Hóa Thần
Sân thượng. Cuối năm. Gió tháng mười hai.
Lần này không phải lần đầu. Lần đầu là tuần trước, khi Bạch Dạ vừa gia nhập, ba chiếc ghế nhựa, trà Thái Nguyên, và ba người cười cùng lúc lần đầu tiên. Lần này là lần thứ hai, nhưng đã có gì đó khác: ghế vẫn ba chiếc, trà vẫn Thái Nguyên, nhưng kiểu ngồi thoải mái hơn, kiểu thoải mái của người đã biết chiếc ghế bên cạnh có ai.
Tô Vãn đến trước. Cô mang trà, ba cốc, phích nước nóng. Đặt lên sàn bê tông, ngồi xuống ghế nhựa bên trái (ghế cũ, hơi xiêu, nhưng Tô Vãn chọn ghế đó từ lần đầu và không đổi). Cô rót trà cho mình, uống một ngụm, rồi đặt cốc xuống và nhìn ra thành phố.
Hà Nội tháng mười hai. Trời se lạnh, loại lạnh mà chưa đủ để mặc áo khoác dày nhưng đủ để cảm thấy gió trên da. Từ sân thượng tầng chín, nhìn xuống: phố nhỏ, hàng cây bàng trụi lá, ánh đèn đường vàng loang trên mặt đường ướt (mưa nhỏ hồi chiều, giờ đã tạnh nhưng đường chưa khô). Xa hơn: mái nhà san sát, và ở đường chân trời, những tòa cao ốc mới mọc lên trong vài năm qua, đèn sáng lấp lánh.
Hắn ra sau. Mang theo không gì cả (hắn không bao giờ mang gì lên sân thượng, vì Tô Vãn đã mang). Ngồi xuống ghế giữa. Cốc trà đã rót sẵn, hơi bốc nhẹ trong gió.
– Tô Vãn.
– Vâng.
– Năm nay... được.
Tô Vãn nhìn hắn. "Được." Một từ. Lục Trường An dùng một từ để tổng kết một năm mà Huyền Cơ Holdings tăng trưởng sáu mươi phần trăm, vốn hóa tám nghìn tỷ, một nghìn năm trăm nhân viên, tám quốc gia, đánh bại Meridian, lên danh sách năm mươi lớn nhất châu Á, và chiêu mộ được Bạch Dạ.
"Được."
– Vâng. Được.
Cả hai uống trà. Im lặng. Kiểu im lặng quen thuộc, kiểu mà sáu năm đã dệt thành ngôn ngữ riêng: không cần nói để hiểu, không cần giải thích để đồng ý, không cần hỏi để biết người bên cạnh đang nghĩ gì.
Bạch Dạ ra sau cùng. Mười phút sau hắn. Mang theo một chai rượu.
– Rượu gì?
– Vang Đà Lạt. Không phải loại đắt.
Tô Vãn nhìn chai rượu, nhìn Bạch Dạ, rồi nhìn lại chai rượu.
– Sân thượng này uống trà. Không uống rượu.
– Tôi biết. Nhưng hôm nay cuối năm.
– Cuối năm cũng uống trà.
Bạch Dạ nhìn hắn. Hắn nhìn lại. Không nói. Bạch Dạ hiểu: hắn không phản đối, nhưng cũng không ủng hộ, hắn đang xem Tô Vãn và Bạch Dạ giải quyết. Kiểu của hắn: để hai người tự thương lượng, chỉ can thiệp khi cần.
Bạch Dạ đặt chai rượu xuống sàn. Ngồi ghế phải. Nhận cốc trà Tô Vãn đã rót.
– Trà cũng được.
Tô Vãn gật. Không cười, nhưng khoé miệng hơi nhích, kiểu nhích mà chỉ người quen mới nhận ra.
Hai người này. Tô Vãn không nhường, Bạch Dạ không ép. Và kết quả: trà. Như mọi thứ ở Huyền Cơ: kết quả là thứ hợp lý nhất, không phải thứ ai muốn nhất.
Ba người ngồi. Trà. Gió. Thành phố.
Im lặng lâu. Loại im lặng mà nếu ai đó nghe từ bên ngoài sẽ tưởng ba người lạ ngồi cạnh nhau trong bất tiện. Nhưng không phải. Đây là loại im lặng mà chỉ những người đã qua nhiều chuyện cùng nhau mới có: im lặng của sự đầy đủ, không phải sự thiếu.
Bạch Dạ là người phá im lặng đầu tiên.
– Tuần trước tôi nói với anh: sáu năm trước tôi nhìn anh như con kiến. Anh nhớ không?
Hắn uống trà. Gật nhẹ.
– Hôm đó tôi nói "ổn." Giờ tôi muốn sửa.
Hắn nhìn Bạch Dạ. Bạch Dạ nhìn ra thành phố. Gió thổi tóc, ánh đèn đường phản chiếu trong mắt, và trong khoảnh khắc đó, Bạch Dạ trông khác hẳn kẻ kiêu ngạo mà hắn gặp ở hội nghị năm đầu tiên: vẫn thẳng lưng, vẫn cứng, nhưng có gì đó mềm hơn ở đường nét quanh mắt, kiểu mềm của người đã biết thua.
– Không phải "ổn." Là "đúng chỗ." Lần đầu trong đời, tôi ngồi ở nơi mà tôi không xây, và thấy đúng chỗ.
"Đúng chỗ." Bạch Dạ sửa từ "ổn" thành "đúng chỗ." Tuần trước nói "ổn" vì chưa chắc. Giờ chắc hơn. Và "đúng chỗ" từ người đã mất tất cả hai lần, nặng hơn "hạnh phúc" từ bất kỳ ai.
Hắn gần như cười. Gần. Khoé miệng nhích lên, rồi dừng, rồi nhích thêm một chút, rồi dừng hẳn. Kiểu cười mà hắn không kiểm soát được hoàn toàn, kiểu mà thân xác Lục Trường An muốn cười nhưng bản năng Ma Tôn giữ lại.
Sáu năm. Từ con kiến đến người ngồi cạnh. Từ kẻ bị nhìn xuống đến kẻ mời ngồi. Và kẻ từng nhìn xuống giờ nói "ổn" khi ngồi ở chỗ thấp hơn mười chín tầng so với phòng cũ.
Tu luyện. Kiếp trước ta gọi đó là tu luyện. Kiếp này, người đời gọi đó là sự nghiệp. Nhưng bản chất giống nhau: leo, ngã, đứng, leo tiếp. Và mỗi tầng, kẻ ngồi cạnh thay đổi. Có kẻ rời. Có kẻ đến. Có kẻ ta không ngờ sẽ ở lại.
Tô Vãn nghe. Không nói gì. Rót thêm trà cho cả ba.
– Anh hai thôi tâng bốc nhau đi.
Bạch Dạ quay sang.
– Ai tâng bốc ai?
– "Con kiến" với "ổn." Nghe như phỏng vấn truyền hình.
Bạch Dạ nhìn Tô Vãn. Tô Vãn nhìn lại, mặt bình thản, kiểu bình thản mà Bạch Dạ đã học đọc sau hai tuần: Tô Vãn đùa. Tô Vãn hiếm khi đùa, và khi đùa, mặt cô không thay đổi, giọng cô không thay đổi, chỉ có nội dung thay đổi, và người nghe phải tự phân biệt.
Bạch Dạ cười. Tiếng cười ngắn, khô, nhưng thật.
– Giám đốc điều hành nghiêm nhất Đông Nam Á biết đùa à?
– Tôi không đùa. Tôi nhận xét.
Hắn ngồi giữa. Nghe. Và lần này, khoé miệng nhích lên và không dừng lại.
Mỉm cười. Lần thứ mười một.
Lần này khác. Không phải cười vì thắng. Không phải cười vì châm biếm. Cười vì... hai người này. Cười vì Tô Vãn đùa mà mặt không đổi. Cười vì Bạch Dạ, kẻ từng là kẻ thù lớn nhất, giờ gọi Tô Vãn là "giám đốc điều hành nghiêm nhất Đông Nam Á" và không sai.
Cười vì đây là thứ mà ngàn năm trước ta không có. Không phải quyền lực. Không phải đế chế. Mà cái này. Sân thượng. Trà. Hai người ngồi cạnh mà ta...
Hắn dừng dòng suy nghĩ. Nhìn sang trái: Tô Vãn, tóc buộc gọn, áo khoác mỏng, cầm cốc trà bằng hai tay (vì lạnh), mắt nhìn thành phố, bình thản như đang đọc bảng cân đối. Nhìn sang phải: Bạch Dạ, áo sơ mi trắng (vẫn mặc sơ mi, dù cuối giờ, dù sân thượng, vì Bạch Dạ không biết mặc gì khác), cốc trà trên đầu gối, mắt nhìn xa, kiểu nhìn của người đang tính toán nhưng chưa muốn nói.
...hai người ngồi cạnh mà ta không muốn mất.
Ngập ngừng. Lần đầu tiên trong sáu năm, trong dòng nội tâm của mình, hắn ngập ngừng.
Không muốn mất. Ba chữ đó. Lạ. Kiếp trước, trên đỉnh tu tiên giới, ta có ngai vàng, ngàn đệ tử, quyền lực tuyệt đối. Và cô đơn tuyệt đối. Ta không sợ mất ai vì không có ai để mất. Mất quyền lực thì sợ. Mất người thì không. Vì không có người.
Kiếp này, không có ngai vàng. Có sân thượng. Có trà nguội. Có hai người ngồi cạnh. Và lần đầu tiên trong hai kiếp sống, ta sợ mất người hơn sợ mất quyền lực.
Đó là tiến bộ. Hay yếu đuối?
Cả hai. Và cả hai đều đúng.
Gió mạnh hơn. Tô Vãn kéo áo khoác chặt hơn. Bạch Dạ không phản ứng (Bạch Dạ ở Hà Nội chưa lâu, chưa quen lạnh, nhưng không thể hiện, vì Bạch Dạ không thể hiện).
Hắn nhìn ra thành phố. Hà Nội ban đêm, nhìn từ tầng chín, không hùng vĩ như nhìn từ tầng hai mươi tám (phòng cũ của Bạch Dạ ở Nova Tech), không rộng như nhìn từ tầng mười hai Jakarta (phòng Hàn Kiêu), không xa như nhìn từ trực thăng mà Marcus Webb đi khi rời Singapore. Nhưng tầng chín là tầng của hắn. Và thành phố nhìn từ tầng của mình trông khác: quen hơn, thật hơn, và có mùi trà.
Luyện Khí. Trúc Cơ. Kim Đan. Nguyên Anh. Hóa Thần.
Năm tầng. Sáu năm. Từ bàn cạnh nhà vệ sinh đến tám nghìn tỷ vốn hóa.
Hắn nhẩm lại. Không phải vì muốn khoe, không phải vì muốn nhớ, mà vì muốn hiểu. Hiểu mình đã đi bao xa, để biết còn phải đi bao xa nữa.
Luyện Khí: sống sót. Vạn Lý Group. Bàn cạnh nhà vệ sinh. Tô Vãn là thư ký. Trương Phong là nhân viên. Ta là Ma Tôn trong thân xác phó phòng. Sống sót nghĩa đen: không bị đuổi, không bị chết đói, không bị nuốt.
Trúc Cơ: xây nền. SynerTech. Công ty đầu tiên. Năm người. Trịnh Hải, Tiểu Linh gia nhập. Hàn Kiêu chạy doanh số bằng đôi chân trần và sự liều lĩnh. Xây từ con số không, và mỗi đồng doanh thu đầu tiên nặng hơn tám nghìn tỷ hôm nay.
Kim Đan: kết đan. Niêm yết. Giang Hà, Mỹ Anh, Châu Lệ Hoa gia nhập. Huyền Cơ thành tên gọi. Từ năm người thành năm trăm. Từ một phòng thành một tòa nhà. Và Diệp Kính... Diệp Kính.
Hắn dừng. Nhìn trà trong cốc. Mặt nước phản chiếu đèn sân thượng, nhỏ, tròn, vàng.
Diệp Kính. Ông đã chết. Vì hệ thống. Vì ta không đủ mạnh để bảo vệ. Và ta đã thề: không ai nữa. Không ai chết vì ta yếu.
Thề đó ta giữ được chưa? Chưa biết. Nhưng đang giữ. Từng ngày.
Nguyên Anh: phá tài phiệt. Lão Từ. Từ Đại Gia. Kẻ kiểm soát thị trường, kẻ có thể nghiền nát bất kỳ ai bằng tiền và quan hệ. Ta phá. Bằng trí, bằng sức, bằng cả sự liều mạng mà chỉ kẻ từng chết một lần mới dám. Và Lão Từ... cuối cùng ông thua, và ông trao cho ta di sản. "Kẻ nào chiến thắng ta, xứng đáng giữ di sản ta." Lão Từ, ông chết rồi, nhưng phong bì của ông vẫn nằm trong ngăn kéo ta. Cạnh ảnh đội ngũ.
Hóa Thần: phá đế chế. Meridian. Marcus Webb. James Liu. Hệ thống xuyên quốc gia, luật sư xuyên biên giới, tiền xuyên đại dương. Ta phá. Không một mình. Mười người. Và bà Phương. Và Widodo. Và năm nước. Ta phá bằng cách không phá: để hệ thống tự phá chính nó, vì hệ thống luôn có lỗ hổng, và lỗ hổng lớn nhất của hệ thống là: hệ thống không tin ai có thể chống lại nó.
Sáu năm. Năm tầng. Và mỗi tầng, mất một thứ. Mất sự thoải mái (Luyện Khí). Mất sự ẩn danh (Trúc Cơ). Mất Diệp Kính (Kim Đan). Mất sự vô tư (Nguyên Anh, khi biết danh sách 4 ông lớn). Mất ảo tưởng rằng thắng là đủ (Hóa Thần, khi biết Meridian chỉ là tên thứ nhất).
Nhưng mỗi tầng, được một thứ. Được Tô Vãn (từ đầu, nhưng mỗi tầng hiểu cô hơn). Được Hàn Kiêu (Trúc Cơ). Được Trịnh Hải, Tiểu Linh (Trúc Cơ). Được Giang Hà, Mỹ Anh, Châu Lệ Hoa (Kim Đan). Được Trương Phong (từ đầu, nhưng Kim Đan mới thật sự tin). Được Thiên Hành (Nguyên Anh). Được Bạch Dạ (Hóa Thần).
Mười người. Và sân thượng.
Hắn uống trà. Trà đã nguội một nửa, nhưng vẫn uống được. Trà Thái Nguyên, loại mà Tô Vãn mua ở cửa hàng gần công ty, không đắt, không rẻ, loại "vừa đủ" mà Tô Vãn thích, vì Tô Vãn tin rằng trà đắt và trà rẻ đều là trà, chỉ khác nhau ở cái giá mà người mua muốn trả cho sự an tâm.
– Anh Lục.
Tô Vãn nói. Giọng bình thường, kiểu giọng mà cô dùng khi báo cáo cuối ngày, nhưng nhẹ hơn một chút, vì đây là sân thượng, không phải phòng họp.
– Năm sau. Quý một. Ba việc cần làm.
Hắn nhìn Tô Vãn. Cô đang nói chuyện công việc. Trên sân thượng. Cuối năm. Trong gió lạnh. Với chai rượu chưa mở nằm dưới chân Bạch Dạ.
Tô Vãn. Cô ấy nói chuyện công việc ở mọi nơi. Và ta không bao giờ thấy phiền. Vì với cô, công việc không phải gánh nặng, công việc là cách cô yêu thương. Cô không nói "tôi lo cho anh." Cô nói "quý một có ba việc." Và hai câu đó, với Tô Vãn, là một.
– Một: tiếp nhận mười bảy khách Meridian chuyển giao trong quý một (còn mười lăm khách, quý hai và ba). Mỹ Anh và Giang Hà phụ trách hợp đồng, Trịnh Hải phụ trách hạ tầng. Tôi đã phân lịch.
– Hai?
– Hai: Huyền Cơ Nền tảng. Bạch Dạ. Kế hoạch đã duyệt. Tuyển Trần Minh Khôi. Cần ngân sách quý một: hai trăm tỷ đợt đầu.
Bạch Dạ gật. Không nói. Vì đã nói ở bản kế hoạch phiên bản bảy, và Tô Vãn đã đọc, và khi Tô Vãn đã đọc thì không cần nói lại.
– Ba?
– Ba: Ấn Độ. Từ Thiên Hành tiền trạm Mumbai quý một. Ngân sách tiền trạm: hai tỷ. Tôi sẽ duyệt chi tiết với Thiên Hành tuần sau.
Hắn gật. Ba việc. Ba câu. Ba người phụ trách. Tô Vãn tổng kết năm sau trong ba mươi giây, trên sân thượng, trong gió, bên cốc trà nguội.
Ba việc. Mỗi việc là một hướng: tiếp nhận (quá khứ Meridian), xây mới (Bạch Dạ), mở rộng (Thiên Hành). Quá khứ, hiện tại, tương lai. Tô Vãn không nói theo kiểu đó, nhưng cô sắp xếp theo kiểu đó. Vì cô hiểu: một tổ chức cần cả ba hướng cùng lúc, không chỉ một.
– Tốt.
– Còn việc thứ tư.
Hắn nhìn Tô Vãn.
– Anh cần nghỉ. Ít nhất ba ngày Tết. Không đọc báo cáo. Không trả tin nhắn khách hàng. Không lên tầng chín.
Bạch Dạ quay sang, nhìn Tô Vãn, rồi nhìn hắn, rồi nhìn lại Tô Vãn. Khoé miệng nhếch.
– Cô bảo ông ấy nghỉ?
– Vâng.
– Ông ấy nghe không?
Tô Vãn nhìn hắn. Hắn nhìn lại.
– Hai ngày.
– Ba ngày.
– Hai ngày rưỡi.
Tô Vãn không trả lời. Cô rót thêm trà. Kiểu rót mà hắn biết: khi Tô Vãn rót trà mà không trả lời, nghĩa là cô đã quyết, và "hai ngày rưỡi" sẽ thành "ba ngày" mà hắn không biết bằng cách nào.
Bạch Dạ cười. Lần thứ hai trong buổi tối.
– Sáu năm trước, tôi nghĩ anh là người đáng sợ nhất tôi từng gặp. Giờ tôi thấy cô Tô Vãn đáng sợ hơn.
– Tôi không đáng sợ. Tôi hợp lý.
– Hai thứ đó giống nhau.
Bạch Dạ nói đúng. Tô Vãn đáng sợ không phải vì cô mạnh. Mà vì cô đúng. Và kẻ luôn đúng thì không cần mạnh.
Gió thổi mạnh hơn. Trà trong phích vẫn nóng. Tô Vãn rót đợt ba.
Im lặng trở lại. Lần này lâu hơn. Năm phút. Mười phút. Không ai nói. Không ai cần nói.
Hắn ngồi giữa, cốc trà trên tay, nhìn ra thành phố, và để dòng suy nghĩ chảy.
Lão Từ. Ông đã mất. Ung thư gan, di căn, mấy tháng trước. Ta đến đám tang. Đứng ở hàng đầu. Không khóc. Nhưng mắt đỏ. Và khi nhìn quan tài, ta nghĩ: ông là kẻ thù giỏi nhất ta từng có. Không phải vì ông mạnh nhất (Meridian mạnh hơn). Mà vì ông hiểu ta. Ông biết ta là gì trước khi ta biết ta là gì. Và ông trao danh sách bốn tên, vì ông biết: nếu ai đánh được bốn tên đó, là ta.
Danh sách bốn tên. Meridian: xong. Chữ "M": đang gõ cửa. Còn hai tên nữa. Ta chưa biết họ là ai (biết tên, nhưng chưa biết họ). Nhưng họ sẽ đến. Như Lão Từ nói: "Khi cậu lên đủ cao, họ sẽ đến."
Độ Kiếp. Tầng kế. Nơi "các ông lớn" sống. Nơi hệ thống toàn cầu vận hành. Nơi chính sách không phải luật mà là thỏa thuận ngầm giữa những kẻ có đủ tiền để viết luật. Nơi mà thắng một trận nghĩa là thua hai trận khác, vì hệ thống tự cân bằng.
Ta đã phá đế chế. Nhưng đế chế là một phần của hệ thống. Và hệ thống lớn hơn bất kỳ đế chế nào. Phá một Meridian, sẽ có hai Meridian mới. Trừ khi ta phá cách hệ thống vận hành.
Phá cách hệ thống vận hành. Nghe giống... chống Thiên Đạo.
Kiếp trước, ta chống Thiên Đạo. Một mình. Bằng sức mạnh tuyệt đối. Và chết. Vì Thiên Đạo không phải kẻ thù. Thiên Đạo là quy luật. Và không ai đánh thắng quy luật bằng sức mạnh.
Kiếp này, ta chống "Thiên Đạo mới" (hệ thống kinh tế toàn cầu). Không một mình. Bằng mười người. Và không bằng sức mạnh, bằng trí. Bằng cách hiểu hệ thống, rồi thay đổi hệ thống từ bên trong.
Liệu khác không? Liệu kiếp này ta sẽ không chết?
Không biết.
Nhưng kiếp này, nếu chết, ít nhất không cô đơn.
Hắn nhìn sang trái. Tô Vãn đang nhìn thành phố, hai tay ôm cốc trà, hơi thở tạo ra sương nhỏ trong gió lạnh. Sáu năm. Cô ở đây từ ngày đầu. Từ bàn cạnh nhà vệ sinh. Từ khi hắn chưa là gì. Và cô ở lại không phải vì hắn mạnh, mà vì cô tin hắn đúng.
Nhìn sang phải. Bạch Dạ đang nghịch cốc trà, xoay xoay trên đầu gối, mắt nhìn xa nhưng không nhìn gì cụ thể. Hai năm. Từ kẻ thù đến đồng minh đến bạn. Và Bạch Dạ ở đây không phải vì cô đơn (Bạch Dạ chịu được cô đơn), mà vì lần đầu trong đời, Bạch Dạ tìm được nơi mà cô đơn không cần thiết.
Kiếp trước, trên đỉnh tu tiên giới, ta có ngai vàng, ngàn đệ tử, quyền lực tuyệt đối. Và cô đơn tuyệt đối.
Kiếp này, có sân thượng. Có trà nguội. Có hai người ngồi cạnh mà ta không muốn mất.
Và nếu phải chết lần nữa...
Uống trà. Ngụm cuối. Trà đã nguội hoàn toàn nhưng vẫn có vị, vị chát nhẹ của Thái Nguyên, vị mà sáu năm đã quen, vị mà giờ đây gắn liền với sân thượng, với gió, với hai người này.
...ít nhất, trà ngon.
– Trà này thường thôi.
Bạch Dạ nói, giọng phẳng, kiểu giọng mà người không quen sẽ tưởng chê. Nhưng hắn biết: Bạch Dạ không chê. Bạch Dạ nhận xét. Và "thường thôi" từ Bạch Dạ nghĩa là "uống được, nhưng tôi đã uống ngon hơn, và anh nên biết điều đó."
Hắn nhìn Bạch Dạ.
– Im.
Bạch Dạ nhìn lại. Không im. Nhếch mép.
Tô Vãn rót trà đợt cuối. Cốc cuối cùng trong phích. Chia đều ba cốc. Giọng bình thản:
– Cả hai im. Uống đi.
Cả hai im. Uống.
Gió thổi. Thành phố sáng đèn. Hà Nội tháng mười hai, nhìn từ sân thượng tầng chín, đẹp kiểu đẹp của những thành phố không cố đẹp: lộn xộn, ồn ào (dù giờ đã khuya và tiếng ồn chỉ còn vọng xa), ánh đèn không đều, mái nhà không thẳng, cây bàng trụi lá giữa hai tòa nhà mới, và ở đâu đó dưới kia, một quán phở còn sáng đèn, khói bốc lên mỏng trong gió lạnh.
Ba người trên sân thượng. Một Ma Tôn chuyển sinh. Một giám đốc điều hành không bao giờ sai. Một tổng giám đốc cũ đã mất tất cả hai lần và đang xây lại lần ba.
Ba chiếc ghế nhựa. Ba cốc trà nguội. Một chai rượu chưa mở.
Hắn đặt cốc xuống. Đứng dậy.
– Về thôi.
Tô Vãn đứng dậy. Thu cốc, phích, đặt vào túi vải (Tô Vãn mang túi vải lên sân thượng vì biết sẽ phải thu dọn, và Tô Vãn luôn biết).
Bạch Dạ đứng dậy. Cầm chai rượu.
– Rượu chưa mở.
– Để dành. Khi nào xong Độ Kiếp.
Bạch Dạ nhìn hắn. Hiểu. Gật.
– Khi nào xong Độ Kiếp.
Tô Vãn nhìn cả hai. Không gật, không nói, nhưng mắt có gì đó mà cả hai đều thấy: cô cũng đồng ý. Không phải đồng ý mở rượu (Tô Vãn không quan tâm rượu). Đồng ý rằng: có thứ để chờ, nghĩa là có tương lai. Và có tương lai, nghĩa là hôm nay chưa phải kết thúc.
Ba người xuống cầu thang. Tầng chín tối, đèn hành lang đã tắt (bảo vệ tắt lúc mười giờ, giờ đã mười một). Bước chân trên sàn gỗ vọng nhẹ trong bóng tối, ba đôi bước chân, nhịp khác nhau (Tô Vãn nhanh, đều; hắn chậm, nặng; Bạch Dạ vừa, nhẹ), nhưng cùng hướng.
Ra cửa. Gió đêm Hà Nội ùa vào, lạnh hơn sân thượng vì không có tường chắn, và hắn hít một hơi sâu, loại hơi thở mà sáu năm ở thân xác này đã quen: không khí Hà Nội, hơi ẩm, hơi bụi, hơi thơm lá mục, và mùi phở từ quán cuối phố.
– Anh Lục. Mai mấy giờ?
– Tám.
– Tám giờ. Họp quý. Tôi đã gửi lịch.
– Biết rồi.
Tô Vãn gật. Quay đi. Bước nhanh về phía xe máy (Tô Vãn vẫn đi xe máy, dù công ty có xe hơi, vì cô nói: "Xe máy nhanh hơn vào giờ cao điểm, và tôi không lãng phí thời gian kẹt xe để trông giàu").
Bạch Dạ nhìn theo Tô Vãn, rồi quay sang hắn.
– Anh.
– Gì.
– Năm sau sẽ khó hơn.
– Biết.
– Chữ "M."
– Biết.
Im lặng. Gió. Rồi Bạch Dạ nói, giọng nhẹ, kiểu giọng mà hắn hiếm khi nghe từ người này:
– Nhưng năm nay... đúng chỗ.
Hắn nhìn Bạch Dạ. Bạch Dạ nhìn lại. Và cả hai hiểu: "đúng chỗ" là đủ. Không cần "tốt." Không cần "tuyệt vời." "Đúng chỗ" là đủ. Vì "đúng chỗ" nghĩa là: còn sống, còn đứng, còn có người đứng cạnh. Và đó là nhiều hơn những gì cả hai từng có.
Bạch Dạ gật. Quay đi. Bước vào bóng tối, chai rượu chưa mở trong tay.
Hắn đứng lại một lúc. Một mình. Trước cửa tòa nhà Huyền Cơ Holdings. Nhìn lên: chín tầng, đèn tắt, cửa kính phản chiếu ánh đèn đường. Sân thượng ở trên kia, tối, ba chiếc ghế nhựa vẫn ở đó (không ai dọn ghế, vì ghế ở sân thượng là ghế ở sân thượng, không thuộc về phòng nào, không thuộc về ai, thuộc về cả ba).
Hóa Thần. Hoàn thành.
Sáu năm. Năm tầng. Từ bàn cạnh nhà vệ sinh đến đây.
Và ngày mai, Độ Kiếp bắt đầu. Chữ "M" đang chờ. Hai tên nữa trên danh sách Lão Từ đang chờ. Hệ thống toàn cầu đang chờ.
Nhưng đó là chuyện của ngày mai.
Hôm nay, trà ngon.
Dù Bạch Dạ nói thường.
Mỉm cười. Lần thứ mười hai. Rồi bước vào đêm.