Ma Tôn Mở Công Ty
Chương 147: Chương 147: Sau Bão
Chương 147

Chương 147: Sau Bão

Hai tuần sau khi Meridian rút, khách hàng quay lại.

Không ồ ạt. Không ngoạn mục. Từng người một, kiểu quay lại của người đã bỏ đi rồi nhận ra nơi cũ vẫn tốt hơn. Đại Nam Pharma ký trước, hợp đồng hai năm, giá cao hơn trước mười phần trăm. Tân Phong Logistics thứ hai, ba năm, kèm điều khoản tích hợp Thiên Vân Cloud. Bảo An Insurance thứ ba, một năm thử nghiệm, thận trọng hơn nhưng vẫn ký.

Tiểu Linh đặt danh sách cập nhật lên bàn hắn mỗi sáng, và danh sách dài thêm mỗi ngày. Sau hai tuần: tám khách hàng cũ quay lại, ba khách mới từ thị trường Meridian bỏ trống, và bốn khách đang đàm phán.

– Thị phần cập nhật?

– Huyền Cơ: hai mươi bảy phần trăm. Tăng tám điểm từ đáy mười chín phần trăm. Nova Tech dưới Meridian: giảm còn mười bốn phần trăm, từ hai mươi hai. Tổng thị trường mở, không thuộc ai: khoảng mười lăm phần trăm, phần lớn là khách hàng Meridian enterprise chưa chọn nhà cung cấp mới.

Hai mươi bảy phần trăm. Cao nhất từ trước đến giờ. Nhưng không vì Huyền Cơ mạnh hơn, vì đối thủ chính rút. Thị phần giành được bằng sức mạnh kẻ thù mất, không phải bằng sức mạnh mình tăng, là thị phần mỏng. Giữ được mới là thật.

Tô Vãn vào, mang theo bản phân tích tài chính quý, ngồi cạnh, đặt lên bàn.

– Cổ phiếu Huyền Cơ tăng ba mươi lăm phần trăm từ đáy. Vốn hóa quay lại hai nghìn hai trăm tỷ. Doanh thu quý tăng mười hai phần trăm. Biên lợi nhuận phục hồi về chín phần trăm. Tiền mặt: hai trăm hai mươi tỷ, tăng ba mươi lăm tỷ nhờ khách hàng mới và cắt chi phí chiến tranh.

– Chi phí chiến tranh?

– Khoảng chín tỷ mỗi quý trong mười tám tháng qua. Lobby, luật sư, truyền thông, đi lại, Open ASEAN Cloud. Giờ giảm về ba tỷ: chỉ còn Open ASEAN Cloud và duy trì liên minh. Tiết kiệm sáu tỷ mỗi quý.

Sáu tỷ mỗi quý. Tiền đánh trận giờ thành tiền xây. Kiếp trước, sau mỗi trận, ta đốt linh thạch khôi phục. Kiếp này, sau mỗi trận, tiền quay lại, và mỗi đồng tiền quay lại đều mang theo bài học.

Nhưng.

Hắn nhìn ra cửa kính. Tòa nhà Nova Tech vẫn đứng đó. Logo vẫn xanh. Và bên trong tòa nhà đó, James Liu, người được Meridian đặt vào ghế giám đốc tài chính, đang quản lý công ty con co lại nhưng không chết. Nova Tech mười bốn phần trăm thị phần, bốn trăm nhân viên từ tám trăm, doanh thu giảm nhưng vẫn có lãi nhờ cắt chi phí mạnh. Một tông môn bị chiếm nhưng vẫn hoạt động, vẫn có đệ tử, vẫn có cổng.

Bạch Dạ xây tám năm. Mất. Non-compete ba năm, đã qua sáu tháng, còn hai năm rưỡi. Hai năm rưỡi nữa Bạch Dạ mới được phép quay lại ngành. Và khi anh ấy quay lại, Nova Tech có thể đã khác hoàn toàn, đã mang ADN Meridian thay vì ADN của người sáng lập.

Thắng. Nhưng thắng không trọn vẹn. Như đánh hạ tông phái đối thủ nhưng không cứu được tù nhân bên trong. Bạch Dạ tự do nhưng không có nơi về. Nova Tech đứng nhưng không còn linh hồn. Và hai đồng minh trong liên minh năm nước, Patchara của Siam Logic và CEO MekongSoft, đã dao động một lần trong chiến tranh. Lần sau, nếu có kẻ mạnh hơn Meridian đến, họ có thể dao động lại.

Trưa, Trần Mỹ Anh gõ cửa, mang theo bảng tổng hợp pháp lý hậu Meridian, bốn trang, chữ nhỏ, kiểu tổng hợp mà chỉ luật sư mới viết ngắn đến mức mỗi dòng chứa ba ý.

– Tình hình pháp lý sau khi Meridian rút. Ba điểm chính. Một: nghị định bảo vệ dữ liệu có hiệu lực trong sáu tháng, Huyền Cơ đáp ứng toàn bộ, chi phí tuân thủ bằng không. Hai: Philippines đã ra dự thảo, Malaysia đang soạn. Nếu năm nước ra luật, khung pháp lý khu vực hoàn chỉnh, Meridian quay lại sẽ phải tuân thủ từ đầu. Ba: Nova Tech dưới Meridian phải tuân thủ luật mới. James Liu đã gửi yêu cầu gia hạn sáu tháng cho điều khoản lưu trữ nội địa. Tôi đề xuất: lobby không cho gia hạn.

– Lý do?

– Nếu Nova Tech được gia hạn, các công ty khác sẽ đòi tương tự. Luật mất uy lực. Và Meridian dùng sáu tháng gia hạn đó để xây hạ tầng nội địa tạm, đủ để giữ chân khách hàng. Không cho gia hạn nghĩa là: Nova Tech phải tuân thủ ngay hoặc mất giấy phép. Tuân thủ ngay tốn tiền. Meridian đang cắt chi phí. Tốn tiền tuân thủ ở thị trường đang co lại là lý do để cắt tiếp.

Trần Mỹ Anh. Ba mươi tuổi trong vài tháng nữa. Từ lúc vào Huyền Cơ đến giờ, cô đánh trận nào cũng bằng luật, và mỗi trận đánh bằng luật đều sạch, đều vững, đều không để lại vết cho đối thủ kiện ngược. Kiếp trước, ta có kiếm. Kiếp này, ta có luật sư.

– Làm. Gửi đề xuất cho Bộ trưởng Trần Đại Nghĩa.

– Đã gửi sáng nay.

Hắn nhìn cô. Trần Mỹ Anh nhìn lại, mặt bình, kiểu bình của người biết mình đúng và không cần xác nhận.

– Cô gửi trước khi hỏi tôi.

– Vì tôi biết anh sẽ đồng ý. Và vì nếu chờ hỏi, mất hai ngày. Hai ngày đủ để Nova Tech nộp đơn gia hạn.

Không xin phép. Hành động trước. Kiếp trước, đệ tử nào hành động trước khi xin phép sẽ bị phạt. Kiếp này, người nào hành động trước khi xin phép vì biết đúng, ta gọi đó là trưởng thành.

– Tốt.

Trần Mỹ Anh gật, rồi đi. Bước nhẹ, lưng thẳng, xấp tài liệu dưới nách, kiểu đi của người vừa thắng trận nhỏ mà không cần ai biết.

Chiều, họp đội lõi. Phòng họp tầng chín, sáu người: hắn, Tô Vãn, Hàn Kiêu qua video từ Jakarta, Trịnh Hải, Tiểu Linh, Giang Hà.

Tô Vãn trình bày tổng kết Meridian:

– Meridian rút khỏi enterprise trực tiếp ở ba nước. Giữ Nova Tech như chi nhánh. Sarah Park chuyển Trung Đông. Đội Meridian Việt Nam giảm từ bốn mươi xuống mười hai người, chỉ giữ quản lý Nova Tech và quan hệ chính phủ. Indonesia: giải tán. Thái Lan: co lại bốn người.

– Đánh giá mức độ rút?

– Rút thật, nhưng giữ cửa. Meridian không bán Nova Tech, không đóng văn phòng quan hệ chính phủ, không hủy giấy phép kinh doanh. Dịch: rút chiến thuật, giữ quyền chọn quay lại. Nếu luật thay đổi, nếu thị trường chín hơn, nếu có cơ hội, Meridian có thể triển khai lại trong sáu tháng thay vì hai năm.

Hàn Kiêu từ Jakarta:

– Liên minh: năm trên năm giữ. Razak mạnh nhất. Patchara ổn định lại sau khi Meridian rút. PinoyTech và TechViet không rời. MekongSoft vẫn im nhưng không ký ai khác. Tuy nhiên, anh An, em thấy vấn đề: liên minh mạnh khi có kẻ thù chung. Meridian rút, kẻ thù chung mất. Liên minh sẽ lỏng dần nếu không có lý do ở lại.

Hàn Kiêu nhìn thấy. Năm năm, từ thằng nhóc trốn nợ đến người đọc được chính trị khu vực. Và hắn đúng: liên minh chống Meridian mạnh vì Meridian mạnh. Meridian rút, liên minh mất đối trọng, và liên minh không có đối trọng là liên minh chờ tan.

– Giải pháp?

– Open ASEAN Cloud. Nếu bản chính thức ra và năm nước dùng chung hạ tầng, liên minh chuyển từ "chống ai" sang "xây gì." Liên minh xây thì bền hơn liên minh chống.

Trịnh Hải gật:

– Open ASEAN Cloud bản beta: sáu tuần nữa. Bản chính thức: hai tháng. Razak đã cử ba kỹ sư Nusantara vào nhóm phát triển. Siam Logic cử hai. Đây không còn là sản phẩm Huyền Cơ, đây là sản phẩm liên minh.

Giang Hà:

– Truyền thông: tôi đề xuất chuyển thông điệp. Từ "Huyền Cơ chống Meridian" sang "Huyền Cơ xây hạ tầng Đông Nam Á." Câu chuyện phòng thủ đã hết. Cần câu chuyện tấn công.

Hắn nhìn sáu người quanh bàn. Sáu người. Năm năm trước, hắn ngồi một mình trong phòng trọ sáu mươi mét vuông, đọc sách kinh doanh ở thư viện quận, viết CV trên laptop cũ. Bây giờ, sáu người, năm nước, hai nghìn hai trăm tỷ vốn hóa, và một liên minh khu vực.

Nguyên Anh. Kiếp trước, Nguyên Anh là khi tu sĩ tách linh hồn khỏi thể xác, tạo ra phân thân có thể chiến đấu độc lập. Là khi sức mạnh không còn phụ thuộc vào một thân thể. Kiếp này, Huyền Cơ đã đến Nguyên Anh: tám trăm nhân viên ở năm nước, mỗi người là một phân thân, mỗi văn phòng là một linh hồn có thể hoạt động khi ta không có mặt.

Nhưng Nguyên Anh cũng là tầng nguy hiểm nhất. Vì khi sức mạnh phân tán, kẻ thù có thể đánh vào bất kỳ phân thân nào. Và nếu một phân thân sụp, cả hệ thống rung.

– Còn gì cần bàn? hắn hỏi.

Tô Vãn nhìn hắn. Rồi nói, giọng nhẹ hơn giọng họp:

– Bạch Dạ.

Im lặng.

– Non-compete còn hai năm rưỡi. Nova Tech dưới Meridian. Bốn trăm nhân viên Nova Tech cũ vẫn ở đó. Bạch Dạ gọi anh tuần trước, anh chưa kể gì.

– Bạch Dạ nói: non-compete hết hạn mười tám tháng nữa, không phải hai năm rưỡi. Luật sư của anh ấy tìm được điều khoản giảm thời hạn nếu Meridian thay đổi cơ cấu công ty. Meridian vừa tái cơ cấu. Non-compete giảm từ ba năm xuống mười tám tháng.

Tiểu Linh ngẩng lên. Hàn Kiêu trên màn hình nghiêng người về phía trước.

– Mười tám tháng?

– Mười tám tháng. Bạch Dạ nói: "Tôi sẽ quay lại. Và Meridian cũng sẽ quay lại. Lần sau, chúng ta sẽ đánh cùng nhau. Thật sự cùng nhau."

Im lặng. Giang Hà cười nhẹ. Hàn Kiêu gật trên màn hình. Trịnh Hải không biểu cảm, nhưng tay gõ nhẹ lên bàn, kiểu gõ khi kỹ sư đang tính toán điều gì đó.

Tô Vãn nhìn hắn.

– Mười tám tháng. Đủ để chuẩn bị.

– Đủ để xây.

Tối. Sân thượng tầng chín. Hắn đứng một mình, gió mùa thu nhẹ, thành phố bên dưới sáng đèn, dải xe chạy dọc đại lộ như dòng sông phát sáng. Tòa nhà Nova Tech ở phía đông, logo xanh vẫn bật, và bên cạnh, ở tầng hai mươi ba tòa Meridian Lotte, đèn tắt gần hết, chỉ còn vài ô cửa sáng, ít hơn bất kỳ đêm nào trong mười tám tháng qua.

Năm năm. Từ căn phòng sáu mươi mét vuông, giường đơn, bàn bẩn, thư từ chức trên bàn. Đến đây.

Tám trăm nhân viên. Năm nước. Hai nghìn hai trăm tỷ vốn hóa. Liên minh khu vực. Luật bảo vệ dữ liệu ba nước. Open ASEAN Cloud. Và một danh sách dài những người đã giúp ta đến đây: Tô Vãn, Hàn Kiêu, Trịnh Hải, Tiểu Linh, Trương Phong, Giang Hà, Trần Mỹ Anh, Diệp Kính, Bạch Dạ.

Và một danh sách khác, ngắn hơn, nặng hơn: những người đã mất. Bạch Dạ mất Nova Tech. Diệp Kính rời đi sau vụ Lão Từ. Lão Từ bệnh nặng, sắp mất. Hai mươi ba nhân viên bị gài nợ mà ta không cứu kịp. Ba kỹ sư bỏ sang Meridian rồi Meridian rút, giờ không biết đi đâu.

Cái giá của chiến thắng. Kiếp trước, ta không đếm cái giá. Giết ngàn người, chiếm trăm tông, cái giá là xương chất thành núi, nhưng ta không nhìn núi xương đó vì ta đứng trên đỉnh. Kiếp này, ta đếm. Từng người. Từng cái tên. Và mỗi cái tên nặng hơn cả núi xương.

Gió mạnh hơn. Hắn kéo cổ áo lên, không vì lạnh, vì thói quen của thân xác, kiểu thói quen mà ngàn năm tu luyện không xóa được vì nó thuộc về xương thịt chứ không thuộc về linh hồn. Năm năm trong thân xác này, hắn đã quen với những thói quen nhỏ: uống cà phê sáng, kéo cổ áo khi gió, và lên sân thượng khi cần nghĩ. Những thứ Huyền Minh Ma Tôn không bao giờ làm, nhưng Lục Trường An làm mỗi ngày.

Có lẽ ta không chỉ trọng sinh vào thân xác này. Ta đang trở thành thân xác này. Dần dần. Từng thói quen một.

Điện thoại rung. Tô Vãn.

– Anh trên sân thượng?

– Sao biết?

– Vì mỗi lần anh cần nghĩ, anh lên sân thượng. Năm năm. Tôi biết.

Im lặng.

– Xuống đi. Trương Phong đặt bàn ăn tối cho cả đội. Nhà hàng hải sản Cửu Long, quận Hai. Anh nói mời ăn tối mà chưa đi.

– Lần đầu.

– Lần đầu. Nên đi.

Hắn nhìn thành phố thêm một lần nữa. Logo Nova Tech, đèn Meridian Lotte, dải xe chạy, gió thu, và ở đâu đó phía bắc, Bạch Dạ đang đếm ngược mười tám tháng. Ở đâu đó phía nam, Lão Từ nằm trên giường bệnh, tay run, gậy kề bên. Ở đâu đó phía tây, Sarah Park ngồi trên máy bay đến Trung Đông, mắt nhìn ra cửa sổ, nghĩ về cuộc chiến đầu tiên cô thua.

Thắng trận. Mất bạn. Cái giá không rẻ.

Nhưng đêm nay, có bàn ăn tối. Có người chờ. Có Trương Phong đặt chỗ vì biết ăn. Có Hàn Kiêu bay về kịp vì "sếp mời lần đầu thì phải có mặt." Có Tiểu Linh đi sớm giữ bàn. Có Tô Vãn gọi bảo xuống.

Kiếp trước, sau mỗi chiến thắng, ta ngồi trên đỉnh Huyền Minh, một mình, uống rượu, nhìn mây. Không ai gọi "xuống đi." Không ai đặt bàn. Không ai chờ.

Kiếp này, có người chờ.

Và đó, có lẽ, là chiến thắng lớn nhất.

Xuống thang. Đi ăn tối.

Ch.147/175
2.410 từ