Lão Từ Tuyệt Vọng
Biệt thự quận 2. Bảy giờ sáng.
Từ Đại Phú ngồi trong phòng làm việc, bàn gỗ gụ, đèn để bàn vàng nhạt. Trà đã nguội từ lúc nào. Ông không uống, chỉ nhìn tập báo cáo tài chính dày hai mươi ba trang, do kế toán trưởng gửi tối qua.
Trang ba: Đại Á Finance, bị Ngân hàng Nhà nước thanh tra, tài sản đóng băng. Ông đọc dòng này hai lần. Lần đầu không tin. Lần hai vẫn không tin, nhưng những con số không biết nói dối. Tổng giá trị tài sản bị phong tỏa: bốn trăm sáu mươi tỷ. Lãi suất cho vay chéo giữa Đại Á và ba công ty con, trước đây ông xem là "linh hoạt nội bộ", giờ nằm trong danh sách rà soát của thanh tra.
Trang bảy: Vạn Phúc Corporation, nợ năm trăm tỷ, tài sản đảm bảo bị định giá lại xuống bốn mươi phần trăm. Ngân hàng đang xét thu hồi tín dụng. Hai tháng trước, Vạn Phúc là trụ cột thứ hai của mạng lưới. Giờ nó là cái neo kéo mọi thứ xuống.
Trang mười hai: Phú Thịnh Consulting, đình chỉ hoạt động, Tổng cục Thuế triệu tập. Phú Thịnh là công ty tư vấn "sạch" nhất, cửa ngõ để ông tiếp cận doanh nghiệp vừa. Mất Phú Thịnh nghĩa là mất kênh dẫn khách.
Trang mười tám: tóm tắt mạng lưới, giá trị còn lại so với hai năm trước.
Sáu mươi phần trăm. Mất sáu mươi phần trăm trong mười hai tháng.
Ông gấp báo cáo lại. Đặt xuống bàn nhẹ, không tiếng. Động tác của người đã quen kiềm nén, quen giấu tay run sau lớp bình thản. Ba mươi năm thương trường dạy ông một điều: không bao giờ để ai thấy mình sợ. Kể cả khi ngồi một mình.
Nhìn sang phải, nơi khung ảnh bạc đặt trên kệ gỗ. Ảnh cũ, đã phai. Vợ ông, mất mười hai năm trước, ung thư, mùa hè. Trong ảnh bà cười, kiểu cười không để ý máy ảnh, mắt nhìn sang trái, có lẽ đang nhìn Thiên Hành lúc đó mới mười sáu. Bà mặc áo dài trắng, ảnh chụp ở Hội An, chuyến đi cuối cùng trước khi bệnh chuyển nặng.
Ông nhớ hôm đó. Bà nói: "Anh xây nhiều thứ quá. Nhưng đừng quên xây cho Thiên Hành một chỗ đứng, đừng chỉ xây bóng mát."
Ông không hiểu câu đó lúc đấy. Giờ thì hiểu.
Ba mươi năm. Ta xây ba mươi năm. Từ một tiệm bán máy tính ở Bến Thành đến mạng lưới mười bốn công ty. Từ người thuê nhà trọ mười lăm mét vuông, ngủ trên sàn xi măng, ăn cơm hộp ba bữa, đến biệt thự này. Mỗi viên gạch đều có mồ hôi. Mỗi hợp đồng đều có đêm mất ngủ.
Hắn phá ba năm.
Không. Không phải phá. Hắn gỡ. Từng mắt xích. Chính xác, kiên nhẫn, không dư một nhát. Như kẻ từng phá thứ lớn hơn mạng lưới này. Như kẻ đã quen.
Ông đứng dậy. Đi đến cửa sổ. Vườn bên ngoài, hàng bạch đàn ông trồng năm hai ngàn mười, đã cao hơn mái nhà. Vợ ông thích cây bạch đàn, nói mùi lá giống mùa hè ở Đà Lạt. Ông không thích mùi đó, nhưng trồng. Mười sáu năm sau, cây vẫn đứng. Bà thì không.
Tiếng chân ngoài hành lang. Nhanh. Gấp. Ông biết là ai trước khi cửa mở.
Từ Thiên Hành bước vào, mặt xám, không ngủ. Cổ áo sơ mi nhàu, tay cầm điện thoại như cầm vũ khí đã hết đạn.
– Ba.
Ông quay lại. Nhìn con. Hai mươi tám tuổi, MBA Harvard, ba năm Goldman Sachs. Thông minh. Nhanh. Biết đọc bảng cân đối, biết lập mô hình tài chính, biết nói chuyện với nhà đầu tư nước ngoài bằng giọng tự tin đúng mức. Nhưng mắt đang run.
Con giống mẹ con. Giỏi, nhưng mắt không giấu được.
– Chen lạnh đi, Thiên Hành nói, giọng khẩn. Con gọi sáng nay. Bảy giờ, múi giờ Singapore. Trợ lý bắt máy, nói "Mr. Chen đang đánh giá mọi lựa chọn, sẽ liên hệ lại khi có quyết định." Trước đây Chen tự nghe máy. Bây giờ chuyển trợ lý.
Ông không đáp. Rót trà nguội vào chén, uống. Đắng, nhưng ông không nhăn mặt. Trà Long Tỉnh, mua ở Hàng Châu mùa trước, giờ nguội thành nước lã có vị.
– Ba, phải làm gì đó.
Im lặng.
Thiên Hành bước thêm hai bước vào phòng. Đặt điện thoại lên bàn, màn hình úp xuống.
– Nếu Chen chuyển sang Huyền Cơ và Nova Tech, mình mất hoàn toàn kênh phân phối quốc tế. Đại Á đang bị thanh tra, Vạn Phúc sắp mất tín dụng. Không có Meridian, mạng lưới không còn gì để giữ. Ba hiểu chứ?
Ông hiểu. Ông hiểu rõ hơn con trai mình tưởng. Vì ông là người xây mạng lưới đó, biết nó đứng trên gì, biết chân nào yếu nhất. Và ông biết Lục Trường An cũng biết.
– Con nghĩ phải làm gì? ông hỏi, giọng bình thản.
Thiên Hành mở miệng. Đóng lại. Mở lại. Ông nhìn con vật lộn với câu hỏi, giống hệt cách ông vật lộn với câu hỏi đầu tiên trong đời: năm hai mươi ba tuổi, đứng trước ngân hàng, đơn vay bị từ chối, không biết phải làm gì tiếp.
– Con... không biết.
Ông gật. Chậm.
– Phải. Con chưa biết.
Không phải trách. Giọng đó buồn hơn trách. Buồn vì ông nhận ra: ba mươi năm xây đế chế, ông quên dạy con cách đối mặt khi đế chế sụp. Ông chỉ dạy con cách thắng. Không dạy cách thua mà không gục.
Thiên Hành đứng giữa phòng, tay buông thõng, lần đầu tiên không có câu trả lời nào trong đầu. Lần đầu tiên trông không giống MBA Harvard, mà giống đứa trẻ mười sáu tuổi đứng trong bệnh viện nghe bác sĩ nói mẹ không qua được.
Ông quay lại cửa sổ. Bạch đàn đứng im.
Nếu ta chìm, kéo hắn chìm cùng. Đó là cách duy nhất còn lại.
Không. Không phải cách duy nhất. Là cách cuối cùng. Và ta đã đến bước cuối cùng.
Quay lại. Nhìn Thiên Hành.
– Con biết gì về Lục Trường An?
Thiên Hành nhíu mày.
– Con biết hắn... giỏi. Nguy hiểm. Đánh cờ kiểu không ai đoán được. Mỗi nước đi đều có ba bốn lớp ý đồ.
– Không. Ta hỏi: con biết gì về CON NGƯỜI hắn? Trước Vạn Lý, hắn là ai? Học ở đâu? Làm gì? Bạn bè, gia đình, người yêu cũ? Ai đào tạo hắn?
Im lặng. Dài hơn lần trước.
– Con... không biết. Không ai biết. Hắn xuất hiện ở Vạn Lý ba năm trước, từ nhân viên nhập liệu, rồi... mọi thứ xảy ra.
– Đúng. Không ai biết. Và đó là điều bất thường nhất trong toàn bộ câu chuyện này.
Ông ngồi xuống. Mở ngăn kéo. Ngăn kéo thứ ba, khóa riêng, chìa ông đeo cùng dây chuyền bạc của vợ. Bên trong: hai cuốn sổ cũ, một phong bì, và một danh thiếp. Ông lấy danh thiếp ra. Đặt lên bàn.
Nguyễn Đình Phúc. Thám tử tư. Hai mươi năm kinh nghiệm. Chuyên điều tra lý lịch doanh nhân cho các quỹ đầu tư. Người tìm ra bốn CEO giả mạo bằng cấp trong mười năm qua, không một lần bị kiện thành công.
– Tìm mọi thứ về Lục Trường An trước ngày hắn bước vào Vạn Lý. Gia đình, bạn bè, trường học, công việc cũ, mạng xã hội, bất cứ thứ gì. Không giới hạn ngân sách.
Thiên Hành nhìn danh thiếp. Rồi nhìn cha.
– Ba muốn... phơi bày hắn?
– Không phơi bày. Hiểu. Kẻ không có quá khứ, hoặc đang giấu quá khứ, hoặc quá khứ đó có thứ đáng giấu. Dù là gì, ta cần biết trước khi hắn biết ta đang tìm.
Mười ngày sau.
Biệt thự quận 2. Cùng phòng làm việc. Trà mới, nóng, nhưng ông vẫn không uống.
Nguyễn Đình Phúc ngồi đối diện. Năm mươi lăm tuổi, mặt rám nắng, tóc muối tiêu, áo sơ mi trắng nhàu, cặp da cũ. Không giống thám tử trong phim. Giống kế toán về hưu. Nhưng đôi mắt thì không, đôi mắt sắc, di chuyển chậm, đánh giá từng vật trong phòng như đang lập danh sách chứng cứ.
Thiên Hành ngồi ghế bên, im.
Phúc đặt báo cáo lên bàn. Mỏng. Quá mỏng cho mười ngày và ngân sách không giới hạn. Chín trang, bìa nhựa trong, không đóng gáy.
– Ông Từ. Tôi đã kiểm tra mọi thứ có thể kiểm tra. Hộ khẩu, học bạ, bằng đại học, lịch sử thuê nhà, hợp đồng lao động, bảo hiểm xã hội, mạng xã hội, phỏng vấn mười bảy người. Đây là kết quả.
Ông mở. Đọc.
Lục Trường An. Sinh năm 1995. Mồ côi cha mẹ từ nhỏ, cha mất do tai nạn lao động khi Trường An bảy tuổi, mẹ mất hai năm sau vì bệnh. Lớn lên ở nhà bác ruột, quận Bình Tân, không ai nhớ rõ. Tốt nghiệp đại học tầm trung, ngành quản trị kinh doanh, xếp hạng trung bình khá. Không nổi bật. Giảng viên hướng dẫn không nhớ mặt. Bạn cùng lớp nói "có vẻ quen nhưng không nhớ tên."
Hai năm sau tốt nghiệp: bán hàng online, nhân viên kho, chạy xe công nghệ. Hợp đồng ngắn hạn, không ở đâu quá sáu tháng. Không bạn thân, không mạng xã hội hoạt động, không ai nhớ mặt.
Ngày X: nộp hồ sơ vào Vạn Lý Group, vị trí nhân viên nhập liệu. Từ đó... mọi thứ thay đổi.
Ông lật trang. Trang tiếp theo: danh sách mười bảy người được phỏng vấn. Bác ruột (từ chối gặp), hàng xóm cũ (bốn người, không ai nhớ rõ), đồng nghiệp cũ ở công ty vận chuyển (hai người, nói "hiền, ít nói, làm việc bình thường"), chủ trọ cũ (ba người, không ai giữ hợp đồng), bạn đại học (bốn người, tất cả nói "biết tên nhưng không thân").
– Không có gì, Phúc nói. Và đó là thứ đáng sợ nhất.
Ông nhìn lên. Thiên Hành cũng nhìn.
– Giải thích.
Phúc ngả lưng, chắp tay trên đùi.
– Con người bình thường để lại dấu vết, ông Từ. Bạn cũ nhớ, đồng nghiệp nhớ, hàng xóm nhớ. Ít nhất có vài người kể được một câu chuyện: "nó hay làm thế này, nó thích ăn cái kia, hồi đó nó yêu con bé nọ." Lục Trường An... không ai nhớ. Không phải vì họ quên. Mà vì, theo đúng nghĩa đen, không có gì để nhớ.
Phúc dừng lại. Uống trà. Đặt chén xuống.
– Người này sống hai mươi mấy năm như bóng. Không va chạm ai, không gây ấn tượng gì, không để lại vết. Rồi một ngày bước vào Vạn Lý và trở thành... thế này. Tôi làm nghề hai mươi năm, ông Từ. Điều tra hơn ba trăm trường hợp. Chưa bao giờ thấy profile nào trống đến vậy.
Im lặng. Đồng hồ treo tường tích tắc. Nắng trưa chiếu qua rèm, vẽ sọc dài trên sàn gỗ.
– Không bạn bè? Ông hỏi lại, dù đã đọc.
– Không.
– Mạng xã hội?
– Tài khoản cũ, không hoạt động từ hai năm trước khi vào Vạn Lý. Hai mươi ba bài đăng, tất cả chung chung. Chia sẻ vài bài báo công nghệ, một hai bức ảnh phong cảnh không rõ địa điểm. Không ảnh cá nhân, không đăng nhập, không bình luận. Không ai tương tác.
– Gia đình?
– Bố mẹ mất sớm. Không anh chị em. Bác ruột duy nhất từ chối gặp tôi, nói qua điện thoại rằng "lâu rồi không liên lạc, không biết cháu làm gì." Giọng không giận, không buồn. Thờ ơ. Kiểu thờ ơ của người thật sự không quan tâm.
Ông đặt báo cáo xuống. Nhìn Phúc.
– Không ai từ mức đó thành CEO tập đoàn nghìn tỷ trong ba năm. Không ai.
Phúc gật.
– Mỗi người đều có dấu hiệu từ sớm. Doanh nhân giỏi luôn lộ ra: đi trước bạn bè, tổ chức nhóm, có ý tưởng kinh doanh từ thời sinh viên, làm thêm từ nhỏ, nổi bật ở trường. Lục Trường An không có gì. Hoàn toàn không có gì. Như thể con người này bắt đầu tồn tại từ ngày bước vào Vạn Lý.
Thiên Hành nói, lần đầu lên tiếng từ khi Phúc ngồi xuống:
– Có thể hắn chỉ là người phát triển muộn?
Phúc nhìn Thiên Hành. Không chê, không đồng ý.
– Phát triển muộn là bình thường. Nhiều doanh nhân thành công sau ba mươi, bốn mươi. Nhưng họ vẫn để lại dấu vết thời trước đó. Bạn bè nhớ, sếp cũ nhớ, ai đó nhớ. Trường hợp này không phải phát triển muộn. Đây là... biến mất rồi xuất hiện lại. Hai con người khác nhau trong cùng một tên.
"Hai con người khác nhau."
Ông đứng dậy. Đi đến cửa sổ. Bạch đàn ngoài vườn đứng im trong nắng trưa, lá không động.
Không đủ để phá hắn trước công chúng. Không có sai phạm, không có bí mật đen, không có hồ sơ giả, không có gian lận. Chỉ có... sự trống rỗng. Một khoảng trắng dài hai mươi mấy năm, rồi đột ngột bùng nổ.
Nhưng sự trống rỗng cũng là vũ khí, nếu biết dùng. Người ta không sợ kẻ có bí mật. Người ta sợ kẻ không giải thích được.
Không đủ để hạ. Nhưng đủ để... gợi câu hỏi.
Quay lại. Nhìn Thiên Hành.
– Gọi Trần Đức Minh.
Thiên Hành nhíu mày.
– Phóng viên?
– Phóng viên tự do. Người viết bài về Huyền Cơ lần trước, bài phân tích thị trường BI hồi đầu năm. Quen giới truyền thông, có kênh riêng, độc giả tin. Lần này, viết bài khác: "Bí ẩn CEO Huyền Cơ. Ai thật sự là Lục Trường An?"
Thiên Hành nhìn cha. Mắt chớp. Hiểu dần.
– Không cáo buộc, ông nói tiếp. Không vu khống. Chỉ câu hỏi. Đặt câu hỏi đúng lúc, đúng chỗ, bằng giọng trung lập. "Vì sao CEO nghìn tỷ không có quá khứ?" "Ai thật sự đứng sau Huyền Cơ?" Không cần câu trả lời. Câu hỏi đúng nguy hiểm hơn câu trả lời sai.
Ông dừng lại. Nhìn khung ảnh trên kệ.
– Cổ đông sẽ đọc. Đối tác sẽ đọc. Chen sẽ đọc. Không ai muốn ký hợp đồng nghìn tỷ với người không có lai lịch.
Thiên Hành gật. Chậm. Lần này gật vì hiểu, không phải vì không biết nói gì.
– Con sẽ gọi Minh.
– Cho Phúc gặp Minh trước. Cung cấp tài liệu nền. Nhưng nhớ: không để dấu tay nhà Từ trên bài báo. Minh phải viết như tự tìm ra. Như phóng viên tò mò, không phải người được thuê.
Thiên Hành gật lần nữa.
Đúng. Con đang học. Muộn, nhưng đang học.
Phúc đứng dậy, cầm cặp da.
– Ông Từ. Tôi có thêm một điều.
– Nói.
– Hợp đồng vay của Phú An, cái mà ông nói Lục Trường An dùng để bẫy. Tôi tìm dấu vết. Phú An biến mất. Tài khoản đóng, địa chỉ đăng ký không tồn tại, pháp nhân giải thể sạch. Không còn gì. Như thể... cũng bắt đầu tồn tại rồi biến mất đúng lúc cần.
Im lặng.
– Hắn không chỉ giỏi, Phúc nói. Hắn cắt dấu vết. Chuyên nghiệp. Kiểu... không phải lần đầu.
Cửa đóng. Phúc đi.
Ông ngồi lại. Một mình. Trà nguội lần thứ hai.
Không phải lần đầu. Đúng. Ta cũng cảm nhận được. Kẻ đánh cờ kiểu này không phải người mới học. Hắn đánh như đã đánh cả trăm ván. Như đã sống... lâu hơn tuổi của mình.
Lắc đầu. Gạt ý nghĩ vô lý.
Không quan trọng hắn là ai. Quan trọng là ta còn sống để đánh nước cuối.
Văn phòng Huyền Cơ, tầng tám. Cùng ngày, bốn giờ chiều.
Hắn ngồi trước bảng trắng. Bản đồ chiến dịch Hạ Sơn. Sáu tuần, bốn mũi. Hai mũi đã hoàn thành: phá giá trị, pháp lý. Hai mũi đang chạy: truyền thông, tài chính. Chen đang rà soát. Bạch Dạ giữ liên lạc với trợ lý Chen, báo cáo: "Chưa quyết. Nhưng không từ chối."
Không từ chối nghĩa là đang nghiêng.
Tô Vãn bước vào. Đặt cà phê xuống bàn. Ngồi xuống ghế đối diện. Tóc buộc cao, áo sơ mi xanh nhạt, mắt sáng nhưng có quầng thâm mỏng. Hai tuần qua cô quản lý đồng thời bốn tuyến công việc: vận hành nội bộ, báo cáo tài chính quý, chuẩn bị tài liệu cho Meridian, và giám sát chiến dịch truyền thông.
– Anh đang chờ Chen hay chờ Lão Từ?
– Cả hai. Nhưng Lão Từ sẽ đến trước.
Tô Vãn nhìn hắn. Mắt hẹp lại, kiểu nhìn khi cô đang đánh giá mức độ chắc chắn trong câu nói.
– Đến kiểu nào?
– Kiểu kẻ bị dồn. Không đánh thẳng, vì không còn đủ sức. Đánh xéo. Đào bới. Tìm thứ có thể phá ta từ bên trong.
Kiếp trước, khi Bạch Nhật bị vây khốn ở Thiên Phong Lĩnh, chưởng giáo không đánh ra mà lại phái sứ giả sang Huyền Minh. Nói rằng: "Chủ của các ngươi có bí mật. Hỏi ông ta về Linh Thạch Khoáng dưới Cửu U Sơn."
Không cần bí mật là thật. Chỉ cần câu hỏi đủ to để lung lay lòng tin.
Bạch Nhật Thần Quân lúc đó đã sai một bước: giải thích. Càng giải thích, kẻ nghe càng nghi. Ta không lặp lại sai lầm đó.
Im lặng.
– Quá khứ của anh, Tô Vãn nói, giọng nhẹ. Không phải câu hỏi, mà là nhận định.
Hắn nhìn cô. Không trả lời.
– Trước Vạn Lý. Anh không có gì. Tôi biết. Tôi từng tìm, hồi đầu, khi anh mới lên phó phòng và tôi không hiểu vì sao anh giỏi thế. Không tìm được gì. Lúc đó tôi nghĩ có thể anh chỉ là kiểu người không để lại dấu vết. Sau này tôi hiểu: anh không phải kiểu đó. Anh để lại dấu vết rất sâu, nhưng chỉ kể từ ngày vào Vạn Lý.
– Cô không hỏi.
– Không. Vì câu trả lời không quan trọng bằng người ngồi trước mặt tôi. Ba năm. Tôi thấy anh xây công ty từ con số không. Thấy anh đưa ra quyết định mà mười người khác không dám. Thấy anh đúng nhiều hơn sai. Quá khứ không giải thích được điều đó, thì quá khứ không quan trọng.
Tô Vãn. Kiếp trước, không ai nói câu đó cho ta. Không ai nhìn Ma Tôn mà thấy gì ngoài quyền lực và nỗi sợ. Không ai thấy con người.
– Nếu Lão Từ dùng quá khứ... hắn nói.
– Thì anh dùng hiện tại, Tô Vãn nói, không để hắn nói hết. Ba năm. Từ nhân viên nhập liệu đến đây. Tám trăm tỷ doanh thu. Hai nghìn nhân sự. Bảy đối tác quốc tế. Kết quả nói thay quá khứ. Ai hỏi, cho họ xem số.
Hắn gật.
– Chuẩn bị. Lão Từ sẽ đánh sớm. Có thể trong tuần.
Tô Vãn đứng dậy. Đi đến cửa. Tay chạm nắm cửa. Dừng lại. Quay nửa người.
– Anh Lục.
– Gì?
– Ai thật sự là Lục Trường An?
Hắn nhìn cô. Lâu. Qua cửa kính, nắng chiều nghiêng, bóng cô in trên sàn, dài và mỏng.
– Câu hỏi đó... tôi cũng tự hỏi mỗi ngày.
Tô Vãn nhìn lại. Rồi cười nhẹ. Kiểu cười hiếm hoi, chỉ khi cô thấy thứ gì đó thật giữa lớp bình thản mà hắn luôn mặc.
– Khi nào anh có câu trả lời, cho tôi biết.
Cửa đóng. Bước chân xa dần.
Hắn ngồi lại. Nhìn bảng trắng. Bản đồ chiến dịch, mũi tên, tên người, con số. Mạng lưới Lão Từ co lại trên bảng như vết mực loang ngược, từ rộng thành hẹp, từ mười bốn thành sáu, sắp thành bốn.
Ai là Lục Trường An?
Huyền Minh Ma Tôn, nghìn tuổi, sống hai kiếp, từng cầm quyền trăm năm trên Huyền Minh Đại Lục?
Hay kẻ mồ côi bán phần mềm cho doanh nghiệp nhỏ, sống trong nhà trọ mười lăm mét vuông?
Hay kẻ sợ mất Tô Vãn?
Nhắm mắt. Bóng tối sau mi mắt quen thuộc, giống hang động dưới Cửu U Sơn, giống phòng server tầng hầm, giống mọi nơi hắn từng ngồi một mình và tự hỏi mình là ai.
Cả ba. Và kiếp này, cái thứ ba quan trọng nhất.
Mở mắt. Bảng trắng vẫn đó. Chiến dịch vẫn chạy. Lão Từ sẽ đánh. Hắn sẽ đỡ.
Nhưng câu hỏi của Tô Vãn thì không ai đỡ được.