Nuốt
Thứ Hai đầu tiên sau khi ký hợp đồng.
Bảy giờ sáng, hắn đứng ở sảnh tầng bảy, nhìn tám người bước ra khỏi thang máy. Tám kỹ sư DataFlow, ba nam năm nữ, ba lô, máy tính xách tay, và khuôn mặt của người vừa mất nhà cũ nhưng chưa quen nhà mới. Trịnh Hải đi đầu, áo sơ mi đen không logo, tay cầm cốc cà phê mang theo.
Trương Phong đứng cạnh hắn. Lưng thẳng hơn tuần trước, mắt không còn thâm quầng. Một trăm tám mươi triệu, sáu tháng lương, trang trải được Thanh Huyền ốm nghén. Hắn không hỏi lại chuyện đó. Cho đi rồi thì đừng nhắc.
— Trương Phong.
— Dạ.
— Tám người đó. Anh đánh giá trong tuần này. Ai giỏi thật, ai chỉ theo vì không có chỗ khác.
— Em đã đánh giá rồi. Qua mã nguồn.
Hắn nhìn Trương Phong.
— Bốn người viết mã sạch, cấu trúc rõ, biết chú thích. Bốn người viết kiểu sao chép xong chạy, không đọc lại. Bốn người đầu là của Trịnh Hải dạy. Bốn người sau do DataFlow tuyển bừa giai đoạn cuối.
Kỹ sư tốt nhận ra kỹ sư giỏi qua mã nguồn, không cần gặp mặt.
— Giữ bốn, thải bốn?
— Chưa. Cho ba tháng thử thách. Kỹ sư trung bình có thể lên tay nếu có người dẫn đúng. Kỹ sư dở thì dù dẫn cũng không lên.
Hắn gật. Đúng. Đệ tử tầm thường có thể trở thành đệ tử khá, nhưng kẻ lười thì ngàn năm vẫn lười.
— Còn Trịnh Hải.
Trương Phong nhìn hắn. Im một lúc.
— Anh An, em nói thật.
— Nói đi.
— Hải giỏi hơn em.
Im lặng. Hắn nhìn Trương Phong. Không phải kiểu đọc, kiểu nhìn. Trương Phong nói câu đó bằng giọng bình thản, không ghen, không buồn, không phòng vệ. Kiểu giọng của người đã nghĩ kỹ và chấp nhận sự thật mà không cần ai an ủi.
— Em là thợ xây giỏi, Trương Phong nói. Em xây vững, xây sạch, xây nhanh. Nhưng Hải là kiến trúc sư. Nhìn xa hơn, thấy rộng hơn. Trí tuệ nhân tạo, mô hình dự đoán, xử lý dữ liệu lớn, đó là thứ em không biết và không đủ thời gian học.
— Vậy anh muốn gì?
Trương Phong nhìn hắn. Thẳng.
— Em muốn ở lại. Và em muốn biết em ở đâu.
Trung thành. Không phải mù quáng. Trung thành có lý trí, kiểu biết mình đứng đâu mà vẫn chọn đứng.
— VP Engineering, hắn nói. Anh xây sản phẩm. Trịnh Hải thiết kế chiến lược công nghệ và trí tuệ nhân tạo. Hai người song song, không ai trên ai. Anh báo cáo cho tôi, Hải cũng báo cáo cho tôi. Không có CTO duy nhất.
Trương Phong nhìn hắn. Lâu. Rồi gật.
— Được. Em hiểu.
— Và một điều nữa.
Hắn nhìn Trương Phong.
— Anh nói Hải giỏi hơn. Đó là sự thật kỹ thuật. Nhưng Hải chưa biết Huyền Cơ, chưa biết sản phẩm, chưa biết khách hàng. Anh biết. Kiến trúc sư giỏi mà không có thợ xây giỏi thì chỉ vẽ trên giấy. Tôi cần cả hai.
Trương Phong chớp mắt. Gật. Không nói thêm, nhưng vai thẳng hơn khi bước đi.
Kiếp trước, khi Huyền Minh Tông thu nạp tông phái mới, đệ tử cũ luôn sợ mất vị trí. Ta xử lý bằng cách đơn giản: ai mạnh hơn thì đứng trên. Luật rừng. Hiệu quả. Nhưng mất lòng trung thành vĩnh viễn.
Kiếp này, ta nói: "Tôi cần cả hai." Bốn chữ. Không tốn gì. Nhưng Trương Phong sẽ nhớ bốn chữ đó rất lâu.
Chín giờ. Phòng họp kính.
Hắn ngồi đầu bàn. Bên phải: Tô Vãn, Hàn Kiêu, Tiểu Linh. Bên trái: Trịnh Hải, Trương Phong. Sáu người, kiểu sáu người chưa quen ngồi cùng bàn.
Trịnh Hải nhìn quanh. Mắt lướt nhanh qua từng người, kiểu kỹ sư quét phòng máy chủ, đánh giá từng rack. Dừng ở Trương Phong. Hai người nhìn nhau nửa giây. Gật. Kiểu gật của hai kỹ sư đã đọc mã nguồn của nhau, biết năng lực, không cần nói.
Hắn mở đầu.
— Huyền Cơ vừa mua DataFlow. Từ hôm nay, tám kỹ sư DataFlow thuộc Huyền Cơ. Bốn mươi khách hàng DataFlow đang chuyển sang hệ thống của mình. Tổng: hai mươi lăm nhân viên cũ, tám kỹ sư mới, mười hai nhân viên hỗ trợ và kinh doanh tuyển trong tháng trước. Bốn mươi lăm người. Một trăm hai mươi khách hàng trả tiền.
Im lặng. Hàn Kiêu huýt sáo nhẹ.
— Bốn mươi lăm. Chín tháng trước là bảy.
— Phân công mới, hắn nói.
Đứng dậy. Bước đến bảng trắng. Viết:
Trương Phong, Phó giám đốc Kỹ thuật. Xây dựng sản phẩm, bảo trì, triển khai.
Trịnh Hải, Giám đốc Công nghệ. Chiến lược công nghệ, trí tuệ nhân tạo, mô hình dự đoán.
Tô Vãn, Giám đốc Vận hành. Vận hành, tài chính, nhân sự, pháp lý.
Hàn Kiêu, Trưởng phòng Kinh doanh. Mười hai người, doanh thu, khách hàng mới.
Tiểu Linh, Trưởng phòng Chăm sóc Khách hàng. Giữ khách, hỗ trợ, phản hồi sản phẩm.
Năm dòng. Năm trụ cột.
Trịnh Hải nhìn bảng. Nhìn tên Trương Phong ở trên mình. Không phản ứng. Hắn đã nói rõ hôm gặp: "Tôi không thay Trương Phong. Tôi bổ sung." Và bảng trắng này chứng minh: không ai thay ai, hai người song song.
— Trương Phong.
— Dạ.
— Tích hợp mã nguồn DataFlow vào hệ thống Huyền Cơ. Thời hạn: bốn tuần. Ưu tiên: cơ sở dữ liệu khách hàng ba năm và thuật toán phân tích. Bỏ giao diện cũ, giữ lõi.
— Mã nguồn DataFlow sạch ở tầng xử lý dữ liệu, Trương Phong nói, nhìn Trịnh Hải. Giao diện thì tệ.
— Giao diện là lỗi Đức, không phải lỗi tôi, Trịnh Hải nói, giọng bình thản. Đức muốn đẹp, tôi nói đẹp mà chậm thì vô nghĩa. Đức không nghe.
Trương Phong gật.
— Đồng ý. Tầng xử lý của anh viết tốt. Tôi tích hợp được trong bốn tuần.
— Ba tuần, Trịnh Hải nói. Tôi giúp.
Trương Phong nhìn Trịnh Hải. Nửa giây. Rồi gật.
— Ba tuần.
Hai kỹ sư. Một xây, một thiết kế. Không cãi nhau. Không so sánh. Chỉ tính: bao lâu, ai làm gì, xong.
Kiếp trước, khi Huyền Minh Tông thu nạp Vạn Hoa Cung, đệ tử hai bên đánh nhau ba ngày trước khi chịu ngồi chung. Ta phải giết hai người để mọi người im.
Kiếp này, hai kỹ sư gật đầu vì tôn trọng nhau. Không ai chết.
— Trịnh Hải, hắn nói. Sản phẩm phiên bản ba chấm không. Trí tuệ nhân tạo dự đoán: doanh thu, tồn kho, cảnh báo trước khi vấn đề xảy ra. Đó là thứ Huyền Cơ chưa có và thị trường chưa ai có. Thời hạn: ba tháng.
Trịnh Hải nhìn hắn.
— Hai tháng nếu tôi có dữ liệu DataFlow ba năm ngay ngày mai.
— Anh có hôm nay, Trương Phong nói. Tôi đã sao lưu xong đêm qua.
Trịnh Hải nhìn Trương Phong. Nửa giây. Miệng hơi cong, không hẳn cười, nhưng gần cười hơn bất cứ biểu cảm nào hắn từng thấy ở người kỹ sư này.
— Tốt rồi.
— Hàn Kiêu, hắn nói. Bốn mươi khách hàng DataFlow đang chuyển sang. Liên hệ từng người. Cam kết: dịch vụ không gián đoạn, hỗ trợ chuyển đổi miễn phí, giữ nguyên giá sáu tháng. Không để mất một khách nào.
Hàn Kiêu gõ bàn.
— Bốn mươi trên tổng bao nhiêu khách DataFlow còn lại?
— Một trăm hai mươi, Tô Vãn nói. Tám mươi đã ngưng sử dụng hoặc bỏ. Bốn mươi đang hoạt động, đã đồng ý chuyển.
— Tám mươi bỏ. Có lấy lại được không?
— Một số. Hắn nhìn Hàn Kiêu. Nhưng không vội. Giữ bốn mươi hiện tại trước. Khi sản phẩm phiên bản ba chấm không ra, tám mươi người kia sẽ tự tìm đến.
Hàn Kiêu gật. Kiểu gật của người đã nghe đủ và muốn ra ngoài làm ngay.
— Tiểu Linh.
— Dạ.
— Đội hỗ trợ khách hàng: năm người hiện tại cộng Lâm Tuấn Anh. Đào tạo lại: quy trình mới, sản phẩm mới, tiêu chuẩn phản hồi bốn giờ thay vì mười hai. Anh quản lý.
Tiểu Linh ghi vào sổ. Mắt sáng, kiểu mắt của người vừa được giao quyền thật sự lần đầu.
— Tô Vãn.
— Dạ.
— Tài chính sau thôn phệ. Báo cáo.
Tô Vãn mở sổ tay. Đọc, giọng đều.
— Tiền mua DataFlow: một tỷ năm trăm triệu, từ tiền cá nhân anh Lục. Tiền trả nợ lương nhân viên DataFlow: một trăm sáu mươi triệu. Tổng chi: một tỷ sáu trăm sáu mươi triệu. Tiền mặt công ty: bốn trăm linh hai triệu, cộng doanh thu tháng này tám mươi lăm triệu. Chi phí vận hành tăng lên một trăm bốn mươi triệu do thêm mười lăm người. Đủ chạy bốn tháng nếu doanh thu không tăng.
Im lặng.
— Doanh thu sẽ tăng, hắn nói. Bốn mươi khách mới. Nếu giữ mức trung bình hai triệu mỗi khách mỗi tháng, doanh thu tháng sau khoảng hai trăm bốn mươi triệu. Trừ chi phí, lãi ròng khoảng một trăm triệu.
Tô Vãn ghi. Gật.
— Nếu đúng, sáu tháng tới mình ổn. Nếu sai, ba tháng.
— Vậy đừng sai.
Tô Vãn nhìn hắn. Mắt sau kính mảnh không dao động.
— Tôi không bao giờ sai về số.
Hàn Kiêu cười. Trương Phong gõ bàn nhẹ. Trịnh Hải nhìn Tô Vãn, kiểu nhìn đánh giá lại lần nữa, và lần này, hắn thấy trong mắt Trịnh Hải một thứ gần giống kính trọng.
Sáu người. Năm trụ cột. Và ta ở giữa.
Huyền Minh Tông kiếp trước cũng bắt đầu giống thế này. Một cái hang lạnh trên Cửu U Sơn, bốn đệ tử, một Ma Tôn. Rồi từ hang thành sơn trại, sơn trại thành tông môn, tông môn thành thế lực. Và rồi... tan.
Kiếp này. Không hang. Không kiếm. Không trận pháp. Nhưng cách xây vẫn giống: tìm người giỏi, đặt đúng chỗ, cho họ lý do ở lại.
Khác ở chỗ nào? Kiếp trước, lý do ở lại là sợ. Kiếp này... ta chưa biết gọi nó là gì. Nhưng nó không phải sợ.
Trưa. Hắn gọi Hoàng vào phòng.
Phạm Hoàng đi qua dãy bàn, bước đều, mặt bình thường. Kiểu bình thường quá mức, kiểu người cố giữ nhịp thở đều khi biết mình đang bị theo dõi mà không chắc có bị theo dõi hay không.
Hắn ngồi sau bàn. Không đứng dậy. Không mời ngồi.
Hoàng dừng ở cửa.
— Anh An gọi em?
— Ngồi đi.
Hoàng ngồi. Tay đặt trên đùi, ngón cái hơi cong vào trong, kiểu người đang giữ tay không run.
Hắn nhìn Hoàng.
Hai mươi bốn tuổi. Mới ra trường một năm. Mặt non, mắt nhanh nhưng nông. Kiểu người chưa đủ tuổi để biết hậu quả dài hạn của quyết định ngắn hạn.
Im lặng mười giây.
— Hoàng, hắn nói. Anh biết tại sao tôi gọi anh vào đây.
Hoàng mở miệng. Đóng lại. Mắt giật nhẹ.
— Dạ... em không...
— DataFlow không còn nữa, hắn nói, giọng bình thản. Tôi mua rồi. Anh biết rồi. Cả văn phòng biết.
Im lặng.
— Điều anh chưa biết là tôi biết. Từ tháng mười một.
Hoàng tái mặt. Không phải từ từ, mà ngay lập tức, kiểu máu rút khỏi da trong một giây. Tay trên đùi nắm chặt.
— Anh... anh...
— Tôi biết anh gửi danh sách khách hàng cho Hạ Minh Đức. Tôi biết anh gặp Đức ở quán cà phê bốn mươi phút. Tôi biết anh gọi điện ngoài ban công, quay lưng, tay che miệng.
Im lặng. Hoàng nhìn xuống. Vai sụp.
— Tôi giữ anh lại không phải vì tốt bụng. Mà vì anh có ích. Dữ liệu anh gửi cho DataFlow từ tháng mười hai là dữ liệu giả. Trương Phong chuẩn bị. DataFlow dựa vào đó để ra quyết định sai. Đó là lý do họ tập trung vào ba khách hàng không tồn tại và phát triển tính năng cho hai ngành hàng Huyền Cơ không hề nhắm tới.
Hoàng nhìn lên. Mắt mở to. Kiểu mắt của người vừa hiểu mình không phải người chơi, mà là quân cờ.
— Anh... dùng em.
— Đúng.
Im lặng.
Hắn đứng dậy. Bước đến cửa sổ. Nhìn ra ngoài.
— Tôi cho anh cơ hội nghỉ đẹp. Viết đơn xin nghỉ vì lý do cá nhân. Tôi ký duyệt ngay. Lương tháng này trả đủ. Không ai biết, ngoài tôi và anh.
Quay lại. Nhìn Hoàng.
— Đừng làm tôi phải không cho.
Hoàng ngồi im. Rất lâu. Mắt nhìn xuống sàn, vai cong, tay nắm chặt trên đùi. Kiểu người vừa bị đánh mà không nghe tiếng.
Rồi gật. Nhẹ.
— Em... xin lỗi.
— Tôi không cần lời xin lỗi. Tôi cần anh đi.
Hoàng đứng dậy. Bước ra cửa. Dừng. Quay lại.
— Anh An. Tại sao anh không đuổi em từ tháng mười một?
Hắn nhìn Hoàng.
— Vì lúc đó anh có giá trị. Bây giờ không có nữa.
Hoàng nhìn hắn. Nửa giây. Rồi quay đi. Không đóng cửa. Bước ra ngoài, lấy ba lô, không nói với ai, đi vào thang máy.
Tiểu Linh ngồi ở bàn mình, nhìn Hoàng đi qua. Mắt theo lưng Hoàng cho đến khi cửa thang máy đóng. Rồi nhìn sang phòng hắn. Gật nhẹ.
Hoàng. Hai mươi bốn tuổi. Sẽ về nhà, mở laptop, gửi hồ sơ xin việc ở nơi khác. Sẽ nghĩ về Huyền Cơ. Sẽ nghĩ về hắn. Sẽ sợ một thời gian, rồi quên.
Liễu Phàm kiếp trước bán bản đồ trận pháp. Ta nuôi rắn dẫn đường, rồi giết. Kiếp này, ta nuôi rắn, dùng xong, thả. Không giết. Không hận.
Nhưng cũng không tha thứ. Tha thứ là thứ ta chưa học được. Có lẽ sẽ không bao giờ.
Ba tuần sau.
Văn phòng mới. Không phải tầng bảy nữa. Ba tầng: năm, sáu, bảy. Cùng tòa nhà Phương Đông, chủ tòa nhà cho thuê thêm hai tầng khi thấy Huyền Cơ mở rộng. Tô Vãn đàm phán giá tốt hơn mười lăm phần trăm so với giá thị trường, kiểu đàm phán của người biết chủ nhà sợ mất khách thuê lớn nhất tòa nhà.
Tầng năm: kinh doanh và hỗ trợ khách hàng. Hàn Kiêu ở đây, mười hai nhân viên bán hàng, sáu nhân viên hỗ trợ. Tiếng điện thoại, tiếng cười, tiếng Hàn Kiêu chửi thề nhẹ khi khách hàng khó. Lâm Tuấn Anh ngồi góc, tai nghe, ghi chép, mặt bình thản hơn ba tháng trước, kiểu mặt của người đã chấp nhận cách làm việc ở đây.
Tầng sáu: kỹ thuật. Trương Phong và Trịnh Hải cùng tầng, hai đầu bàn. Mười hai kỹ sư giữa, chia hai nhóm: nhóm sản phẩm của Trương Phong và nhóm trí tuệ nhân tạo của Trịnh Hải. Ba tuần, hai nhóm đã tích hợp xong mã nguồn DataFlow. Nhanh hơn dự kiến một tuần. Trương Phong nói: "Mã của Hải sạch, tích hợp dễ." Trịnh Hải nói: "Kiến trúc của Phong vững, ghép vào không phải sửa nhiều." Hai kỹ sư khen nhau bằng ngôn ngữ kỹ thuật, kiểu khen chân thành nhất của người viết mã.
Tầng bảy: quản lý. Hắn, Tô Vãn, phòng họp kính, phòng tiếp khách. Bảng trắng lớn hơn, bàn dài hơn, nhưng vẫn quạt trần ba cánh, vẫn ghế công sở bình thường. Tô Vãn nói: "Mua ghế tốt hơn đi, mình có tiền rồi." Hắn nói: "Chưa. Khi nào sản phẩm phiên bản ba chấm không ra, mới thay ghế."
Bốn mươi lăm người. Từ bảy. Mười lăm tháng.
Hắn đứng ở ban công tầng bảy, nhìn xuống. Nắng chiều xiên qua khe tòa nhà đối diện, hắt vệt vàng trên mặt đường. Xe chạy. Người đi. Quán cà phê góc phố có mùi sữa đặc thoảng lên, nhẹ, kiểu mùi của thành phố ban chiều.
Bên trong, qua cửa kính: Tô Vãn đang họp với Diệp Kính qua loa điện thoại, sổ tay mở, bút ghi nhanh. Kiểm tra thuế sắp có kết luận, Diệp Kính nói hai tuần nữa. Hồ sơ sạch, không tìm ra gì, nhưng mất bốn tháng kéo dài thay vì sáu tuần. Ai đó đã cố kéo. Không cần hỏi ai.
Một tầng dưới, Hàn Kiêu đang gọi điện, tay vung, giọng to. Bán hàng kiểu Hàn Kiêu: nhiệt huyết quá mức nhưng không giả, kiểu nhiệt huyết của đứa trẻ hẻm tối đã trưởng thành nhưng giữ được bản năng gốc.
Hai tầng dưới, Trịnh Hải ngồi trước bốn màn hình, ngón tay gõ đều. Phiên bản ba chấm không đang hình thành, từ dòng mã đầu tiên. Mô hình dự đoán doanh thu, thuật toán phân tích xu hướng tồn kho, cảnh báo tự động khi số liệu lệch quỹ đạo. Thứ mà không có ai ở Việt Nam làm cho doanh nghiệp nhỏ. Trịnh Hải viết mã như hắn kiếp trước vẽ trận pháp: chính xác, lặng lẽ, và đẹp theo cách mà chỉ người cùng nghề mới thấy.
Trương Phong ngồi cạnh Trịnh Hải, ba màn hình, hai người tranh luận về kiến trúc bằng giọng thấp. Không cãi, tranh luận. Kiểu tranh luận của hai kỹ sư tìm giải pháp tốt nhất thay vì chứng minh ai đúng.
Tiểu Linh đi giữa hai tầng, sổ tay kẹp nách, bút sau tai. Đội hỗ trợ khách hàng sáu người nghe lời cô, không phải vì cô là sếp, mà vì cô biết tên từng khách hàng, biết vấn đề từng người, biết ai cần gọi lại và ai cần để yên. Hai mươi ba tuổi, quản lý sáu người, một trăm hai mươi khách hàng. Và mắt vẫn sáng như ngày đầu tiên đến Huyền Cơ.
Huyền Minh Tông kiếp trước cũng bắt đầu giống thế này.
Một cái hang trên Cửu U Sơn. Bốn đệ tử. Một Ma Tôn. Rồi từ hang thành sơn trại, sơn trại thành tông môn, tông môn thành thế lực nghìn người.
Rồi thế lực nghìn người tan thành tro.
Hắn nhìn bốn mươi lăm cái bóng qua cửa kính. Bốn mươi lăm người đang sống, đang làm việc, đang tin.
Lần này. Lần này phải khác.
Điện thoại rung. Tin nhắn Tô Vãn.
"Diệp Kính xác nhận: kết luận kiểm tra thuế ra trong 2 tuần. Sạch 100%. Anh chuẩn bị gọi vốn được rồi."
Hắn nhìn tin nhắn. Nhìn thành phố. Nhìn bốn mươi lăm cái bóng.
Huyền Cơ. Bốn mươi lăm người. Một trăm hai mươi khách hàng. Sản phẩm phiên bản ba chấm không đang xây. Kiểm tra thuế sắp xong. Tiền chưa nhiều, nhưng đủ sống. Và đang lên.
Thôn phệ xong, bước tiếp: gọi vốn. Bước từ Luyện Khí sang Trúc Cơ.
Nhưng trước khi bước...
Hắn quay lại nhìn vào trong. Tô Vãn vừa cúp điện thoại, đang ghi gì đó vào sổ. Mắt sau kính tập trung, kiểu tập trung của người luôn đi trước một bước.
...cần nhớ tại sao mình bước.
Hắn bước vào. Đóng cửa ban công. Quay lại bàn. Mở máy tính.
Bốn mươi lăm người. Và một Ma Tôn đang học cách giữ thay vì dùng. Chậm. Khó. Nhưng đang học.