Tầng Mới
Tháng thứ ba mươi ba. Một tháng sau IPO.
Tô Vãn
Huyền Cơ có một trăm hai mươi nhân viên.
Con số đó nằm trong đầu Tô Vãn mỗi sáng, trước khi cô mở mắt. Một trăm hai mươi. Gấp đôi sáu tháng trước. Gấp hai mươi bốn lần so với ngày cô theo Lục Trường An rời Vạn Lý, mang theo chiếc laptop và ba bộ đồ.
Cô ngồi ở bàn làm việc, tầng bảy, phòng COO. Phòng nhỏ, góc, cửa sổ nhìn ra đường Nguyễn Thị Minh Khai. Cô chọn phòng này vì nhỏ nhất trong ba phòng quản lý trống. "Tôi không cần phòng lớn. Tôi cần gần hành lang." Gần hành lang nghĩa là nghe được mọi thứ: ai đến sớm, ai đến muộn, ai nói chuyện điện thoại cá nhân trong giờ làm, ai gõ bàn phím thật sự.
Trước mặt cô: bảng tổng hợp kinh doanh quý ba.
Doanh thu: một trăm tỷ đồng mỗi năm. Tăng bốn mươi hai phần trăm so với cùng kỳ. Biên lợi nhuận: mười ba phần trăm, cải thiện từ mười một sau khi tích hợp công nghệ DataFlow và cắt chi phí đám mây.
Mười hai khách hàng enterprise. Hai trăm khách hàng tổng. Dòng tiền dương mười lăm tháng liên tiếp.
Cô đóng báo cáo. Nhìn ra cửa sổ.
Trường An khác.
Không phải khác kiểu lớn. Khác kiểu... nhẹ hơn. Anh ấy cười nhiều hơn. Không nhiều. Nhưng đủ để tôi nhận ra. Kiểu cười không phải vì thắng, mà vì thấy gì đó thú vị. Kiểu cười mà tôi chưa từng thấy trong năm đầu.
Anh ấy đang bắt đầu thuộc về kiếp này.
Cô không hiểu tại sao cô nghĩ "kiếp này." Từ đó xuất hiện trong đầu tự nhiên, kiểu trực giác, kiểu cô biết Lục Trường An giấu điều gì đó rất lớn nhưng không bao giờ hỏi. Không phải vì không muốn biết. Vì biết rằng câu trả lời sẽ thay đổi mọi thứ, và cô chưa sẵn sàng cho thứ gì đó thay đổi mọi thứ.
Cho nên tôi không hỏi. Tôi mở sổ tay. Tôi đóng sổ tay. Tôi ở lại.
Đó là câu trả lời của tôi.
Hàn Kiêu
Sếp An lên báo.
Tờ Doanh Nhân Trẻ, ảnh to bằng nửa trang, vest đen, mắt nhìn thẳng. Đẹp trai hơn ngoài đời, vì ngoài đời sếp hay nhăn mặt.
Hàn Kiêu cắt bài báo, ép nhựa, dán trong phòng ngủ. Cạnh ảnh cưới cũ mà vợ cũ bỏ lại. Bây giờ tường phòng Kiêu có hai tấm ảnh: một tấm nhắc nhở thất bại, một tấm nhắc nhở lý do đứng dậy.
Vợ mới, Phương, nhìn ảnh trên tường. Kiểu nhìn tò mò.
– Ai vậy anh?
– Người cứu đời anh.
Phương không hiểu. Không sao. Kiêu hiểu là đủ.
Bốn tháng trước, Kiêu cưới Phương. Phương hai mươi tám tuổi, bán quần áo ở chợ Bến Thành, cười nhiều, nấu ăn ngon, không hỏi Kiêu làm gì quá mười giờ đêm. Sếp An đến dự, ngồi năm phút, uống một ly nước, tặng phong bì, đi. Kiêu không mở phong bì trước mặt khách. Về nhà mở: năm mươi triệu. Không thư, không ghi chú. Kiểu sếp An.
Bây giờ Kiêu là trưởng phòng kinh doanh. Mười lăm nhân viên. Doanh thu hai tỷ rưỡi mỗi tháng. Mỗi sáng vào văn phòng, Kiêu kiểm tra bảng doanh số, gọi ba nhân viên yếu nhất, nói chuyện mười phút mỗi người. Không mắng. Hỏi. "Khó chỗ nào? Cần gì?" Kiểu hỏi mà sếp An dạy. "Đừng bảo họ làm gì. Hỏi họ cần gì. Rồi cho họ thứ đó."
Kiêu không hiểu tại sao cách đó hiệu quả. Nhưng hiệu quả.
Sếp An trên báo. Tám trăm tỷ. ESOP của em bốn tỷ trên giấy. Mẹ em gọi lần đầu sau ba năm: "Con ơi, mẹ nghe nói con làm công ty to?" Kiêu cười, không giận, không vui. "Dạ, mẹ. Con làm công ty to." Mẹ em im lặng. Rồi: "Con... khỏe không?" Lần đầu mẹ hỏi câu đó.
Khỏe. Nhờ sếp An.
Tiểu Linh
Anh Lục dạy em nhìn.
Hai năm trước, em chỉ biết nhìn. Nhìn là thấy cái bên ngoài. Mắt ai sáng, mắt ai mờ. Tay ai run, tay ai vững. Bước chân ai nhanh, ai chậm.
Anh Lục dạy em thấy.
Thấy là hiểu cái bên trong. Tại sao mắt sáng. Tại sao tay run. Tại sao bước chân nhanh mà người lại muốn dừng.
Ba bài. Bài một: nhìn mắt, không nhìn miệng. Bài hai: đọc tay, vì tay không biết nói dối. Bài ba: đọc khoảng trống, vì thứ người ta không nói quan trọng hơn thứ họ nói.
Em chưa giỏi bằng anh ấy. Có lẽ không bao giờ giỏi bằng. Vì anh ấy đọc người kiểu tự nhiên, kiểu nước chảy xuôi, không cần cố. Em đọc người kiểu tập luyện, kiểu đánh vần từng chữ.
Nhưng em sẽ tiếp tục.
Bây giờ em là trưởng phòng chăm sóc khách hàng. Mười tám người. Hai trăm khách hàng. Em biết tên từng người. Không phải vì anh Lục bảo. Vì anh ấy dạy: "Nhớ tên là cách nhanh nhất để người ta biết mình coi trọng họ."
Mỗi thứ Sáu, anh Lục đọc sổ theo dõi khách hàng của em. Không nói nhiều. Khoanh bút đỏ vào chỗ em làm tốt. Không khoanh chỗ sai. Kiểu dạy bằng cách chỉ ra đúng, để em tự tìm sai.
Sư phụ. Em không gọi anh ấy bằng từ đó trước mặt ai. Nhưng trong đầu, từ đó đã ở đó từ lâu.
Bạch Dạ
Tám trăm tỷ. Hai năm rưỡi.
Bạch Dạ ngồi trong phòng làm việc tầng hai mươi ba, trụ sở Nova Tech, quận hai. Trước mặt: báo cáo phân tích Huyền Cơ sau IPO, ba mươi hai trang, do đội chiến lược chuẩn bị.
Trang một: tóm tắt. Vốn hóa tám trăm tỷ. Doanh thu một trăm tỷ mỗi năm. Tăng trưởng bốn mươi hai phần trăm. Mười hai khách hàng enterprise. Thị phần enterprise: hai mươi hai phần trăm, tăng từ mười lăm phần trăm sáu tháng trước. Nova Tech: sáu mươi ba phần trăm, giảm từ bảy mươi.
Bảy phần trăm thị phần. Huyền Cơ lấy từ Nova Tech bảy phần trăm thị phần enterprise trong hai năm.
Bạch Dạ đóng báo cáo. Xoay ghế, nhìn ra cửa kính.
Thành phố trải dưới chân. Cầu Thủ Thiêm sáng đèn, sông Sài Gòn phản chiếu ánh đèn vàng, thuyền nhỏ qua lại.
Lục Trường An.
Kẻ tôi gặp ở hội nghị Hoàng Thành, hai năm trước. Lúc đó hắn chỉ là phó phòng kinh doanh ở một công ty tầm trung. Mắt sâu, giọng nhẹ, bước chân kiểu người không bao giờ vội. Tôi nghĩ hắn thú vị. Thú vị kiểu khác mọi CEO mà tôi gặp.
Giờ hắn ngồi ngang bàn tôi.
Không. Chưa ngang. Huyền Cơ tám trăm tỷ, Nova Tech ba ngàn hai trăm tỷ. Hắn nhỏ hơn bốn lần. Nhưng hắn đang lớn nhanh hơn. Và tôi đang chậm lại.
Bạch Dạ mở điện thoại. Đọc lại tin nhắn mình gửi đêm IPO: "800 tỷ. Ấn tượng. Hẹn gặp ở tầng tiếp theo."
Lục Trường An không trả lời. Không ngạc nhiên. Hắn không bao giờ trả lời những thứ không cần trả lời.
Tầng tiếp theo. Kim Đan. Tập đoàn.
Hắn sẽ mở rộng. M&A. Thâu tóm. Xây đế chế. Đó là bước tự nhiên.
Và sân đó... có chỗ cho hai người không?
Im lặng. Bạch Dạ nhìn bóng mình phản chiếu trên kính. Bốn mươi hai tuổi. Tóc bạc sớm ở thái dương. Mắt sáng, nhưng có vết mệt mà chỉ mình thấy.
Không. Sân đó chỉ có chỗ cho một. Và nếu phải chọn, tôi sẽ chọn mình.
Nhưng tôi tôn trọng hắn. Kiểu tôn trọng mà tôi dành cho rất ít người.
Gập điện thoại. Quay lại bàn. Mở cuộc gọi.
– Minh, triệu tập đội chiến lược. Chiều nay. Chủ đề: kế hoạch phòng thủ enterprise quý bốn.
Lão Từ
Biệt thự quận hai. Tầng ba. Phòng làm việc.
Từ Đại Phú ngồi trong ghế da, lưng thẳng, tay phải cầm tách trà Bát Tràng. Trước mặt: bốn tờ báo, mỗi tờ mở ở trang có ảnh Lục Trường An.
Ông đọc xong. Gập báo. Xếp gọn.
Mở thư mục bìa cứng trên bàn. Bên trong: hồ sơ giấy. Tên: Lục Trường An. Ảnh ghim. Thông tin: hai mươi bảy tuổi, quê Long An, tốt nghiệp đại học hạng trung bình, vào Vạn Lý tháng ba năm đó, lương khởi điểm chín triệu. Phía dưới: ghi chú bằng bút đỏ, nét chữ ông, mỗi dòng một nhận xét.
"Giọng không thuộc loại nào tôi biết, tháng 22."
"Đốt quân cờ DataFlow và thắng, lần đầu 20 năm, tháng 15."
"Pacific Bridge liên kết Bạch Dạ. Hắn có đồng minh tầng trên, tháng 19."
"IPO 800 tỷ. Sổ đặt mua 3x. Cậu bé này không còn là cậu bé, tháng 31."
Ông đóng hồ sơ. Uống trà. Nhìn ra cửa sổ, sông Sài Gòn chảy chậm dưới ánh chiều.
Cậu bé Lục. Cậu bước ra ánh sáng. Nghĩ ánh sáng bảo vệ cậu?
Ánh sáng cũng chiếu rõ mọi điểm yếu.
Cậu phụ thuộc khách hàng enterprise lớn, mất hai khách là mất hai mươi phần trăm doanh thu. Cổ phiếu mới lên sàn, nhà đầu tư cá nhân chiếm ba mươi phần trăm, dễ hoảng. CEO trẻ, chưa qua chu kỳ kinh tế, chưa biết suy thoái mùi gì.
Và quan trọng nhất: cậu vẫn giấu điều gì đó. Người bình thường không thay đổi thế. Không ai đi từ nhân viên loại C đến tỷ phú trong hai năm rưỡi mà không có bí mật.
Tìm bí mật đó. Phá cậu ta bằng bí mật đó.
Ông nhấc điện thoại bàn. Quay số.
– Chuẩn bị giai đoạn hai. Gọi Hành về.
Đặt máy. Uống trà. Bình trà Bát Tràng ấm trong lòng bàn tay.
Bốn mươi năm trên thương trường. Mười hai đối thủ đã ngã. Cậu bé Lục sẽ là thứ mười ba.
Hoặc ta sẽ là bài học cuối cùng mà cậu ta nhớ.
Lục Trường An đứng ở tầng cao nhất tòa nhà mới của Huyền Cơ.
Mười tầng. Trung tâm thành phố, đường Nguyễn Huệ. Vừa ký hợp đồng thuê tuần trước, Tô Vãn đàm phán giảm mười lăm phần trăm so với giá thị trường. Tầng mười là sân thượng, chưa hoàn thiện, gió lùa qua khung cửa kính chưa lắp.
Hắn đứng ở mép, nhìn xuống.
Thành phố. Đèn. Xe. Người. Sông Sài Gòn xa xa, nước đen phản chiếu ánh sáng.
Trúc Cơ. Nền đã xây. Tông môn đã có hình.
Một trăm hai mươi nhân viên. Một trăm tỷ doanh thu. Mười hai khách enterprise. Tám trăm tỷ vốn hóa.
Gió thổi. Mạnh. Tóc bay.
Nhưng nền cũng có thể nứt. Nếu không xây tiếp.
Lão Từ đang chuẩn bị. Bạch Dạ đang chuẩn bị. Thế giới bên ngoài lớn hơn ta nghĩ.
Kim Đan. Kết đan. Biến công ty thành tập đoàn. Từ đây, mỗi bước đi sẽ có người nhìn. Mỗi quyết định sẽ ảnh hưởng ngàn người. Mỗi sai lầm sẽ không còn là bài học.
Là hậu quả.
Hắn quay lại. Bước vào thang máy. Xuống tầng bảy. Phòng CEO.
Phòng rộng, view toàn thành phố, nội thất tối giản. Bàn gỗ, ghế da, màn hình giá cổ phiếu chạy thời gian thực. HCO: 103.200. Ổn định.
Trên bàn: ảnh core team chụp ngày IPO. Tô Vãn cười, kiểu cười mỏng hiếm hoi. Hàn Kiêu cười rộng, răng trắng, mắt nheo. Trương Phong cười gượng, lần đầu. Trịnh Hải cười ngại, mắt nhìn ngang. Tiểu Linh cười nhẹ, mắt sáng.
Hắn nhìn ảnh. Lâu.
Kiếp trước, ta không có ảnh chụp chung với ai. Vì không ai đứng cạnh Ma Tôn để chụp ảnh.
Kiếp này...
Gió từ cửa sổ thổi vào. Nhẹ. Ấm.
...ta không đứng một mình.