Tối Hậu Thư
Thứ Ba. Chín giờ sáng. Cuộc gọi từ Phạm Quang Hưng.
Lục Trường An ngồi trong phòng họp A cùng Tô Vãn và Lâm Khải. Speakerphone trên bàn, đèn đỏ nhấp nháy.
— Lục tổng. Hưng nói, giọng bình thường nhưng chậm hơn mọi khi. Thăng Long Capital đang xem xét lại tiến độ IPO.
Lâm Khải nhíu mày. Tô Vãn không thay đổi sắc mặt.
— Xem xét lại nghĩa là gì? Lâm Khải hỏi.
— Chúng tôi nhận được... áp lực. Có nhà đầu tư lớn... khuyên chúng tôi không nên làm underwriter cho Huyền Cơ ở thời điểm này. Hưng dừng. Tôi không xác nhận tên, nhưng áp lực đến từ cấp cao. Rất cao.
— Từ Đại Phú, Lâm Khải nói thẳng.
Im lặng. Ba giây.
— Tôi không xác nhận, Hưng lặp lại. Nhưng chúng tôi cần hai tuần xem xét lại toàn bộ hồ sơ. Đánh giá rủi ro. Đánh giá... môi trường.
— Hai tuần sẽ ảnh hưởng timeline, Tô Vãn nói.
— Tôi biết. Nhưng đây là quyết định của ban quản trị Thăng Long. Không phải cá nhân tôi. Tôi xin lỗi.
Hưng cúp máy.
Phòng họp im lặng. Đèn huỳnh quang trên trần vo nhẹ. Tô Vãn nhìn Lâm Khải. Lâm Khải nhìn Lục Trường An.
Hắn không nói gì. Nhìn điện thoại trên bàn, đèn đỏ đã tắt.
Lão Từ. Không đánh bằng báo chí nữa. Đánh bằng underwriter. Ép Thăng Long lùi, IPO không có người bảo lãnh, hồ sơ không nộp được.
Tầng mới. Ông ta leo tầng.
— Tìm underwriter khác? Lâm Khải hỏi.
— Không dễ. Tô Vãn lắc đầu. Thăng Long là underwriter uy tín nhất cho công ty tech quy mô này. Chuyển sang hãng khác mất ba đến sáu tháng, và tín hiệu xấu: "underwriter cũ bỏ."
— Vậy phải giữ Thăng Long.
— Giữ bằng gì? Ép Hưng? Hắn không phải kẻ xấu, chỉ bị áp lực.
Lục Trường An lên tiếng. Giọng bằng phẳng.
— Chờ. Hai tuần không giết ai. Thăng Long sẽ quay lại nếu bài phản bác tiếp tục có tác dụng. Vấn đề không phải Thăng Long. Vấn đề là Lão Từ có thể ép bất kỳ underwriter nào.
Im lặng.
— Nghĩa là, Tô Vãn nói chậm, vấn đề cần giải quyết không phải underwriter. Mà là Lão Từ.
Hắn gật đầu.
Nhưng Lão Từ không phải kẻ giải quyết được trong hai tuần.
Tin sốc đến lúc hai giờ chiều.
Trần Mỹ Anh gõ cửa phòng Lục Trường An, tay cầm ba tờ giấy, mặt nghiêm hơn bình thường. Nghiêm đến mức trông như tức giận.
— Lục tổng. Quỹ Từ Phát đã mua năm phần trăm cổ phần Huyền Cơ.
Hắn ngẩng lên.
— Lặp lại.
— Quỹ Từ Phát. Mua năm phần trăm cổ phần Huyền Cơ trên thị trường OTC. Mỹ Anh đặt ba tờ giấy trên bàn. Từ nhân viên cũ bán cổ phần vesting. Ba giao dịch, ba tài khoản khác nhau, trong ba ngày liên tiếp tuần trước. Tổng cộng đúng năm phần trăm.
Hắn đọc. Chậm. Từng dòng.
Giao dịch một: hai phần trăm, qua tài khoản Thịnh Phát Investment, thứ Hai. Giao dịch hai: một phẩy năm phần trăm, qua tài khoản Vạn An Capital, thứ Ba. Giao dịch ba: một phẩy năm phần trăm, qua tài khoản Phú Hưng Holdings, thứ Tư.
Ba tài khoản. Ba tên. Nhưng đều dẫn về một người.
— Cô xác nhận liên kết?
— Xác nhận. Cả ba đều có giám đốc hoặc cổ đông trùng với mạng lưới Thành Đạt Group. Và Thành Đạt... Cô không cần nói thêm.
Thành Đạt. Vạn Phúc. Lão Từ. Ba lớp. Như mọi khi.
Hắn đặt giấy xuống. Nhìn Mỹ Anh.
— Theo luật, cổ đông năm phần trăm có quyền gì?
— Quyền yêu cầu họp cổ đông bất thường. Quyền đề xuất các vấn đề vào chương trình nghị sự. Quyền phản đối các quyết định lớn, bao gồm IPO, phát hành cổ phiếu mới, thay đổi điều lệ. Mỹ Anh nói từng câu rõ ràng, như đọc điều luật. Và quan trọng nhất: quyền tiếp cận thông tin tài chính, báo cáo kiểm toán, biên bản họp hội đồng quản trị.
— Lão Từ không cần phá ta từ ngoài nữa.
— Ông ta đã vào trong.
Im lặng. Mười giây. Mười lăm.
Hắn đứng dậy. Đi đến cửa sổ. Nhìn xuống đường. Xe chạy, người đi, nắng chiều.
Lão Từ. Nguyên Anh tu sĩ. Ông ta không đánh. Ông ta nuốt.
Mua cổ phần rồi phá từ trong. Kiểu thôn phệ ngược. Ta thôn phệ DataFlow bằng cách mua lại. Giờ ông ta thôn phệ ta bằng cách mua cổ phần thiểu số rồi dùng luật pháp làm vũ khí.
Năm phần trăm. Không đủ kiểm soát. Nhưng đủ để phá.
— Gọi Tô Vãn lên.
Tô Vãn đọc ba tờ giấy. Mặt tái đi nửa sắc, rồi hồi lại. Cô không phải kiểu người để cảm xúc kiểm soát lâu.
— Ông ta mua từ ai?
— Nhân viên cũ. Mỹ Anh mở cặp, lấy thêm tài liệu. Ba người: Nguyễn Văn Đạt, kỹ sư nghỉ việc tháng trước. Phạm Thị Hương, nhân viên marketing, nghỉ sáu tháng trước. Và Lê Hoàng Minh, đội kỹ thuật, nghỉ bốn tháng. Cả ba đều nhận cổ phần vesting khi vào Huyền Cơ. Khi nghỉ, họ giữ cổ phần nhưng muốn bán. OTC không cần qua sàn, không cần công bố. Chỉ cần hợp đồng mua bán giữa hai bên.
— Và ai đó đã tìm đúng ba người này, Tô Vãn nói, giọng lạnh. Đúng thời điểm. Đúng số lượng.
— Chính xác. Mỹ Anh gật đầu. Ai đó biết chính xác bao nhiêu cổ phần vesting đã trao, ai đang giữ, ai muốn bán.
Tô Vãn nhìn Lục Trường An.
— Diệp Kính.
Hắn gật đầu. Không cần giải thích. Kính biết cấu trúc cổ đông vì chính Kính soạn hồ sơ. Biết ai vesting bao nhiêu, khi nào. Thông tin đó bây giờ nằm trong tay Lão Từ.
Kiếm đã phản. Và kiếm vẫn đang cắt. Dù tay cầm đã đổi chủ.
— Thứ gì đó nữa sẽ đến, hắn nói.
Đúng lúc, Tiểu Linh gõ cửa. Tay cầm phong bì. Mặt trắng.
— Anh Lục. Thư từ luật sư.
Hắn mở. Đọc.
"Thay mặt Quỹ đầu tư Từ Phát, cổ đông sở hữu 5% cổ phần Huyền Cơ, chúng tôi yêu cầu Hội đồng quản trị triệu tập Đại hội cổ đông bất thường trong vòng 30 ngày để xem xét các vấn đề sau: (1) Đánh giá lại kế hoạch niêm yết (IPO) của Công ty; (2) Rà soát quản trị nội bộ, đặc biệt xung đột lợi ích trong quy trình đấu thầu; (3) Yêu cầu kiểm toán độc lập trước khi tiến hành niêm yết."
Lý do: "Quỹ Từ Phát lo ngại nghiêm trọng về tính minh bạch trong quản trị Huyền Cơ, đặc biệt sau các cáo buộc gần đây trên báo chí liên quan đến thao túng đấu thầu."
Hắn đặt thư xuống. Nhìn ba người trong phòng.
Mỹ Anh mặt không đổi. Cô đã đoán trước.
Tô Vãn mắt nhắm một giây rồi mở. Kiểu người nuốt tin xấu rồi tiêu hóa ngay.
Tiểu Linh đứng ở cửa, tay nắm chặt cạnh phong bì. Cô không hiểu hết chi tiết pháp lý, nhưng hiểu sắc mặt mọi người.
— Ba mươi ngày, Mỹ Anh nói. Theo luật, phải triệu tập trong ba mươi ngày kể từ ngày nhận yêu cầu. Không triệu tập thì Quỹ Từ Phát có quyền khởi kiện, và tòa sẽ buộc triệu tập.
— IPO bao giờ?
— Hồ sơ IPO xong trong tuần. Nộp Ủy ban Chứng khoán tuần sau. Thời gian xét duyệt thông thường: bốn đến sáu tuần. Nếu họp cổ đông bất thường kéo dài, IPO bị hoãn ít nhất hai tháng.
— Và hai tháng, Tô Vãn nói, đủ để Lão Từ tìm thêm cách phá.
Đúng. Không phải hai tháng hoãn. Hai tháng cho ông ta thêm đạn.
Hắn ngồi xuống. Nhìn thư. Đọc lại lần nữa. Từng chữ.
— Mọi người ra. Tôi cần nghĩ.
Mỹ Anh cầm cặp, đi. Tô Vãn đứng dậy, nhìn hắn. Không nói gì. Đi.
Tiểu Linh cuối cùng. Ở cửa, nhỏ giọng:
— Anh Lục. Em pha trà?
— Không cần.
Cô đi. Đóng cửa.
Một mình. Bóng tối.
Không phải tối thật. Đèn vẫn sáng, cửa sổ vẫn hắt nắng chiều. Nhưng trong đầu hắn, tối. Kiểu tối khi mọi đường đi đều bị chặn và chưa thấy lối mới.
Hắn đứng dậy. Đi vòng quanh phòng. Chậm. Tay chắp sau lưng, kiểu đi của ngàn năm trước trong thư phòng Cửu U Sơn.
Phân tích.
Lão Từ có năm phần trăm. Đủ để yêu cầu họp bất thường, đủ để phản đối, đủ để tiếp cận thông tin nội bộ. Nhưng không đủ để chặn IPO bằng biểu quyết. Ta vẫn giữ 62%. Lâm Khải 18%. Nhân viên ESOP 10%. Thiên thần 5%. Lão Từ 5%. Trừ khi ông ta thuyết phục thêm ai đó.
Nhưng ông ta không cần đa số. Chỉ cần kéo dài. Mỗi tuần hoãn là thêm một tuần rủi ro. Thị trường thay đổi, nhà đầu tư lạnh, đối thủ tiến.
Và ông ta có quyền yêu cầu kiểm toán độc lập. Kiểm toán mất hai đến ba tháng. Ba tháng nữa. Cộng với hai tháng họp. Năm tháng. Nửa năm.
Nửa năm. Đủ để giết IPO mà không cần giết công ty.
Hắn dừng lại ở cửa sổ. Nhìn xuống. Đèn đường bắt đầu sáng. Trời tối dần.
Lão Từ. Ngàn năm trước, Cổ Ma Tộc cũng dùng chiêu này: xâm nhập tông môn khác bằng cách cài người vào hàng trưởng lão, rồi dùng luật nội bộ phá từ trong. Không cần đánh. Chỉ cần ngồi trong nhà người ta và phản đối mọi quyết định.
Ta thôn phệ DataFlow. Giờ ông ta thôn phệ ta. Bằng luật.
Hắn ngồi xuống bàn. Lấy sổ tay. Viết.
"Lão Từ: 5% cổ phần. Vào trong. Dùng luật phá IPO."
"Thăng Long Capital: 2 tuần xem xét. Bị áp lực."
"IPO: hồ sơ xong nhưng bị chặn bởi yêu cầu họp + kiểm toán."
"Thời gian: 30 ngày phải triệu tập. 2-5 tháng hoãn."
Đóng sổ. Nhìn trần nhà.
Kiếp trước. Khi Cổ Ma Tộc cài trưởng lão vào Huyền Minh Tông. Ta xử thế nào?
Giết. Nhanh. Một đêm. Ba trưởng lão. Kiếm qua cổ. Xong.
Kiếp này không giết. Phải tìm cách khác.
Nhưng cách nào?
Im lặng. Lâu. Đèn bàn sáng vàng. Bóng hắn in trên tường.
Mười một giờ đêm. Tiếng gõ cửa.
Tô Vãn bước vào. Áo khoác trên vai, tóc hơi rối, kính trễ xuống sống mũi. Kiểu người vừa định về nhưng quay lại.
— Anh vẫn ở đây.
— Đang nghĩ.
Cô nhìn quanh phòng. Sổ tay mở, bút cạn mực, tách trà nguội lạnh từ chiều. Đèn bàn duy nhất sáng, phần còn lại của phòng chìm trong bóng.
Cô ngồi xuống ghế đối diện. Không hỏi "anh ổn không." Không nói "về nghỉ đi." Chỉ ngồi.
Im lặng. Một phút. Hai phút.
— Nghĩ ra chưa? Cô hỏi.
— Chưa.
Cô nhìn hắn. Hắn nhìn cô. Ánh đèn vàng chiếu nửa mặt.
— Lần đầu tiên anh nói "chưa."
— Lần đầu tiên tôi bị đánh kiểu này.
Im lặng.
Ngàn năm tu luyện. Ngàn trận đánh. Nhưng chưa trận nào kẻ thù dùng chính luật pháp của thế giới ta đang sống để phá ta. Ở tu tiên giới, luật đơn giản: mạnh thì đúng. Ở đây, luật phức tạp. Và kẻ giàu biết dùng luật tốt hơn kẻ giỏi.
— Nhưng sẽ nghĩ ra, hắn nói, giọng nhẹ. Luôn luôn sẽ nghĩ ra.
— Tôi biết.
Cô không đi. Ngồi lại. Lấy sổ tay ra, mở trang mới, bắt đầu viết gì đó. Không nói.
Hắn nhìn cô. Một giây.
Tô Vãn. Không phải kiểu người an ủi. Không giỏi nói lời động viên. Cô chỉ biết một cách: ở lại. Ngồi cùng. Im lặng cùng. Đó là cách cô nói "tôi tin anh" mà không cần nói.
Ngàn năm trước. Trước đại chiến Cổ Ma Tộc. Ta ngồi một mình trong thư phòng Cửu U Sơn ba ngày. Không ai đến. Vì ai cũng sợ ta khi ta im lặng.
Kiếp này, có người không sợ.
Hắn quay lại sổ tay. Viết thêm một dòng:
"Cách duy nhất: biến kẻ thù ở trong nhà thành kẻ bị phơi bày."
Gạch chân.
Chưa biết cách. Nhưng hướng đó. Hướng duy nhất.
Hai người ngồi trong phòng tối, đèn bàn sáng, bên ngoài thành phố ngủ. Không nói. Không cần.
Sẽ nghĩ ra. Luôn luôn sẽ nghĩ ra.