Ma Tôn Mở Công Ty
Chương 63: Tuyên Chiến
Chương 63

Tuyên Chiến

Hội nghị Enterprise Tech Summit diễn ra tại Trung tâm Hội nghị Quốc tế, quận Một. Ba nghìn người tham dự, bốn mươi hai gian hàng, hai sân khấu, bốn phòng hội thảo. Biển quảng cáo treo dọc hành lang, ánh đèn trắng chiếu từ trần cao mười hai mét, sàn đá bóng phản chiếu bóng người qua lại.

Nova Tech chiếm gian hàng trung tâm. Rộng gấp năm lần gian hàng thường, hai mươi nhân viên áo xanh đậm đồng phục, ba màn hình cong hiển thị sản phẩm, một bàn tiếp khách có ghế da. Biển hiệu "Nova Tech, Enterprise Intelligence" treo cao hai mét rưỡi, chữ trắng trên nền đen, sáng rực.

Huyền Cơ ở góc phải hội trường, gian hàng nhỏ, ba bàn ghép lại, hai nhân viên. Biển hiệu in trên giá quảng cáo di động, không có ghế da, không có màn hình cong. Chỉ có một máy tính bảng đặt trên giá gỗ, chạy bản demo mà Trịnh Hải hoàn thành sau mười đêm liên tiếp.

Tô Vãn đứng bên phải Lục Trường An, tay cầm tập tài liệu, mắt quét khắp hội trường.

– Gian hàng họ to gấp năm lần mình, cô nói nhỏ.

– Không sao. Hắn nhìn về phía gian hàng Nova Tech. Kẻ to nhất phòng thường không phải kẻ nguy hiểm nhất.

Sáng đó, Huyền Cơ không có ai ghé thăm. Hầu hết khách tham dự đi thẳng đến gian hàng Nova Tech, SAP, Oracle, và ba bốn công ty lớn khác chiếm nửa hội trường. Gian hàng nhỏ ở góc phải gần như vô hình.

Lục Trường An không sốt ruột.

Hắn đứng cạnh bàn, quan sát. Ma Tâm Quan không cần gian hàng lớn. Hắn đọc dòng người: ai đi nhanh, ai dừng lại, ai nhìn quanh tìm thứ gì đó chưa thấy, ai chán nản sau bài thuyết trình thứ ba. Kiểu người cuối cùng mới là khách hàng thật của hắn.

Mười giờ ba mươi. Một nhóm bốn người dừng trước gian hàng Huyền Cơ. Hai nam, hai nữ, vest xám, thẻ tham dự ghi "Đại Hưng Group, Phòng IT".

– Huyền Cơ? Một người hỏi, giọng tò mò nhưng hoài nghi. Chưa nghe tên.

– Phân tích dữ liệu cho doanh nghiệp, Tô Vãn trả lời. Nền tảng BI kết hợp AI dự đoán. Giá bằng một phần ba giải pháp tương đương.

– Một phần ba? Người đàn ông nhíu mày. So với Nova Tech?

– So với thị trường enterprise, Tô Vãn nói, cẩn thận. Tuỳ chỉnh trong hai tuần. Không phải ba tháng.

Bốn người nhìn nhau. Người phụ nữ ngồi xuống, bấm vào bản demo trên máy tính bảng. Ba phút sau, cô ngẩng đầu lên.

– Dữ liệu mẫu này là thật hay giả?

– Thật, Tô Vãn nói. Dữ liệu bán lẻ đã ẩn danh từ khách hàng hiện tại.

– Độ chính xác dự đoán?

Lục Trường An bước tới.

– Chín mươi hai phần trăm trên dữ liệu SME hiện tại. Enterprise sẽ thử nghiệm riêng, vì mô hình dữ liệu khác.

Người phụ nữ nhìn hắn.

– Anh là ai?

– Lục Trường An. CEO Huyền Cơ.

Im lặng hai giây. CEO đứng gian hàng bán hàng. Không phải điều thường thấy ở hội nghị enterprise. CEO thường ngồi phòng VIP, không đứng ngoài sảnh.

Nhóm bốn người trao đổi nhỏ, để lại danh thiếp, hứa liên hệ. Không chắc họ sẽ gọi. Nhưng họ dừng lại.

Từ mười giờ ba mươi đến mười hai giờ, thêm chín nhóm dừng lại. Phần lớn vì tò mò, vì cái tên "Huyền Cơ" lạ lẫm giữa những gian hàng quen thuộc. Một số vì nghe Tô Vãn nói "một phần ba giá thị trường" và không tin. Hai ba nhóm vì thử bản demo và bị con số chín mươi hai phần trăm kéo lại.

Tô Vãn thu được mười bốn danh thiếp trước giờ ăn trưa. Cô nhét vào túi áo vest, mắt sáng nhưng miệng không cười.

– Mười bốn, cô nói. Toàn phòng IT cấp trung. Không có ai cấp giám đốc trở lên.

– Chưa cần, Lục Trường An nói. Hôm nay là ra mắt. Gieo hạt. Không cần thu hoạch.

Hai giờ chiều. Phiên hội thảo chính trên sân khấu lớn. Chủ đề: "AI trong Enterprise, Xu hướng và Thách thức".

Bốn diễn giả trên sân khấu. Một từ Nova Tech, một từ Oracle, một giáo sư đại học, và MC điều phối. Ghế ngồi phía dưới gần đầy, năm trăm người.

Lục Trường An ngồi hàng mười sáu, góc phải. Tô Vãn ngồi cạnh. Hắn không lên sân khấu, không phát biểu, không xin ghế diễn giả. Hắn ngồi dưới và nghe.

Đại diện Nova Tech nói mười lăm phút. Bài trình bày đẹp, dữ liệu ấn tượng, giọng tự tin. Nhắc ba lần "mười năm kinh nghiệm enterprise", hai lần "khách hàng Fortune 500", một lần "đối tác chiến lược toàn cầu".

Mười năm kinh nghiệm. Kiểu nói của kẻ biết mình đang bị thách thức và phải nhắc lại lý do người ta nên ở lại. Lần đầu tiên Nova Tech cần tự quảng cáo tại hội nghị enterprise. Trước đây họ không cần, vì không có ai cạnh tranh.

Phiên hỏi đáp. Một phóng viên từ tạp chí công nghệ giơ tay.

– Câu hỏi cho toàn bộ panel: thị trường BI enterprise đang thay đổi nhanh. Nhiều startup mới gia nhập, giá cạnh tranh, AI mạnh. Các vị đánh giá thế nào về sự cạnh tranh này?

Đại diện Nova Tech cười.

– Cạnh tranh là tốt cho thị trường. Nhưng enterprise không phải nơi dành cho thử nghiệm. Khách hàng cần đối tác đáng tin cậy, đã được chứng minh, với hạ tầng đủ mạnh để xử lý dữ liệu quy mô lớn. Startup thường có ý tưởng tốt, nhưng chưa có kinh nghiệm triển khai enterprise.

Câu trả lời đẹp. Nhưng bên trong là sợ hãi. Lần đầu tiên họ phải trả lời câu hỏi về cạnh tranh enterprise, nghĩa là lần đầu tiên thị trường nhìn thấy ai đó đứng đối diện họ.

Sau phiên hội thảo, hành lang tầng hai. Lục Trường An đang bước về gian hàng thì có người chặn đường.

– Lục Trường An.

Hắn dừng lại.

Bạch Dạ.

Hai mươi chín tuổi, cao hơn hắn nửa đầu, vest đen ba mảnh, tóc cắt ngắn gọn, mắt sáng, miệng hơi mỉm cười. Bên cạnh là hai trợ lý, nhưng Bạch Dạ ra hiệu họ đứng lại.

Chỉ hai người bước đến nhau.

Lần gặp thứ ba. Lần đầu ở hội nghị Hoàng Thành khi Huyền Cơ còn bé. Lần hai khi Bạch Dạ đề nghị đầu tư mười tỷ và bị từ chối. Bây giờ, lần ba, ở hội nghị enterprise, trên sân Bạch Dạ.

– Gian hàng nhỏ quá, Bạch Dạ nói, giọng nhẹ. Lần sau tôi giới thiệu ban tổ chức cho anh, lấy chỗ lớn hơn.

– Không cần.

Bạch Dạ cười.

– Sản phẩm enterprise. Tôi xem demo rồi.

Lục Trường An nhìn hắn. Bạch Dạ đã đến gian hàng Huyền Cơ mà hắn không biết. Nghĩa là Bạch Dạ đến khi hắn ở phiên hội thảo, cố ý tránh gặp mặt.

– Và?

– Hay. Bạch Dạ nói, không giấu. Thật sự hay. AI dự đoán chín mươi hai phần trăm, giao diện sạch, tốc độ nhanh. Nếu là sản phẩm SME, tôi sẽ nói "xuất sắc". Nhưng enterprise không phải SME.

– Tôi biết.

– Ở đây, sản phẩm tốt chưa đủ. Bạch Dạ nghiêng đầu. Cần hệ sinh thái. Đối tác triển khai, đội hỗ trợ hai mươi bốn giờ, chứng nhận bảo mật quốc tế, lịch sử triển khai enterprise, và quan trọng nhất...

Bạch Dạ dừng, mắt nhìn thẳng vào hắn.

– Lòng tin. Khách hàng enterprise trả mười tỷ mỗi năm. Họ không trả cho sản phẩm. Họ trả cho sự yên tâm rằng nếu hệ thống sập lúc ba giờ sáng, có người nghe máy.

– Tôi biết, Lục Trường An lặp lại. Đang xây.

Im lặng ba giây. Hai người đứng giữa hành lang, người qua lại hai bên, nhưng không ai dừng. Khoảng cách giữa họ chỉ bốn bước chân, nhưng cảm giác như đứng hai bên vách núi.

Bạch Dạ cười, nhẹ hơn.

– Tôi thích anh, Trường An. Thật sự. Rất ít người trong ngành này dám nhìn thẳng vào mắt tôi và nói "tôi biết" mà không run.

– Tôi không run vì không có lý do run.

– Chưa có, Bạch Dạ sửa. Chưa có lý do.

Hắn gật đầu chào, quay đi. Hai trợ lý nhanh chóng bước theo. Bước chân Bạch Dạ nhẹ, đều, kiểu người quen kiểm soát từng cử chỉ.

Lục Trường An đứng yên, nhìn theo.

Bạch Dạ. Lần trước gặp ở Hoàng Thành, hắn tò mò. Lần hai đề nghị đầu tư, hắn muốn sở hữu. Lần này... hắn đánh giá.

Hắn đến gian hàng khi ta không có mặt. Không muốn ta thấy hắn xem sản phẩm. Nhưng hắn muốn ta biết hắn đã xem. Kiểu chơi cờ: để đối thủ biết mình đã nhìn bàn cờ, nhưng không cho thấy nước đi.

Thú vị.

Văn phòng Nova Tech. Tầng mười lăm. Phòng họp chính, kính cường lực nhìn ra thành phố, bàn oval mười hai ghế.

Bạch Dạ ngồi đầu bàn, hai khuỷu tay chống lên mặt gỗ, mười ngón tay đan vào nhau. Sáu người ngồi quanh: Giám đốc sản phẩm, Giám đốc kinh doanh, Giám đốc công nghệ, Giám đốc tài chính, Trưởng phòng pháp lý, và Giám đốc marketing. Sáu người, sáu khuôn mặt nghiêm.

– Huyền Cơ, Bạch Dạ nói.

Im lặng. Sáu người chờ.

– Huyền Cơ enterprise. Bạch Dạ nói chậm, từng từ. Tôi vừa xem bản demo của họ tại hội nghị.

– Startup SME mà, Giám đốc kinh doanh nói, giọng bình thản. Họ không có kinh nghiệm enterprise. Không đáng lo.

Bạch Dạ nhìn ông ta. Ánh mắt lạnh đi nửa độ.

– Tôi không nói không đáng lo. Tôi nói tôi vừa xem bản demo.

Phòng họp im hẳn.

– Sản phẩm tốt. Bạch Dạ nói. AI dự đoán chín mươi hai phần trăm, nhanh hơn giải pháp của chúng ta. Giao diện sạch hơn. Giá bằng một phần ba. Và quan trọng nhất, họ tuỳ chỉnh trong hai tuần. Chúng ta mất ba tháng.

Giám đốc công nghệ ngồi thẳng lưng.

– Ba tháng là vì chúng ta có quy trình kiểm soát chất lượng. Startup không có quy trình, nên nhanh. Nhưng rủi ro cao.

– Đúng, Bạch Dạ nói. Nhưng khách hàng không nhìn thấy quy trình. Họ nhìn thấy ba tháng chờ đợi, và họ bất mãn.

Im lặng.

– Tôi biết ba khách hàng enterprise của chúng ta đang phàn nàn, Bạch Dạ nói tiếp, giọng đều. Phúc Long, Minh Phát, Đại Hưng. Phàn nàn trên diễn đàn nội bộ ngành. Chúng ta biết không?

Giám đốc kinh doanh mở miệng, rồi đóng lại. Không biết.

– Không biết. Bạch Dạ gật. Đó là vấn đề thứ nhất. Chúng ta quá lớn để nghe.

Ông đặt tay xuống bàn, ngón gõ nhẹ hai lần.

– Vấn đề thứ hai: Lục Trường An.

– CEO Huyền Cơ? Giám đốc sản phẩm hỏi. Biết gì về anh ta?

– Không nhiều. Bạch Dạ nói, giọng chậm hơn. Hai mươi bảy hoặc hai mươi tám tuổi. Cựu nhân viên Vạn Lý Group. Hai năm trước mở Huyền Cơ, từ bốn người lên sáu mươi. Thâu tóm DataFlow. Gọi vốn Series A ba mươi tỷ, định giá một trăm năm mươi tỷ. Tốc độ tăng trưởng nhanh nhất ngành.

Ông dừng.

– Tôi gặp anh ta ba lần. Lần nào cũng... khác. Lần đầu tôi nghĩ anh ta là ai đó thú vị. Lần hai tôi nghĩ anh ta là đối thủ tiềm năng. Hôm nay...

Im lặng.

– Hôm nay tôi biết anh ta là đối thủ thật sự.

Sáu người nhìn nhau. Lần đầu tiên trong năm năm, Bạch Dạ dùng từ "đối thủ thật sự" cho ai đó. Nova Tech chiếm bảy mươi phần trăm thị phần enterprise khu vực. Chưa ai xứng hai từ ấy.

Giám đốc tài chính lên tiếng.

– Nếu họ bán giá bằng một phần ba, chúng ta giảm giá?

– Không, Bạch Dạ nói ngay. Giảm giá là thừa nhận họ có giá trị tương đương. Chúng ta mạnh hơn ở hệ sinh thái, ở lòng tin, ở mười năm kinh nghiệm. Giữ giá. Nhưng...

Ông đứng dậy, bước đến cửa kính.

– Chuẩn bị chiến lược phòng thủ enterprise. Rà soát toàn bộ hợp đồng sắp hết hạn trong mười hai tháng tới. Gặp lại từng khách hàng đang phàn nàn. Giải quyết trước khi Huyền Cơ đến gõ cửa.

Ông quay lại.

– Và tìm hiểu mọi thứ về Lục Trường An. Mọi thứ.

Giám đốc marketing ghi nhanh.

– Tìm kiểu gì? Hồ sơ công khai? Mạng xã hội?

– Không chỉ công khai. Bạch Dạ nhìn xuống thành phố qua kính. Tôi muốn hiểu cách anh ta nghĩ. Cách anh ta quyết định. Cách anh ta đánh.

Im lặng.

– Anh ta không giống bất kỳ CEO startup nào tôi từng gặp. Bạch Dạ nói, giọng nhẹ, gần như nói với chính mình. Không hào nhoáng. Không sĩ diện. Không run. Và anh ta nhìn tôi như...

Ông dừng lại. Không nói hết.

Như thể anh ta đã gặp người mạnh hơn tôi. Nhiều lần.

– Giải tán, ông nói. Báo cáo thứ Hai tuần sau.

Sáu người đứng dậy, ra khỏi phòng. Bạch Dạ ở lại một mình.

Ông đứng trước cửa kính, nhìn xuống. Thành phố trải ra phía dưới, xe cộ như kiến, đèn đường bắt đầu sáng trong hoàng hôn sớm. Đâu đó phía xa, tòa Phương Đông, ba tầng của Huyền Cơ, nhỏ bé giữa rừng cao ốc.

Lục Trường An. Anh nhìn tôi như nhìn một bàn cờ mà anh đã chơi nhiều lần. Kiểu tự tin ấy không phải của người trẻ hai mươi tám tuổi. Kiểu tự tin ấy của người đã chiến đấu và thắng, nhiều lần, với đối thủ mạnh hơn tôi.

Anh là ai?

Văn phòng Huyền Cơ. Tầng bảy. Tám giờ tối.

Lục Trường An ngồi trong phòng làm việc, đèn bàn chiếu vàng, ngoài cửa sổ thành phố về đêm.

Điện thoại rung. Tiểu Linh.

– Anh An, em vừa nhận tin từ nguồn cũ ở ngành. Nova Tech họp khẩn chiều nay sau hội nghị. Sáu giám đốc, phòng họp tầng mười lăm, bốn mươi phút.

– Ai nói?

– Một bạn em từ hồi đại học, đang làm truyền thông ở Nova Tech. Không nói chi tiết, chỉ nói... "sếp Bạch Dạ nghiêm túc hơn bao giờ hết."

Lục Trường An im lặng ba giây.

– Tốt, hắn nói.

– Tốt?

– Bạch Dạ đã coi mình là đối thủ thật sự. Đó là điều tốt.

– Tại sao tốt? Tiểu Linh hỏi, giọng thận trọng.

– Vì kẻ coi thường mình sẽ không chuẩn bị. Kẻ coi mình là đối thủ sẽ chuẩn bị, nhưng cũng sẽ lộ nhiều hơn. Và lộ là thứ tôi cần.

Im lặng bên kia.

– Em hiểu, Tiểu Linh nói. Tiếp tục theo dõi?

– Tiếp tục. Nhưng không để nguồn của em bị lộ.

– Dạ.

Cúp máy.

Lục Trường An đặt điện thoại xuống bàn. Quay ghế, nhìn ra cửa sổ.

Thành phố về đêm. Đèn vàng, đèn trắng, đèn đỏ nhấp nháy xa xa. Tòa Nova Tech mười lăm tầng đứng phía chân trời, biển hiệu sáng trắng trong đêm, rõ ràng, sắc nét.

Chính đạo và Ma đạo.

Ngàn năm trước, Thanh Vân Kiếm Phái coi Huyền Minh Tông là đám rác. Rác bên lề, rác ở rìa, không đáng bận tâm. Cho đến ngày ta dẫn ba trăm đệ tử tấn công đỉnh Nguyệt Hoa, hạ sát Tam Kiếm Thần, cắm cờ Ma Đạo trên đỉnh núi thiêng nhất chính đạo.

Từ đó, Thanh Vân không gọi ta bằng "tên ma tu nhỏ" nữa. Họ gọi ta bằng "Ma Tôn". Hai chữ ấy phải trả bằng máu của sáu mươi bảy đệ tử.

Bạch Dạ. Hôm nay bắt đầu gọi ta bằng tên thật.

Giá của việc ấy chưa tính. Nhưng ta sẵn sàng trả.

Hắn mở sổ tay đen. Viết:

"Hội nghị Enterprise Tech Summit. Ra mắt sản phẩm. 14 danh thiếp cấp trung. Bạch Dạ đến gian hàng lúc ta vắng. Nova Tech họp khẩn 40 phút."

Rồi, phía dưới, chữ nhỏ hơn:

"Bạch Dạ nói 'chưa có lý do run'. Nghĩa là hắn đang tìm lý do."

"Cuộc chiến bắt đầu."

Hắn gập sổ. Tắt đèn. Bước ra.

Hành lang tầng bảy tối, chỉ còn ánh đèn thoát hiểm xanh nhạt. Phía dưới, tầng sáu và năm đã tắt đèn, nhân viên về hết. Chỉ còn mình hắn.

Nhưng không cô đơn.

Hắn biết điều đó vì sáng mai, khi bước vào phòng họp, sẽ có sáu mươi người sẵn sàng. Và mỗi người trong số đó chọn ở lại vì một lý do riêng, nhưng cùng một quyết định: theo hắn.

Tông môn.

Hắn bước xuống cầu thang, ra cửa, hòa vào dòng xe đêm.

Ch.63/175
2.907 từ