Ma Tôn Mở Công Ty
Chương 141: Main Và Bạch Dạ
Chương 141

Main Và Bạch Dạ

Quán trà Tùng Lâm, quận Ba, chiều thứ Bảy, ba giờ. Lần thứ ba hai người ngồi đây.

Lần đầu, hai năm trước, liên minh tạm chống Lão Từ: hai CEO cân nhắc nhau như hai thanh kiếm đo lưỡi. Lần hai, sáu tháng trước, liên minh cuối đánh Meridian: hai đồng minh bắt tay vì không còn lựa chọn. Lần này, không phải CEO gặp CEO. Là hai người bạn ngồi uống trà sau khi một trong hai mất tất cả.

Hắn đến sớm mười phút. Bà chủ quán nhận ra, gật nhẹ, pha trà Long Tỉnh hai ấm như mọi lần. Hắn ngồi bàn góc, bàn quen, lưng dựa tường, mặt nhìn ra cửa. Thói quen ngàn năm: không bao giờ để lưng về phía cửa.

Bạch Dạ bước vào lúc ba giờ đúng. Và hắn nhận ra ngay: Bạch Dạ khác.

Khác ở áo. Mọi lần gặp, Bạch Dạ mặc vest, cà vạt, kiểu nhà sáng lập thung lũng Silicon: đơn giản nhưng đắt tiền, trang nhã nhưng có ý đồ. Hôm nay, áo thun trắng cổ tròn, quần jean xanh đậm, giày thể thao đã cũ. Bạch Dạ không mặc vest vì không còn lý do mặc vest. CEO không còn công ty thì vest là trang phục hóa trang.

Khác ở mắt. Ánh mắt Bạch Dạ luôn sáng, kiểu sáng của người tin vào điều mình làm, tin vào sản phẩm mình xây, tin vào giá trị mình tạo ra. Hôm nay, mắt vẫn sáng, nhưng sáng kiểu khác: sáng của người nhìn thẳng vào mất mát mà không nhắm.

Khác ở bước chân. Chậm hơn. Không phải mệt. Là không vội nữa. Khi không còn mười hai cuộc họp một ngày, không còn Board meeting, không còn email Park, bước chân tự chậm lại vì không có đích nào phía trước.

– Anh Lục.

– Bạch Dạ.

Ngồi xuống. Bà chủ mang trà. Bạch Dạ nhìn ấm trà Long Tỉnh, im, rồi nói:

– Cho tôi rượu.

Bà chủ nhìn, hơi bất ngờ, nhưng không hỏi. Mang ra chai rượu gạo và chén nhỏ. Bạch Dạ rót, uống một chén, mắt không nhăn.

Rượu thay trà. Bạch Dạ không uống rượu. Bốn năm quen, ta chưa bao giờ thấy hắn uống gì ngoài trà, nước lọc, và cà phê đen. Rượu là thứ Bạch Dạ tránh vì "không muốn mất kiểm soát, dù một giây." Hôm nay uống rượu, không phải vì muốn say. Vì không còn gì cần kiểm soát.

– Thứ Sáu, Bạch Dạ nói, giọng bình, kiểu bình tĩnh của người đã khóc xong. Họp cổ đông đặc biệt. Park chủ trì. Mười lăm phút. Biểu quyết bãi nhiệm giám đốc điều hành. Tám thuận, một chống. Một là tôi.

Im lặng. Hắn không nói gì. Để Bạch Dạ nói.

– Tôi đứng lên, cảm ơn tất cả, bắt tay từng người, kể cả Park, kể cả James Liu. Đi ra cửa. Ba mươi người ở sảnh chờ, ba mươi người từ ngày đầu. Họ không nói gì. Chỉ đứng. Hai người khóc. Tôi bắt tay từng người, nói: "Cảm ơn. Ở lại. Giữ Nova Tech cho tôi." Rồi đi.

Rót thêm rượu. Uống cạn. Đặt chén xuống, nhẹ, không tiếng.

– Tám năm, anh Lục. Mất trong ba tháng. Từ ba mươi phần trăm đến năm mươi mốt phần trăm đến bãi nhiệm. Ba bước. Ba nhát cắt. Và xong.

Tám năm. Hắn nói "tám năm" như người nhắc lại khoảng cách: tám năm xây, ba tháng mất. Tỉ lệ ấy không công bằng. Nhưng công bằng là khái niệm của kẻ yếu. Kẻ mạnh biết: xây lâu mất nhanh, luôn luôn vậy. Kiếp trước, ta xây Huyền Minh Tông ngàn năm, mất trong một đêm phản bội.

– Anh mất công ty. Không mất mình.

Bạch Dạ nhìn hắn. Cười buồn, kiểu cười không đến mắt.

– Anh nói giống sách tự lực.

– Tôi nói thật. Vì tôi cũng từng mất mọi thứ.

Bạch Dạ nhìn hắn lâu hơn. Ánh mắt thay đổi, từ buồn sang tò mò, kiểu tò mò mà hắn đã thấy từ lần gặp đầu tiên bốn năm trước ở hội nghị Hoàng Thành: tò mò trước người không giống ai.

– Kiếp trước?

Hắn giật mình. Nhẹ, nhưng giật. Bạch Dạ đã nói hai chữ đó bằng giọng nửa đùa nửa thật, và trong hai chữ đó, gần sự thật hơn bất kỳ ai từng nói với hắn kể từ khi trọng sinh.

– ...ý tôi là trước Vạn Lý.

Bạch Dạ gật. Không hỏi thêm. Rót rượu, uống chén thứ ba.

Bạch Dạ không hỏi. Không phải vì tin câu trả lời, vì không cần biết. Bạch Dạ quan tâm điều ta NÓI, không phải điều ta GIẤU. Đó là chính đạo: đánh giá người bằng hành động, không bằng quá khứ.

Và đó là lý do duy nhất ta cho phép mình gần hắn.

Im lặng dài. Tiếng gió qua cửa sổ quán, mùi trà Long Tỉnh pha với mùi rượu gạo, nắng chiều rớt trên sàn gỗ cũ vàng ấm. Quán Tùng Lâm vẫn vắng như mọi lần, bà chủ ngồi trong quầy đọc báo giấy, quạt trần quay chậm, và hai người đàn ông ngồi im, một uống trà, một uống rượu, như thể thế giới bên ngoài với Meridian, cổ phiếu, thị phần không liên quan đến căn phòng nhỏ này.

– Tôi biết anh sẽ hỏi, Bạch Dạ nói, mắt nhìn chén rượu. Nên tôi nói trước: không. Chưa.

– Chưa gì?

– Chưa về Huyền Cơ.

Hắn nhìn Bạch Dạ. Đúng, hắn định hỏi. Mời Bạch Dạ về Huyền Cơ, bất cứ vị trí nào, bất cứ vai trò nào. Bạch Dạ biết, vì Bạch Dạ đọc người gần giỏi bằng Ma Tâm Quan, chỉ bằng cách khác: không đọc bằng dục vọng, đọc bằng đồng cảm.

– Non-compete ba năm, Bạch Dạ nói. Tôi rời Nova Tech sạch. Nhưng hợp đồng gốc từ ngày thành lập có điều khoản non-compete: ba năm không được làm trong ngành công nghệ dữ liệu và phần mềm doanh nghiệp. Meridian giữ nguyên điều khoản, mời tôi ký bổ sung khi rời. Tôi ký. Không phải vì muốn. Vì nếu không ký, họ kiện, và vụ kiện kéo dài ba năm cũng vậy, nhưng tốn tiền hơn.

– Ba năm là lâu.

– Ba năm là đủ. Đủ để Meridian biến Nova Tech thành chi nhánh. Đủ để thị trường quên tôi. Đủ để tôi trở thành "CEO cũ" thay vì "CEO."

Ba năm. Bạch Dạ ba mươi lăm, ba năm nữa ba mươi tám. Vẫn trẻ. Nhưng ba năm trong thương trường là ba thế hệ công nghệ. Khi Bạch Dạ quay lại, thị trường sẽ khác, đối thủ sẽ khác, và hắn sẽ bắt đầu từ zero lần thứ hai.

Nhưng Bạch Dạ đã bắt đầu từ con số không lần đầu bằng hai triệu đồng và laptop cũ. Lần thứ hai, hắn sẽ bắt đầu với kinh nghiệm, uy tín, và mối quan hệ. Và với ta.

– Tôi đợi.

Bạch Dạ nhìn hắn.

– Anh nói "đợi" kiểu gì? Đợi ba năm rồi tuyển? Hay đợi kiểu anh luôn đợi: âm thầm, kiên nhẫn, và khi thời cơ đến thì đánh?

– Cả hai.

Bạch Dạ cười nhẹ. Lần đầu tiên trong buổi gặp, nụ cười đến mắt.

– Tôi biết. Anh Lục, tôi quen anh bốn năm. Tôi hiểu một điều: khi anh nói "đợi," không phải anh ngồi yên. Anh đang chuẩn bị.

Hắn không phủ nhận. Uống trà. Long Tỉnh đã nhạt, nhưng nhạt cũng vẫn thơm, kiểu thơm phải lắng mới nghe.

Bạch Dạ dựa lưng vào ghế, mắt nhìn lên trần, quạt quay chậm, bóng cánh quạt lướt qua mặt, sáng tối sáng tối.

– Anh Lục. Tám năm trước, tôi vẽ logo Nova Tech bằng bút chì trong phòng trọ Tân Bình. Bảy năm trước, tôi pitch lần đầu, mười lăm phút, ba nhà đầu tư ngồi nghe, cả ba từ chối. Sáu năm trước, tôi thuê nhân viên đầu tiên, tên Huy, hai mươi ba tuổi, lương ba triệu. Năm năm trước, tôi đạt doanh thu một tỷ đầu tiên, Huy khóc, tôi khóc, cả công ty mười hai người khóc.

Im lặng.

– Bốn năm trước, tôi gặp anh. Và biết: có một người trên đời nhìn thế giới giống tôi nhưng khác tôi. Giống ở chỗ: nhìn sâu. Khác ở chỗ: anh nhìn bóng tối, tôi nhìn ánh sáng. Ba năm trước, chúng ta liên minh, và tôi nghĩ: "Được rồi. Bóng tối và ánh sáng có thể đi cùng nhau. Ít nhất một đoạn."

Rót rượu. Không uống. Nhìn rượu trong chén, vàng nhạt, lay theo tiếng gió.

– Bây giờ. Nova Tech thuộc Meridian. Logo tôi vẽ vẫn treo trên tòa nhà ba mươi tầng, nhưng phía sau logo là người khác. Bốn trăm nhân viên, ba mươi người từ ngày đầu, vẫn gọi tôi "anh Dạ" khi gặp ở hành lang. Nhưng tôi không còn ở hành lang.

Bạch Dạ kể. Không phải than, không phải trách. Kể. Cách người ta kể chuyện đời mình cho người đủ tin để nghe. Bạch Dạ chưa bao giờ kể cho ai. Không có ai để kể. Tám năm xây Nova Tech, hắn dành mọi thứ cho công ty: thời gian, sức lực, cảm xúc, quan hệ. Không vợ, không người yêu, không bạn thân. Nova Tech là tất cả. Và bây giờ tất cả thuộc Meridian, Bạch Dạ ngồi trong quán trà nhỏ, uống rượu, kể cho kẻ duy nhất hiểu.

Vì ta cũng từng mất tất cả. Kiếp trước, mất Huyền Minh Tông, mất ngàn đệ tử, mất ngàn năm xây dựng. Mất trong một đêm phản bội. Ta biết cảm giác đó: không phải đau, không phải buồn. Là trống. Trống kiểu căn phòng sau khi dọn hết đồ, vẫn là phòng, nhưng không còn là nhà.

– Bạch Dạ. Tôi hỏi thẳng. Anh muốn gì?

Bạch Dạ nhìn hắn. Mắt rõ, không mờ dù đã ba chén rượu.

– Quay lại.

– Quay lại Nova Tech?

– Quay lại ngành. Quay lại thương trường. Quay lại làm điều tôi giỏi nhất: xây.

– Thì ba năm. Rồi quay lại.

– Ba năm, Bạch Dạ gật. Và khi quay lại, tôi sẽ xây lại. Không phải Nova Tech. Thứ mới. Tốt hơn. Và lần này, không bán cổ phần cho ai.

– Lần này, hắn nói, và để Bạch Dạ tự nghe câu đó vang trong quán trà vắng.

Bạch Dạ nhìn hắn. Lâu. Rồi nói, giọng nhẹ, gần thì thầm:

– Anh Lục. Tôi hỏi thẳng. Anh coi tôi là gì?

Câu hỏi nặng. Nặng hơn mọi câu hỏi phòng họp, mọi đàm phán, mọi chiến lược. Vì đây không phải câu hỏi kinh doanh. Là câu hỏi người.

Hắn im năm giây. Rồi nói, bằng giọng mà hắn hiếm khi dùng, giọng không phân tích, không tính toán, chỉ thật:

– Bạn.

Im lặng. Bạch Dạ hơi ngạc nhiên, không phải vì câu trả lời bất ngờ, vì câu trả lời đơn giản. Lục Trường An không bao giờ đơn giản. Khi hắn đơn giản, nghĩa là hắn thật.

– Bạn, Bạch Dạ lặp lại, như nếm từ đó. Lần đầu tiên ai nói câu đó với tôi mà không muốn gì.

– Tôi muốn. Muốn anh quay lại. Muốn đánh Meridian cùng anh. Muốn thắng.

– Đó là muốn thắng. Không phải muốn từ bạn.

– Cũng là. Hai thứ đó không mâu thuẫn.

Bạch Dạ nhìn hắn, rồi cười. Lần này, cười thật, tiếng cười nhẹ vang trong quán trà vắng, và bà chủ quán ngẩng lên nhìn vì chưa bao giờ nghe khách cười ở quán này.

– Bạn, Bạch Dạ gật. Được. Tôi chấp nhận.

Ra cửa. Nắng chiều đã tắt, phố nhỏ quận Ba tối dần, đèn đường bắt đầu sáng, xe máy chạy về nhà, mùi cơm chiều từ hẻm bên, và hai người đàn ông đứng trước quán trà, im, nhìn hai hướng phố.

– Anh Lục. Ba năm tôi sẽ làm gì?

– Gì anh muốn. Đọc sách. Du lịch. Nghỉ ngơi. Nghĩ.

– Nghỉ ngơi. Tôi không biết nghỉ ngơi là gì. Tám năm. Tôi không biết cách sống mà không xây gì đó.

– Thì học. Ba năm đủ để học cách sống.

Bạch Dạ nhìn hắn, hơi nghiêng đầu.

– Anh nói như người đã học rồi.

Ta đã học. Năm năm kiếp này, ta học. Từ một Ma Tôn chỉ biết chinh phục và kiểm soát, ta học cách ngồi uống trà, cách nói "cảm ơn," cách để người khác ngồi cạnh mà không cần lý do. Năm năm. Chưa đủ. Nhưng đã bắt đầu.

– Đang học.

– Được. Tôi cũng đang học.

Bắt tay. Tay Bạch Dạ ấm, nắm chặt, kiểu bắt tay của người giữ lời hứa bằng da thịt thay vì hợp đồng.

– Bạch Dạ.

– Gì?

– Khi anh quay lại. Chúng ta sẽ đánh cùng nhau. Không phải liên minh tạm. Thật sự cùng nhau.

Bạch Dạ nhìn hắn. Gật.

– Thật sự cùng nhau.

Quay lưng. Đi hai hướng.

Bạch Dạ đi bộ về phía đường lớn, lưng thẳng, bước chậm nhưng không cúi, kiểu đi của người thua mà không gục. Gió chiều thổi nhẹ lá bàng trên vỉa hè, và bóng Bạch Dạ dài dần trên mặt đường khi đèn đường thay nắng. Hai tay trong túi quần jean, áo thun trắng lẫn vào đám người đi bộ, không ai nhận ra người vừa bước ra từ quán trà nhỏ từng là CEO của công ty bốn trăm người.

Hắn nhìn theo cho đến khi bóng Bạch Dạ mất hẳn ở góc phố.

Bạch Dạ. Chính đạo. Thua mà lưng thẳng. Mất mà không oán. Uống rượu mà không say. Và khi nói "bạn," nói thật.

Kiếp trước, ta không có bạn. Có đệ tử, có đồng minh, có kẻ thù. Không có bạn. Vì Ma Tôn không cần bạn. Ma Tôn cần quân cờ.

Kiếp này, ta có bạn. Và bạn vừa mất tất cả. Và ta không cứu được.

Ba năm. Ba năm ta sẽ mạnh hơn. Mạnh đủ để khi Bạch Dạ quay lại, cửa đã mở sẵn. Và Meridian sẽ biết: hai con quái vật đánh riêng, mỗi con nguy hiểm. Đánh cùng nhau...

Lên xe. Về văn phòng. Trong bóng tối xe, nhìn ra phố, logo Nova Tech sáng trên tòa nhà xa, và hắn nghĩ: Giữ. Không phải giữ thị phần. Giữ lời hứa.

Ba năm. Ta đợi.

Ch.141/175
2.445 từ