Ma Tôn Mở Công Ty
Chương 30: Luyện Khí
Chương 30

Luyện Khí

Căn hộ mới nằm trên tầng hai mươi của một chung cư bình thường ở phía tây thành phố.

Không xa hoa. Hai phòng ngủ, một phòng khách, một ban công nhỏ nhìn ra phía sông. Sạch sẽ. Yên tĩnh. Đủ đồ cơ bản, giường, bàn, tủ, máy giặt, tủ lạnh. Tất cả đi thuê, trả trước ba tháng.

Hắn dọn vào chiều thứ Bảy. Một va-li quần áo, một túi ni-lông đựng vài cuốn sách mua ở thư viện thanh lý, và ổ lưu trữ giấu trong giày cũ. Không có gì khác. Năm tháng ở thành phố này, tài sản vẫn vừa một tay xách.

Căn hộ cũ, studio hai lăm mét vuông, tầng sáu không thang máy, cạnh ống nước rỉ, hắn trả lại chủ nhà sáng nay. Ông chủ nhà nhìn hắn, kiểu nhìn của người không hiểu sao thằng thuê phòng rẻ nhất tự dưng dọn đi mà không nợ tiền.

– Chú đi đâu?

– Chỗ khác.

– Chỗ nào tốt hơn hả?

Hắn nhìn ông. Gật.

– Tốt hơn.

Ông chủ nhà gãi đầu, nhìn căn phòng trống, rồi khóa cửa.

Hắn không ngoái lại. Căn phòng đó là nơi Ma Tôn mở mắt kiếp này. Là nơi hắn xé lá thư từ chức, nơi hắn vẽ bản đồ quyền lực đầu tiên, nơi hắn băng vết thương cho Hàn Kiêu, nơi hắn ngồi trong bóng tối viết kế hoạch bốn bước. Năm tháng. Tất cả bắt đầu từ hai lăm mét vuông đó.

Nhưng hắn không lưu luyến. Ma Tôn không lưu luyến nơi chốn. Chỉ lưu luyến người.

Và người thì hắn mang theo.

Đêm. Mười một giờ.

Hắn ngồi trên ban công căn hộ mới, ghế nhựa, không đệm. Gió tháng năm ấm, mang theo mùi sông, bùn nhẹ, rêu, và một chút khói xe từ phía cầu.

Thành phố dưới chân. Hàng triệu ánh đèn. Từ tầng hai mươi nhìn xuống, thành phố đẹp hơn khi nhìn từ tầng sáu. Ở tầng sáu, hắn thấy mái tôn, dây điện rối, và con hẻm tối nơi Hàn Kiêu bị đánh. Ở tầng hai mươi, hắn thấy đường chân trời, sông, và những tòa nhà cao sáng rực như ngọn nến khổng lồ.

Năm tháng.

Từ căn phòng hai lăm mét vuông, ví rỗng, nợ năm trăm triệu, bị đồng nghiệp chèn ép, đến căn hộ hai phòng ngủ, lương tổng giám đốc, hai trăm người dưới quyền.

Trong tu tiên, đây gọi là Luyện Khí. Cảnh giới đầu tiên. Thấp nhất. Nền móng.

Luyện Khí không phải đỉnh cao. Là điểm khởi đầu. Là lúc tu sĩ lần đầu cảm nhận linh khí, lần đầu biết mình có thể mạnh hơn, lần đầu nhìn thấy con đường phía trước, dài, gian nan, và đầy kẻ thù.

Kiếp trước, ta luyện khí ở chân núi Cửu U, mười ba tuổi, đói rét, bị sư huynh đánh, bị đồng môn coi thường. Nhưng ta nhìn lên đỉnh núi, nơi Tông Chủ Diệp Huyền Không ngồi thiền, và ta biết: một ngày nào đó, ta sẽ ngồi ở đó. Không phải ước. Là biết.

Kiếp này cũng thế. Ta nhìn lên. Và ta biết.

Hắn nhắm mắt. Gió thổi. Im lặng.

Năm tháng. Mỗi ngày một bước. Mỗi nước cờ một tính toán. Từ nhân viên nhập liệu ngồi cạnh nhà vệ sinh đến Quyền Tổng Giám đốc Vạn Lý Group. Hắn đã đọc hàng trăm khuôn mặt, phá ba phe phái, loại hai lãnh đạo, xây một đội ngũ từ đống bỏ đi, cứu một công ty đang chảy máu.

Nhưng hắn biết sự thật.

Vạn Lý vẫn chỉ là công ty tầm trung. Hai trăm người. Doanh thu năm chưa đến trăm tỷ. Trong thương trường, đây là tiểu tông phái, đủ sống, không đủ mạnh.

Và ta bị ràng buộc.

Hắn mở mắt. Nhìn ra thành phố.

Lão Từ vẫn nắm ba mươi lăm phần trăm cổ phần qua Quỹ Vĩnh An. Hội đồng Quản trị vẫn giám sát mọi giao dịch trên năm trăm triệu, mọi nhân sự cấp cao. Nhiệm kỳ tạm thời sáu tháng, còn bốn tháng. Nếu Lão Từ muốn, lão có thể đề cử người thay ta bất cứ lúc nào.

Ta đang ngồi trên ghế của người khác, trong nhà của người khác, chơi theo luật của người khác.

Kiếp trước, ta cũng từng thế. Huyền Minh Tông ban đầu là chi phái nhỏ của Thái Hư Cung. Ta là đệ tử ngoại môn, tu luyện dưới bóng chưởng giáo. Mọi tài nguyên, mọi cơ hội đều do Thái Hư Cung phân phát. Ta mạnh đến mấy cũng chỉ là kẻ ở nhờ.

Cho đến ngày ta rời đi. Lập tông riêng. Xây sơn môn trên Cửu U Sơn, nơi không ai muốn đến, nơi linh khí loãng, nơi yêu thú hoành hành. Mọi người nói ta điên. Nhưng ba trăm năm sau, Huyền Minh Tông đứng ngang Thái Hư Cung.

Vì sao?

Vì ta không xây trên đất của kẻ khác.

Hắn đứng dậy. Hai tay vịn lan can. Gió mạnh hơn, thổi tóc ra sau.

Muốn tự do thật sự, phải xây tông môn của riêng mình.

Vạn Lý không phải tông môn của ta. Là nơi ta luyện khí. Là nơi ta học luật chơi kiếp này. Là nền móng.

Nhưng nền móng không phải nhà.

Hắn nhìn xuống thành phố. Hàng triệu ánh đèn. Hàng triệu con người. Hàng triệu dục vọng, nỗi sợ, tham vọng, và hy vọng, chồng chất lên nhau như tu sĩ chen nhau trong thi hội.

Ta sẽ mở công ty.

Không phải ý nghĩ mới. Hắn đã nghĩ từ ngày đầu, ngày ngồi trên ban công căn hộ cũ, nhìn thành phố lần đầu tiên, nhận ra tu tiên giới chỉ đổi tên thành giới tư bản. Nhưng lúc đó là ý tưởng. Bây giờ là quyết định.

Ý tưởng thì ai cũng có. Quyết định thì cần đủ ba thứ: hiểu biết, nguồn lực, và dũng khí.

Năm tháng trước, hắn có hiểu biết nhưng không có nguồn lực và dũng khí. Bây giờ, hắn có cả ba.

Hiểu biết: ta đã đọc thị trường, đọc con người, đọc cách doanh nghiệp kiếp này vận hành. Năm tháng đủ để ta hiểu: thương trường kiếp này phức tạp hơn tu tiên giới ở chỗ luật pháp và truyền thông. Nhưng bản chất vẫn giống hệt, kẻ mạnh thắng, kẻ yếu thua, kẻ khôn dùng cả hai.

Nguồn lực: ta có bốn người. Tô Vãn, Tiểu Lý, Trương Phong, Hàn Kiêu. Không nhiều. Nhưng Huyền Minh Tông cũng bắt đầu từ bốn.

Dũng khí: ta đã chết một lần. Không còn gì để sợ.

Chủ nhật. Mười giờ sáng.

Quán cà phê Hương Mộc. Hẻm nhỏ đối diện cổng sau Vạn Lý. Trần gỗ, không điều hòa, quạt trần quay chậm. Mùi cà phê phin và nắng qua cửa sổ gỗ.

Hắn ngồi ở bàn góc trong, chỗ quen. Trước mặt hắn, hai người.

Tô Vãn ngồi bên trái. Áo sơ mi trắng, tóc buộc gọn, sổ tay mở sẵn trên bàn. Mắt bình tĩnh, nhưng ngón tay phải gõ nhẹ lên bìa sổ, kiểu gõ khi cô đang nghĩ nhanh.

Hàn Kiêu ngồi bên phải. Áo phông đen, quần jeans, dép lê. Gã uống cà phê đá bằng ống hút, mắt nhìn quanh quán, chân gác lên ghế bên cạnh. Kiểu ngồi của kẻ không biết sợ gì ngoài sếp.

– Tôi gọi hai người đến không phải vì Vạn Lý.

Tô Vãn ngừng gõ. Hàn Kiêu hạ chân xuống.

– Tôi sẽ rời Vạn Lý.

Im lặng. Ba giây.

Hàn Kiêu là người phản ứng trước, không phải vì nhanh trí, vì gã không biết giấu.

– Sếp nghỉ việc?

– Không phải nghỉ. Tôi vẫn giữ ghế Quyền Tổng Giám đốc cho đến khi hết nhiệm kỳ, còn bốn tháng. Nhưng song song đó, tôi sẽ mở công ty riêng.

Tô Vãn nhìn hắn. Mặt không đổi, nhưng ngón tay ngừng gõ hoàn toàn.

– Công ty gì?

– Tư vấn chiến lược doanh nghiệp. Đúng thứ ta giỏi nhất: đọc người, đọc tổ chức, sắp xếp lại. Nhưng không dừng ở tư vấn, tôi muốn đầu tư trực tiếp vào các công ty mà ta tái cấu trúc. Tư vấn thì ăn phí. Đầu tư thì ăn cổ phần. Khác nhau.

Hàn Kiêu gãi đầu.

– Ý sếp là... mình mua lại công ty người ta?

– Không mua lại. Vào, sửa, giữ phần. Vạn Lý là bài học đầu tiên: ta vào khi công ty sắp chết, sửa từ trong ra, bây giờ doanh thu tăng bốn mươi phần trăm. Nếu ta làm điều tương tự với mười công ty, ta có đế chế.

Im lặng.

Tô Vãn mở miệng.

– Anh biết điều đó cần gì không? Vốn. Ít nhất mười tỷ để bắt đầu. Giấy phép. Nhân sự chuyên môn, luật, tài chính, kiểm toán. Mạng lưới. Và uy tín. Anh đang là Quyền Tổng Giám đốc nhiệm kỳ tạm thời của một công ty tầm trung. Không ai cho anh vay mười tỷ dựa trên danh xưng đó.

Hắn nhìn cô. Mặt phẳng.

– Tôi biết.

– Và anh vẫn muốn làm.

– Tôi không hỏi ý kiến. Tôi thông báo.

Tô Vãn nhíu mày nhẹ. Rồi thở ra, kiểu thở của kẻ đã quen với việc sếp mình nói thẳng.

– Được. Vậy anh gọi chúng tôi đến làm gì?

– Tôi cần hai người. Theo hoặc không, tùy hai người.

Hàn Kiêu không cần nghĩ. Gã đặt ly cà phê xuống, nhìn hắn, mắt sáng.

– Sếp đi đâu em theo đó. Sếp mở công ty, em chạy. Sếp bảo nhảy, em hỏi nhảy từ tầng mấy. Câu trả lời của em từ ngày đầu đến giờ không đổi.

Hắn gật. Nhìn sang Tô Vãn.

Cô im. Lâu hơn Hàn Kiêu. Lâu hơn bất kỳ khoảng im lặng nào giữa hai người.

Cô đang nghĩ. Hắn biết cô đang nghĩ gì, không phải nghĩ "có nên theo không." Cô đang nghĩ về lần trước. Lần cô tin một người sếp, bỏ mọi thứ theo, rồi bị phản bội. Lần cô viết báo cáo phát hiện gian lận tài chính, gửi cho sếp cũ, và sếp cũ dùng báo cáo đó để cướp công rồi đẩy cô ra đường.

Cô đang tự hỏi: Lục Trường An có khác không?

Hay cuối cùng cũng giống?

Cô cất giọng, thấp hơn bình thường.

– Tôi cần biết một thứ.

– Hỏi.

– Anh rời Vạn Lý, tôi theo. Nếu công ty mới thất bại – anh làm gì?

– Lại bắt đầu.

– Và nếu thất bại lần hai?

– Lại bắt đầu.

– Bao nhiêu lần?

Hắn nhìn cô. Mắt không lạnh, không nóng. Chỉ bình tĩnh tuyệt đối, kiểu bình tĩnh của kẻ đã chết rồi sống lại.

– Bao nhiêu lần cũng được. Tôi đã sống đủ lâu để biết: thất bại không giết người. Bỏ cuộc mới giết.

Tô Vãn nhìn hắn. Lâu.

Rồi cô nhìn xuống sổ tay. Trang trắng. Cô cầm bút, viết một dòng.

Hắn không nhìn thấy cô viết gì. Nhưng hắn đoán.

Cô ngẩng lên.

– Anh điên. Nhưng tôi đã thấy đủ để biết, theo anh tốt hơn đứng nhìn.

Hắn nhìn hai người. Hàn Kiêu nhe răng cười, gã đã cười từ lúc nghe "mở công ty." Tô Vãn không cười, nhưng mắt cô sáng hơn, kiểu sáng của kẻ vừa quyết định thứ gì đó quan trọng và không hối hận.

Hắn mỉm cười.

Lần thứ tư kể từ khi trọng sinh. Và lần này, không phải mỉm cười vì thắng. Vì có người đi cùng.

Kiếp trước, khi ta lập Huyền Minh Tông, bốn đệ tử đầu tiên tìm đến chân núi Cửu U. Ta hỏi: "Các ngươi theo ta, ta không hứa gì. Không hứa vinh quang, không hứa trường sinh, không hứa quyền lực. Chỉ hứa: ta sẽ đi đến cùng. Đi không?"

Vạn Lý Hầu quỳ xuống: "Đi."

Mạc Thanh Nhàn gật: "Đi."

Chu Linh Vân im rồi gật: "Đi."

Tống Hạo Nhiên cười: "Đi."

Bốn chữ "đi." Huyền Minh Tông bắt đầu từ đó.

Kiếp này, hai chữ "theo." Cũng đủ.

– Tốt.

Hắn đưa tay ra. Không phải bắt tay kiểu doanh nhân, chỉ đặt tay giữa bàn, úp xuống.

Hàn Kiêu hiểu ngay. Đặt tay lên. Bàn tay gã thô, chai, sẹo nhỏ trên mu.

Tô Vãn nhìn hai giây. Rồi đặt tay lên. Bàn tay cô nhỏ, ngón dài, lạnh.

Ba bàn tay chồng lên nhau trên bàn gỗ cũ, trong quán cà phê không điều hòa, giữa trưa Chủ nhật nắng. Không ai nói gì.

Không cần.

Chiều. Hắn về căn hộ mới.

Ngồi ở bàn làm việc, bàn gỗ đơn giản, mặt phẳng, không ngăn kéo. Trước mặt là tờ giấy trắng và cây bút.

Hắn viết.

Tên công ty. Lĩnh vực. Cơ cấu. Vốn cần. Nguồn vốn khả thi. Nhân sự cốt lõi. Khách hàng mục tiêu đầu tiên.

Viết nhanh, gọn, chữ nhỏ. Kiểu viết của kẻ đã nghĩ xong trong đầu, chỉ cần đổ ra giấy.

Mục "Nhân sự cốt lõi":

Tô Vãn, Chiến lược, tài chính, đối ngoại.

Hàn Kiêu, Kinh doanh, phát triển khách hàng.

Trương Phong, Kỹ thuật, hệ thống. (Chưa hỏi. Sẽ hỏi.)

Tiểu Lý, Vận hành, quản lý nội bộ. (Chưa hỏi. Sẽ hỏi.)

Diệp Kính, Pháp lý. (Chưa gặp. Sẽ tìm.)

Năm vị trí. Năm con người. Năm viên gạch đầu tiên.

Kiếp trước, Huyền Minh Tông mất ba trăm năm mới đứng ngang thiên hạ. Kiếp này, ta đặt mục tiêu ngắn hơn.

Năm năm.

Năm năm, từ công ty mới thành lập đến đế chế. Từ Luyện Khí đến Nguyên Anh. Từ không có gì đến không ai dám coi thường.

Có điên không?

Có.

Nhưng lần trước ta cũng điên. Và ta đã đứng trên đỉnh.

Hắn đặt bút xuống. Nhìn tờ giấy. Một trang. Cả tương lai nằm trong một trang.

Gấp tờ giấy. Bỏ vào túi áo ngực trái, cùng chỗ với danh thiếp Bạch Dạ.

Bạch Dạ.

Nova Tech, chính đạo số một thương trường kiếp này. Xây bằng niềm tin, bằng hệ thống, bằng tầm nhìn. Kẻ mà thiên hạ gọi là thiên tài.

Và ta, kẻ mà thiên hạ sẽ gọi bằng cái tên khác.

Kiếp trước, Thiên Hư Đạo Nhân đứng trên Thái Hư Đỉnh, ta đứng trên Cửu U Sơn. Hai kẻ nhìn nhau từ hai đỉnh núi. Không ai thắng. Không ai thua. Chỉ có trời đất biết ai mạnh hơn.

Kiếp này, cuộc đua lại bắt đầu.

Tối. Tám giờ.

Hắn đứng trên ban công. Thành phố đêm trải rộng bên dưới. Sông phản chiếu ánh đèn, vệt vàng, vệt trắng, vệt đỏ, chạy dài như dải lụa ai thả xuống nước.

Gió ấm. Mùi sông. Tiếng xe từ phía cầu, nhỏ dần, đều đều, như tiếng thở của thành phố.

Hắn nhìn xuống. Hàng triệu ánh đèn. Hàng triệu con người. Hàng triệu dục vọng.

Tu tiên giới, ta đã đứng trên đỉnh rồi. Không có gì ở đó ngoài máu và phản bội.

Thế giới này... cũng sẽ không khác.

Nhưng lần này, ta không tu tiên.

Ta mở công ty.

Gió thổi mạnh hơn. Tóc bay. Áo bay. Thành phố bên dưới chạy, chạy, không bao giờ ngừng.

Điện thoại rung. Tin nhắn Tô Vãn.

"Tôi đã bắt đầu soạn kế hoạch tài chính. Sáng mai gửi bản nháp."

Ngay sau đó, tin nhắn Hàn Kiêu.

"Sếp ơi em vừa liên hệ 3 mối cũ. Có 1 ông sẵn sàng nghe sếp nói chuyện tuần sau. Chủ chuỗi nội thất, đang muốn tái cấu trúc. Em gửi số."

Hắn nhìn hai tin nhắn. Không trả lời. Chỉ nhìn.

Họ đã bắt đầu.

Chưa có công ty. Chưa có văn phòng. Chưa có một đồng vốn. Mà họ đã bắt đầu.

Giống kiếp trước. Vạn Lý Hầu đi trước ta đến Cửu U Sơn ba ngày, dọn hang đá, nhóm lửa, chờ ta đến. Mạc Thanh Nhàn mang theo dược liệu quý cô tích cả đời. Chu Linh Vân vẽ sẵn trận đồ phòng thủ sơ bộ trên vách đá.

Chưa có tông môn. Mà đã có người xây.

Hắn bỏ điện thoại vào túi. Hai tay vịn lan can. Nhìn thành phố lần cuối trong đêm nay.

Bên dưới, hàng triệu ánh đèn. Hàng triệu cuộc đời. Không ai biết rằng trên tầng hai mươi của một chung cư bình thường, một kẻ đã sống ngàn năm đang nhìn xuống thế giới, và thế giới sắp thay đổi.

Gió qua ban công. Thành phố chạy. Sông chảy. Đèn sáng.

Và Ma Tôn mỉm cười.

— Hết Arc 1 —

Ch.30/30
2.808 từ