Đòn Phản Của Lão Từ
Bài báo xuất hiện lúc sáu giờ sáng thứ Hai.
Tô Vãn gọi Lục Trường An lúc sáu giờ mười lăm. Giọng cô bình tĩnh, nhưng hắn nghe được nhịp thở nhanh hơn bình thường.
– Anh cần đọc bài này. Kinh Tế Thời Đại. Đăng mười lăm phút trước.
Hắn mở điện thoại. Tiêu đề chạy qua màn hình.
"Huyền Cơ bị tố thao túng đấu thầu enterprise: mối quan hệ mờ ám giữa CEO và ban lãnh đạo khách hàng."
Bên dưới tiêu đề, một dòng nhỏ: "Bài viết kèm tài liệu nội bộ Huyền Cơ."
Hắn ngồi dậy. Đọc.
Bài báo bốn nghìn hai trăm từ. Người viết là Trần Đức Minh, phóng viên tự do, chuyên mảng điều tra doanh nghiệp. Bài viết có cấu trúc rõ ràng, giọng trung tính nhưng ngầm cáo buộc. Kiểu bài thiết kế để người đọc tự đi đến kết luận mà không cần tác giả nói thẳng.
Nội dung: Huyền Cơ đã có "mối quan hệ mờ ám" với ban lãnh đạo hai khách hàng enterprise lớn, tập đoàn Phúc Long và Ngân hàng Á Đông, trước khi đấu thầu chính thức. Kèm "tài liệu nội bộ Huyền Cơ" cho thấy Lục Trường An đã gặp riêng Ông Lưu và Phó Tổng Á Đông nhiều lần trước khi mở thầu. Bản ghi cuộc gặp, lịch trình, nội dung trao đổi.
Tài liệu thật. Lục Trường An nhận ra ngay. Bản ghi từ thư mục pháp lý, hồ sơ do Diệp Kính quản lý. Ghi chú cuộc gặp với Ông Lưu: "CEO Phúc Long đồng ý xem demo trước vòng thầu chính thức. Cần chuẩn bị proposal riêng." Và ghi chú gặp Phó Tổng Á Đông: "Đã thảo luận nhu cầu BI, cam kết demo trong tuần."
Đọc nguyên bản, đó là giao lưu thương mại bình thường. Mọi doanh nghiệp đều gặp khách hàng trước thầu để hiểu nhu cầu. Nhưng trong bài báo, bối cảnh bị cắt. Chỉ còn những dòng nghe như vận động hành lang bất hợp pháp: "gặp riêng trước thầu," "cam kết demo riêng," "đồng ý xem trước." Ghép lại, đọc như Huyền Cơ đã thông đồng với ban lãnh đạo khách hàng để thắng thầu.
Hắn đặt điện thoại xuống. Nhìn trần nhà.
Không giận.
Giận là phản ứng của kẻ bất ngờ. Ta không bất ngờ.
Ta chỉ muốn biết: bao nhiêu?
Hắn gọi lại Tô Vãn.
– Cô đọc xong chưa?
– Xong. Tài liệu thật, context bị cắt. Cuộc gặp Ông Lưu là networking tiêu chuẩn, không vi phạm luật đấu thầu. Cuộc gặp Phó Tổng Á Đông cũng vậy. Nhưng người đọc không biết điều đó.
– Tài liệu từ đâu?
Im lặng. Hai giây.
– Anh biết từ đâu.
– Nói tên.
– Chỉ Diệp Kính mới có quyền truy cập folder pháp lý enterprise. File ghi chú cuộc gặp nằm trong subfolder "Due Diligence", mã hóa, cần password riêng. Không ai khác truy cập được ngoài Kính và anh.
Hắn không nói gì.
Bạch Vô Nhai.
Ngàn năm trước. Cùng một kiểu. Bán thông tin không phải vì thù hận, mà vì lợi ích. Kiểu phản bội lạnh nhất: không cảm xúc, chỉ tính toán.
– Phóng viên Trần Đức Minh. Trace được nguồn không?
– Đang làm. Minh là phóng viên tự do, viết cho nhiều tờ, nhận tiền theo bài. Tôi kiểm tra: ba bài gần nhất của Minh đều trên Kinh Tế Thời Đại, đều liên quan đến tranh chấp doanh nghiệp trong ngành tài chính và bất động sản. Cộng tác viên của ông ta là một PR agency tên Phong Hành Media.
– Phong Hành Media.
– Đăng ký kinh doanh năm 2019. Địa chỉ Q1. Ba khách hàng lớn nhất: Tập đoàn Vĩnh An, Công ty Địa ốc Hải Phong, và... Tập đoàn Vạn Phúc.
Vạn Phúc. Mạng lưới của Lão Từ. Hắn đã gặp cái tên này từ thời Horizon Holdings.
– Lại Lão Từ.
– Lại Lão Từ, Tô Vãn xác nhận.
Hắn đứng dậy. Bước đến cửa sổ. Ngoài kia, thành phố sáng dần. Xe đã bắt đầu đông trên đường Nguyễn Huệ.
– Hậu quả đến đâu rồi?
– Bài lên sáu giờ. Bây giờ sáu rưỡi. Đã ba trăm lượt chia sẻ. Bình luận đang tăng. Đa số hỏi "Huyền Cơ có phản hồi không." Chưa ai từ phía khách hàng phản ứng, nhưng sẽ có trước trưa.
– Thăng Long Capital?
– Chưa gọi. Nhưng Phạm Quang Hưng chắc chắn đã đọc. Underwriter IPO không bao giờ bỏ lỡ bài báo có tên mình gián tiếp.
Đúng lúc đó, điện thoại Tô Vãn rung. Cô nhìn màn hình.
– Lâm Khải.
– Bật loa.
Giọng Lâm Khải vang trong phòng. Không bình tĩnh như mọi khi.
– Lục, tôi đọc bài rồi. Phạm Quang Hưng vừa gọi tôi. Thăng Long Capital tạm dừng đánh giá IPO cho đến khi vụ việc sáng tỏ. Nguyên văn: "Không thể tiến hành khi có cáo buộc thao túng đấu thầu chưa được giải quyết."
Im lặng.
– Lục, cần xử lý nhanh. IPO không chờ được. Nếu để quá hai tuần, Thăng Long Capital sẽ rút, không phải tạm dừng.
– Tôi biết.
– Và Lục... tài liệu đó. Từ đâu ra?
– Tôi đang xử lý.
Hắn cúp máy. Nhìn Tô Vãn.
– Khách hàng enterprise sẽ phản ứng thế nào?
– Ông Lưu sẽ yêu cầu giải trình vì ảnh hưởng uy tín Phúc Long. Á Đông sẽ làm tương tự. Hai khách hàng enterprise khác, Đại Nam và Hoàng Phát, có thể tạm ngưng hợp đồng mới chờ kết luận. Không ai hủy hợp đồng hiện tại vì sản phẩm vẫn chạy tốt, nhưng ký mới thì dừng.
– Doanh thu ảnh hưởng?
– Nếu kéo dài hơn một tháng, mất hai đến ba tỷ doanh thu enterprise mới. Không chết, nhưng đau.
Hắn gật đầu. Quay lại bàn. Ngồi xuống.
Đòn này không nhằm giết Huyền Cơ. Nhằm giết IPO. Không có IPO, Huyền Cơ vẫn sống nhưng không lớn được. Vĩnh viễn ở tầng Luyện Khí, không bao giờ Trúc Cơ.
Lão Từ hiểu: IPO là thứ duy nhất biến Huyền Cơ từ con mồi thành kẻ săn. Giết IPO là giết tương lai.
– Gọi tất cả. Họp chín giờ.
Chín giờ. Phòng họp lớn, tầng ba. Tô Vãn, Hàn Kiêu, Trịnh Hải. Không có Diệp Kính, dù mọi khi hắn luôn có mặt trong họp khủng hoảng.
Hàn Kiêu đến sớm nhất. Đọc bài trên đường đi làm. Mặt đỏ, kiểu giận không kiềm được.
– Ai bán? Hàn Kiêu hỏi ngay khi ngồi xuống.
Lục Trường An nhìn Kiêu. Không trả lời.
Trịnh Hải ngồi đối diện. Đã đọc bài hai lần, đánh dấu các đoạn tài liệu.
– Ghi chú cuộc gặp Ông Lưu là file tôi thấy Diệp Kính tạo tháng trước. Folder Due Diligence. Trịnh Hải nói chậm, mắt không rời bàn. Chỉ Kính có password.
Hàn Kiêu nhìn Trịnh Hải. Nhìn Lục Trường An. Hiểu.
– Kính?
Lục Trường An không xác nhận. Không phủ nhận. Chỉ nói:
– Bây giờ tập trung vào giải quyết bài báo. Chuyện Diệp Kính, tôi xử lý.
Tô Vãn mở máy tính.
– Tình hình: bài báo đã tám trăm lượt chia sẻ. Hai tờ báo khác đang viết bài liên quan. Ông Lưu gọi Hàn Kiêu lúc tám rưỡi, yêu cầu giải trình bằng văn bản trong hai mươi bốn giờ. Á Đông chưa gọi nhưng đội pháp lý họ đang review.
– Thăng Long Capital? Trịnh Hải hỏi.
– Tạm dừng IPO.
Im lặng nặng. Ba người nhìn nhau.
Hàn Kiêu đập bàn nhẹ.
– IPO mà tạm dừng là chết. Nhà đầu tư mất lòng tin. Tin xấu chạy nhanh hơn tin tốt gấp mười lần.
– Không chết nếu xử lý trong hai tuần, Tô Vãn nói. Nhưng phải nhanh. Cần hai thứ: một, chứng minh tài liệu bị bóp méo; hai, tìm nguồn bài báo và vạch trần.
Lục Trường An nghe. Gật đầu.
– Tô Vãn phụ trách giải trình cho khách hàng. Chuẩn bị bản đầy đủ các cuộc gặp, có context, có lịch, có bên thứ ba xác nhận. Gửi Ông Lưu trước mười hai giờ trưa mai.
– Được. Sáng mai trước mười giờ.
– Trịnh Hải. Khóa toàn bộ folder pháp lý. Đổi password. Kiểm tra log truy cập ba tháng qua. Tôi cần biết Kính đã truy cập những gì, khi nào, tải về bao nhiêu file.
Trịnh Hải gật đầu.
– Hàn Kiêu. Gọi từng khách hàng enterprise. Giải thích trước khi họ đọc bài. Đừng chờ họ hỏi.
– Hiểu. Tôi gọi ngay bây giờ.
Hắn nhìn ba người. Đội ngũ. Những kẻ không phản bội. Chưa phản bội. Hắn gạt ý nghĩ đó sang. Không phải lúc.
– Và tôi sẽ xử lý Diệp Kính.
Ba người nhìn hắn. Không ai hỏi thêm. Giọng hắn khi nói câu đó không có cảm xúc. Kiểu giọng mà người quen hắn biết là nguy hiểm nhất.
Mười giờ. Văn phòng Huyền Cơ bắt đầu xao động nhẹ. Nhân viên đọc bài báo trên điện thoại, thì thầm trong pantry, liếc nhau ở hành lang. Tiểu Linh đi qua mỗi phòng ban, bình thản như không có gì. Nhưng cô nghe tất cả.
Lục Trường An ngồi trong phòng. Đóng cửa. Một mình.
Hắn mở lại bài báo. Đọc lần ba. Không đọc nội dung, đọc cấu trúc. Cách tài liệu được chọn, cách sắp xếp, cách cắt bỏ bối cảnh. Có kỹ thuật. Không phải phóng viên tự do bình thường viết được kiểu này. Ai đó đã hướng dẫn cách cắt, cách ghép, cách dựng mạch kể.
Lão Từ. Không phải tay đánh trực diện. Ông ta dùng người, dùng báo, dùng dư luận. Kiểu đánh của kẻ có tiền mua cả sân chơi.
Ngàn năm trước, Thanh Vân Kiếm Phái cũng đánh kiểu này. Không tấn công Huyền Minh Tông bằng kiếm. Phát tán tin ta ăn thịt người tu luyện, mua sư nhân chính phái đặt điều, đốt sách vở của ma đạo ở mọi thư viện. Ba mươi năm, ma đạo bị cả thiên hạ ghét. Không phải vì ma đạo ác. Vì chính đạo kiểm soát câu chuyện.
Ta đã thua trận đó. Mất ba mươi năm mới lấy lại.
Lần này không có ba mươi năm. Hai tuần.
Hắn mở sổ tay. Viết.
"Diệp Kính. Bán: ghi chú cuộc gặp KH enterprise, lộ trình IPO, cấu trúc cổ đông. Mua: firm riêng? Tiền? Ghế? → Xác nhận khi đối chất."
"Nguồn bài: Phong Hành Media → Vạn Phúc → Lão Từ. Phóng viên Trần Đức Minh = bút thuê."
"Mục tiêu: giết IPO. Phương pháp: phá uy tín → Thăng Long Capital rút → không underwriter → không IPO."
"Giải pháp: (1) Chứng minh tài liệu bị cắt. (2) Tìm bằng chứng liên kết Phong Hành ↔ Vạn Phúc. (3) Bài phản bác trên báo uy tín. (4) Cắt Diệp Kính."
Hắn đóng sổ.
Điện thoại rung. Tiểu Linh nhắn: "Diệp Kính vào VP lúc 9:47. Bình thường. Cười chào mọi người. Vào phòng riêng."
Cười. Đúng rồi. Bạch Vô Nhai cũng cười.
Hắn không gọi Kính. Chưa phải lúc. Cần chuẩn bị trước.
Trưa. Hàn Kiêu gọi xong sáu trong tám khách hàng enterprise còn lại.
– Ông Lưu nghe giải thích, nói đợi văn bản. Giọng không giận nhưng lạnh. Á Đông đang họp nội bộ, chưa phản hồi. Đại Nam và Hoàng Phát hỏi "có ảnh hưởng dịch vụ không," tôi nói không, họ chấp nhận tạm. Hai khách còn lại nhỏ hơn, chưa đọc bài.
– Tốt. Giữ liên lạc hàng ngày cho đến khi xong.
Tô Vãn gửi bản giải trình sơ bộ cho Lục Trường An duyệt. Mười hai trang, kèm bản ghi đầy đủ các cuộc gặp, có ngày, có người tham dự, có thư xác nhận, có hình ảnh hội thảo công khai mà cuộc gặp diễn ra bên lề. Bối cảnh rõ ràng: đây là networking tiêu chuẩn, không phải thông đồng.
Hắn đọc. Chỉnh hai chỗ. Gửi lại.
– Gửi Ông Lưu sáng mai. Kèm lời mời gặp trực tiếp nếu ông ấy muốn.
Trịnh Hải gọi lúc hai giờ chiều.
– Log truy cập ba tháng. Diệp Kính truy cập folder Due Diligence mười bảy lần. Bảy lần là công việc bình thường, review hợp đồng, soạn đơn chống độc quyền. Mười lần còn lại: truy cập file ghi chú cuộc gặp, báo cáo tài chính nội bộ, danh sách cổ đông, lộ trình IPO. Tải về bốn file, ba trong số đó khớp với tài liệu trong bài báo.
– Thời gian tải?
– Hai lần lúc mười một giờ đêm. Một lần lúc năm giờ sáng. Một lần cuối tuần.
Giờ không ai nhìn. Kiểu hành vi của kẻ biết mình đang làm gì.
– Khóa tài khoản Kính. Toàn bộ hệ thống. Ngay bây giờ.
– Đã khóa lúc chín giờ sáng theo lệnh anh lúc nãy.
Hắn gật đầu trong im lặng. Trịnh Hải không thấy nhưng hiểu.
Chiều. Bài báo đã hai nghìn lượt chia sẻ. Bình luận chia hai phe: một nhóm tin bài viết, chỉ trích "CEO bí ẩn giờ lộ bản chất"; nhóm kia nghi ngờ, hỏi "tài liệu từ đâu ra, ai cung cấp, có động cơ gì." Nhóm thứ hai ít hơn, nhưng có vài nhà phân tích uy tín.
Bạch Dạ gọi.
– Đọc bài rồi. Bạch Dạ nói ngắn. Ảnh hưởng đến vụ chống độc quyền không?
– Không trực tiếp. Đơn chống độc quyền là chuyện khác. Nhưng dư luận xấu về Huyền Cơ sẽ làm yếu vị thế của cả hai trước Ủy ban Cạnh tranh.
– Nguồn từ đâu?
– Nội bộ.
Im lặng. Bạch Dạ hiểu. Không hỏi tên.
– Cần tôi làm gì?
– Chưa. Tôi sẽ xử lý trong tuần. Nếu cần, tôi gọi.
– Đừng chậm quá. Dư luận như nước, càng chảy lâu càng khó đổi hướng.
Hắn cúp máy. Bạch Dạ nói đúng.
Tối. Văn phòng vắng. Lục Trường An ngồi ở bàn, đèn bàn sáng. Trước mặt hắn là ba thứ: bản giải trình của Tô Vãn, nhật ký truy cập của Trịnh Hải, và danh sách cuộc gọi Diệp Kính ba tháng qua do Tiểu Linh tổng hợp.
Hắn nhìn danh sách. Diệp Kính gọi một số lạ bốn mươi ba lần trong ba tháng. Số đăng ký dưới tên Phạm Văn Hải, địa chỉ Q1. Tiểu Linh truy ra: Phạm Văn Hải là nhân viên của Thành Đạt Group, công ty con của Vạn Phúc.
Từ Vạn Phúc lại dẫn về Lão Từ.
Bốn mươi ba cuộc gọi. Không phải phản bội bốc đồng. Là hệ thống. Có kế hoạch, có lịch, có nguồn nhận.
Hắn đóng hồ sơ. Ngồi lại.
Bạch Vô Nhai. Kiếp trước, khi ta phát hiện hắn bán thông tin cho Thanh Vân, ta đã ngồi giống thế này. Trong phòng tối, nhìn bằng chứng xếp thành hàng, mỗi mảnh như một mũi dao nhỏ. Không phải dao đâm. Dao rạch. Chậm. Từng đường.
Ta đã gọi hắn đến. Hắn bước vào, cười hiền, nói: "Tông chủ gọi con?" Ta nhìn nụ cười đó. Biết nó giả. Và vẫn đau. Vì nó từng thật.
Lần này cũng vậy. Diệp Kính cười. Nụ cười luôn đúng chỗ, luôn đúng lúc, luôn vừa đủ ấm. Nụ cười của luật sư giỏi. Nụ cười của kẻ bán mình mà vẫn nghĩ mình đúng.
Hắn lấy điện thoại. Nhắn Diệp Kính.
"Sáng mai. Chín giờ. Phòng họp B."
Ba mươi giây sau, Kính trả lời: "Được. Về vụ bài báo? Tôi đã chuẩn bị phương án pháp lý."
Hắn đọc tin nhắn. Không trả lời.
Vẫn diễn. Đến giờ này vẫn diễn. Chuẩn bị phương án pháp lý cho vụ mà chính hắn gây ra. Kiểu mỉa mai mà ngàn năm trước ta đã thấy, nhưng vẫn lạ. Mỗi lần đều lạ.
Hắn tắt điện thoại. Đứng dậy. Bước ra cửa sổ.
Thành phố về đêm. Đèn nhấp nháy. Xe chạy dưới đường. Cuộc sống bình thường của ba mươi triệu người không biết và không quan tâm đến Huyền Cơ, đến IPO, đến Lão Từ, đến phản bội.
Ngày mai ta sẽ cắt Diệp Kính. Không giết. Kiếp này không giết. Nhưng cắt. Sạch. Như cắt cành mục.
Và sau đó, ta sẽ xử lý Lão Từ.
Ông ta tưởng đòn này đủ giết IPO. Ông ta không biết: Ma Tôn ngàn năm trước đã thua ba mươi năm vì chính đạo kiểm soát câu chuyện. Ta đã học bài đó. Không thua lần thứ hai.
Hắn tắt đèn bàn. Lấy áo khoác. Ra cửa.
Ở hành lang, Tiểu Linh đứng đợi. Cô mặc áo gió đen, ba lô nhỏ. Không hỏi hắn có cần gì không. Chỉ đứng đó. Có mặt.
– Em về đi, Tiểu Linh.
– Anh Lục. Cô nhìn hắn. Diệp Kính... em theo dõi ba tháng. Bốn cuộc gặp, bốn mươi ba cuộc gọi, bốn file tải về lúc nửa đêm. Em hy vọng em sai. Nhưng em không sai.
Hắn nhìn cô. Cô nhỏ hơn hắn bốn tuổi. Mắt sáng, gương mặt bình tĩnh, nhưng giọng run nhẹ. Không phải vì sợ. Vì buồn.
– Em không sai, hắn nói.
– Em xin lỗi.
– Xin lỗi gì?
– Vì không phát hiện sớm hơn.
Hắn lắc đầu.
– Em phát hiện đúng lúc. Sớm hơn thì chưa đủ bằng chứng. Muộn hơn thì IPO đã chết. Ba tháng là đúng.
Cô gật đầu. Không cười, nhưng vai thả lỏng hơn một chút.
– Sáng mai, hắn nói. Chín giờ.
– Em biết.
Hắn nhìn cô. Một lần nữa, hắn thấy dáng dấp của kẻ trung thành kiểu cũ. Kiểu không vì tiền, không vì ghế, mà vì... chọn. Đã chọn thì theo.
Ngàn năm. Kiểu người này luôn hiếm. Nhưng luôn có.
– Về đi.
Cô gật đầu. Quay lưng. Đi.
Hắn đứng ở hành lang, một mình. Văn phòng tối. Chỉ ánh đèn hành lang nhấp nháy.
Ngày mai, hắn sẽ nhìn Diệp Kính bước vào phòng họp. Kính sẽ cười. Nụ cười hiền. Giống Bạch Vô Nhai cười trước khi chết.
Và hắn sẽ cắt. Sạch. Không run tay.
Vì tông chủ không được phép run tay.