Ngày Lên Sàn
Tám giờ sáng.
Lục Trường An đứng trước gương phòng ngủ. Vest đen, sơ mi trắng, không cà vạt. Tô Vãn chọn bộ này hai tuần trước, khi đi qua cửa hiệu ở đường Đồng Khởi. "Anh cần một bộ vest cho ngày lên sàn. Không phải bộ road show." Cô vào, chọn mười phút, ra. Hắn thử, vừa. Không hỏi giá.
Gương soi phản chiếu khuôn mặt hai mươi bảy tuổi. Tóc chải gọn, mắt sâu, không quầng thâm vì đã ngủ được bốn tiếng sau khi Kiêu về. Vai thẳng. Tay buông tự nhiên bên hông.
Huyền Minh Ma Tôn. Kẻ đứng trên đỉnh tu tiên giới ngàn năm trước.
Hôm nay mặc vest đi gõ chuông.
Mỉm cười. Nhẹ. Lần thứ chín.
Rồi bước ra cửa.
Tám giờ bốn mươi lăm. Sở Giao dịch Chứng khoán thành phố.
Tòa nhà kính mười hai tầng, mặt tiền hướng nam, cờ đỏ treo dọc cột. Sảnh lớn tầng một, đèn chùm, sàn đá bóng, bục phát biểu có logo sở và logo Huyền Cơ song song. Phía trước bục: chuông đồng, đường kính nửa mét, treo trên giá gỗ sơn đen.
Lục Trường An bước vào. Core team đã ở đó.
Tô Vãn đứng bên phải bục. Vest xám đậm, sơ mi trắng, kính sạch bóng. Tóc buộc thấp, gọn. Sổ tay cầm tay, bút cài túi áo. Mắt quét sảnh, kiểm tra lần cuối. Khi thấy hắn, cô gật đầu. Một lần. Rồi quay lại kiểm tra.
Cô ấy không nói "chúc may mắn." Cô ấy nói bằng cách đến sớm ba mươi phút, kiểm tra mọi thứ, và gật đầu khi thấy ta bước vào. Kiểu nói của Tô Vãn: tôi đã chuẩn bị xong. Anh chỉ cần bước lên.
Hàn Kiêu đứng bên trái, sát tường. Vest đen, mới, không phải bộ tím. Đêm qua chắc đã gọi ai mượn. Vest hơi rộng ở vai, ống tay dài quá cổ tay, nhưng sạch sẽ. Kiêu kéo tay áo mỗi ba mươi giây, kiểu người không quen mặc đồ lịch sự. Nhưng mắt sáng. Lưng thẳng. Kiểu thẳng của lính gác, không phải doanh nhân.
Trương Phong đứng cạnh Trịnh Hải. Áo sơ mi cũ, là phẳng, cài nút cổ lần đầu. Vợ Phong, Thanh Huyền, chắc đã là cho anh sáng nay. Phong đứng nghiêm, hai tay bỏ túi quần, mặt bình thản nhưng má hơi đỏ. Kiểu phấn khích của người lặng.
Trịnh Hải bên cạnh. Áo hoodie dưới vest, kiểu không chịu bỏ. Laptop dưới nách. Mắt đỏ, thức khuya, nhưng miệng cười mỏng. "Em chạy thử hệ thống giao dịch lần cuối lúc năm giờ sáng. Ổn," Hải nói khi main đi ngang. Không cần hỏi, tự báo cáo.
Tiểu Linh đứng cuối hàng. Im lặng. Mắt sáng, quét phòng. Áo sơ mi đen, quần tây, giày sạch. Cô không nói gì, chỉ gật đầu nhẹ khi mắt gặp mắt main. Kiểu gật của học trò trong ngày sư phụ đăng đàn.
Lâm Khải đứng cạnh bục, tay cầm tách trà giấy. Áo khoác nâu, sơ mi hồng nhạt, không vest. Kiểu ăn mặc của người không cần chứng minh gì. Thấy main, Khải gật đầu, cười nhẹ.
– Đúng giờ.
– Luôn đúng giờ.
– Biết. Vì vậy tôi đầu tư.
Tám giờ năm mươi lăm. Phó Thiên Quân lên bục.
Năm mươi bốn tuổi, tóc bạc ngắn, vest xám, kính gọng bạc. Phó Chủ tịch Ủy ban Chứng khoán Nhà nước. Giọng trầm, đều, không cảm xúc. Kiểu giọng của người đã chứng kiến trăm công ty lên sàn, không ngạc nhiên trước bất kỳ ai.
– Kính thưa quý vị. Hôm nay, ngày hai mươi tám tháng tám, Sở Giao dịch Chứng khoán thành phố chào đón mã chứng khoán mới: HCO, Công ty Cổ phần Huyền Cơ. Mời đại diện Huyền Cơ lên gõ chuông khai trương phiên giao dịch đầu tiên.
Vỗ tay. Nhẹ, trang trọng, kiểu vỗ tay hội nghị.
Lục Trường An bước lên bục. Mỗi bước đều, không nhanh không chậm. Kiểu đi mà Tô Vãn từng nhận xét: "Anh đi như không bao giờ vội. Kiểu người biết mình sẽ đến."
Đứng trước chuông đồng. Camera bấm. Đèn flash. Bốn phóng viên hàng đầu, mười hai phóng viên hàng hai. Ống kính, micro, sổ tay.
Hắn nhìn chuông.
Đồng thau. Bóng. Khắc hoa văn sở giao dịch. Nhỏ hơn nhiều so với Huyền Thiên Chung trên đỉnh Cửu U Sơn, chuông triệu tập ngàn đệ tử mỗi buổi sáng.
Nhưng tiếng chuông này sẽ vang xa hơn. Vì thế giới hiện đại có truyền thông. Có internet. Có hai mươi bảy quỹ đầu tư đang ngồi trước màn hình, chờ đèn xanh.
Gõ chuông này, không quay lại được.
Hắn cầm dùi. Đồng, nặng, bọc da ở đầu.
Gõ.
Tiếng chuông vang. Trầm, đầy, ngân dài trong sảnh kính. Vang ra ngoài, qua cửa kính, ra đường phố, hòa vào tiếng xe và tiếng người.
Vỗ tay. Lần này to hơn. Thật hơn.
Màn hình lớn phía trên sảnh sáng lên. Chữ xanh trên nền đen:
HCO, Huyền Cơ, 80.000đ
Rồi bắt đầu chạy.
Chín giờ mười lăm. Giá mở cửa: 82.000. Tăng 2,5%.
Chín giờ ba mươi. 86.000. Tăng 7,5%. Khối lượng giao dịch lớn, chủ yếu mua vào. Hai mươi bảy quỹ đã đặt mua trước, giờ nhà đầu tư cá nhân nhảy vào.
Mười giờ. 92.000. Tăng 15%. Lâm Khải gọi: "Sổ lệnh toàn xanh. Không ai bán." Giọng run nhẹ, kiểu run vì phấn khích, không phải sợ.
Mười một giờ. 100.000. Tăng 25%. Cột mốc sáu chữ số. Vốn hóa: 750 tỷ.
Trưa. 103.000. Thị trường nghỉ trưa. Tin tức chạy trên mọi tờ kinh tế: "Huyền Cơ IPO: tăng 29% nửa ngày đầu. CEO trẻ nhất ngành BI lập kỷ lục."
Hai giờ chiều. Phiên chiều mở, giá dao động 100.000-105.000. Lệnh bán chốt lời nhỏ, bị lệnh mua nuốt ngay.
Ba giờ. Đóng cửa.
HCO: 105.600đ. Tăng 32%. Vốn hóa: ~800 tỷ.
Lâm Khải gọi lại.
– Tám trăm tỷ.
– Tôi thấy.
– Anh biết điều đó nghĩa là gì không? Anh vừa trở thành tỷ phú. Sáu mươi hai phần trăm của tám trăm tỷ. Gần năm trăm tỷ. Trên giấy.
– Trên giấy.
– Lục, cho tôi mừng một phút được không?
Im lặng.
– Mừng đi.
Khải cười. Tiếng cười qua điện thoại, ấm, kiểu cười của cha chú.
– Mừng rồi. Xong. Tối nhậu không?
– Tối có tiệc nhân viên.
– Vậy mai. Quán Lão Trần. Tôi đặt bàn rồi.
Bốn giờ chiều. Phóng viên vây quanh sảnh tầng một. Micro, camera, sổ tay.
– Lục tổng, cảm xúc của anh ngày hôm nay?
Lục Trường An đứng trước micro. Không cười. Mặt bình thản, mắt nhìn thẳng vào ống kính.
– Cảm ơn đội ngũ Huyền Cơ. Đây là thành quả của họ.
– Anh nghĩ gì về mức tăng ba mươi hai phần trăm ngày đầu?
– Thị trường đánh giá. Chúng tôi tiếp tục làm việc.
– Anh có lo ngại cổ phiếu bị thổi phồng không?
– Huyền Cơ không bán kỳ vọng. Bán kết quả. Kết quả quý sau sẽ trả lời.
Ngắn gọn. Bốn câu. Không cười cho camera. Quay đi.
Tô Vãn đứng cạnh, cách hai bước. Mặt không biểu cảm. Nhưng hắn đọc, như đã đọc cô hàng ngàn lần: mắt sáng hơn bình thường nửa tông, vai thả lỏng hơn hai độ, bàn tay cầm sổ tay không siết chặt như mọi khi.
Tự hào. Cô đang tự hào. Không nói. Không cần nói.
Hắn đi ngang cô. Nhỏ giọng, đủ để hai người nghe.
– Cảm ơn.
Cô không nhìn hắn. Nhìn thẳng. Gật đầu nhẹ.
– Về văn phòng thôi. Còn việc.
Kiểu Tô Vãn. Kiểu không bao giờ dừng lại quá lâu ở bất kỳ khoảnh khắc nào. Kiểu sợ nếu dừng, sẽ cảm thấy quá nhiều.
Bảy giờ tối. Nhà hàng Phương Nam, quận ba. Tiệc khoảng sáu mươi người.
Ba bàn dài. Bia, nước ngọt, đồ ăn. Phòng riêng tầng hai, đèn vàng, nhạc nhẹ.
Hàn Kiêu say từ ly thứ ba. Cầm micro karaoke, hát "Đời tôi cô đơn" lệch tông ba nốt. Nhân viên vỗ tay, không phải vì hay, vì vui.
Trương Phong ngồi góc, cười. Cười thiệt, lần đầu trong sáu tháng. Thanh Huyền không đến, bầu tám tháng rưỡi, ở nhà. Phong gọi video cho vợ xem tiệc, vợ cười bảo "anh uống ít thôi." Phong gật rồi uống thêm.
Tiểu Linh đứng cạnh bàn ăn, cầm điện thoại, chụp ảnh. Mỗi khoảnh khắc. Mỗi gương mặt. Kiểu người ghi lại lịch sử bằng hình. Cô không uống, không hát, nhưng mắt sáng.
Trịnh Hải ngồi cuối bàn, laptop mở. Vẫn đang viết mã. Kiêu đi ngang, đổ bia lên bàn phím, Hải suýt giết Kiêu. Kiêu cười, xin lỗi, rồi hát tiếp.
Tô Vãn ngồi cạnh Lâm Tuấn Anh, trưởng nhóm chăm sóc khách hàng. Nói chuyện nhỏ. Thi thoảng cười, kiểu cười mỏng, nhanh, rồi trở lại mặt bình thường. Cô uống nước suối.
Lục Trường An ngồi ở góc phòng. Ghế tựa sát tường, tách trà trên bàn. Nhìn tất cả.
Sáu mươi người ở đây tối nay. Tám mươi người trong công ty. Hai năm rưỡi trước, ta bắt đầu với năm. Tô Vãn. Hàn Kiêu. Trương Phong. Trịnh Hải sau đó. Tiểu Linh từ đầu.
Bây giờ sáu mươi. Và mỗi người trong phòng này đều có lý do ở đây. Không phải vì sợ. Không phải vì nợ ân. Vì lựa chọn.
Kiếp trước, tiệc sau thắng trận, đệ tử quỳ rót rượu cho tông chủ. Không ai dám hát sai tông. Không ai dám cười to. Không ai dám đổ bia lên đồ của ai.
Kiếp này, Kiêu đổ bia lên laptop Hải, Hải suýt giết Kiêu, rồi cả hai cười.
Thú vị.
Điện thoại rung. Hai tin nhắn.
Tin nhắn đầu, số lạ: "Chúc mừng. Cổ phiếu đẹp. Nhưng trên sàn, cậu không còn giấu được gì. L.T."
Lục Trường An đọc. Mặt không đổi.
Lão Từ. Vẫn dùng tin nhắn. Vẫn ký tên. Kiểu tài phiệt già, muốn ta biết ông ta đang xem. Muốn ta sợ.
Ta không sợ. Nhưng ông ta nói đúng: trên sàn, không giấu được gì. Mỗi quý báo cáo tài chính, mỗi tháng công bố thông tin, mỗi tuần nhà phân tích viết bài. Ma Tôn dưới ánh sáng. Bóng tối, lợi thế lớn nhất, đã mất.
Xóa tin nhắn.
Tin nhắn thứ hai, Bạch Dạ: "800 tỷ. Ấn tượng. Hẹn gặp ở tầng tiếp theo."
Hắn đọc. Giữ.
Bạch Dạ. Không đe dọa. Không chúc mừng giả. Nói thẳng: ấn tượng, và hẹn gặp. Kiểu người tôn trọng đối thủ bằng cách không giả vờ là bạn.
"Tầng tiếp theo." Kim Đan. Tập đoàn. Hắn biết ta sẽ mở rộng. Và hắn chuẩn bị.
Không trả lời. Chưa.
Đặt điện thoại xuống. Nhìn lên. Kiêu đang hát bài thứ ba, "Hoa nở không màu," lệch tông bốn nốt lần này. Nhân viên vỗ tay loạn. Ai đó ném khăn giấy lên sân khấu. Kiêu cúi nhặt, cười, hát tiếp.
Tám trăm tỷ.
Hai năm rưỡi trước, ta có tám trăm triệu tiền nợ.
Nghìn lần. Gấp nghìn lần.
Nhưng con số không phải thứ quan trọng nhất. Thứ quan trọng nhất đang ở trong phòng này. Sáu mươi người. Năm người nòng cốt. Và những khuôn mặt đang cười mà ta nhớ được tên.
Trúc Cơ. Nền đã xây. Tám trăm tỷ. Không ai phá được nền này, vì nó được xây bằng thứ không mua được: người.
Hắn uống trà. Ấm.
Kiêu hát xong, bước xuống sân khấu, loạng choạng, bia dính cổ áo vest mượn. Đi thẳng đến chỗ hắn. Ngồi phịch xuống ghế cạnh.
– Anh An. Em hát hay không?
– Không.
– Thật thà quá. Kiêu cười. Rồi nghiêm. Anh An. Tám trăm tỷ. Em tính rồi. Phần của anh, sáu mươi hai phần trăm, gần năm trăm tỷ. Anh biết năm trăm tỷ là bao nhiêu không?
– Biết rồi.
– Anh mua gì?
Hắn nhìn Kiêu.
– Không mua gì.
– Anh giàu nhất phòng này mà không mua gì? Kiêu lắc đầu. Giàu kiểu gì vậy.
– Tiền trên giấy. Bán cổ phiếu thì mới có tiền thật. Bán thì mất quyền kiểm soát. Không bán.
– Vậy anh giàu mà nghèo?
– Có thể hiểu vậy.
– Kiểu giàu của sếp. Kiêu gật, kiểu gật mà không hiểu nhưng tin. Vậy em cũng không mua gì. ESOP của em, chị Vãn nói khoảng bốn tỷ trên giấy. Em giữ hết.
– Giữ hết.
– Dạ. Vì sếp giữ thì em giữ.
Hắn nhìn Kiêu. Nhìn lâu.
Hàn Kiêu. Không hiểu cổ phiếu. Không hiểu IPO. Không hiểu tại sao không bán. Nhưng nếu ta giữ, Kiêu giữ. Không hỏi lý do.
Kiểu trung thành nguy hiểm nhất: không dựa trên hiểu biết, dựa trên niềm tin.
Kiếp trước, ta sẽ gọi đó là ngu. Kiếp này, ta gọi đó là... Kiêu.
– Về uống nước đi. Say rồi.
– Chưa say. Kiêu đứng lên, loạng choạng. Em còn hát được hai bài.
– Đừng hát nữa.
– Sao?
– Vì nhân viên sẽ xin nghỉ.
Kiêu cười. Đi. Cầm micro lên. Hát bài thứ tư.
Mười giờ tối. Tiệc tan.
Nhân viên ra về, từng nhóm, cười nói ngoài sảnh. Taxi, xe máy, xe công nghệ. Ai đó vẫy tay: "Mai gặp sếp Lục!" Hắn gật đầu.
Phòng trống. Bàn bừa. Ly bia rỗng, đĩa đồ ăn thừa, khăn giấy.
Lục Trường An đứng cạnh cửa sổ. Nhìn xuống phố.
Điện thoại rung. Tin nhắn Trần Mỹ Anh: "Ngày đầu suôn sẻ. Tôi theo dõi phản ứng cổ đông và giới phân tích tuần tới. Báo cáo thứ Hai."
Gõ: "Tốt."
Tin nhắn Diệp Kính: "Chúc mừng. Ghét tiệc. Không đến. Nhưng mừng thật."
Không trả lời. Nhưng mỉm cười nhẹ. Lần thứ mười.
Tin nhắn Lâm Khải: "Trà ngon mua sáng nay. Mai mang đến. Quán Lão Trần, 3 giờ chiều."
Gõ: "Được."
Trúc Cơ hoàn thành.
Nền đã xây. Tám trăm tỷ. Hai năm rưỡi. Từ tám trăm triệu tiền nợ đến tám trăm tỷ vốn hóa.
Kim Đan. Tập đoàn. Bước tiếp theo.
Nhưng tối nay... đủ. Tối nay chỉ có tiếng Kiêu hát sai tông, Phong cười lần đầu, Hải gõ bàn phím giữa tiệc, Linh chụp ảnh từng khoảnh khắc, và Tô Vãn uống nước suối rồi cười mỏng.
Đủ.