Ma Tôn Mở Công Ty
Chương 159: Chương 159: Trước Bão
Chương 159

Chương 159: Trước Bão

Ngày thứ năm. Hai ngày còn lại.

Bạch Dạ gửi cập nhật lúc năm giờ sáng giờ Hà Nội, ngắn hơn mọi lần, mười bốn chữ:

"Sáu mươi tám phần trăm. IT đã kiểm tra nhật ký. Chưa đến chỗ tôi. Còn cửa sổ."

Trịnh Hải giải mã và chuyển cho hắn trong ba phút. Hắn đọc trên điện thoại, đứng ở ban công căn hộ, cà phê đen trên tay, thành phố bên dưới bắt đầu thức, xe máy đầu tiên chạy trên phố, tiếng còi xa, ánh đèn đường chưa tắt dù trời đã sáng.

Sáu mươi tám. Gần bảy mươi. Gần đủ. Nhưng "gần" trong tình báo là khoảng cách giữa sống và chết.

Hai ngày. Sau hai ngày, Bạch Dạ rút. Lệnh của ta. Không thương lượng.

Nhưng Bạch Dạ có nghe không?

Hắn biết câu trả lời. Bạch Dạ sẽ nghe nếu đạt bảy mươi phần trăm. Sẽ không nghe nếu chưa đạt. Vì Bạch Dạ không phải người rút khi chưa xong, giống ta không phải người rút khi chưa xong, và đó vừa là điểm mạnh vừa là điểm yếu chung của hai kẻ cùng kiểu.

Điện thoại rung lần hai. Từ Thiên Hành.

– Anh Lục. Ba vào viện đêm qua. Tiểu cầu xuống dưới hai mươi. Bác sĩ nói nếu không truyền máu, có thể xuất huyết nội.

Giọng Thiên Hành bình tĩnh, kiểu bình tĩnh ép, kiểu bình tĩnh của người đã khóc xong trước khi gọi.

– Ông tỉnh không?

– Tỉnh. Từ chối truyền máu lần đầu. Nói: "Để tôi đi." Rồi nhìn thấy mặt tôi, im, rồi gật. Truyền rồi.

Lão Từ từ chối truyền máu. Muốn chết. Rồi thấy mặt con trai, và chọn sống thêm. Không phải vì muốn sống. Vì không muốn con trai nhìn cha chết khi cha vẫn còn lựa chọn.

Kiểu cha mà ta không có trong cả hai kiếp. Kiếp trước: mồ côi từ nhỏ, tu tiên thay nuôi dạy. Kiếp này: cha Lục Trường An gốc đã chết năm hắn mười hai tuổi, tai nạn giao thông, mẹ đi thêm bước nữa, không liên lạc.

Lão Từ không phải cha ta. Nhưng cách ông ta nhìn con trai, cách ông ta chọn sống thêm vì con trai, là thứ ta chưa bao giờ được nhận. Và lạ thay, nhìn Lão Từ làm điều đó, ta thấy gì? Ghen? Không. Thấy... đúng. Thấy thế giới nên vậy.

– Tôi đến chiều nay, hắn nói.

– Dạ. Ba sẽ vui.

Sáng. Văn phòng. Họp với Tô Vãn và Mỹ Anh.

Mỹ Anh mang đến bản cập nhật pháp lý dày ba mươi trang, đặt trên bàn với tiếng gõ nhẹ nhưng dứt khoát, kiểu đặt của người biết thứ trong tay mình quan trọng.

– James Liu đã gửi thư cảnh cáo cho mười hai cơ quan truyền thông ở năm nước Đông Nam Á. Nội dung: bất kỳ bài viết nào sử dụng tài liệu bị đánh cắp từ Meridian hoặc Nova Tech sẽ bị kiện tội vi phạm bản quyền và tiếp nhận tài sản trí tuệ bị đánh cắp.

– Đe dọa trước, Tô Vãn nói.

– Đúng. Chiến thuật Liu hay dùng. Gửi thư trước khi có tài liệu bị rò rỉ, để khi tài liệu xuất hiện, tòa soạn đã sợ. Brazil, Liu làm y vậy. Mười bốn tòa soạn nhận thư, mười một từ chối đăng khi có bằng chứng. Chỉ ba đăng, và ba tòa soạn đó bị kiện. Liu thắng hai vụ.

Im lặng. Hắn nhìn Mỹ Anh. Cô gầy hơn tháng trước, xương gò má nhô, mắt thâm quầng nhưng sáng, kiểu sáng của người đang đánh trận mà mình biết là đúng.

– Đông Nam Á khác Brazil, Mỹ Anh nói, giọng bình tĩnh nhưng có thép bên dưới. Luật bảo vệ nguồn tin ở Việt Nam, Thái Lan, Indonesia cho phép báo chí sử dụng tài liệu rò rỉ nếu phục vụ lợi ích công cộng. Liu kiện ở tòa Mỹ thì thắng, vì luật Mỹ bảo vệ bí mật thương mại mạnh hơn quyền báo chí. Nhưng kiện ở tòa Hà Nội, ở tòa Bangkok, ở tòa Jakarta, luật khác. Và tôi đã nói chuyện với ba tổng biên tập. Cả ba nói: "Nếu bằng chứng cho thấy vi phạm chủ quyền dữ liệu, chúng tôi đăng. Kiện thì kiện."

– Ba tổng biên tập nào?

– Tuổi Trẻ. The Nation (Thái Lan). Kompas (Indonesia). Ba tờ lớn nhất ba nước. Khi ba tờ này đăng, tờ nhỏ sẽ theo.

Hắn nhìn Mỹ Anh. Rồi nhìn Tô Vãn. Tô Vãn gật nhẹ, kiểu gật "đã kiểm chứng, đúng."

Mỹ Anh. Ba năm trước, cô ấy là luật sư mới vào Huyền Cơ, im lặng trong cuộc họp, ghi chép nhiều, nói ít. Giờ cô ấy đang chuẩn bị đánh trận pháp lý với đội luật sư mười bảy vụ thắng của Meridian. Và không sợ. Không phải không biết sợ, biết, nhưng chọn đánh. Kiểu chọn mà ta tôn trọng vì ta biết cái giá: Mỹ Anh không có danh tiếng quốc tế, không có ngân sách vô hạn, không có mạng lưới tòa án. Cô ấy có luật sân nhà, ba luật sư châu Âu, và sự ngoan cường.

Ngoan cường. Từ đó đúng cho Mỹ Anh hơn "dũng cảm." Dũng cảm là lao vào. Ngoan cường là không lùi.

– Chuẩn bị thêm một thứ, hắn nói. Kế hoạch bảo vệ Bạch Dạ. Nếu Bạch Dạ bị phát hiện trước khi tài liệu được công bố, Liu sẽ kiện. Cần phương án phản ứng trong hai mươi bốn giờ: nộp đơn bảo vệ người tố giác ở Singapore, đồng thời công bố tài liệu đã có (dù chưa đủ bảy mươi phần trăm) để tạo áp lực dư luận. Dư luận là tường lửa cho Bạch Dạ.

– Hiểu, Mỹ Anh nói. Đã soạn sẵn đơn bảo vệ. Chỉ cần điền ngày và ký.

Sẵn sàng. Mỹ Anh đã chuẩn bị kịch bản xấu nhất trước khi ta hỏi. Kiểu chuẩn bị mà ta đánh giá cao: không chờ lệnh, đoán trước, và làm. Giống Tô Vãn hồi đầu. Giống Hàn Kiêu khi bắt đầu tự quyết. Đội ngũ tốt không cần được bảo phải làm gì. Họ biết.

Chiều. Bệnh viện Việt Pháp. Phòng riêng tầng bảy.

Lão Từ nhỏ hơn trên giường bệnh viện so với trên giường nhà. Có lẽ vì giường bệnh viện trắng, rộng, và ông ta gầy đến mức gần như chìm vào ga trải. Máy theo dõi nhịp tim, máy truyền dịch, ống thở oxy, và mùi thuốc sát trùng pha lẫn mùi hoa (Thiên Hành đặt bình hoa nhỏ trên bàn đầu giường, hoa cúc trắng, loại hoa mà bệnh viện cho phép vì không có mùi mạnh).

Hắn ngồi cạnh giường, kéo ghế sát hơn bình thường, vì lần trước Lão Từ phàn nàn "cậu ngồi xa quá, tôi phải nheo mắt." Ghế nhựa trắng cứng, lạnh, kiểu ghế bệnh viện không ai thiết kế cho thoải mái vì mục đích không phải thoải mái. Thiên Hành đã để sẵn cốc nước ấm trên bàn, khăn gấp ngay ngắn, và một cuốn sách mở úp (Lão Từ đang đọc dở quyển gì đó về lịch sử thương mại Hà Nội, kiểu đọc của người biết mình sắp hết thời gian nhưng vẫn muốn biết thêm). Lão Từ tỉnh, mắt mở nửa, nhìn hắn qua lớp oxy đặt trước mũi.

– Cậu Lục. Lại đến.

– Mang trà.

– Tôi không uống được trà nữa. Bác sĩ cấm. Nhưng cứ để đấy. Ngửi cũng được.

Hắn đặt gói trà trên bàn. Lão Từ hít nhẹ, hoặc cố hít nhẹ, rồi nhắm mắt, mỉm cười mỏng.

Im lặng. Máy nhịp tim đếm. Bảy mươi hai. Bảy mươi mốt. Bảy mươi. Chậm dần. Kiểu chậm của cơ thể đang buông.

– Thiên Hành ở ngoài? Lão Từ hỏi.

– Ở ngoài. Đang gọi điện.

– Gọi ai?

– Không biết. Có lẽ công việc.

– Tốt. Lão Từ mở mắt. Giọng nhẹ nhưng rõ. Tôi lo thằng bé bỏ công việc vì tôi. Đừng cho nó bỏ. Tôi sắp chết, nhưng nó sắp sống. Cái "sắp sống" quan trọng hơn.

Sắp sống. Lão Từ dùng từ lạ. Không nói "đang sống." Nói "sắp sống." Vì Thiên Hành sống dưới bóng cha ba mươi năm, chưa bao giờ tự quyết, chưa bao giờ tự chịu trách nhiệm. Khi Lão Từ mất, Thiên Hành mới thật sự bắt đầu sống. Và Lão Từ biết điều đó. Biết cái chết của mình là cánh cửa mở cho con trai. Kiểu biết đau nhưng đúng.

– Ông yên tâm. Thiên Hành đang làm tốt. Tôi không cho cậu ta bỏ.

– Cậu không cho. Nhưng nó muốn bỏ.

– Tôi biết.

– Vậy giữ nó. Bằng cách cậu giữ. Không phải bằng lệnh. Bằng lý do.

Hắn nhìn Lão Từ. Ông nằm trên giường bệnh, gầy, yếu, da vàng, ống oxy, mọi dấu hiệu của cái chết đang đến. Nhưng mắt vẫn sáng. Và trong ánh mắt đó, hắn thấy thứ mà Ma Tâm Quan không cần đọc vì quá rõ: cha.

Lão Từ không phải cha giỏi. Ba mươi năm bận kinh doanh, bỏ con cho vợ, cho trường, cho tiền. Dạy con sợ thay vì dạy con nghĩ. Và bây giờ, trên giường chết, ông ta đang cố sửa. Không phải sửa cho mình. Sửa cho Thiên Hành. Nhờ kẻ thù dạy con mình không sợ, vì kẻ thù là người duy nhất không sợ mà ông ta biết.

Ngàn năm trước, ta có bốn đệ tử. Dạy họ kỹ thuật. Không dạy lý do. Và ba trong bốn, khi ta chết, hoặc phản bội, hoặc mất phương hướng, hoặc biến mất. Kiếp này, khi Lão Từ nhờ ta dạy Thiên Hành, ta hiểu: ông ta đang nhờ ta làm điều mà ta đã thất bại kiếp trước. Dạy không chỉ cách làm. Dạy tại sao làm.

– Được, hắn nói. Tôi sẽ giữ Thiên Hành. Và dạy cậu ta.

Lão Từ nhắm mắt. Thở. Chậm, đều, kiểu thở của người đã nói xong điều cần nói.

– Cảm ơn, Lão Từ nói, giọng nhỏ đến mức gần như không nghe, nhưng hắn nghe, vì phòng bệnh rất im, chỉ có máy nhịp tim và hơi thở và hai chữ đó.

Hắn ngồi thêm hai mươi phút. Lão Từ ngủ. Máy nhịp tim đếm. Sáu mươi tám. Sáu mươi bảy. Sáu mươi sáu. Chậm.

Từ Thiên Hành vào phòng, nhẹ, ngồi ở ghế đối diện hắn, hai bên giường Lão Từ. Không nói gì. Hai người ngồi, nhìn Lão Từ ngủ, nghe máy đếm, và biết rằng mỗi con số là một con số gần hơn đến số cuối cùng.

Tối. Xe về. Tô Vãn lái.

Điện thoại rung. Bạch Dạ. Không qua kênh mã hóa thường. Qua kênh dự phòng, kênh chỉ dùng khi khẩn cấp.

Hắn đọc. Sáu chữ:

"IT tìm ra nhật ký. Đẩy nhanh."

Hắn nhìn Tô Vãn. Tô Vãn nhìn qua gương chiếu hậu. Thấy mặt hắn. Hiểu.

– Bạch Dạ?

– IT Meridian tìm ra nhật ký di chuyển nội bộ. Bạch Dạ đang đẩy nhanh. Nghĩa là tải nhanh hơn, nhiều hơn, nguy hiểm hơn.

– Còn bao lâu?

– Không biết. Có thể giờ. Có thể ngày.

Im lặng. Xe chạy qua cầu Nhật Tân, đèn cầu sáng hai hàng, sông Hồng bên dưới đen thẫm, rộng, chảy về biển không tiếng động, kiểu chảy của thứ đã chảy triệu năm và sẽ chảy triệu năm nữa, không quan tâm ai đang lo gì trên cầu.

– Gọi Trịnh Hải, hắn nói. Chuẩn bị nhận dữ liệu bất kỳ lúc nào. Và gọi Mỹ Anh. Kích hoạt phương án bảo vệ. Sẵn sàng.

Tô Vãn gọi. Giọng bình tĩnh. Chỉ thị rõ. Hắn nghe cô nói mà nghĩ về Bạch Dạ, ở Seoul, trong căn hộ bốn mươi mét vuông, lúc này có lẽ đang gõ nhanh hơn bình thường, đang tải nhiều hơn bình thường, đang đánh cược mọi thứ vào những phút cuối cùng trước khi cửa đóng.

Bạch Dạ. Ngày ta gặp anh lần đầu ở hội nghị, anh là kẻ kiêu ngạo nhất phòng. Tự tin tuyệt đối. Cười tự tin. Nói tự tin. Mọi thứ đều tự tin. Ta đọc anh: "chân tu, tin vào điều mình nói." Và ta nghĩ: kiểu người này nguy hiểm, vì không thao túng được kẻ tin vào chính mình.

Năm năm sau. Anh mất Nova Tech. Mất đội ngũ. Mất tám năm xây dựng. Và giờ đang ngồi trong căn hộ thuê ở Seoul, đánh cắp tài liệu từ chính công ty mình xây, để phá tập đoàn mua công ty mình, để giúp kẻ thù cũ mà giờ gọi là bạn.

Anh vẫn tự tin. Nhưng tự tin khác. Không phải tự tin vì mạnh. Tự tin vì đúng. Kiểu tự tin mà ta mất ngàn năm mới phân biệt được.

Xe qua cầu. Hà Nội bên kia sông sáng rực, kiểu sáng của thành phố mười triệu người đang sống, đang ăn tối, đang cười, đang lo lắng những thứ bình thường mà hắn đã quên cách lo từ lâu.

Điện thoại rung lần ba. Từ Thiên Hành.

"Ba tỉnh. Hỏi anh Lục có đến không ngày mai."

Hắn nhìn tin nhắn. Nghĩ về Lão Từ trên giường bệnh, mắt nửa mở, hỏi con trai có ở ngoài không, nhờ kẻ thù giữ con trai. Nghĩ về Bạch Dạ ở Seoul, đang chạy đua với máy rà soát. Nghĩ về bà Phương ở Phủ Thủ tướng, đang đợi bằng chứng. Nghĩ về Webb ở Singapore, đang siết Nusantara.

Bốn mặt trận. Một mình.

Không. Không một mình. Có Tô Vãn đang lái xe cạnh. Có Bạch Dạ ở Seoul. Có Mỹ Anh đang soạn đơn. Có Trịnh Hải đang chờ dữ liệu. Có Hàn Kiêu ở Jakarta. Có Tiểu Linh ở đâu đó, đang ghép mảnh. Có Thiên Hành ở bệnh viện, đang giữ cha.

Không một mình. Chưa bao giờ, trong kiếp này, một mình.

Trả lời Thiên Hành:

"Đến. Sáng."

Xe chạy vào phố. Hà Nội đêm yên tĩnh hơn ngày, nhưng không bao giờ thật sự im, luôn có tiếng gì đó, xe máy muộn, chó sủa xa, nhạc từ quán karaoke hẻm bên. Và ở đâu đó, cách bốn ngàn ki-lô-mét, Seoul cũng không im, và Bạch Dạ cũng đang nghe, và đang gõ, và đang đếm ngược.

Hai ngày. Hoặc ít hơn.

Bão sắp đến.

Ch.159/175
2.439 từ