Ma Tôn Mở Công Ty
Chương 179: Tầng Mới
Chương 179

Tầng Mới

Tháng thứ bảy mươi tám. Cuối năm.

Huyền Cơ Holdings. Một nghìn năm trăm nhân viên. Tám quốc gia. Vốn hóa tám nghìn tỷ (tương đương ba trăm bốn mươi triệu đô la). Doanh thu tám mươi lăm triệu đô la mỗi năm. Dẫn đầu tuyệt đối mảng doanh nghiệp Đông Nam Á.

Hắn đọc báo cáo tổng kết năm trên bàn. Tô Vãn soạn, hai mươi trang, in giấy (Tô Vãn in bản tổng kết năm vì cô nói: "Số liệu trên màn hình là số. Số liệu trên giấy là bằng chứng. Anh cần bằng chứng khi nhìn lại").

Trang một: tổng quan. Doanh thu tăng sáu mươi phần trăm so với năm trước. Lợi nhuận ròng gấp đôi. Khách hàng doanh nghiệp: bốn trăm hai mươi ba, tăng từ hai trăm chín mươi. Tô Vãn gạch chân một con số ở cuối trang: tỉ lệ giữ chân khách hàng, chín mươi bốn phần trăm. Bên cạnh, cô viết tay: "Con số quan trọng nhất. Không phải doanh thu. Vì khách ở lại mới là bằng chứng mình đúng."

Trang hai: nhân sự. Một nghìn năm trăm, tăng từ chín trăm đầu năm. Sáu trăm người mới trong mười hai tháng. Tô Vãn chia thành bốn cột: tuyển mới, chuyển từ đối tác, từ các công ty Meridian bỏ lại, và từ Nova Tech (bảy mươi hai người, hơn một nửa nhân sự cũ của Bạch Dạ chọn theo hắn về Huyền Cơ thay vì ở lại dưới quyền Meridian).

Nhưng hắn không nhìn lại. Hắn nhìn tới.

Trang mười chín: dự phóng năm sau. Tô Vãn viết ngắn, ba dòng: "Mảng doanh nghiệp: duy trì. Mảng nền tảng: Bạch Dạ phụ trách, dự phóng doanh thu một trăm tỷ trong ba năm. Mở rộng: Ấn Độ (Từ Thiên Hành đề xuất)."

Ba dòng. Ba hướng. Ba người.

Tô Vãn dùng ba dòng để tóm tắt năm tới. Cô ấy có thể viết mười trang. Nhưng ba dòng, vì Tô Vãn hiểu: ta không cần mười trang. Ta cần biết ai làm gì, và ba dòng đủ.

Hắn gấp báo cáo. Đặt xuống. Nhìn ra cửa kính.

Hà Nội tháng mười hai. Trời xám, gió lạnh nhẹ, loại lạnh mà người Hà Nội gọi là "se se" nhưng người miền Nam gọi là "rét." Từ tầng chín nhìn xuống, con phố quen thuộc với hàng cây bàng đã trụi lá, xe cộ chạy chậm trong sương mỏng buổi chiều.

POV Hàn Kiêu. Jakarta.

Hàn Kiêu ngồi trong phòng họp Huyền Cơ Indonesia, tầng mười hai, nhìn xuống đại lộ Sudirman.

Phòng họp lớn, mười sáu ghế, bàn gỗ sẫm. Trên tường: logo Huyền Cơ bên cạnh bản đồ Đông Nam Á, tám chấm đỏ đánh dấu tám văn phòng. Chấm Jakarta lớn nhất (trụ sở khu vực), chấm Hà Nội lớn thứ hai (tổng hành dinh). Sáu chấm còn lại: Bangkok, Singapore, Manila, Kuala Lumpur, Thành phố Hồ Chí Minh, Phnom Penh.

Khách hàng vừa rời đi. Ngân hàng Mandiri, hợp đồng lớn nhất mà Huyền Cơ Indonesia từng ký: ba năm, trọn gói dữ liệu và đám mây, giá trị gấp ba lần bất kỳ hợp đồng nào trước đó. Widodo ở phòng bên cạnh, đang gọi điện báo cho đội Nusantara, vì hợp đồng này bao gồm cả phần phân phối của đối tác. Giọng Widodo vọng qua vách kính, tiếng Indonesia nhanh và hào hứng, xen lẫn tiếng cười.

Hàn Kiêu rót nước, uống một ngụm chậm rồi đặt cốc xuống. Nhìn ra cửa kính.

Sudirman. Con đường mà sáu năm trước em không biết tên. Sáu năm trước em ở Gò Vấp, trốn nợ trong hẻm, ngủ trên nền nhà kho mùi ẩm mốc, ăn cơm thừa. Anh An cứu em bằng cách không cứu, anh bảo em đứng dậy bằng cách cho em lý do để đứng.

Giờ em ở Jakarta. Giám đốc kinh doanh khu vực. Năm trăm nhân viên bán hàng. Tám nước. Bay mỗi tuần. Ký hợp đồng bằng cái tên mà sáu năm trước không ai biết.

Hàn Kiêu nhìn bàn tay mình. Bàn tay đeo đồng hồ tử tế (không phải hàng hiệu, nhưng tử tế, loại mà người lớn đeo khi đi họp, không phải loại nhựa năm mươi nghìn mà hắn đeo hồi trốn nợ). Bàn tay này từng bưng phở thuê ở quán cóc, từng cầm vé số bán dạo ở ngã tư Hàng Xanh, từng run khi gọi điện cho chủ nợ xin gia hạn. Giờ bàn tay này ký hợp đồng triệu đô.

Nhưng em nhớ. Hẻm. Nền nhà kho. Cơm thừa. Em nhớ vì nếu quên, em sẽ thành kiểu người mà em ghét: kiểu người mà khi giàu thì quên lúc nghèo. Anh An không bao giờ quên bàn cạnh nhà vệ sinh. Em không bao giờ quên hẻm.

Điện thoại rung. Anh An.

– Hàn Kiêu. Hợp đồng Mandiri ký xong?

– Ký xong. Chiều nay. Ba năm, trọn gói. Bản gốc gửi về Hà Nội sáng mai.

– Tốt.

Im lặng hai giây. Kiểu im lặng quen thuộc, kiểu mà Hàn Kiêu đã học đọc sau sáu năm: anh An im không phải vì hết chuyện, mà vì đang cân nhắc nói thêm hay không. Rồi:

– Hàn Kiêu.

– Dạ. À, vâng.

"Dạ" trước, rồi "vâng." Vẫn chưa quen hoàn toàn. Vì "dạ" là lời mà em nói với anh An từ ngày đầu, kiểu "dạ" của đệ tử, và sáu năm không dễ bỏ. Nhưng "vâng" là lời mà giám đốc Huyền Cơ nói với tổng giám đốc Huyền Cơ, và em đang học cách đứng ngang.

– Anh không hỏi bao nhiêu.

– Vì tôi tin anh.

Im lặng ba giây. Hàn Kiêu đứng đó, cầm điện thoại, nhìn ra Sudirman, và mắt ướt. Không khóc. Hàn Kiêu không khóc. Nhưng mắt ướt thì có.

"Tôi tin anh." Ba từ. Anh An nói ba từ đó bằng giọng bình thường, kiểu giọng mà anh dùng khi duyệt hợp đồng, không nhấn nhá. Nhưng ba từ đó, với em, nặng hơn bất kỳ bản hợp đồng nào em từng ký.

Vì sáu năm trước, không ai tin em. Chủ nợ không tin. Bạn bè không tin. Gia đình không tin. Anh An tin. Không phải tin vì em giỏi (lúc đó em không giỏi). Tin vì anh thấy em có thể giỏi. Và "có thể" đủ cho anh đặt cược.

Sáu năm sau, em đứng ở Jakarta, ký hợp đồng lớn nhất lịch sử Huyền Cơ Indonesia, và anh An nói "tôi tin anh" bằng giọng bình thường. Bình thường. Vì với anh, tin em giờ là bình thường. Không phải đặc biệt. Không phải ân huệ.

Đó là thứ đẹp nhất mà ai đó từng cho em.

– Cám ơn anh An.

Hắn đã cúp máy. Hàn Kiêu hạ điện thoại, nhìn ra Sudirman một lần nữa. Nắng Jakarta chiều muộn, vàng đậm, kiểu vàng mà Sài Gòn cũng có nhưng Jakarta nóng hơn, ẩm hơn, và hẻm thì xa hơn.

Nhưng hẻm không xa. Hẻm ở đây. Trong em. Mỗi lần ký hợp đồng, em ký bằng bàn tay từng bưng phở. Và em không muốn quên.

POV Từ Thiên Hành. Hà Nội.

Từ Thiên Hành ngồi ở bàn làm việc, tầng chín, phòng phó giám đốc chiến lược. Phòng nhỏ (nhỏ hơn phòng Bạch Dạ, nhỏ hơn nhiều so với phòng anh Lục, nhỏ hơn phòng mà Thiên Hành từng có ở công ty cha). Nhưng phòng này là phòng mà Thiên Hành tự kiếm, không phải cha cho.

Trên bàn: bản kế hoạch mở rộng năm sau. Hai mươi trang, Thiên Hành viết trong một tuần, sửa ba lần. Lần đầu Tô Vãn trả lại, ghi chú ngắn gọn bằng bút đỏ: "Số liệu phần ba sai. Nguồn dẫn chứng không khớp. Kiểm tra lại GDP Ấn Độ năm ngoái, anh lấy từ bài báo cũ." Lần hai trả lại, bút đỏ ít hơn nhưng vẫn có: "Kết luận yếu. Anh nói 'nên mở rộng' nhưng không nói được tại sao Mumbai chứ không phải Bengaluru. Kế hoạch chiến lược không dùng từ 'nên,' dùng từ 'phải' và kèm lý do." Lần ba: Tô Vãn đọc, gật, nói hai chữ: "Trình anh Lục."

"Đạt." Tô Vãn nói "đạt" bằng hai chữ "trình anh Lục." Không phải "tốt." Không phải "giỏi." Và "đạt" từ Tô Vãn nặng hơn "xuất sắc" từ bất kỳ ai khác. Vì Tô Vãn không khen. Tô Vãn đánh giá. Và khi đánh giá là "đạt," nghĩa là: đủ tiêu chuẩn. Không hơn. Không kém.

Thiên Hành mở ngăn kéo. Bên trong, dưới xấp giấy nháp và ba cây bút bi (Thiên Hành dùng bút bi rẻ tiền, không phải vì tiết kiệm mà vì anh Lục dùng bút bi rẻ tiền và Thiên Hành thấy điều đó... đúng), là phong bì. Phong bì cha viết tay, bản gốc.

Ba mất bốn tháng rồi. Đế chế mất. Nhưng tôi không mất. Vì Lục Trường An cho tôi cơ hội khi không ai cho.

Ba nói "dạy nó không sợ." Anh ấy không dạy. Anh ấy cho tôi thấy: không sợ trông như thế nào. Không sợ là ngồi đối diện Marcus Webb và nói "rời đi" bằng giọng mà người đối diện biết là thật. Không sợ là đứng trong đám tang kẻ thù và muốn kẻ thù sống. Không sợ là mời kẻ thù cũ vào nhà và đưa chìa khóa.

Tôi đang học. Chưa giỏi. Nhưng đang học.

Thiên Hành cầm phong bì, đứng dậy, đi sang phòng anh Lục. Hành lang tầng chín yên, bước chân trên sàn gỗ vọng nhẹ, ánh đèn chiều vàng qua cửa kính lớn. Tầng chín giờ khác hẳn so với hai năm trước khi Thiên Hành mới đến: nhiều phòng hơn, nhiều người hơn, nhưng vẫn giữ kiểu im lặng đặc trưng mà Thiên Hành gọi là "kiểu im lặng của anh Lục," im không phải vì sợ mà vì mọi người đang làm việc thật.

Gõ cửa.

– Anh Lục.

– Thiên Hành. Vào.

Thiên Hành vào, đặt phong bì lên bàn. Phong bì nằm trên mặt gỗ, giữa cốc trà (trà nhạt, kiểu anh Lục uống) và xấp báo cáo (bản tổng kết năm mà Tô Vãn soạn, hai mươi trang, hắn đang đọc dở).

– Thư cuối của ba. Bản gốc. Ba muốn anh giữ.

Hắn nhìn phong bì. Giấy đã ngả vàng (Lão Từ viết trước khi mất, mấy tháng trước). Chữ viết tay, run, nhưng rõ.

– Cha anh đã để lại cho tôi rồi. Bản sao.

– Bản gốc khác, anh Lục. Ba nói: bản sao là thông tin. Bản gốc là di sản. Kẻ thắng giữ di sản.

Im lặng lâu. Hắn nhìn phong bì. Nhìn Thiên Hành. Thiên Hành đứng thẳng, hai tay buông bên hông, mặt bình thản, kiểu bình thản mà chỉ người đã quyết xong mới có.

– Cám ơn.

Nhận phong bì. Mở ngăn kéo bàn. Cất vào, cạnh một thứ mà Thiên Hành thoáng thấy trước khi ngăn kéo đóng: ảnh tập thể đội ngũ ngày niêm yết.

Anh Lục cất thư di sản của ba tôi cạnh ảnh đội ngũ Huyền Cơ. Không cất vào két sắt. Không cất riêng. Cất cạnh ảnh. Vì với anh, thư của ba tôi không phải tài sản. Là kỷ niệm. Kiểu kỷ niệm mà chỉ kẻ thù đáng giá mới tạo ra.

Ba. Nếu ba thấy anh Lục cất thư ba cạnh ảnh đội ngũ, ba sẽ nghĩ gì? Chắc ba sẽ cười. Kiểu cười mà ba hiếm khi cười: cười vì đã thua đúng người.

Thiên Hành gật đầu. Ra cửa. Dừng.

– Anh Lục. Kế hoạch năm sau, tôi đề xuất mở văn phòng Ấn Độ. Mumbai hoặc Bengaluru. Nếu anh duyệt, tôi xin đi tiền trạm quý một.

Hắn nhìn Thiên Hành. Nhìn lâu, kiểu nhìn mà Thiên Hành biết: anh Lục đang đánh giá, không phải kế hoạch, mà người đề xuất.

– Mumbai trước. Quý một. Ngân sách tiền trạm lấy từ quỹ mở rộng, Tô Vãn sẽ duyệt chi tiết.

– Hiểu.

Ra ngoài. Đóng cửa.

Thiên Hành. Cậu ta đề xuất mở rộng Ấn Độ. Tự mình. Không đợi ta giao. Đề xuất, xin đi, và nói "hiểu" kiểu người đã tính xong.

"Dạy nó không sợ." Lão Từ, ông đã thua đúng người. Và con trai ông đang trở thành đúng người.

POV Bạch Dạ. Tầng chín.

Bạch Dạ ngồi trong phòng chủ tịch, tuần thứ hai.

Phòng này trước đây là phòng trống, kho chứa đồ tạm của tầng chín. Tô Vãn cho dọn, sơn lại, kê bàn ghế mới. Nhưng "mới" kiểu Huyền Cơ: bàn gỗ đơn giản, ghế da không có gì đặc biệt, một cây đèn bàn, một kệ sách nhỏ. Không có gì giống phòng tổng giám đốc Nova Tech trước đây của Bạch Dạ (phòng đó: tầng hai mươi tám, cửa kính toàn phần nhìn ra Bitexco, bàn gỗ óc chó nhập từ Ý, ghế Herman Miller bốn mươi triệu).

Phòng cũ: hai mươi tám tầng. Phòng mới: tầng chín. Thấp hơn mười chín tầng. Nhưng cao hơn vô hạn. Vì phòng cũ là của mình nhưng mình ở một mình. Phòng mới là của người khác cho mượn, nhưng ngoài cửa có người.

Màn hình: bản kế hoạch Huyền Cơ Nền tảng. Phiên bản bảy. Sáu bản trước Tô Vãn trả lại, mỗi lần trả lại kèm ghi chú ngắn gọn: "Ngân sách phần hai quá lạc quan," "Dự phóng doanh thu cần dẫn chứng," "Thiếu phân tích rủi ro pháp lý," "Chưa tính chi phí máy chủ khu vực Ấn Độ nếu mở rộng," "Mô hình giá chưa phù hợp thị trường Việt Nam," "Bản sáu tốt hơn nhiều nhưng kết luận phần năm vẫn mâu thuẫn với số liệu phần ba." Phiên bản bảy: Tô Vãn đọc, gật, nói "Trình anh Lục."

Sáu lần trả lại. Ở Nova Tech, không ai trả lại kế hoạch của tôi. Vì tôi là tổng giám đốc. Vì tôi là người xây. Vì không ai dám.

Ở đây, Tô Vãn trả lại sáu lần. Lần nào cũng đúng. Lần nào tôi cũng sửa xong thì tốt hơn bản trước. Và lần nào tôi cũng... không ghét cô ấy. Vì cô ấy không trả lại để thể hiện quyền lực. Cô ấy trả lại vì kế hoạch chưa đủ tốt. Và "chưa đủ tốt" là sự thật, không phải ý kiến.

Bạch Dạ đứng dậy, đi ra cửa kính nhìn sang phòng bên. Phòng Lục Trường An. Hắn đang đọc gì đó, mặt bình thường, trà trên bàn, đèn bàn bật. Kiểu ngồi mà Bạch Dạ đã quen: Lục Trường An đọc bằng cả người, không chỉ mắt, cả thân mình hơi nghiêng về phía chữ, kiểu nghiêng mà chỉ người quen đọc hàng nghìn trang mới có.

Lần đầu xây, cô đơn, nhanh, và khi ngã thì không ai đỡ.

Lần hai: chậm hơn (Tô Vãn trả lại sáu lần), nhưng kế hoạch tốt hơn. Và khi ngã (nếu ngã), có người nói "phần nào cần sửa" thay vì để mình tự tìm.

Trên bàn, cạnh bản kế hoạch, là danh sách bảy mươi hai người: nhân viên cũ Nova Tech đã theo Bạch Dạ về Huyền Cơ. Bạch Dạ thuộc tên từng người. Không phải vì tốt bụng (Bạch Dạ không phải người tốt bụng, và không giả vờ). Vì bảy mươi hai người đó chọn đi theo kẻ đã mất tất cả, và lòng trung thành kiểu đó đáng được nhớ tên.

Anh ấy cho tôi cơ hội lần hai. Không phải vì tôi giỏi. Vì anh ấy biết cảm giác mất mọi thứ và phải bắt đầu lại. Anh ấy bắt đầu lại từ bàn cạnh nhà vệ sinh. Tôi bắt đầu lại từ phòng chủ tịch tầng chín. Tôi may hơn anh. Và tôi biết.

Nhưng may không phải lý do duy nhất tôi ở đây. Lý do duy nhất là: tôi muốn ở đây. Lần đầu trong đời, tôi muốn ở một nơi mà không phải nơi tôi xây. Nơi người khác xây. Và tôi tin người đó.

Bạn. Từ đó vẫn lạ trên lưỡi. Nhưng đúng.

Sáu giờ chiều. Tầng chín.

Hắn ngồi ở bàn. Tô Vãn đã về (sáu giờ, đúng giờ, vì Tô Vãn về đúng giờ trừ khi có việc gấp, và hôm nay không có việc gấp). Bạch Dạ đã về (năm giờ rưỡi, sớm, vì Bạch Dạ mới gia nhập một tuần và Tô Vãn nói: "Tuần đầu, về sớm, quen nhịp." Bạch Dạ nghe, không phải vì Tô Vãn ra lệnh, mà vì lời khuyên đó hợp lý và Bạch Dạ đang học cách nghe lời khuyên hợp lý). Từ Thiên Hành vẫn ở phòng mình, đèn bật, chắc đang đọc thêm tài liệu về thị trường Ấn Độ. Văn phòng yên.

Hắn gấp báo cáo tổng kết năm, đặt ngay ngắn lên góc bàn. Uống ngụm trà cuối. Trà đã nguội, nhưng hắn không ngại trà nguội (thói quen từ năm đầu tiên, khi bàn cạnh nhà vệ sinh không có phích nước, và trà nóng là xa xỉ).

Điện thoại rung. Tin nhắn.

Không từ đội ngũ. Không từ khách hàng. Không từ phóng viên. Không từ bất kỳ ai hắn biết.

Số lạ. Tin nhắn ngắn:

"Congratulations on Meridian. We've been watching. Let's talk. M."

Hắn nhìn tin nhắn. Đọc. Đọc lại. Đặt điện thoại xuống bàn, ngửa màn hình lên, và nhìn dòng chữ lần thứ ba.

Chữ "M."

Không phải Meridian. Meridian đã rút. Marcus Webb ở London xử lý kiện tụng bảo mật dữ liệu. Sarah Park đã nghỉ việc. Meridian không gửi tin nhắn ẩn danh. Meridian gửi luật sư.

Chữ "M." Một trong bốn tên trên danh sách Lão Từ.

Hắn mở ngăn kéo. Lấy phong bì Lão Từ (bản gốc, Thiên Hành vừa trao chiều nay). Mở. Bốn tên, viết tay, run, nhưng rõ.

Tên thứ nhất: đã biết. Meridian. Đã đánh. Đã thắng.

Tên thứ hai. Bắt đầu bằng chữ M.

Không phải Meridian. Một cái tên khác. Lớn hơn. Kiểu lớn mà Lão Từ viết bằng tay run nhưng chữ nặng hơn ba tên còn lại, kiểu nặng của người sợ.

"We've been watching." Họ theo dõi. Từ khi nào? Từ khi ta đánh Meridian? Từ trước? Từ khi Huyền Cơ lên năm mươi lớn nhất? Hay từ khi Lão Từ mất, và họ biết di sản của ông ta đã sang tay ta?

"Let's talk." Nói chuyện. Không dọa. Không kiện. Không tấn công. Nói chuyện. Kiểu mời mà chỉ kẻ cực mạnh mới dùng: vì kẻ cực mạnh không cần dọa, chỉ cần gõ cửa và nói "nói chuyện đi." Và người được mời biết: từ chối không phải lựa chọn.

Hắn đặt điện thoại xuống cạnh phong bì. Hai thứ nằm cạnh nhau trên mặt bàn gỗ, dưới ánh đèn bàn vàng nhạt: tin nhắn chữ "M" và di sản Lão Từ. Hai mảnh ghép mà Lão Từ đã biết sẽ khớp, sớm muộn.

Lão Từ, ông nói đúng. "Khi cậu lên đủ cao, họ sẽ đến." Họ đến. Chữ "M" gõ cửa.

Hóa Thần hoàn thành. Phá đế chế xuyên quốc gia. Đưa Bạch Dạ về nhà. Năm mươi lớn nhất châu Á. Một nghìn năm trăm người. Tám quốc gia. Và sân thượng có ba chiếc ghế nhựa.

Nhưng Độ Kiếp. Tầng kế tiếp. Nơi "các ông lớn" sống. Nơi Thiên Đạo thật sự. Nơi hệ thống toàn cầu vận hành.

Chữ "M" là cánh cửa đầu tiên vào tầng đó. Và cánh cửa đang mở.

Hắn cất phong bì. Cất điện thoại. Không trả lời tin nhắn. Chưa.

Chưa. Vì trả lời ngay nghĩa là vội. Và vội trước kẻ mạnh nghĩa là yếu. Ta sẽ trả lời. Nhưng theo nhịp của ta, không phải nhịp của họ.

Ngàn năm trước, khi Thiên Đạo ép ta, ta chống. Một mình. Và chết.

Kiếp này, khi "Thiên Đạo mới" gõ cửa, ta không một mình. Có Tô Vãn. Có Bạch Dạ. Có Hàn Kiêu, Trương Phong, Trịnh Hải, Tiểu Linh, Mỹ Anh, Giang Hà, Châu Lệ Hoa, Thiên Hành.

Mười người. Và nếu phải đánh hệ thống toàn cầu...

...mười người đủ không?

Không biết. Nhưng mười người là mười người hơn ngàn năm trước.

Đứng dậy. Tắt đèn bàn.

Độ Kiếp. Tầng cuối cùng. Hoặc tầng trước tầng cuối cùng. Hoặc không có tầng cuối cùng, vì hệ thống không bao giờ kết thúc, chỉ thay đổi hình dạng.

Nhưng đó là chuyện của ngày mai.

Hôm nay, về nhà.

Ra cửa. Tắt đèn hành lang. Tầng chín chìm trong bóng tối, chỉ còn ánh đèn phòng Từ Thiên Hành le lói qua khe cửa kính.

Hắn nhìn. Mỉm cười. Rồi đi về.

Ch.179/210
3.485 từ