Chương 153: Tin Nhắn Mã Hóa
Trịnh Hải gõ cửa phòng tổng giám đốc lúc chín giờ sáng, tay cầm máy tính, mặt nghiêm hơn bình thường. Trịnh Hải bình thường đã nghiêm, kiểu kỹ sư hay cau mày vì mã nguồn, nhưng sáng nay cau mày vì thứ khác.
– Anh An. Có thứ anh cần xem.
Hắn nhìn Trịnh Hải. Đọc: không hoảng, không vội, nhưng khẩn. Khẩn là mức giữa, nghiêm trọng nhưng chưa nguy hiểm. Hắn gật.
Trịnh Hải đặt laptop lên bàn, mở, chỉ vào màn hình.
– Sáng nay, bảy giờ ba mươi hai phút, hệ thống nhận được email từ địa chỉ không xác định. Đi qua ba lớp chuyển tiếp, ba nước khác nhau. Nội dung: mã hóa AES-256. Khóa giải mã gửi riêng qua kênh khác, tôi đoán là tin nhắn cá nhân vì khóa không đi qua hệ thống công ty.
Hắn nhìn email. Mã hóa. Ba lớp chuyển tiếp. Ai đó không muốn bị theo dõi. Và ai đó gửi khóa giải mã qua kênh riêng, nghĩa là người đó biết số điện thoại cá nhân của hắn.
Hắn mở điện thoại. Tin nhắn mới, từ số lạ, nội dung ngắn: một chuỗi ký tự ba mươi hai chữ cái và số, không ký hiệu. Khóa giải mã.
– Giải đi.
Trịnh Hải gõ. Mười lăm giây. Màn hình hiện nội dung.
Hắn đọc. Từng dòng. Không thay đổi biểu cảm, nhưng ngón tay trái, ngón đặt trên mép bàn, ấn xuống mạnh hơn. Tô Vãn đứng cạnh, đọc theo, và hắn thấy: cô nín thở ở dòng thứ ba.
"Anh Lục.
Tôi vẫn có quyền truy cập vào hệ thống cũ Nova Tech. Tài khoản nội bộ chưa bị xóa, loại tài khoản mà bộ phận bảo mật Meridian không biết vì nó thuộc hệ thống cũ, trước khi sáp nhập. Tôi xây hệ thống đó, tôi biết cửa hậu.
Tôi thấy: Meridian đang dùng Nova Tech làm bệ phóng tấn công Đông Nam Á lần hai. Kế hoạch codename 'Trident.' Ba mũi nhọn.
Mũi 1: Mua DataVN (Việt Nam). Công ty phân tích dữ liệu nông nghiệp, 200 nhân viên, đang lỗ, cần tiền. Meridian tiếp cận qua Nova Tech brand, nói là 'đối tác chiến lược.' Thực tế: mua 100%.
Mũi 2: Mua InnoThai (Thái Lan). Nền tảng logistics data, 300 nhân viên, có lãi, nhưng founder muốn thoái vốn. Nova Tech đang đàm phán, giai đoạn LOI.
Mũi 3: Mua PT Nusantara Data (Indonesia). Công ty lớn nhất, 500 nhân viên, phân tích dữ liệu doanh nghiệp, thị phần 15% Indonesia. Đã ký NDA với Meridian.
Ba công ty. Ba nước. Một kế hoạch. Mua qua Nova Tech brand, giấu Meridian phía sau. Trojan horse. Nova Tech là vỏ, Meridian là ruột.
Timeline: sáu tháng. Hoàn tất ba thương vụ trước quý ba.
Tôi đề nghị: tôi phá từ trong. Leak tài liệu Trident, phá deal nội bộ, gây hỗn loạn. Anh đánh từ ngoài: lobby chính phủ, phơi bày Meridian dùng Nova Tech làm bình phong. Timing phải đồng bộ.
Rủi ro: nếu bị phát hiện, tôi bị kiện, mất hết, có thể tù. Tôi biết.
Bạch Dạ."
Im lặng. Dài. Loại im lặng mà không ai muốn phá, vì phá nghĩa là phải đối mặt với thứ vừa đọc.
Trịnh Hải nhìn hắn, rồi nhìn Tô Vãn, rồi nhìn lại hắn. Đợi.
Tô Vãn nói trước. Giọng bình, nhưng mắt không bình.
– Rủi ro cực cao.
Hắn gật.
– Nếu Meridian phát hiện Bạch Dạ truy cập hệ thống cũ, đó là hành vi xâm nhập trái phép. Không phải vi phạm dân sự. Hình sự. Tù. Ở Mỹ, nơi Meridian đăng ký, có thể năm đến mười năm.
Trịnh Hải thêm:
– Và kể cả không bị tù, non-compete của Bạch Dạ còn mười hai tháng. Nếu Meridian chứng minh Bạch Dạ can thiệp vào hoạt động Nova Tech trong thời gian non-compete, họ có thể kiện bồi thường thiệt hại. Hàng chục triệu đô.
Bạch Dạ biết. Tất cả những thứ Tô Vãn và Trịnh Hải vừa nói, Bạch Dạ đã tính trước khi viết email. Anh ta không viết vì không biết rủi ro. Viết vì đã cân rủi ro và quyết định chấp nhận.
Câu hỏi không phải "có rủi ro không." Câu hỏi là: tại sao Bạch Dạ chấp nhận rủi ro đó?
Hắn đứng dậy, đi đến cửa sổ, nhìn ra ngoài. Trời Hà Nội mùa xuân, nắng nhẹ, mây trắng, kiểu thời tiết trung tính, không đẹp không xấu, chỉ có. Bên dưới, đường phố chạy xe bình thường, người đi bộ bình thường, cuộc sống bình thường của một thành phố không biết rằng ở tầng chín tòa nhà này, ba người đang đọc kế hoạch phá hoại tập đoàn đa quốc gia.
– Bạch Dạ biết điều đó, hắn nói, giọng chậm, từng từ. Và vẫn đề nghị.
– Tại sao? Tô Vãn hỏi, không phải hỏi tu từ, hỏi thật, vì cô cần hiểu logic trước khi đánh giá.
Hắn quay lại, nhìn cô.
– Vì Nova Tech đã không còn là Nova Tech. Anh ta không phá công ty mình. Anh ta phá cái vỏ đội tên công ty mình.
Im lặng. Tô Vãn nhìn hắn, mắt hẹp lại, kiểu mắt khi cô đang tính. Hắn biết: cô đang cân giữa lý trí và cảm xúc, giữa rủi ro có thể đo và rủi ro không thể đo, giữa "nên" và "phải."
– Bạch Dạ xây Nova Tech tám năm, hắn nói tiếp, bước lại bàn, ngồi xuống, tay đặt phẳng trên mặt bàn. Tám năm, từ ý tưởng đến công ty ngàn người. Rồi Meridian mua. Rồi non-compete nhốt. Rồi hai năm ngồi ở Seoul, nhìn công ty mình bị biến thành vỏ bọc cho đế chế khác. Hai năm. Mỗi ngày. Nhìn.
Hắn dừng. Rồi nói, giọng thấp hơn, kiểu giọng mà Tô Vãn biết là giọng thật, giọng không diễn, giọng chỉ dùng khi hắn nói về thứ hắn hiểu sâu vì đã từng sống qua.
– Tô Vãn. Nếu có người lấy Huyền Cơ, đổi tên, đổi ruột, giữ vỏ, và dùng cái vỏ đó để phá thứ cô xây, cô sẽ làm gì?
Tô Vãn im. Lâu. Rồi nói, giọng nhẹ:
– Tôi hiểu.
– Bạch Dạ không phá Nova Tech. Bạch Dạ giải phóng Nova Tech. Và để giải phóng, phải phá từ trong.
Trịnh Hải ngồi im suốt cuộc đối thoại, ngón tay gõ nhẹ trên thành laptop, thói quen khi đang nghĩ. Rồi nói:
– Về mặt kỹ thuật. Nếu Bạch Dạ có quyền truy cập hệ thống cũ, em có thể thiết lập đường truyền mã hóa riêng cho liên lạc. Không qua email công ty. Không qua mạng Huyền Cơ. Hoàn toàn riêng biệt, không dấu vết nếu không ai biết tìm ở đâu.
– Làm.
– Và anh An. Bạch Dạ nói "tài liệu Trident." Nếu leak, phải leak đúng cách. Không phải tung hết lên mạng. Phải chọn lọc: tài liệu nào cho báo chí, tài liệu nào cho chính phủ, tài liệu nào cho tòa án. Mỗi loại cần format khác nhau, bảo vệ nguồn khác nhau.
– Em sẽ thiết kế hệ thống phân loại và truyền tải. Nhưng cần thời gian.
– Bao lâu?
– Hai tuần cho đường truyền. Một tháng cho hệ thống phân loại. Tổng: sáu tuần.
Hắn gật. Nhìn Tô Vãn.
– Chiến lược.
Tô Vãn mở sổ, bút đỏ, kiểu bút mà cô luôn dùng khi ghi thứ quan trọng, vì bút đỏ không lẫn với bút đen của ghi chú thường ngày.
– Hai mặt trận. Bạch Dạ bên trong: thu thập tài liệu, phá deal nội bộ, gây hỗn loạn cho Trident. Chúng ta bên ngoài: lobby chính phủ, xây liên minh, chuẩn bị pháp lý. Timing phải đồng bộ, như Bạch Dạ nói. Nếu ta phơi bày trước khi Bạch Dạ có đủ tài liệu, Meridian sẽ xóa bằng chứng. Nếu Bạch Dạ leak trước khi ta chuẩn bị xong, sẽ loạn mà không có người hứng.
– Sáu tháng. Bạch Dạ nói Trident hoàn tất trong sáu tháng. Ta cần đánh trước khi Trident hoàn tất.
– Bốn tháng. Đánh ở tháng thứ tư, khi Trident đã đủ bằng chứng nhưng chưa hoàn tất, Meridian còn dở dang và khó phản ứng.
Tô Vãn. Quân sư. Luôn tìm điểm yếu nhất trong lộ trình của đối thủ. Dở dang là điểm yếu nhất: đã đầu tư đủ để không bỏ, chưa hoàn tất đủ để phòng thủ. Đánh lúc đối thủ dở dang giống đánh khi kẻ thù đang luyện công, khí lực rối loạn, không thể phản kích.
– Phân nhiệm vụ, hắn nói, đứng dậy, đi đến bảng trắng, lấy bút, vẽ. Bên trong: Bạch Dạ. Thu thập tài liệu Trident, xác minh ba thương vụ, tìm bằng chứng Meridian dùng dữ liệu khách hàng Nova Tech trái phép. Nếu Bạch Dạ tìm được bằng chứng vi phạm quyền riêng tư dữ liệu, đó là vũ khí mạnh nhất, vì vi phạm dữ liệu thì chính phủ buộc phải hành động.
Tô Vãn ghi. Bút đỏ.
– Bên ngoài, hắn vẽ mũi tên sang phải. Ba hướng. Một: pháp lý. Trần Mỹ Anh chuẩn bị hồ sơ kiện Meridian ở nhiều quốc gia. Hai: chính phủ. Lobby cấp cao, ít nhất ba nước. Ba: liên minh doanh nghiệp. Gặp lại các đối tác cũ từ Arc Nguyên Anh, mở rộng thêm.
– Ai phụ trách hướng nào?
– Mỹ Anh: pháp lý. Hàn Kiêu: liên minh doanh nghiệp ĐNA. Giang Hà: truyền thông. Trịnh Hải: bảo mật và liên lạc với Bạch Dạ. Tô Vãn: tổng chỉ huy vận hành. Tôi: lobby cấp cao, gặp chính phủ, và quyết định cuối cùng.
– Và Từ Thiên Hành?
Hắn dừng bút. Nhìn Tô Vãn.
– Thiên Hành có mạng lưới cũ của Lão Từ. Quan hệ chính phủ, doanh nhân, quỹ đầu tư. Những quan hệ mà Lão Từ xây ba mươi năm, Thiên Hành thừa kế. Nếu dùng đúng, mạng lưới đó mở cửa mà Huyền Cơ tự mình không mở được.
– Anh tin cậu ta?
– Tôi tin kết quả chín tháng qua.
Tô Vãn nhìn hắn, rồi ghi vào sổ: "Từ Thiên Hành: quan hệ chính phủ + quỹ. Theo dõi."
"Theo dõi." Tô Vãn vẫn theo dõi. Cô tin hắn, nhưng không tin Thiên Hành, ít nhất chưa. Và đó là lý do cô là quân sư giỏi: cô tin sếp nhưng không tin mù. Sếp có thể sai. Quân sư tồn tại để nhắc sếp khi sếp sai.
Hắn nhìn bảng trắng. Sơ đồ hai mặt trận, sáu tên, sáu nhiệm vụ, một lộ trình bốn tháng. Đơn giản trên bảng. Phức tạp ngoài đời.
– Còn gì nữa không?
– Một thứ, Tô Vãn nói, đặt bút xuống, nhìn hắn thẳng. Bạch Dạ gửi email mã hóa ba lớp, qua ba nước. Nghĩa là anh ta biết mình đang bị theo dõi. Hỏi: Meridian đã nghi Bạch Dạ chưa?
Im lặng. Câu hỏi đúng. Tô Vãn luôn hỏi câu đúng.
– Chưa biết. Nhưng giả định là có. Giả định tệ nhất luôn an toàn nhất.
– Vậy sáu tháng có thể không có. Nếu Meridian đã nghi, Bạch Dạ có thể bị phát hiện sớm hơn.
– Đúng. Vì vậy nguyên tắc một cần rõ ràng.
Hắn nhìn cả hai.
– Đồng ý. Nhưng nguyên tắc một: Bạch Dạ an toàn là ưu tiên cao nhất. Nếu bị lộ, Bạch Dạ rút. Không đánh đổi người lấy tài liệu.
Tô Vãn nhìn hắn. Hơi ngạc nhiên, dù cô giấu tốt. Vì câu đó không giống Lục Trường An thường ngày, Lục Trường An thường ngày tính toán chi phí và lợi ích, và "không đánh đổi người lấy tài liệu" là câu mà năm năm trước hắn sẽ không nói. Năm năm trước, hắn sẽ nói: "Đánh giá rủi ro và quyết định theo xác suất." Nhưng hôm nay, hắn nói: "Không đánh đổi."
– Hiểu, cô nói, giọng nhẹ hơn, kiểu nhẹ khi cô thấy thứ gì đó ở hắn mà cô thích. Bạch Dạ không phải quân cờ.
– Bạch Dạ là đồng minh. Đồng minh thật sự. Không phải loại dùng xong bỏ.
Trịnh Hải nhìn hai người, không hiểu hết tầng ý nghĩa của đoạn đối thoại đó, nhưng hiểu đủ để biết: đây là cuộc chiến mà sếp sẵn sàng thua hơn mất người. Và đó là loại sếp mà kỹ sư như hắn sẵn sàng chết đứng.
Chiều. Hắn ngồi một mình trong phòng làm việc. Trà nguội trên bàn, cửa đóng, đèn tắt, chỉ ánh nắng chiều chiếu qua khe rèm, vệt sáng mỏng nằm ngang sàn. Tô Vãn và Trịnh Hải đã ra ngoài, mỗi người mang theo phần việc: Trịnh Hải về phòng kỹ thuật thiết kế đường truyền, Tô Vãn về phòng mình soạn bảng phân tích rủi ro mà cô gọi là "bảng chết chóc," bảng liệt kê mọi cách kế hoạch này có thể thất bại.
Hắn nhìn bảng trắng. Sơ đồ hai mặt trận vẫn trên đó, bút đỏ, bút đen, mũi tên, tên người. Sáu người mang trên vai cuộc chiến với đế chế năm trăm tỷ đô. Nếu nhìn từ bên ngoài, sáu người đánh năm trăm tỷ đô là điên. Nhưng hắn đã làm việc điên hơn: một người, ngàn năm trước, đánh cả Thiên Đạo. Và gần thắng.
Lấy điện thoại. Soạn tin nhắn mã hóa. Gõ chậm, từng chữ, vì tin nhắn này sẽ đi qua ba lớp chuyển tiếp, ba nước, và đến tay Bạch Dạ ở Seoul, và mỗi chữ phải chính xác vì không có cơ hội hỏi lại.
"Đồng ý. Sáu tháng. Giữ mình.
Nguyên tắc: nếu bị lộ, rút. Không đánh đổi. Tôi sẽ tìm cách khác.
Trịnh Hải sẽ lập đường truyền riêng. Hai tuần. Sau đó liên lạc qua kênh đó.
Lục."
Gửi. Đặt điện thoại xuống. Đợi.
Mười lăm phút. Trả lời đến.
"Sáu tháng. Đủ.
Về 'nếu bị lộ, rút': nghe thì đẹp. Nhưng tôi không rút. Tôi đã rút một lần, khi Meridian mua Nova Tech. Lần đó đủ rồi.
B."
Hắn đọc. Đọc lại. Rồi đọc lần ba, dòng cuối.
"Tôi không rút."
Bạch Dạ. Chính đạo. Ngay thẳng đến mức cứng đầu. Anh ta không nghe lệnh rút vì anh ta không coi đây là mệnh lệnh. Anh ta coi đây là quyết định của anh ta. Và quyết định của anh ta là: đánh, bất kể giá nào.
Kiếp trước, ta gặp kiểu người này. Thiên Hư Đạo Nhân, chưởng giáo Thái Hư Cung, kẻ đứng đầu chính đạo. Ông ta đánh ta không phải vì hận. Vì tin. Tin rằng Ma đạo phải bị diệt, và ông ta là người diệt. Ông ta không rút, không lui, đánh đến chết. Và chết thật.
Bạch Dạ không giống Thiên Hư. Bạch Dạ không đánh vì diệt. Đánh vì xây lại. Nhưng kiểu cứng đầu thì giống. Chính đạo, dù kiếp nào, dù thế giới nào, đều cứng.
Và ta, Ma đạo, dù kiếp nào, dù thế giới nào, đều mềm hơn mình nghĩ khi gặp chính đạo cứng.
Hắn gõ thêm một tin:
"Hiểu. Không ép. Nhưng nếu cần, tôi sẽ đến tận nơi kéo anh ra. Đó không phải mệnh lệnh. Đó là lời hứa.
L."
Trả lời, nhanh hơn lần trước. Năm phút.
"Lần đầu tiên có người hứa kéo tôi ra. Thường người ta chỉ hứa đẩy vào.
Anh Lục. Chúng ta thật sự sẽ đánh cùng nhau lần này.
B."
Hắn nhìn màn hình. Nhìn dòng cuối.
Chính đạo và Ma đạo. Lần đầu. Thật sự cùng chiến tuyến. Không phải liên minh tạm, kiểu "dùng nhau rồi bỏ" như tất cả liên minh kiếp trước. Là chiến đấu cho nhau. Là hứa kéo ra khi nguy hiểm. Là tin rằng người kia sẽ giữ lời.
Ngàn năm. Ngàn năm ta đứng trên đỉnh Cửu U Sơn, nhìn chính đạo như kẻ thù, nhìn mọi liên minh như giao dịch. Và ngàn năm, ta thua. Thua vì đứng một mình. Thua vì không tin ai đủ để hứa kéo ra.
Kiếp này. Khác.
Đóng laptop. Tắt đèn. Ra về.
Trước khi đi, hắn dừng ở cửa, quay lại nhìn bảng trắng trên tường. Sơ đồ hai mặt trận. Sáu cái tên. Một lộ trình. Và ở giữa, nối hai phía, một cái tên: Bạch Dạ. Cầu nối giữa trong và ngoài. Người duy nhất ở cả hai phía.
Kiếp trước, khi ta liên minh bảy tông phái ma đạo đánh Thanh Vân Tông, ta có nội gián. Tên là Âm Vô Nhai, đệ tử ruột Thanh Vân Tông, bất mãn vì bị sư phụ đối xử bất công. Âm Vô Nhai mở cổng Thanh Vân cho quân ma đạo vào. Ta thắng. Nhưng Âm Vô Nhai chết, bị sư phụ giết trước khi cổng mở hẳn. Và ta không nhớ mặt hắn. Không nhớ tên hắn cho đến khi đọc lại sử sách trăm năm sau. Nội gián, con cờ, dùng xong quên.
Bạch Dạ không phải Âm Vô Nhai. Bạch Dạ không phải con cờ. Và lần này, ta sẽ nhớ mặt, nhớ tên, và đảm bảo người đó sống.
Trên đường về, gió lạnh, phố vắng, đèn đường vàng nhạt trên vỉa hè ẩm. Hắn đi bộ, không vội, mười lăm phút về căn hộ, và nghĩ về sáu tháng phía trước.
Sáu tháng. Bên trong: Bạch Dạ thu thập bằng chứng, phá deal, gây hỗn loạn. Bên ngoài: Huyền Cơ xây liên minh, lobby chính phủ, chuẩn bị pháp lý. Hai mặt trận. Một mục tiêu.
Trident phải thất bại. Meridian phải rút. Nova Tech phải được giải phóng.
Và Bạch Dạ phải sống.
Đó là thứ tự ưu tiên. Và nếu phải chọn giữa Trident thất bại và Bạch Dạ sống, ta chọn Bạch Dạ. Vì tài liệu có thể tìm lại. Đồng minh thì không.
Kiếp trước, ta không hiểu điều đó. Kiếp này, ta hiểu. Và hiểu muộn còn hơn không hiểu.