Ma Tôn Mở Công Ty
Chương 198: Chuẩn Bị Ra Đi
Chương 198

Chuẩn Bị Ra Đi

Lục Trường An bắt đầu từ danh sách.

Không phải danh sách công việc. Danh sách người.

Năm cái tên, viết tay trên tờ giấy trắng không kẻ dòng, bằng loại bút mà anh ta giữ từ năm đầu mở Huyền Cơ, bút bi thường, mực xanh, ngòi mảnh. Anh ta vẫn giữ thói quen viết tay với những thứ quan trọng. Kiếp trước, tông môn pháp quyết quan trọng được khắc vào thạch bản bằng bút lực thực sự. Kiếp này không có thạch bản, không có bút lực. Chỉ có tờ giấy và cây bút rẻ tiền. Nhưng nguyên tắc giống nhau: những thứ thật sự quan trọng phải đi qua tay, không phải chỉ qua đầu.

Năm cái tên:

Tô Vãn. Bạch Dạ. Hàn Kiêu. Trịnh Hải. Từ Thiên Hành.

Anh ta nhìn danh sách đó trong một lúc.

Phòng làm việc ở penthouse tầng hai mươi hai vào buổi sáng sớm tĩnh như tờ. Trợ lý chưa đến. Nhân viên chưa vào. Thành phố bên dưới đang bắt đầu một ngày mới theo cách thành phố bắt đầu mỗi ngày, ồn ào từng phần, từ từ leo lên, cho đến khi không còn im lặng ở đâu nữa. Nhưng ở đây, ở tầng này, vào giờ này, vẫn còn một khoảng lặng nhỏ.

Anh ta dùng khoảng lặng đó.

Tô Vãn trước.

Không phải vì cô quan trọng hơn người khác, mọi người trong danh sách đều quan trọng, theo cách khác nhau. Mà vì cô sẽ nhận gánh nặng lớn nhất. CEO không phải tước vị. Là trọng lượng. Cô đã chứng minh cô mang được trọng lượng đó, qua ba năm làm Phó Tổng, qua năm Huyền Cơ bị tấn công pháp lý từ hệ thống kế toán, qua lần anh ta bay sang Vương quốc Anh và để cô xử lý đàm phán với đối tác Hàn Quốc một mình.

Cô làm được.

Không phải theo cách của anh ta. Theo cách của cô.

Đó là điều anh ta cần.

Anh ta mở máy tính và bắt đầu viết tài liệu chuyển giao. Không phải bản tóm tắt. Tài liệu thật sự, các mối quan hệ chủ chốt và cách duy trì, các điểm yếu trong chuỗi cung ứng mà chỉ anh ta biết, các đối thủ cần theo dõi theo cách nào, các quyết định đang treo mà cô sẽ cần làm. Anh ta viết như thể giải thích cho người kế tiếp thật sự, không phải viết cho hồ sơ lưu.

Viết tài liệu chuyển giao là việc kỳ lạ. Anh ta đã làm việc này một lần, khi chuyển giao quyền điều hành Huyền Cơ tạm thời cho Tô Vãn trong ba tuần sang Anh. Nhưng lần đó là tạm thời. Lần này không phải tạm thời. Sự khác biệt đó thay đổi cách anh ta viết, không phải cách giải thích, mà cách chọn điều gì để giải thích. Người đi tạm thời giải thích quy trình. Người đi thật sự giải thích triết lý.

Tô Vãn. Giám đốc Điều hành. Ngày nhận chức: sáu mươi ngày kể từ hôm nay.

Bạch Dạ.

Vai trò Chủ tịch Hội đồng Quản trị giờ sẽ thực chất hơn, không còn là vị trí danh dự trong liên minh, mà là người cầm cân lớn nhất từ bên ngoài điều hành. Bạch Dạ hiểu Huyền Cơ bằng cái nhìn của người từng là đối thủ. Đó là lợi thế. Người trong cuộc không bao giờ thấy rõ bằng người từng nhìn từ bên kia.

Anh ta viết mục riêng cho Bạch Dạ, ngắn hơn phần Tô Vãn. Bạch Dạ không cần hướng dẫn chi tiết. Bạch Dạ cần biết điều nào anh ta chủ ý để lại và điều nào anh ta không giải được.

Bạch Dạ hiểu Huyền Cơ từ phía ngoài vào, từ góc nhìn của đối thủ, sau đó đồng minh, bây giờ người giám sát. Mỗi lần góc nhìn thay đổi, Bạch Dạ thấy những thứ người trong cuộc không thấy. Sau khi anh ta đi, điều đó vẫn còn dùng được, nếu Tô Vãn và Bạch Dạ học cách làm việc với nhau mà không cần anh ta làm điểm kết nối.

Anh ta viết thêm một dòng: Tô Vãn và Bạch Dạ có xu hướng bất đồng ở tầng chiến thuật nhưng đồng ý ở tầng giá trị. Hãy để họ bất đồng. Bất đồng đó là cơ chế bảo vệ tốt hơn bất kỳ quy trình nào.

Rồi anh ta viết: Các khoảng trống trong chiến lược dài hạn nên được điền bởi Hội đồng, không phải bởi CEO. Đó là lý do tôi để lại khoảng trống, không phải vì tôi không thấy.

Hàn Kiêu.

Giám đốc An ninh Chiến lược. Cái tên nghe chính thức hơn nhiều so với cách Hàn Kiêu thực sự làm việc. Hàn Kiêu không bao giờ làm việc theo cơ cấu, anh ta làm theo trực giác và theo mối quan hệ cá nhân. Nhưng đó chính xác là điều Huyền Cơ cần: có người đọc môi trường bằng cảm giác, không phải chỉ bằng dữ liệu.

Phần anh ta viết cho Hàn Kiêu không dài. Hàn Kiêu không đọc văn bản dài. Hàn Kiêu đọc người.

Có những thứ không thể chuyển giao bằng tài liệu, và mối quan hệ giữa anh ta với Hàn Kiêu là một trong số đó. Anh ta đã biết điều đó từ trước. Hàn Kiêu trung thành với anh ta, không phải với Huyền Cơ. Khi anh ta đi, Hàn Kiêu sẽ phải quyết định: ở vì công việc, hay ở vì lòng trung thành với người không còn ở đây nữa. Anh ta không thể quyết định điều đó thay Hàn Kiêu.

Anh ta chỉ có thể ghi lại để người tiếp quản hiểu Hàn Kiêu đúng.

Nhưng anh ta ghi một điều: Hàn Kiêu không bao giờ phục ai. Điều đó không thay đổi. Đừng cố. Hãy tạo môi trường để Hàn Kiêu làm việc theo cách của mình và giao chịu trách nhiệm rõ ràng. Kết quả sẽ đúng.

Trịnh Hải.

Giám đốc Công nghệ. Vai trò này đã rõ ràng từ khi anh ta giao bản vẽ kiến trúc. Trịnh Hải sẽ dẫn dắt quá trình mở mã nguồn. Sau đó, Trịnh Hải sẽ xây những thứ mà anh ta chưa kịp xây, vì Trịnh Hải thấy được những thứ nằm ở tầng dưới, tầng kỹ thuật, tầng mà CEO không nhìn xuống đủ sâu.

Phần cho Trịnh Hải dài nhất trong tài liệu. Anh ta viết từng đặc điểm kỹ thuật trong kiến trúc hệ thống còn chưa tài liệu hóa, từng quyết định thiết kế từ những ngày đầu mà lý do đứng sau nó chưa bao giờ được ghi lại. Anh ta viết từ bốn giờ sáng đến khi bầu trời bắt đầu sáng lên phía đông, nhìn qua kính, màu xanh đen đổi thành xanh lam.

Đây là phần anh ta viết không phải vì Trịnh Hải cần, Trịnh Hải đã biết phần lớn trong đó. Anh ta viết vì cần giải phóng những thứ vẫn còn đang ngồi trong đầu ra ngoài, thành ngôn ngữ có thể đọc và có thể chuyển giao. Những quyết định mà anh ta đã làm đêm đó hay sáng kia, một mình, không hỏi ai, không giải thích với ai, những quyết định đó bây giờ cần được giải thích, vì anh ta sẽ không còn ở đây để hỏi.

Ta đã quen với việc không cần giải thích, anh ta nghĩ trong khi gõ. Kiếp trước và cả kiếp này. Không giải thích vì không cần ai hiểu, chỉ cần ai thực hiện. Kiểu lãnh đạo đó thắng trong ngắn hạn. Và để lại khoảng trống không ai lấp được.

Anh ta viết để lấp khoảng trống đó.

Từ Thiên Hành.

Phó Chủ tịch Chiến lược. Vai trò mà anh ta xây dựng riêng cho Từ Thiên Hành, không phải vì Từ Thiên Hành yêu cầu, mà vì Huyền Cơ cần người nhìn ba năm phía trước trong khi Tô Vãn lo năm nay và Trịnh Hải lo năm sau. Từ Thiên Hành có cái đầu của người không bị ràng buộc vào vận hành ngắn hạn.

Trong bốn năm làm việc với Từ Thiên Hành, anh ta đã dùng cô theo cách người thực dụng: giao việc cần làm, nhận kết quả cần có. Cô không phàn nàn, không đòi hỏi, không hỏi tại sao. Anh ta biết đó là phẩm chất tốt. Anh ta cũng biết, nhìn lại bây giờ, rằng mình đã không tạo đủ điều kiện để cô phát huy hết. Anh ta đã để cô làm công cụ trong khi cô có thể là kiến trúc sư.

Người kế tiếp phải làm tốt hơn.

Anh ta viết: Từ Thiên Hành hiểu ý tôi thường nhanh hơn tôi nói xong câu. Hãy tạo điều kiện cho cô ấy phát biểu sớm trong mọi cuộc họp chiến lược. Ý kiến đầu tiên của cô ấy thường đúng hơn ý kiến cuối cùng.

Đến bảy giờ sáng, tài liệu chuyển giao có hơn bốn mươi trang.

Lục Trường An đọc lại từ đầu. Không phải đọc nhanh. Đọc từng đoạn, như đọc lần cuối, kiểm tra xem có điều gì còn thiếu, có người nào còn bị bỏ sót.

Không thiếu. Không thiếu ai.

Anh ta lưu tài liệu vào thư mục có mật khẩu riêng, rồi đóng máy tính.

Buổi trưa, anh ta gọi điện cho luật sư.

Không phải Phòng Pháp lý của Huyền Cơ. Luật sư cá nhân, người anh ta dùng cho những việc không liên quan đến công ty.

– Tôi muốn bán ba mươi phần trăm cổ phần cá nhân trong Huyền Cơ, anh ta nói vào điện thoại. Theo lộ trình sáu tháng để không gây xáo động thị trường.

Người ở đầu dây im lặng một giây.

– Ba mươi phần trăm thì tương đương khoảng...

– Khoảng hai nghìn bốn trăm tỷ. Theo giá hiện tại.

– Ông muốn bán ra thị trường hay tìm nhà đầu tư chiến lược?

– Một phần bán thị trường, một phần tổ chức từ thiện mua lại. Tôi sẽ gửi danh sách chi tiết.

Luật sư không hỏi tại sao. Đó là lý do anh ta chọn người này, không hỏi tại sao.

– Thời gian thực hiện hoàn toàn là sáu tháng có khả thi không với khối lượng này?

– Có, nếu chia thành nhiều lô nhỏ. Thị trường sẽ không giật.

– Vậy làm theo đó.

Anh ta cúp máy. Nhìn vào điện thoại một giây. Rồi đặt xuống.

Ba mươi phần trăm cổ phần cá nhân. Số tiền đủ lớn để thay đổi nhiều thứ. Cũng đủ lớn để biến anh ta thành mục tiêu nếu người khác biết trước khi quy trình hoàn tất. Anh ta đã tính điều đó, đó là lý do dùng luật sư cá nhân, đó là lý do chia thành nhiều lô nhỏ, đó là lý do không thông báo công ty.

Kiếp trước, khi buông bỏ là chết. Không có lựa chọn.

Kiếp này, anh ta đang buông bỏ trong khi còn sống. Điều đó phức tạp hơn nhiều.

Buổi chiều, anh ta gửi danh sách:

- Một nghìn tỷ: Quỹ học bổng kỹ thuật số Huyền Cơ, lập riêng, quản lý độc lập, không liên quan đến công ty. Đối tượng: học sinh vùng khó khăn, chuyên ngành khoa học và kỹ thuật. - Năm trăm tỷ: Quỹ hỗ trợ nhân viên Huyền Cơ, dành cho trường hợp bệnh tật nghiêm trọng, tai nạn, hoặc người thân mất khả năng lao động. - Năm trăm tỷ: Chia đều cho năm người trong tài liệu chuyển giao theo tỷ lệ đóng góp. - Bốn trăm tỷ: Giữ lại.

Bốn trăm tỷ, anh ta tính, là đủ để sống cả đời mà không cần làm gì thêm. Nhiều hơn mức cần, nhưng ít hơn mức đủ để xây lại đế chế.

Đó chính xác là ý định.

Tiểu Linh gõ cửa lúc năm giờ chiều.

– Anh Lục, anh có muốn em đặt cơm không? Anh chưa ăn trưa.

– Không cần, anh ta nói qua cửa.

– Anh đang làm gì vậy?

– Việc.

Một nhịp. Anh ta hình dung được cô đứng bên ngoài cửa, tay cầm điện thoại hoặc quyển sổ, đang tính xem có nên hỏi thêm không.

– Có cần em hỗ trợ gì không?

– Không.

Tiểu Linh không hỏi thêm. Bước chân cô đi xa dần theo hành lang. Tiếng giày nhỏ, đều, dứt khoát, không nặng, không vội.

Anh ta nghe tiếng bước chân đó đến khi mất.

Đệ tử tốt, anh ta nghĩ. Biết khi nào dừng lại. Biết khi nào tiến, khi nào lui. Người ta hay nói đó là kỷ luật, không phải. Đó là trí tuệ cảm xúc. Trịnh Hải học được kỹ thuật từ anh ta. Hàn Kiêu học được chiến lược. Tiểu Linh học được điều này.

Không phải anh ta dạy. Cô tự học được.

Buổi tối, anh ta ngồi với tờ giấy có năm cái tên, lần này với ly nước trên bàn.

Không phải trà. Chỉ nước.

Anh ta nhìn từng cái tên một lần nữa.

Tô Vãn. Người đã cảnh báo anh ta về vòng lặp, người đã đặt tên cho điều anh ta chưa dám tự đặt tên. Cô sẽ là CEO giỏi nhất Huyền Cơ từng có, không phải vì cô thông minh hơn anh ta, mà vì cô có thứ anh ta thiếu: cô quan tâm đến người theo cách cô không thể tắt đi được.

Bạch Dạ. Chính đạo đối mặt với ma đạo, không phục không khuất. Người duy nhất trong bảy năm có thể đứng ngang với anh ta trong đàm phán mà không thua không thắng, chỉ là hai người tìm điểm chung thật sự. Bạch Dạ sẽ giữ Huyền Cơ không trượt về phía cũ.

Hàn Kiêu. Đứa trẻ mà anh ta nhặt về từ con hẻm tối, đứa trẻ không nề hà nói thẳng điều người khác giả vờ không thấy. Trung thành theo kiểu của riêng Hàn Kiêu, không giả, không đong đếm, không tính toán. Khó dạy nhất, đáng tin nhất.

Trịnh Hải. Người xây những thứ tồn tại lâu hơn người xây. Khi Huyền Cơ không còn là của anh ta nữa, khi anh ta không còn nhớ đến, kiến trúc mà Trịnh Hải xây sẽ vẫn chạy.

Từ Thiên Hành. Người nhìn thấy tương lai trước khi tương lai xảy ra. Không phải tiên tri, là phân tích đủ sâu để tương lai trở nên rõ. Anh ta gặp rất ít người có khả năng đó.

Năm người.

Kiếp trước, anh ta có ngàn đệ tử. Có ba mươi đệ tử thân cận. Có mười người anh ta thật sự tin. Cuối cùng không ai trong số đó không phản bội trong đại chiến.

Kiếp này, anh ta có năm người.

Anh ta nghĩ đến câu hỏi mà anh ta tự hỏi đêm đó, đêm một tuần đi bộ một mình, rằng sự khác biệt giữa hai kiếp là ở đâu. Kiếp trước: ngàn đệ tử, không ai thật sự biết anh ta. Kiếp này: năm người, và ít nhất ba người trong số này biết anh ta đủ để nói thật.

Không biết đó là tiến bộ hay không. Nhưng cảm giác khác.

Lúc chín giờ tối, anh ta mở lại máy tính và viết thêm một tài liệu.

Không phải tài liệu chuyển giao. Thư.

Không gửi ngay. Đặt vào thư mục hẹn giờ, sẽ tự gửi vào buổi sáng ngày anh ta rời đi. Mỗi người một thư riêng. Ngắn. Không giải thích dài. Chỉ những gì cần nói.

Thư cho Tô Vãn: Cô không cần điều hành như tôi. Điều hành theo cách của cô, có lẽ sẽ tốt hơn.

Thư cho Bạch Dạ: Bảy năm. Khoảng thời gian tôi không biết mình đang học gì.

Thư cho Hàn Kiêu: Anh tự hào vì mày, thằng Kiêu. Dù mày chưa bao giờ cần điều đó.

Thư cho Trịnh Hải: Khi hệ thống mở công bố, nhớ ghi tên đội ngũ lên trước tên công ty.

Thư cho Từ Thiên Hành: Anh đã không dùng cô đúng cách. Cô xứng được nhiều hơn.

Năm thư. Viết xong, đặt hẹn giờ, đóng máy tính.

Phòng làm việc tối lại. Chỉ còn ánh đèn thành phố qua kính, từ xa, mờ và nhòa.

Anh ta ngồi trong bóng tối đó thêm một lúc.

Kiếp trước, ta chết vì phản bội. Lục Trường An nhìn qua kính, nhìn xuống những chấm đèn dưới kia. Kiếp này, ta đi vì tự nhận ra.

Ta không biết cái nào tốt hơn. Nhưng cái này sạch hơn.

Anh ta đứng dậy, tắt đèn, rời phòng.

Hành lang ngoài tối và im. Mọi người đã về từ lâu.

Anh ta đi thang máy xuống tầng một, ra ngoài, hòa vào thành phố về đêm đang chạy ngược chiều anh ta.

Ch.198/210
2.860 từ