Ma Tôn Mở Công Ty
Chương 109: Lão Từ Không Rút
Chương 109

Lão Từ Không Rút

Một tháng.

Ba mươi ngày. Hắn đếm từng ngày, không phải vì sốt ruột, mà vì thói quen cũ hơn cả kiếp này. Kiếp trước, trước mỗi đại chiến, ta đếm canh giờ. Mỗi canh giờ trôi là thêm thời gian cho đối phương chuẩn bị, nhưng cũng là thêm thời gian cho ta quan sát. Kiếp này, đếm ngày trên lịch, đánh dấu bút đỏ, gạch chéo mỗi sáng khi vào văn phòng.

Ngày thứ bảy, Tiểu Linh báo: Lão Từ gọi cho hai CEO còn lại trong mạng lưới. Nội dung không rõ, nhưng cả hai cuộc gọi đều dài hơn ba mươi phút. Kiểu gọi để trấn an, không phải gọi để ra lệnh.

Ngày thứ mười lăm, Tiểu Linh báo tiếp: Từ Thiên Hành bay Singapore lần thứ ba. Mang theo Vũ Hoàng Bảo, luật sư riêng của gia đình Từ. Hai người ở hai ngày, gặp ai đó tại văn phòng Meridian tầng bốn mươi ba, Marina Bay Financial Centre. Richard Chen không ở Singapore lúc đó, đang ở Bangkok. Nhưng có trợ lý cao cấp của Chen tiếp. Kiểu gặp để chuẩn bị tài liệu, không phải để quyết định.

Vẫn đang thẩm định. Chưa ký. Nhưng đang tiến.

Ngày thứ hai mươi hai, Giang Hà gọi. Giọng nhanh hơn bình thường, kiểu nhanh của người vừa xác nhận thông tin không muốn nghe.

– Anh Lục. Ông Từ không rút.

Im lặng trên đường dây. Hắn đang đứng ở cửa sổ phòng CEO, nhìn xuống đường Nguyễn Huệ buổi sáng, xe cộ đông, người đi bộ vội.

– Ngược lại. Đang đẩy nhanh. Vũ Hoàng Bảo bay Singapore tuần trước, mang theo bộ tài liệu thẩm định cập nhật: báo cáo tài chính rà soát, danh sách khách hàng mạng lưới đã cập nhật, hồ sơ pháp lý bất động sản Vạn Phúc. Thiên Hành đang ở đó, chờ.

– Nguồn?

– Nguồn trong Thành Đạt. Tin cậy.

Im lặng.

– Anh Lục. Tôi nghĩ ông ấy chọn rồi. Không phải đang suy nghĩ nữa. Đã quyết.

– Tôi biết.

Cúp máy. Đặt điện thoại xuống bàn.

Ông ta chọn Meridian. Chọn Hóa Thần thay vì hòa bình. Chọn bán mạng lưới cho kẻ mạnh hơn thay vì giữ mạng lưới bé nhỏ và sống yên.

Không ngạc nhiên. Ta đã nói: hy vọng. Tô Vãn nghe, nhìn ta, vì ta hiếm khi dùng từ đó. Hy vọng Lão Từ chọn khác. Nhưng ta biết ông ta sẽ không. Sáu mươi lăm tuổi, ba mươi năm xây dựng. Dừng lại nghĩa là chấp nhận thua. Mang Meridian vào ít nhất còn giữ được một phần: tiền, vị trí, tên tuổi. Có nền tảng cho Thiên Hành kế thừa, dù nền tảng đó nằm trong tay người ngoài.

Kiếp trước, Bạch Nhật Tông chủ cũng chọn giống vậy. Mở cổng cầu viện Cổ Ma Tộc từ Tây Hoang thay vì đầu hàng Huyền Minh. Kết quả: ta phá Bạch Nhật TRƯỚC khi Cổ Ma kịp đến. Đánh nhanh hơn sứ giả chạy. Timing là tất cả.

Lần này cũng vậy. Đánh nhanh hơn hợp đồng ký.

Ngày thứ ba mươi mốt. Hết hạn. Phòng chiến lược tầng tám.

Tô Vãn, Trịnh Hải, Hàn Kiêu, Tiểu Linh. Bốn người. Cửa đóng, rèm kéo, không ghi âm. Bốn cặp mắt nhìn hắn.

Hắn đứng trước bảng trắng. Cầm bút đỏ, xóa sạch sơ đồ mạng lưới cũ, mỗi nét lau đi một tháng chuẩn bị, một tháng chờ đợi, một tháng hy vọng. Khi bảng trắng sạch, hắn viết hai chữ lớn, nét bút đậm, chữ in hoa.

HẠ SƠN

Bốn người nhìn. Không ai nói.

Tô Vãn hỏi, giọng phẳng:

– Hạ sơn?

– Ma Tôn xuống núi. Lần cuối.

Im lặng ba giây. Không ai cười, vì hắn không cười, và vì cái tên "Hạ Sơn" nghe không giống tên chiến dịch kinh doanh. Nghe giống tên trận đánh cuối cùng trong tiểu thuyết kiếm hiệp. Nhưng đội ngũ Huyền Cơ đã quen: sếp đặt tên bằng thứ ngôn ngữ mà chỉ sếp hiểu, và việc của họ là thực thi, không phải giải mã.

– Lão Từ chọn Meridian, hắn nói, quay về phía bốn người. Không rút. Đang đẩy nhanh thẩm định. Tiểu Linh, thời gian?

– Thiên Hành và Vũ Hoàng Bảo đang ở Singapore, chuẩn bị tài liệu cho giai đoạn thẩm định cuối. Ước tính sáu đến tám tuần nữa trước khi ký chính thức, nếu không có trở ngại.

– Sáu tuần, hắn nói. Sáu tuần để phá thương vụ trước khi nó thành hiện thực.

Trịnh Hải nghiêng người, mắt sau gọng kính nheo lại:

– Phá bằng cách nào? Meridian tám trăm tỷ đô la. Ta không thể mua họ ra. Không thể ép họ ra. Không thể kiện họ ra.

– Không mua ra, không ép ra, không kiện ra. Khiến họ tự rút.

Tô Vãn ngẩng lên từ sổ tay, mắt sáng.

– Meridian rút khỏi thương vụ nếu thương vụ không còn giá trị. Mạng lưới Lão Từ là thứ họ mua: khách hàng, hạ tầng, quan hệ chính phủ. Nếu mạng lưới không còn gì để mua, Meridian sẽ không ký vì ký là ném tiền vào vỏ rỗng.

– Đúng, hắn nói. Bốn mũi tấn công đồng thời. Sáu tuần.

Quay lại bảng, viết.

Mũi 1: Phá giá trị mạng lưới. Bốn công ty còn lại của Lão Từ phải sụp hoặc chuyển phe. Châu Lệ Hoa và Trịnh Hải tiếp tục cắt giao dịch, cắt khách hàng, cắt nhà cung cấp. Ép bốn công ty cuối cùng chọn: ở lại với kẻ đang chìm, hay bơi sang bờ bên kia.

Mũi 2: Pháp lý. Trần Mỹ Anh chuẩn bị hồ sơ cho Bộ Công Thương về rủi ro an ninh hạ tầng khi tập đoàn nước ngoài sở hữu mạng lưới đám mây nội địa. Luật chống độc quyền, luật an ninh mạng lưới, luật đầu tư nước ngoài. Ba tầng rào cản pháp lý.

Mũi 3: Truyền thông. Phóng viên viết phóng sự điều tra về mạng lưới Lão Từ: định giá sai, rút ruột, hợp đồng ảo. Tạo dư luận bất lợi cho bất kỳ ai muốn mua mạng lưới đó.

Mũi 4: Tài chính. Lâm Khải và các quỹ đầu tư có quan hệ phát tín hiệu ra thị trường: giá trị thực mạng lưới Lão Từ thấp hơn nhiều so với giá Lão Từ đang rao. Làm trì hoãn thẩm định của Meridian.

Đặt bút xuống. Quay lại nhìn bốn người.

– Bốn mũi. Đồng thời. Sáu tuần. Mỗi người một mũi. Ai làm gì rõ ràng. Không trùng lặp. Không ai đợi ai.

Tô Vãn ghi chép xong, đặt bút:

– Và anh?

– Tôi gọi Bạch Dạ.

Im lặng nặng. Hàn Kiêu nhìn lên từ điện thoại.

– Gọi Bạch Dạ?

– Meridian vào không chỉ đe dọa Huyền Cơ. Nova Tech cũng bị. Nếu Meridian mua mạng lưới Lão Từ, có nghĩa Meridian có cổng vào Việt Nam, cạnh tranh trực diện cả Huyền Cơ lẫn Nova Tech. Bạch Dạ biết điều đó. Nếu ta chống một mình, sáu tuần không đủ. Nếu hai bên cùng chống, đủ.

Tô Vãn gật chậm, kiểu gật của người đã tính trước nhưng muốn nghe hắn nói.

– Liên minh lần hai.

– Lần hai. Và lần này, khác lần trước. Lần trước chỉ chia sẻ thông tin, mỗi bên đánh riêng. Lần này, phải cùng hành động. Cùng lobby, cùng phát tín hiệu, cùng đứng trước truyền thông.

Kiếp trước, liên minh chính tà chống Cổ Ma Tộc kéo dài ba tháng. Mười hai tông môn, ba vạn tu sĩ, đánh thắng ở Bạch Ngọc Sơn. Sau đó, chính đạo quay lại đánh tà đạo. Ta biết điều đó từ trước. Vẫn liên minh. Vì kẻ thù chung nguy hiểm hơn kẻ thù riêng.

Kiếp này cũng vậy. Bạch Dạ sẽ quay lại cạnh tranh sau khi Meridian qua. Ta biết. Cậu ta biết. Cả hai đều biết mà vẫn liên minh, vì sau chuyện này, ít nhất còn có thị trường để đấu.

Mười giờ đêm. Phòng CEO, một mình. Đèn bàn sáng, còn lại tối. Cửa sổ mở hé, gió đêm thổi vào mùi sông và mùi bê tông ẩm.

Nhấn gọi. Ba hồi chuông.

– Lục Trường An.

Giọng Bạch Dạ. Bình tĩnh, không ngạc nhiên. Như đã chờ cuộc gọi này, hoặc ít nhất, đã biết nó sẽ đến.

– Bạch Dạ. Meridian đang chốt thương vụ với Lão Từ. Sáu đến tám tuần nữa.

Im lặng ngắn. Tiếng gõ bàn nhẹ ở đầu bên kia, ngón tay trỏ gõ đều, thói quen suy nghĩ của Bạch Dạ.

– Tôi biết. Richard Chen gọi cho đội ngũ tôi hai tuần trước. "Thăm dò khả năng hợp tác." Kiểu gọi đánh giá đối thủ trước khi mua đồng minh của đối thủ.

– Nếu Meridian vào qua Lão Từ, cả hai chúng ta mất.

– Tôi biết.

– Tôi có kế hoạch phá thương vụ. Cần sáu tuần. Và cần anh.

Im lặng dài hơn. Tiếng gõ bàn dừng. Nghĩa là Bạch Dạ đã nghĩ xong.

– Cần gì từ tôi?

– Hai thứ. Một: Nova Tech công khai phản đối vụ mua lại. CEO Nova Tech lên tiếng, truyền thông sẽ nghe. Anh có sức nặng. Lần trước anh dùng từ "tống tiền" cho vụ đóng băng đám mây, trở thành xu hướng tìm kiếm trong hai ngày. Lần này cần mạnh hơn: "an ninh quốc gia," "chủ quyền dữ liệu," "rủi ro hạ tầng."

– Và hai?

– Quan hệ chính phủ. Nova Tech có dự án với Ủy ban An ninh Mạng lưới từ năm ngoái. Tôi cần anh nói chuyện với Phó chủ tịch Nguyễn Đức Minh. Không ép. Chỉ cần nêu rủi ro: tập đoàn nước ngoài sở hữu cơ sở hạ tầng đám mây nội địa qua tay tài phiệt đang bị điều tra.

Im lặng. Dài. Hắn nghe tiếng Bạch Dạ thở, đều, kiểu thở của người đang cân nhắc, không phải do dự mà là tính toán.

– Lục.

– Gì?

– Anh biết sau khi xong chuyện này, chúng ta vẫn là đối thủ?

– Biết.

– Và anh vẫn gọi?

– Vì sau chuyện này, ít nhất còn có thị trường để đấu. Nếu Meridian vào, không còn thị trường. Chỉ còn sân chơi của Meridian, và cả hai chúng ta đều là quân cờ, không phải người chơi.

Tiếng cười nhẹ ở đầu bên kia. Không hài hước. Chỉ là thừa nhận logic đúng, và thừa nhận rằng đôi khi kẻ thù là người duy nhất hiểu mình.

– Thứ Sáu. Quán trà Tùng Lâm, cùng bàn cũ. Mang kế hoạch chi tiết.

– Được.

– Và Lục. Lần này, business class. Tôi trả.

Hắn hơi nhếch môi. Cúp máy.

Chính tà liên minh. Lần hai. Cùng quán trà cũ, cùng bàn cũ. Kiếp trước, liên minh lần hai kéo dài mười lăm năm. Dài hơn bất kỳ ai ngờ. Vì kẻ thù chung đủ lớn, đủ lâu, đủ nguy.

Kiếp này, không biết kéo dài bao lâu. Nhưng sáu tuần, tối thiểu sáu tuần, hai kẻ đối thủ sẽ đứng cùng phía.

Viết lên bảng nhỏ trong phòng: "Chiến dịch Hạ Sơn. 6 tuần. Bắt đầu."

Tắt đèn bàn. Không về nhà. Nằm trên sofa văn phòng, nhìn trần nhà tối. Gió đêm thổi qua cửa sổ hé, mang theo tiếng xe chạy xa dần trên đường Nguyễn Huệ.

Sáu tuần. Đủ để phá một đế chế. Hoặc để mất tất cả.

Ngày mai, gặp Bạch Dạ. Ngày kia, bắt đầu đánh. Không có ngày nào để phí.

Nhắm mắt. Không mơ.

Ch.109/175
1.874 từ