Ma Tôn Mở Công Ty
Chương 32: Linh Lực Thời Đại
Chương 32

Linh Lực Thời Đại

Tuần thứ ba. Hắn dành bảy ngày nghiên cứu thị trường.

Không phải nghiên cứu kiểu đọc báo cáo trên mạng. Hắn ra ngoài. Đi gặp người.

Hàn Kiêu là người sắp xếp. Gã có ba chục mối quan hệ rải khắp thành phố, từ chủ quán cà phê đến giám đốc chuỗi nhà hàng, và chỉ mất hai cuộc gọi để hẹn được lịch. "Sếp muốn gặp loại nào? Doanh nghiệp lớn hay nhỏ?" Hắn trả lời: "Nhỏ. Dưới năm mươi người. Loại mà chủ tự cầm tiền, tự ra quyết định, tự chịu hậu quả." Hàn Kiêu gọi trong buổi sáng, chiều đã có ba cái hẹn.

Ba chủ doanh nghiệp nhỏ trong năm ngày. Mỗi buổi gặp kéo dài một đến hai tiếng, tại quán cà phê do họ chọn, hắn chỉ ngồi nghe. Không mang tài liệu. Không giới thiệu Huyền Cơ. Chỉ hỏi.

Người đầu tiên: ông Đỗ Văn Khoa, năm mươi hai tuổi, chủ chuỗi bốn tiệm thuốc tây. Gặp tại quán cóc gần chợ Bà Chiểu. Ông Khoa gọi cà phê đen, ngồi xổm trên ghế nhựa thấp, kể chuyện kiểu người quen nói thật với người lạ vì không có gì phải giữ. Tay ông vàng khè thuốc lá, móng tay ngắn, da khô nứt ở đốt ngón.

– Tui có bốn tiệm, mỗi tiệm bán cả ngàn loại thuốc, mà hỏi thuốc nào bán chạy nhất, tui không biết. Tui đoán. Đoán sai thì tồn kho, đoán đúng thì hết hàng. Hai mươi năm rồi vẫn đoán.

Hắn hỏi: "Ông có ghi chép lại không?"

Ông Khoa cười, kiểu cười của người nghe câu hỏi ngây thơ từ người trẻ:

– Ghi. Mỗi tiệm có một cuốn sổ. Nhưng bốn cuốn sổ thì ai gộp? Vợ tui, bả ngồi gộp mỗi cuối tháng, bảng tính trên máy, gộp xong thì tháng mới đã qua nửa rồi.

Hắn không nói gì. Ghi vào sổ tay bằng bút bi đen, chữ nhỏ, gạch đầu dòng.

Người thứ hai: chị Ngọc Hà, ba mươi tám tuổi, chủ ba cửa hàng thời trang bán qua mạng. Gặp tại một quán trà sữa trung tâm, ồn, đông, nhạc lớn. Chị đến muộn mười lăm phút, xin lỗi bằng cách gọi cho hắn một ly trà sữa mà hắn không uống. Chị nói nhanh, mắt liếc điện thoại liên tục, ngón tay quệt màn hình giữa chừng câu nói.

– Em có dữ liệu bán hàng trên Shopee, trên web, trên Facebook. Nhưng mỗi cái một kiểu. Muốn gộp lại xem tổng thì phải thuê người làm bảng tính, mà người làm bảng tính thì mỗi tháng ra một bảng, lúc đó xu hướng đã qua rồi.

Hắn hỏi: "Có bao giờ chị biết trước mẫu nào sẽ bán chạy không?"

Chị Ngọc Hà lắc đầu:

– Biết sau. Luôn luôn biết sau. Kiểu bán hết rồi mới nhận ra, ủa, cái này hot hả? Lúc đó nhập thêm thì đã trễ.

Người thứ ba: ông Trần Đức, bốn mươi sáu tuổi, chủ xưởng sản xuất bao bì nhựa, ba mươi công nhân. Gặp tại chính xưởng của ông. Mùi nhựa nóng phả vào mặt từ lúc bước qua cánh cổng sắt rỉ. Tiếng máy ép chạy đều, rung sàn, rung cả bàn trà nhựa đặt ở góc kho. Ông Đức mời hắn ngồi, rót trà từ bình giữ nhiệt cũ, đưa hắn xem một chồng giấy dày hai gang tay.

– Đây là báo cáo sản xuất ba tháng. Đội trưởng viết tay, kế toán đánh máy, gửi tui cuối tháng. Tui đọc xong thì chuyện đã xảy ra rồi, sửa cũng muộn.

Hắn lật vài trang. Chữ viết tay xiêu vẹo, bảng kẻ bằng thước, con số điền bằng bút bi đỏ và xanh xen kẽ. Có trang bị nhòe vì nước, có trang thiếu ngày tháng. Một hệ thống quản lý xưởng ba mươi người mà dựa trên giấy bút, truyền tay, và trí nhớ của người viết.

– Ông có muốn thay đổi không?

Ông Đức nhìn hắn, nhíu mày:

– Muốn. Nhưng mấy thằng tư vấn tới, nói phần mềm này phần mềm kia, mỗi năm mấy chục triệu, phải cử người đi học, mất mấy tháng triển khai. Tui có ba mươi công nhân, nửa số không biết dùng điện thoại thông minh. Cậu nói tui triển khai cái gì?

Hắn gật. Không tranh luận. Ghi vào sổ.

Ba người. Ba ngành khác nhau. Một vấn đề giống nhau.

Có dữ liệu mà không đọc được. Đọc được thì đã muộn.

Hắn ngồi ở quán Đông Hà, ly cà phê đá đã tan hết, nước loãng vàng trong cốc nhựa. Sổ tay mở, ba trang ghi chú, mỗi trang một cuộc gặp. Hắn nhìn lại, không nhìn chữ mà nhìn khoảng trống giữa các dòng.

Trong tu tiên, đây gọi là "mù thiên cơ." Linh khí tràn ngập thiên hạ, nhưng tu sĩ không có pháp quyết thì như kẻ mù ngồi giữa kho vàng. Dữ liệu thời đại này chính là linh khí. Ai có pháp quyết đọc nó, người đó tu nhanh nhất.

Ông Khoa hai mươi năm đoán. Chị Hà luôn biết sau. Ông Đức đọc xong thì muộn. Ba người giàu kinh nghiệm, thông minh, chăm chỉ. Nhưng không có pháp quyết.

Và pháp quyết đó, ta sẽ viết.

Hắn về văn phòng lúc ba giờ chiều. Tô Vãn đang ngồi góc bàn, gọi điện nhỏ, sổ tay mở, tay trái ghi trong khi tai phải nghe. Trương Phong ở bàn đối diện, màn hình laptop phủ đầy sơ đồ, mắt đỏ vì thiếu ngủ. Lâm và Hiếu ngồi sát nhau, bàn phím gõ luân phiên, thỉnh thoảng quay sang nhau nói mấy chữ rồi quay lại.

Hắn đi thẳng tới bảng trắng mà Hàn Kiêu mua về tuần trước, hàng thanh lý, chân hơi cong, mặt bảng có vết ố vàng ở góc phải. Lấy bút lông đen, viết.

Ba cột.

Cột một: "Vấn đề." Dữ liệu phân tán, không ai gom. Báo cáo chậm, khi có thì đã muộn. Chủ doanh nghiệp ra quyết định bằng trực giác, không bằng số.

Cột hai: "Cái có rồi." Phần mềm phân tích dữ liệu của các hãng lớn, giá từ hai mươi đến hai trăm triệu mỗi năm, cần kỹ sư triển khai, mất ba đến sáu tháng. Không doanh nghiệp nhỏ nào đủ tiền, đủ người, đủ kiên nhẫn.

Cột ba: "Cái thiếu." Một thứ rẻ, nhanh, dễ dùng. Cắm vào là chạy. Nhìn vào là hiểu. Không cần kỹ sư. Không cần sáu tháng.

Hắn gạch chân cột ba. Viết bên dưới: "Đây là chúng ta."

Tô Vãn đã cúp máy từ lúc nào. Cô đứng sau lưng hắn, đọc bảng. Im lặng mười giây.

– Thị trường rộng, nhưng rào cản thấp. Ai cũng có thể nhảy vào.

– Đúng. Nên chúng ta phải nhảy nhanh hơn.

– Nhanh mà sai thì chết nhanh hơn.

Hắn quay lại nhìn cô:

– Cô thấy sai chỗ nào?

Tô Vãn lấy bút đỏ, vẽ một dấu chấm hỏi bên cạnh cột ba:

– Rẻ, nhanh, dễ dùng. Nhưng sao họ tin mình? Công ty vừa thành lập, không tên tuổi, không khách hàng tham chiếu. Phần mềm hãng lớn đắt nhưng họ có thương hiệu. Mình rẻ nhưng mình là ai?

Hắn nhìn dấu chấm hỏi đỏ. Gật.

– Câu hỏi đúng. Ghi lại. Đây là bài toán lớn nhất của ba tháng tới.

Tô Vãn. Không bao giờ gật đầu cho xong. Luôn hỏi ngược. Quân sư kiểu này kiếp trước ta phải tìm ba trăm năm mới gặp.

Trương Phong trình bày kiến trúc sản phẩm vào chiều thứ Năm.

Không phải trình bày bằng bài thuyết trình. Là tờ giấy A3 trải trên bàn nhựa, vẽ tay, chữ nhỏ, mũi tên, ô vuông, hình tròn. Kiểu vẽ của người nghĩ bằng sơ đồ. Mực xanh cho luồng dữ liệu, mực đen cho thành phần hệ thống, mực đỏ cho điểm rủi ro. Bốn người ngồi quanh bàn, Tô Vãn bên trái, Hàn Kiêu bên phải, hắn đối diện.

– Ý tưởng cơ bản: khách hàng kết nối hệ thống bán hàng của họ, phần mềm tự hút dữ liệu, xử lý, hiển thị trên bảng theo dõi. Không cần cài đặt phức tạp. Mở trình duyệt là dùng được.

Trương Phong nói chậm, ngón tay di theo mũi tên trên giấy. Giọng anh ta khác hẳn khi nói chuyện bình thường, không còn rời rạc hay lầm lì. Khi nói về kỹ thuật, anh ta có một thứ nhịp điệu riêng, chính xác, không thừa một từ.

Hắn nhìn sơ đồ. Không hiểu toàn bộ kỹ thuật, nhưng hiểu đủ để hỏi đúng.

– Bao lâu có bản dùng được?

– Ba tháng. Nếu Lâm và Hiếu bắt tay ngay thì nhanh hơn, có thể hai tháng rưỡi. Nhưng tôi muốn ba tháng để có bản ổn định, không phải bản sập giữa chừng.

– Khách hàng đầu tiên cần gì?

– Bảng theo dõi doanh thu theo ngày, theo sản phẩm, theo cửa hàng. So sánh tuần này với tuần trước. Biểu đồ đơn giản, hai ba cái tối đa. Bấm vào là thấy, không cần giải thích.

Hàn Kiêu chen vào:

– Ông Khoa, ông chủ tiệm thuốc sếp gặp tuần trước. Ổng mà ngồi trước cái bảng theo dõi này, ổng hiểu không?

Trương Phong nhìn Hàn Kiêu. Nghĩ.

– Phải hiểu. Nếu ông ta không hiểu trong ba mươi giây đầu tiên, tôi sẽ thiết kế lại.

Hàn Kiêu gật, vẻ hài lòng. Gã không hiểu kỹ thuật, nhưng hiểu khách hàng, và câu trả lời đó đúng thứ gã cần nghe.

Hắn tiếp:

– Đủ tốt để ký hợp đồng thí điểm chưa?

Trương Phong nghĩ. Ba giây.

– Đủ. Không hoàn hảo, nhưng đủ để khách thấy giá trị.

– Tốt. Không cần hoàn hảo. Cần đủ.

Tô Vãn xen vào, giọng thấp:

– Vậy ba tháng nữa ra sản phẩm, cộng một tháng tìm khách thí điểm, tổng bốn tháng. Đúng lúc tiền gần hết.

Im. Cả bốn người đều biết phép tính đó. Bốn tháng. Không có khoảng đệm. Không có quyền sai.

Trương Phong gấp tờ giấy. Đi ra ngoài gọi Lâm và Hiếu vào để phân việc.

Hắn ngồi lại. Nhìn bảng trắng, ba cột, dấu chấm hỏi đỏ của Tô Vãn.

Pháp khí không cần đẹp. Cần sắc. Kiếm xấu mà chém được mới là kiếm tốt.

Bốn tháng. Vừa đủ để rèn một thanh kiếm. Nếu kiếm gãy, tất cả về nhà.

Thứ Hai tuần sau. Tiểu Linh đến.

Hắn nhận tin nhắn cô từ chiều Chủ nhật: "Em đã nộp đơn nghỉ việc. Mai em đến." Không hỏi địa chỉ. Cô đã hỏi Hàn Kiêu từ trước.

Bảy giờ sáng, cô đứng ở cửa văn phòng. Sớm hơn mọi người nửa tiếng. Mang theo một va li nhỏ, một ba lô, và một túi ni-lông đựng giày dép. Nhìn quanh, mắt tròn.

Hắn đã ở đó từ sáu giờ. Thói quen cũ, từ kiếp trước, dậy trước tông môn. Đang ngồi bàn đọc báo cáo ngành trên laptop, ly cà phê đen bên cạnh. Ngẩng lên.

– Đến rồi?

– Dạ, em đến.

Cô bước vào. Đặt va li góc phòng, ba lô lên ghế nhựa trống, nhìn quanh lần nữa. Tường ố. Quạt trần quay chậm. Bàn nhựa kê sát nhau. Ba laptop xếp cạnh nhau trên bàn dài, mỗi cái một nhãn hiệu khác nhau. Chưa có ai ngoài hắn.

– Khác Vạn Lý nhiều.

Không phải phàn nàn. Là nhận xét. Giọng cô bằng, kiểu giọng của người đã chuẩn bị tinh thần trước khi đến.

– Khác hơn nữa. Ở đây không có phòng riêng, không có nhà ăn, không có bảo hiểm xã hội cho đến khi chúng tôi đủ sức đóng. Lương thấp hơn Vạn Lý ba mươi phần trăm. Và nếu bốn tháng nữa công ty không có doanh thu, tất cả chúng ta đều thất nghiệp.

Hắn nói thẳng. Không giảm nhẹ. Kiểu nói của người tôn trọng đối phương đủ để nói sự thật.

Tiểu Linh nhìn hắn. Im.

Rồi cô gật.

– Em biết. Em vẫn đến.

Hắn nhìn cô. Đọc. Mắt cô không sợ, không phấn khích. Chỉ quyết tâm. Kiểu quyết tâm yên tĩnh, không ồn ào, không cần chứng minh. Cô đã suy nghĩ kỹ trước khi nhắn tin, và khi đã nhắn thì không quay lại.

Giống. Giống quá.

Tống Hạo Nhiên cũng thế. Năm đó hắn đến chân Cửu U Sơn, mười lăm tuổi, không mang gì ngoài một thanh kiếm gỉ. Hỏi: "Con muốn học." Ta nhìn. Mắt giống Tiểu Linh bây giờ. Không sợ. Không phấn khích. Chỉ quyết tâm.

Và ta đã dạy. Ba trăm năm. Hắn trở thành đệ tử giỏi nhất. Rồi đâm kiếm xuyên ngực ta.

Lần này khác.

Phải khác.

– Nhiệm vụ của cô ở đây khác Vạn Lý.

– Dạ?

– Ở Vạn Lý, cô là mắt và tai trong nội bộ. Ở đây, cô là mắt và tai ngoài thị trường. Tôi cần cô quan sát đối thủ, khách hàng, xu hướng. Mỗi ngày, cô gửi cho tôi một bản báo cáo ngắn: hôm nay cô thấy gì, nghe gì, đọc được gì. Không cần dài. Cần đúng.

Tiểu Linh mở sổ tay. Viết. Cô viết nhanh, gọn, không hỏi lại. Kiểu viết của người đã quen nhận lệnh từ hắn.

– Em hiểu.

– Và một việc nữa.

Cô ngẩng lên.

– Cô có mắt tốt. Tôi đã nói điều đó ở Vạn Lý. Bây giờ, tôi sẽ dạy cô dùng mắt đó tốt hơn. Bắt đầu từ tuần sau.

Tiểu Linh nhìn hắn. Mắt sáng lên, nhanh, rồi trở lại bình thường. Nhưng hắn đã đọc được. Cô vui. Không phải vui vì được khen. Vì được dạy.

– Dạ. Cảm ơn anh Lục.

Hắn gật. Quay lại laptop.

Tiểu Linh ngồi xuống ghế nhựa trống cuối phòng. Mở laptop cũ mang theo từ nhà, loại nhỏ, vỏ nhựa trầy xước, quạt kêu khi khởi động. Bắt đầu đọc tin tức ngành.

Không hỏi thêm. Không cần.

Tám giờ, Lâm và Hiếu đến. Lâm mang theo một bịch bánh mì và hai lon cà phê, chia cho Hiếu một lon. Hai người ngồi vào bàn, mở máy, đeo tai nghe, biến mất vào thế giới riêng. Tám giờ rưỡi, Trương Phong đến, tay cầm bản vẽ mới, mắt có quầng thâm nhưng bước chân nhanh. Chín giờ, Tô Vãn. Cô bước vào, thấy Tiểu Linh, gật đầu chào, không hỏi, rót nước, ngồi xuống làm việc.

Sáu người trong sáu mươi mét vuông. Không ai nói nhiều. Tiếng bàn phím, tiếng quạt trần, tiếng xe máy ngoài hẻm. Thỉnh thoảng Trương Phong đứng dậy đi ra ban công hút thuốc, nhìn xuống con hẻm một phút rồi vào. Thỉnh thoảng Hàn Kiêu gọi điện ngoài hành lang, giọng to, cười lớn, tiếng cười xuyên qua cánh cửa mỏng.

Kiếp trước, Huyền Minh Tông tháng đầu cũng giống thế. Bốn người trong cái hang đá, mỗi người một góc tu luyện, không nói, không cần. Cùng ăn, cùng ngủ, cùng im lặng. Im lặng cùng nhau khác im lặng một mình.

Chiều thứ Sáu. Hắn gọi Tô Vãn vào góc bàn, vì văn phòng không có phòng riêng.

– Giấy phép.

Tô Vãn đặt giấy phép kinh doanh lên bàn. Giấy trắng, con dấu đỏ, tên: Công ty TNHH Huyền Cơ. Lĩnh vực: tư vấn và phát triển phần mềm phân tích dữ liệu doanh nghiệp. Mã số thuế, ngày cấp, chữ ký, dấu tròn.

Hắn nhìn. Lâu.

Một tờ giấy. Tên của hắn in phía dưới, mục "Giám đốc." Lục Trường An. Hai mươi bảy tuổi. Giám đốc Công ty TNHH Huyền Cơ.

Ngàn năm trước, ta đứng trước cổng Huyền Minh Tông lần đầu tiên khi tông môn vừa thành lập. Cổng gỗ, tấm biển sơn tay, ba chữ "Huyền Minh Tông" viết bằng mực đen trên gỗ tùng. Tống Hạo Nhiên viết, vì chữ hắn đẹp nhất trong bốn người.

Kiếp này, không có cổng gỗ. Chỉ có giấy phép kinh doanh, con dấu đỏ, và ba chữ "Huyền Cơ" in máy.

Nhưng cảm giác giống nhau. Chính xác giống nhau.

Đây là lúc bắt đầu. Đây là lúc mọi thứ có thể đi đúng hoặc sai. Đây là lúc tông môn chỉ là cái tên, chưa phải thực lực.

Và cũng là lúc nguy hiểm nhất. Vì khi còn yếu, bất kỳ ai cũng có thể giẫm chết.

Hắn gấp giấy phép. Đặt vào ngăn kéo.

– Tô Vãn.

– Gì?

– Tuần sau bắt đầu gọi vốn. Cô soạn tài liệu giới thiệu Huyền Cơ. Ngắn gọn. Không quá mười trang. Đủ cho nhà đầu tư hiểu chúng ta là ai, làm gì, và cần bao nhiêu.

– Bao nhiêu?

– Năm tỷ. Đổi mười lăm đến hai mươi phần trăm. Đủ chạy mười hai tháng và tuyển thêm mười người.

Tô Vãn nhìn hắn. Ba giây.

– Anh biết gọi năm tỷ với một công ty vừa thành lập, chưa có sản phẩm, chưa có doanh thu, đang bị Lão Từ nhắm là gần như không thể, đúng không?

– Tôi biết.

– Và anh vẫn muốn.

– Tôi không hỏi ý kiến. Tôi phân công.

Tô Vãn thở ra, kiểu thở đã thành thói quen mỗi khi hắn nói câu đó.

– Được.

Cô lấy sổ tay, ghi vài dòng. Rồi dừng bút, nhìn hắn:

– Tài liệu cần nhấn mạnh gì?

– Ba thứ. Một, vấn đề thật, không phải vấn đề bịa ra. Dùng câu chuyện ông Khoa, chị Hà, ông Đức. Hai, đội ngũ. Tôi, Trương Phong, cô. Ba người từng vận hành Vạn Lý, không phải sinh viên mới ra trường. Ba, thị trường. Mười triệu doanh nghiệp vừa và nhỏ, chín mươi phần trăm chưa dùng bất kỳ phần mềm phân tích nào.

Tô Vãn viết, không gật, không phản đối. Khi viết xong, cô đọc lại, rồi thêm một dòng ở cuối.

– Tôi sẽ thêm phần rủi ro. Nhà đầu tư tin người nói thật về rủi ro hơn người chỉ nói điều hay.

Hắn nhìn cô. Một giây.

– Tốt.

Cô đứng dậy. Đi ra. Ở cửa, cô quay lại.

– Anh Lục.

– Gì?

– Huyền Cơ. Tên hay.

Rồi cô đi. Không giải thích. Không cần.

Sáu giờ chiều. Mọi người đã về. Lâm và Hiếu ra cùng lúc, Hiếu còn quay lại lấy quên cốc nước rồi chạy. Trương Phong về sau, tắt máy, kiểm tra ổ điện, khóa cửa sổ, kiểu cẩn thận của người từng quản lý phòng máy chủ. Tô Vãn đi cuối, tay cầm sổ tay, bước ra không ngoái lại. Tiểu Linh theo Tô Vãn, hai người nói nhỏ gì đó ngoài hành lang rồi chia tay ở cầu thang.

Hắn ở lại.

Ngồi một mình trong văn phòng tối. Không bật đèn. Ánh sáng từ ngoài hẻm rọi vào qua cửa sổ, vàng nhạt, nhấp nháy khi xe máy chạy ngang.

Nhìn giấy phép trong ngăn kéo mở. Nhìn bảng trắng có ba cột và một dấu chấm hỏi đỏ. Nhìn sáu cái ghế xếp quanh bàn, mỗi cái vẫn còn hằn dáng người ngồi.

Sáu người. Một giấy phép. Một bảng trắng. Và bốn tháng.

Kiếp trước, ta mất ngàn năm để xây Huyền Minh Tông. Kiếp này, ta sẽ nhanh hơn.

Không phải vì ta giỏi hơn. Vì thế giới này nhanh hơn. Và vì ta đã biết: xây chậm mà chắc, đúng. Nhưng xây chậm mà chết thì không ai khen.

Bốn tháng. Hoặc có sản phẩm, có khách, có vốn. Hoặc chết.

Hắn đóng ngăn kéo. Đứng dậy. Tắt quạt trần. Ra cửa, khóa, xuống cầu thang ba tầng, bước ra hẻm.

Con hẻm vắng. Tiếng chó sủa đâu đó sau bức tường rào. Mùi cơm chiều từ nhà ai bay ra, vương vấn trong không khí ẩm. Hắn đi bộ ra đầu đường, đợi xe buýt.

Mười phút. Xe buýt tới, cũ, kêu, đèn vàng. Hắn lên, ngồi ghế cuối, nhìn ra cửa kính bẩn.

Thành phố chạy ngang qua ngoài kính. Đèn, người, xe, biển hiệu. Một thành phố không biết Huyền Cơ tồn tại. Chưa biết.

Bắt đầu.

Ch.32/175
3.405 từ