấu bút đỏ ở lề: gạch chân, mũi tên, dấu hỏi. Ba điểm cần quyết định được đánh dấu bằng tab giấy vàng.
Tab 1: tỉ lệ cổ phần, phạm vi đàm phán 15-20%.
Tab 2: điều kiện quyền phủ quyết, ba phương án.
Tab 3: cam kết không mua thêm, thời hạn 3-5-7 năm.
Hắn đọc qua. Mỗi trang, mỗi dòng, đều mang dấu vết của Tô Vãn: chính xác, có số, không thừa một chữ. Cô không viết văn chương. Cô viết vũ khí.
Bốn mươi bảy trang trong một buổi chiều. Kiếp trước, Mạc Huyền Cơ chuẩn bị chiến lược cho ta mỗi lần đại chiến, cũng kỹ như vậy. Nhưng ông ta là Kim Đan hậu kỳ, sống bốn trăm năm, có đội ngũ ba mươi mưu sĩ. Tô Vãn là phàm nhân, hai mươi tám tuổi, một mình, và làm tốt hơn.
Gấp tài liệu. Đặt lên bàn. Nhìn bản đồ thế giới lần cuối.
Một chấm đỏ. Nửa bản đồ xám.
Nhưng chấm đỏ đó không phải một mình.
Tắt đèn. Về nhà. Ngày mai, chiến tranh mới bắt đầu.
Nhưng đêm nay, ngủ. Vì mai cần tỉnh. Và vì có người nhắn "ngủ đi" lúc mười giờ tối, bằng giọng không cho phép từ chối.